Tôi thừa nhận nhận định của mình trước đây, rằng “Casemiro đã hết thời” và “cậu ấy nên sớm giải nghệ” là quá khắc nghiệt, quá hấp tấp. Nhưng tôi cũng tin Man Utd chắc chắn sẽ từ chối những thương vụ tương tự trong tương lai.
Trong năm cuối khoác áo Liverpool, việc tôi cân nhắc giải nghệ chỉ xoay quanh một câu hỏi chủ chốt, rằng liệu tôi có bao giờ hài lòng với đẳng cấp chơi bóng của mình một lần nữa không? Có một lời khuyên mà tôi không bao giờ quên trước khi đưa ra quyết định chia tay bóng đá đỉnh cao, đó là “Hãy rời xa bóng đá trước khi bóng đá rời bỏ bạn”.
Câu nói đó hẳn đã quá quen thuộc với khán giả của chương trình Monday Night Football trên đài Sky Sports, đặc biệt là những CĐV của Man Utd và hàng trăm nghìn người hâm mộ trong hội phát cuồng vì Casemiro. Nó đã gắn liền với nhận xét của tôi về huyền thoại người Brazil sau khi chứng kiến “Quỷ Đỏ” thảm bại Crystal Palace 0-4 vào tháng 5/2024.
Lời phán xét nghiệt ngã của tôi về màn trình diễn của Casemiro ngày đó, cũng như đóng góp của tiền vệ này cho Man Utd cho đến thời điểm ấy, đã bị đem ra mỉa mai với tần suất ngày càng dày trong mùa giải này, nhất là khi cậu ấy đang tiến gần đến ngày chia tay Old Trafford.
Hai năm trôi đi và tiền vệ người Brazil sẽ được tri ân trong trận đấu cuối cùng trên sân nhà Man Utd cuối tuần này. Casemiro đã đóng vai trò then chốt trong sự hồi sinh gần đây dưới thời Michael Carrick, giúp đội bóng trở lại Champions League với 9 bàn ở Ngoại hạng Anh. Rõ ràng, những ý kiến của tôi rằng Casemiro nên từ giã bóng đá đỉnh cao vào năm 2024 đã trở nên… lỗi thời, chẳng khác nào những dự báo đầu mùa rằng Man Utd sẽ văng khỏi top 4.
Nhìn lại, tôi có hối hận về những bình luận của mình đối với một huyền thoại như vậy không? Vừa có, vừa không.
Tôi phải thừa nhận rằng những ám chỉ Casemiro đã “đuối” ở cấp độ cao nhất của bóng đá là quá nặng nề và vội vàng. Quan điểm của tôi lúc đó là tiền vệ này nên chuyển sang giải nhà nghề Mỹ MLS hoặc chấp nhận các lời mời từ Arab Saudi, bởi cậu ấy khó lòng tìm lại phong độ để chinh phục Champions League hay các danh hiệu quốc nội cùng Man Utd, như cách cậu ấy từng làm tại Real Madrid.
Vào thời điểm đó, những quan sát ấy không hề gây tranh cãi. Năm 2024, Casemiro không đủ thể lực, thiếu sức mạnh và tốc độ để đối đầu trước những đối thủ nhanh nhẹn hơn. Cậu ấy hoàn toàn bị “phơi áo” khi chơi lùi sâu, dù là ở hàng tiền vệ hay vị trí trung vệ như trong đêm tại Selhurst Park. Man Utd bấy giờ lại vừa phải nhận thất bại thứ 13 ở Ngoại hạng Anh và văng khỏi nhóm dự cup châu Âu dưới thời Erik ten Hag. Bất kể tôi có suy nghĩ tiêu cực gì, chúng cũng chẳng thấm tháp là bao so với cơn thịnh nộ của người hâm mộ và ý kiến của chính HLV trưởng.
