Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia cho biết hôm nay 3-4, thời tiết từ Thanh Hóa đến Quảng Ngãi nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt với nhiệt độ cao nhất 35-37 độ C, có nơi trên 37 độ C, độ ẩm 40-45%.
Nam Bộ nắng gay gắt. Miền Đông Nam Bộ nắng nóng với nhiệt độ cao nhất 35-36 độ C, có nơi trên 36 độ C, độ ẩm từ 45-50%.
Bắc Bộ sáng sớm có nơi có sương mù, ngày nắng, khu vực Tây Bắc có nơi nắng nóng.
Từ chiều tối nay đến sáng sớm mai, Bắc Bộ có mưa rào rải rác và dông, có nơi mưa to. Riêng Lai Châu, Điện Biên mưa rào và dông vài nơi. Thời tiết ban ngày nắng nóng, chiều tối mưa, cần đề phòng thiên tai đi kèm như lốc xoáy, mưa đá.
TP Hà Nội nhiều mây, mưa vài nơi, sáng sớm sương mù nhẹ, trưa chiều giảm mây trời nắng. Nhiệt độ thấp nhất 22-24 độ C, cao nhất 29-32 độ C.
Tây Bắc Bộ có mây, ngày nắng, có nơi nắng nóng; chiều tối mưa rào và dông rải rác, có nơi mưa to. Nhiệt độ thấp nhất 20-24 độ C, cao nhất 30-35 độ C.
Đông Bắc Bộ nhiều mây, mưa vài nơi, sáng sớm có sương mù, trưa chiều giảm mây trời nắng. Riêng chiều tối mưa rào và dông rải rác, có nơi mưa to. Nhiệt độ thấp nhất 20-24 độ C, cao nhất 29-32 độ C.
Thanh Hóa đến Huế có mây, ngày nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt. Nhiệt độ thấp nhất 22-25 độ C, cao nhất 34-37 độ C.
Duyên hải Nam Trung Bộ có mây, ngày nắng, phía bắc nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt. Nhiệt độ thấp nhất 23-26 độ C, cao nhất 33-37 độ C.
Cao nguyên Trung Bộ có mây, ngày nắng, có nơi nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 19-22 độ C, cao nhất 31-35 độ C.
Nam Bộ có mây, ngày nắng, có nơi nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 23-26 độ C, cao nhất 32-36 độ C.
TP.HCM có mây, ngày nắng, có nơi nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 23-26 độ C, cao nhất 32-35 độ C.

Tôi lấy chồng sau 5 năm hẹn hò. Anh là kỹ sư xây dựng, công việc ổn định, lương khá. Còn tôi là một giáo viên hợp đồng tại một trung tâm tiếng Anh nhỏ. Chúng tôi yêu rồi cưới nhau, như hầu hết các cặp vợ chồng khác.
Cưới nhau đầu năm, cuối năm tôi có tin vui. Khi biết vợ mang thai, anh háo hức gọi điện báo cho cả họ hàng. Tối hôm ấy, anh mua rất nhiều đồ ăn tôi thích. Nhìn vẻ mặt hạnh phúc của anh, tôi thấy những tháng ngày mang thai trở nên nhẹ nhõm hơn.
Suốt thời gian tôi có bầu, anh chăm sóc rất kỹ. Anh đọc sách nuôi con, xem video chăm trẻ sơ sinh. Có hôm đêm khuya tôi thèm ăn thứ gì, anh vẫn chạy xe đi tìm khắp con phố. Tôi từng nghĩ mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian.
Ngày con trai chào đời, anh khóc. Đó là lần đầu tiên tôi thấy anh khóc. Anh bế con rất vụng về nhưng ánh mắt đầy yêu thương. Người thân nhìn vào đều bảo anh sẽ là một người cha tốt.
Nhưng nuôi con mọn quả thực vất vả. Không biết con tôi kiểu gì, cứ ngày ngủ, nửa đêm bắt đầu dậy khóc tới sáng. Tình trạng ấy diễn ra mấy tháng liền khiến tôi mệt mỏi và lo lắng tới mức muốn trầm cảm. Cũng may, bà ngoại ở xa nhưng có bà nội ở gần chia sẻ với tôi đôi chút
Chồng tôi vẫn ăn đúng giờ, ngủ đủ giấc vì “mai anh còn phải đi làm”. Công trình xa nhà nên sáng sớm đã đi, tối muộn mới về. Tôi hiểu anh mệt. Vì thế tôi cố gắng tự xoay xở. Nhiều việc trong nhà tôi cũng không muốn phiền đến anh.
Sau 4 tháng ở cữ, tôi muốn đi làm trở lại. Nghĩ đến đi làm, tôi cảm thấy phấn chấn. Ít nhất, tôi không phải suốt ngày quanh quẩn từ bếp lên phòng ngủ và nhà vệ sinh nữa. Tôi muốn đi làm, dù biết sẽ vất vả hơn, nhưng tôi còn có quãng nghỉ.
Tôi bàn chồng nhờ bà nội sang giúp chăm cháu, đợi con cứng cáp sẽ cho đi nhà trẻ. Dù chồng nói tôi nên nghỉ thêm, nhưng tôi không muốn. Khó khăn lắm tôi mới có công việc ổn định tại trung tâm. Nếu nghỉ quá lâu, trung tâm sẽ tìm giáo viên mới thay thế. Hơn nữa, gia đình cũng cần thêm nguồn thu nhập để trang trải cuộc sống và chuẩn bị cho tương lai của con.
May mắn là mẹ chồng tôi đã nghỉ hưu nên nhận giúp việc chăm cháu. Tôi rất biết ơn bà vì điều đó. Thế nhưng công việc của tôi lại có đặc thù khác với nhiều nghề khác.
Học viên thường học vào buổi chiều và buổi tối nên giờ giấc làm việc của tôi không cố định. Tôi thường ở nhà buổi sáng và ra khỏi nhà vào giữa buổi chiều đến tối muộn. Ban đầu mọi chuyện vẫn ổn. Nhưng dần dần, việc tôi thường xuyên vắng nhà vào buổi tối khiến những lời phàn nàn xuất hiện nhiều hơn.
Mẹ chồng than rằng cháu khó chăm, lười ăn, hay quấy khóc vì nhớ hơi mẹ. Chồng tôi cũng bắt đầu cho rằng tôi đang lơ là con cái, phó thác việc chăm con cho mẹ chồng. Từ đó, những mâu thuẫn trong gia đình ngày một nhiều hơn.
Đỉnh điểm của mâu thuẫn xảy ra vào một buổi tối. Hôm đó, sau giờ dạy, trung tâm diễn ra một cuộc họp ngắn bàn về công tác đào tạo. Tôi đã gọi điện cho mẹ chồng, nói sẽ về muộn hơn thường lệ một chút.
Vừa bước vào cửa, tôi đã cảm nhận bầu không khí nặng nề trong nhà. Con trai vẫn đang khóc ngằn ngặt trong vòng tay bà nội.
Chồng tôi đứng giữa phòng khách với vẻ mặt đầy tức giận. Anh nói rằng con đã quấy khóc cả buổi tối và không ai dỗ được. Rốt cuộc, tôi có thương con không? Tôi vội vàng ôm lấy con và bảo với chồng: “Em đi làm chứ đâu phải đi chơi mà anh phải gay gắt thế. Chẳng lẽ nhà có bố và bà nội chăm còn chưa đủ yêu thương à?”. Tôi vừa dứt lời, anh liền vung tay tát mạnh vào má tôi, ngay trước mặt mẹ chồng.
Khoảnh khắc ấy, tôi chết lặng. Điều khiến tôi đau không chỉ là cái tát, mà là việc người đàn ông từng nâng niu, chăm sóc tôi trong những ngày mang thai lại có thể đối xử với tôi như vậy.
Tôi nhìn con đang khóc, nhìn mẹ chồng bối rối đứng bên cạnh, rồi nhìn người chồng của mình. Lần đầu tiên trong cuộc hôn nhân này, tôi cảm thấy khoảng cách giữa chúng tôi xa đến thế.
Vài ngày sau chuyện đó, khi con đã ngủ, anh ngồi đối diện tôi trong phòng khách. Giọng anh không còn gay gắt như trước nhưng lạnh lùng đến đáng sợ. Anh nói: "Từ tháng sau em nghỉ ở nhà đi. Tiền bạc để anh lo. Phụ nữ nên đặt gia đình lên hàng đầu. Anh không cần em kiếm tiền. Điều anh cần là con có mẹ ở bên".
Nếu không có cái tát trước đó, có lẽ tôi đã cảm động vì câu nói ấy. Nhưng lúc đó, tôi chỉ thấy nghẹn ngào. Tôi hỏi, anh có bao giờ nghĩ công việc ấy không chỉ là tiền bạc hay không?
Tôi đã dành nhiều năm học tập, tích lũy kinh nghiệm để có được công việc mình yêu thích. Tôi làm việc không chỉ là để kiếm tiền, còn là vì muốn sống một cuộc sống tự chủ, độc lập. Tại sao sau khi trở thành mẹ, tôi phải từ bỏ tất cả?
Anh nói rằng một đứa trẻ chỉ có một tuổi thơ. Nếu bỏ lỡ những năm tháng đầu đời của con, tôi sẽ không bao giờ bù đắp lại được. Tôi đáp rằng, một người phụ nữ cũng chỉ có một cuộc đời. Nếu tôi chỉ sống vì người khác, liệu tôi có còn là chính mình nữa không?
Cuộc trò chuyện dần biến thành tranh cãi. Anh cho rằng tôi đang đặt mong muốn của mình lên trên con cái. Tôi cho rằng anh đang bắt tôi lựa chọn giữa việc làm mẹ và việc được sống với nghề nghiệp của mình.
Đến cuối cùng, anh nhìn tôi rất lâu rồi hỏi: "Nếu phải chọn giữa nghề dạy học và con trai, em sẽ chọn thế nào?".
Tôi bật khóc. Bởi tôi biết đó là một câu hỏi không công bằng. Chưa bao giờ tôi đặt con và nghề nghiệp lên bàn cân. Chưa bao giờ tôi yêu con ít đi chỉ vì tôi muốn tiếp tục công việc của mình. Nhưng dường như trong mắt anh, chỉ cần tôi không từ bỏ công việc, điều đó đã là bằng chứng cho sự ích kỷ.
Tôi kể câu chuyện này không phải để trách chồng. Có thể anh cũng có những suy nghĩ riêng mà tôi chưa hiểu hết.
Nhưng tôi biết, rất nhiều người mẹ đã đi làm trở lại sau khi sinh con và không mấy ai cho rằng đó là một lựa chọn ích kỷ. Tại sao chồng tôi không thấu hiểu, thông cảm và sẻ chia thay vì yêu cầu vợ phải hi sinh cho con cái, cho gia đình?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Bố lớn tiếng đuổi vợ tôi ra khỏi nhà, câu chuyện phía sau khiến tôi khó xử

Tôi cưới vợ đến nay đã được 7 năm. Ngày em bước về làm dâu, cả gia đình tôi vẫn ở trong căn nhà cấp 4 cũ kỹ của bố mẹ. Mái ngói đã bạc màu, tường loang lổ từng mảng vôi, nhưng với tôi đó là mái ấm. Vì ở đó có đủ bố mẹ, có vợ và sau này sẽ có những đứa con.
Hai năm sau ngày cưới, vợ sinh cho tôi một cô con gái. Con bé vừa biết gọi tiếng "bố" thì tôi quyết định đi lao động ở nước ngoài. Người ta bảo đàn ông lấy vợ rồi còn đi xa là thiệt thòi cho cả hai. Nhưng tôi nghĩ chỉ cần cố vài năm, sau này cả nhà sẽ sống sung túc hơn.
Ở nước ngoài, tôi gần như không có ngày nghỉ. Ban ngày làm trong xưởng, tối tranh thủ tăng ca, cuối tuần ai thuê gì làm nấy. Có những hôm mệt đến mức vừa ăn cơm vừa ngủ gật, nhưng cứ nghĩ đến căn nhà mới là tôi lại có thêm động lực.
Mỗi tối, tôi đều gọi về nhà. Bố mẹ vẫn khỏe, con gái ngày một lớn, còn vợ lúc nào cũng cười bảo ở nhà mọi thứ đều ổn. Tôi tin tất cả những điều mình nhìn thấy qua màn hình.
Đúng 5 năm sau, tôi trở về. Việc đầu tiên tôi làm là lấy sổ tiết kiệm ra tính toán. Số tiền tích góp đủ để phá căn nhà cũ và xây một căn nhà 2 tầng khang trang. Tôi còn hí hửng tìm mẫu nhà trên mạng, bàn với bố mẹ chỗ nào làm phòng khách, chỗ nào làm phòng của con gái.
Bố tôi cười suốt cả buổi. Ông bảo cả đời chưa bao giờ dám nghĩ có ngày con trai xây được nhà to như vậy. Mẹ tôi thì đi khoe với mấy bác hàng xóm rằng cuối năm sẽ có nhà mới. Nhìn ánh mắt của bố mẹ, tôi thấy bao năm xa nhà của mình cuối cùng cũng có ý nghĩa.
Tối hôm ấy, tôi hào hứng kể kế hoạch với vợ. Tôi tưởng em sẽ vui như tôi. Không ngờ em chỉ ngồi im, rất lâu mới khẽ nói một câu: "Hay mình đừng xây ở đây nữa anh?"
Tôi ngạc nhiên nhìn vợ. Em bảo số tiền này nên mua một mảnh đất nhỏ trước. Sau đó hai vợ chồng gom góp thêm rồi xây một căn nhà vừa đủ ở. Còn bố mẹ vẫn ở căn nhà cũ, mình vẫn qua lại chăm nom như bình thường.
Nghe xong, tôi thấy hụt hẫng vô cùng. Tôi biết, nàng dâu nào cũng thích sống riêng, không muốn sống chung với bố mẹ chồng. Còn tôi thì vẫn tin rằng sống cùng bố mẹ mới là điều đúng đắn nhất.
Sau cuộc nói chuyện hôm ấy, tôi không nhắc lại chuyện xây nhà nữa. Vợ tôi cũng không nói thêm. Em vẫn dậy sớm nấu cơm, đưa con đi học rồi phụ bố mẹ làm việc nhà. Mọi thứ diễn ra bình thường đến mức tôi nghĩ câu chuyện hôm trước chỉ là một phút bốc đồng của em.
Cho đến một ngày, nhà tôi có đám giỗ. Họ hàng về rất đông, người ngoài sân, người trong bếp, tiếng cười nói rộn ràng cả căn nhà cũ. Bất ngờ, tôi nghe dưới bếp có tiếng nói lớn. Ban đầu chỉ là vài câu qua lại. Nhưng càng lúc giọng mẹ tôi và vợ càng căng thẳng hơn. Tôi vừa đứng dậy thì bố tôi từ trong nhà bước ra.
Ông chỉ thẳng vào mặt vợ tôi, giọng đầy tức giận: "Mày là con dâu mà dám cãi mẹ chồng à? Không ở được thì ra khỏi nhà tao" .
Mọi người ai nấy đều như chết lặng. Những người họ hàng đang cười nói cũng im bặt. Vợ tôi không nói nữa, chỉ cúi đầu rồi lặng lẽ đi vào phòng. Tôi nhìn theo mà trong lòng nặng trĩu.
Đêm ấy, khi con gái đã ngủ, tôi chủ động ngồi xuống cạnh vợ. Tôi bảo em đừng để bụng lời bố. Tôi còn nói bố chỉ nóng giận nhất thời, vài hôm rồi sẽ quên thôi.
Vợ nhìn tôi rất lâu. Ánh mắt ấy không còn giận dữ nữa, mà giống như một người đã mệt mỏi đến mức chẳng còn muốn giải thích. Rồi em khẽ hỏi: "Anh có biết vì sao em muốn ở riêng không?".
Em kể, suốt 5 năm tôi đi nước ngoài, chưa một lần em dám kể những chuyện trong nhà. Mỗi lần tôi gọi điện, em chỉ nói mọi người đều khỏe vì sợ tôi phân tâm. Em muốn tôi yên tâm kiếm tiền, chứ không muốn mang thêm gánh nặng.
Em bảo thật ra chẳng có chuyện gì quá lớn. Chỉ là những chuyện rất nhỏ, lặp đi lặp lại mỗi ngày. Nay ăn rau gì, nấu món gì, dạy con ra sao, đi đâu, về lúc mấy giờ... em đều phải nhìn ý bố mẹ trước.
"Ở đây, em chưa từng được tự quyết một việc gì. Đến cả cái rèm cửa em muốn thay, em cũng không dám tự mua. Nếu trái ý, bố sẽ nói em không ở được thì ra khỏi nhà".
Tôi im lặng. Em lại nói tiếp: "Em không trách bố mẹ. Mỗi thế hệ có một cách nghĩ, cách sống riêng. Nhưng em luôn có cảm giác mình đang ở nhờ trong nhà bố mẹ chồng".
Bấy lâu nay, tôi chỉ nghĩ đến việc xây một căn nhà thật đẹp. Tôi chưa từng nghĩ người phụ nữ ngủ cạnh mình mỗi đêm lại không xem nơi đó là nhà. Hóa ra, cùng sống chung nhưng cảm nhận của mỗi người lại khác nhau.
Đêm ấy, tôi ra trước sân ngồi rất lâu. Tôi nhìn căn nhà cấp 4 đã gắn bó với tuổi thơ mình. Trong mắt tôi, đó là nơi chứa đầy kỷ niệm. Nhưng trong mắt vợ, có lẽ đó lại là nơi em luôn phải sống bằng sự nhẫn nhịn.
Nếu mua đất, số tiền tôi tích cóp suốt 5 năm sẽ chỉ đủ dựng một căn nhà nhỏ lợp mái tôn. Giấc mơ về căn nhà 2 tầng dành cho bố mẹ sẽ phải gác lại. Tôi cũng sợ hàng xóm sẽ xì xào rằng con trai có tiền rồi chỉ lo tổ ấm riêng, bỏ bố mẹ già ở lại trong căn nhà cũ.
Nhưng nếu vẫn xây nhà trên mảnh đất này, liệu vợ tôi có thật sự hạnh phúc? Một căn nhà có thể rất rộng, nhưng nếu vợ tôi luôn có cảm giác đó không phải nhà mình, liệu nó có còn là tổ ấm?
Một bên là công sinh thành của bố mẹ, một bên là người vợ đã chờ tôi suốt 5 năm và cô con gái cần một mái ấm bình yên. Có lẽ điều khó nhất của một người đàn ông không phải kiếm tiền xây nhà, mà là giữ cho người thân đều cảm thấy mình được yêu thương, che chở.
Nếu là các bạn, các bạn sẽ làm gì? Tiếp tục thực hiện giấc mơ xây ngôi nhà lớn để cả gia đình cùng sống, hay mua một mảnh đất nhỏ sống riêng để vợ thoải mái nhưng có thể khiến cha mẹ buồn lòng.
Theo các bạn, ở riêng là bất hiếu hay đôi khi chính khoảng cách vừa đủ mới giúp tình thân được bền lâu?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Lén xét nghiệm ADN vì bị trêu “con không giống bố”, tôi sốc nhận kết quả

Năm 2017, tôi cưới Linh sau chưa đầy hai tháng quen nhau. Bạn bè bảo tôi liều, còn mẹ tôi thì lo lắng vì “con gái vừa chia tay mối tình sâu đậm mà đã vội lấy chồng”. Nhưng tôi mặc kệ. Tôi thương Linh từ ánh mắt lúc nào cũng chất chứa nỗi buồn, thương cách cô ấy giật mình mỗi khi nghe ai nhắc đến chuyện phản bội.
Tôi từng tự nhủ, chỉ cần mình đủ tốt, đủ chân thành thì sẽ bù đắp được hết những tổn thương cũ của vợ.
Những năm đầu hôn nhân trôi qua êm đềm. Linh sinh cho tôi một cậu con trai kháu khỉnh, chúng tôi đặt tên bé là Bin. Tôi đi làm cả ngày, tối về vẫn tranh thủ tắm cho con, pha sữa, thay tã. Bạn bè hay đùa tôi “nghiện con”, còn tôi thì thấy điều đó hoàn toàn xứng đáng.
Cho đến một buổi liên hoan cuối năm. Hôm đó tôi đưa vợ con đi cùng. Bin chạy lon ton khắp bàn tiệc, cười nói ríu rít. Một người bạn cùng công ty nhìn thằng bé rồi buột miệng: “Ủa, công nhận bé chẳng giống ông Quang chút nào nhỉ. Từ mắt đến mũi đều khác”. Cả bàn cười ồ lên vì nghĩ đó chỉ là câu nói vui. Chỉ có tôi không cười nổi.
Tối hôm đó, câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu như một cái gai cắm vào não. Tôi nằm nhìn con ngủ, lần đầu tiên để ý thật kỹ từng đường nét trên gương mặt thằng bé: Đôi mắt hai mí sâu, sống mũi cao, cái miệng nhỏ và đôi tai vểnh.
Không có điểm nào giống tôi. Tôi quay sang nhìn Linh. Cô ấy ngủ rất ngon, tay vẫn ôm lấy con theo thói quen. Nhưng càng nhìn, tôi càng nhớ đến người yêu cũ của vợ.
Trước khi cưới tôi, Linh từng yêu một người suốt nhiều năm. Họ đã tính chuyện cưới xin nhưng gia đình ngăn cản vì khoảng cách giàu nghèo. Thời điểm tôi gặp cô ấy cũng là lúc mối tình đó vừa tan vỡ. Khi ấy, tôi chỉ nghĩ mình là người đến sau để chữa lành cho cô gái tổn thương.
Nhưng đêm đó, một ý nghĩ đáng sợ bất ngờ xuất hiện. Nếu cô ấy chưa từng quên người cũ thì sao? Nếu đứa trẻ này… không phải con tôi?
Tôi bắt đầu sống như một kẻ có hai khuôn mặt. Ban ngày vẫn đi làm, vẫn chơi với con, vẫn ăn cơm cùng vợ. Nhưng trong đầu lúc nào cũng cuồn cuộn nghi ngờ. Tôi âm thầm soi từng bức ảnh gia đình, lén so khuôn mặt Bin với ảnh mình hồi nhỏ và càng nhìn càng thấy khác.
Tôi mất ngủ liên tục. Có hôm nửa đêm tỉnh dậy, tôi ngồi ngoài ban công đến sáng chỉ để nghĩ về khả năng bị phản bội. Cảm giác đó kinh khủng đến mức tôi không còn nhận ra chính mình. Tôi bắt đầu cáu gắt vô cớ, né tránh ánh mắt của vợ. Linh hỏi gì tôi cũng trả lời qua loa.
Một tối, cô ấy ôm tôi từ phía sau rồi hỏi rất khẽ: “Dạo này anh có chuyện gì à?”. Tôi suýt nữa bật ra tất cả. Nhưng cuối cùng chỉ đáp: “Không sao, anh mệt thôi”. Tôi không đủ can đảm hỏi thẳng. Tôi sợ nếu mình nghi oan thì sẽ phá nát gia đình. Nhưng tôi cũng không chịu nổi việc sống cùng một nỗi ám ảnh.
Rồi tôi quyết định làm điều mà đến giờ nghĩ lại vẫn thấy mình hèn nhát. Tôi bí mật lấy tóc của con trai. Hôm đó Bin đang ngủ trưa. Tôi ngồi cạnh giường rất lâu, tay run đến mức phải hít sâu mấy lần mới dám nhặt vài sợi tóc trên gối bỏ vào túi zip. Tôi còn tự lấy tóc của mình rồi lặng lẽ đến trung tâm xét nghiệm ADN.
Cô nhân viên nhìn tôi rất lâu khi nghe yêu cầu làm xét nghiệm cha con bí mật. “Anh muốn làm kín hoàn toàn đúng không?”. Tôi gật đầu.
Lúc ký tên vào phiếu đăng ký, tay tôi lạnh toát. Tôi không biết mình muốn nghe kết quả nào hơn. Nếu đúng là con tôi, tôi sẽ thấy nhẹ nhõm. Nhưng nếu không phải… cả cuộc hôn nhân này sẽ sụp đổ.
3 ngày chờ kết quả là 3 ngày dài nhất cuộc đời tôi. Tôi nhìn vợ bằng ánh mắt dò xét. Linh càng quan tâm, tôi càng thấy khó chịu. Có lần cô ấy vô tình nhắc đến người yêu cũ trong một câu chuyện bạn bè, tôi lập tức nổi nóng đập mạnh đũa xuống bàn.
“Lúc nào em cũng nhớ về người ta à?”. Linh chết lặng. Cô ấy nhìn tôi như không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đêm đó, vợ tôi khóc. Còn tôi ngồi trong xe ngoài bãi gửi đến gần sáng, đầu óc chỉ toàn những hình ảnh tồi tệ nhất. Tôi tưởng tượng cảnh mình nuôi con người khác suốt bao năm, tưởng tượng cảnh bị bạn bè cười nhạo, bị gia đình xem như trò hề.
Ngày nhận kết quả, tôi không dám mở phong bì ngay. Tôi ngồi trong xe gần nửa tiếng mới đủ can đảm nhìn vào dòng chữ kết luận: “Có quan hệ huyết thống cha – con”. Tôi thở phào như vừa được cứu sống.
Nhưng kỳ lạ là sự nhẹ nhõm ấy không kéo dài lâu. Trên đường về, tôi lại nghĩ: “Nếu nhầm mẫu thì sao? Nếu trung tâm sai thì sao? Tại sao con vẫn không giống mình?”. Tôi nhận ra thứ đáng sợ nhất không phải kết quả ADN, mà là sự nghi ngờ đã ăn sâu vào đầu tôi đến mức biến tôi thành một con người khác.
Tối hôm đó, tôi thú nhận mọi chuyện với vợ. Linh không khóc. Cô ấy chỉ im lặng rất lâu rồi hỏi: “Anh đã từng tin em chưa?”. Tôi không trả lời được.
Vợ tôi bật cười, nhưng là kiểu cười khiến người đối diện đau hơn cả khóc. Cô ấy nói thứ làm tôi ám ảnh đến tận bây giờ: “Một câu đùa của người ngoài còn có sức nặng hơn cả những năm tháng em ở cạnh anh”.
Sau đó Linh đưa tôi xem ảnh hồi nhỏ của bố cô ấy. Tôi chết lặng vì Bin giống ông ngoại gần như đúc. Từ đôi mắt, sống mũi đến cái tai vểnh đều y hệt.
Mọi nghi ngờ trong tôi sụp xuống trong nháy mắt. Nhưng điều khiến tôi day dứt nhất là hóa ra xét nghiệm ADN không phải thứ cứu cuộc hôn nhân này.
Những ngày sau đó, căn nhà của chúng tôi yên lặng đến ngột ngạt. Linh vẫn chăm con, vẫn nấu cơm, nhưng giữa hai vợ chồng luôn có một khoảng cách vô hình. Tôi hiểu thứ mình làm tổn thương không chỉ là lòng tự trọng của vợ, mà còn là cảm giác được tin tưởng sau từng ấy năm chung sống.
Tôi bắt đầu thay đổi từ những điều nhỏ nhất. Tôi xin nghỉ phép vài ngày để ở nhà cùng vợ con, chủ động đưa Linh đi dạo, đưa con đi học, làm mọi việc trước đây cô ấy từng lặng lẽ gánh.
Một đêm, tôi nói lời xin lỗi mà đáng ra mình phải nói từ rất lâu: “Anh không sợ mất danh dự, anh chỉ sợ mất em và con. Nhưng chính nỗi sợ đó lại khiến anh suýt đánh mất cả hai”. Linh im lặng rất lâu rồi khẽ đáp: “Em không cần một người chồng hoàn hảo. Em chỉ cần một người đủ tin em để cùng đi hết cuộc đời”.
Hôm đó, lần đầu tiên sau nhiều tháng, cô ấy tựa đầu vào vai tôi. Tôi hiểu cuộc hôn nhân này đã từng đứng bên bờ vực, nhưng may mắn là cả hai vẫn chọn ở lại, không phải vì một tờ giấy ADN, mà vì còn đủ yêu thương để học cách tin nhau thêm lần nữa.
Tuệ San
Tin Gốc: Dân Trí