Ngay sau trận thua Palace, Casemiro không có tên trong đội hình đá chung kết Cup FA thắng Man City, trong khi ban lãnh đạo “Quỷ Đỏ” đánh tiếng rằng họ sẵn sàng lắng nghe các lời đề nghị để đẩy cậu ấy khỏi đội bóng. Cuối cùng họ đã không thể vì mức lương lên tới 500.000 USD/tuần của cầu thủ này.
Nếu thử nghe lại mọi chuyên gia và phóng viên uy tín thời kỳ đó, các bạn sẽ không tìm thấy một bài phân tích nào về sự khủng hoảng của Man Utd, mà không nhắc đến thương vụ Casemiro như một biểu trưng cho chính sách chuyển nhượng thất bại, thiếu tính toán và quá đà.
Những nhận xét của tôi năm 2024 không mang tính công kích cá nhân. Chúng được đưa ra dành cho một trong những cầu thủ xuất sắc của thế hệ với sự miễn cưỡng và nuối tiếc. Trận đấu đó khiến tôi liên tưởng đến một võ sĩ quyền Anh đẳng cấp thế giới đã qua thời đỉnh cao nhưng vẫn cố chấp thượng đài, để rồi phải hứng chịu quá nhiều đòn đánh, đến mức người xem cũng thấy xót xa.
Chúng ta đã thấy điều này trước đây và sẽ còn thấy nhiều ví dụ nữa – những vĩ nhân thể thao cố kéo dài sự nghiệp đỉnh cao thêm một hoặc hai năm. Casemiro từng rơi vào trường hợp đó.
Đừng quên cậu ấy được chiêu mộ vì là một trong những máy quét hiệu quả nhất 20 năm qua. Nhưng tối hôm đó, Casemiro đã bị Michael Olise và Eberechi Eze hành hạ tơi tả, chỉ còn là cái bóng của cầu thủ từng 5 lần vô địch Champions League. Dù hiệu suất đã cải thiện đáng kể sau này, chúng ta chưa bao giờ thực sự thấy một “Casemiro phiên bản Real” ở bóng đá Anh.
Tuần này, Casemiro cho rằng những nhận xét của tôi là thiếu tôn trọng, và điều đó cũng hợp lý thôi. Nhưng tôi muốn khẳng định rằng không hề có ý hạ thấp cậu ấy. Ngược lại là đằng khác. Vì sự nghiệp lẫy lừng của Casemiro, việc so sánh với những tiêu chuẩn cực cao mà bản thân tiền vệ này từng thiết lập là điều hiển nhiên.
Casemiro đang kết thúc chương sử của mình tại Man Utd bằng một vai trò khác với những gì đã làm nên tên tuổi. Giờ cậu ấy là một tiền vệ săn bàn đặc biệt nguy hiểm từ các tình huống cố định. Mọi người đều có quyền đánh giá lại đóng góp của Casemiro, dựa trên những ký ức đẹp cuối cùng của anh tại Old Trafford.
Tuy nhiên, có một lý do khiến ban lãnh đạo Man Utd để Casemiro ra đi tự do vào cuối mùa này. Đó là họ thà tìm kiếm người thay thế, còn hơn gia hạn thêm một năm, ngay cả khi Casemiro ở tuổi 34 đóng góp nhiều hơn so với lúc 32 tuổi.
Với những ai cho rằng chỉ trích năm 2024 của tôi là sai lầm trầm trọng, hãy tự hỏi nếu có thể quay ngược thời gian, liệu Man Utd có ký hợp đồng với Casemiro một lần nữa không? CLB từng dành cả mùa hè 2022 để theo đuổi Frenkie de Jong của Barca. Họ cũng từng khẳng định sẽ không trả lương cao cho một cầu thủ ngoài 30. Nhưng cuối cùng, Man Utd đã chi hơn 90 triệu USD cho một cầu thủ mà Real tin rằng thời hoàng kim đã hết.
Cần dành lời khen cho Casemiro vì đã thay đổi định kiến trước khi rời đi. Carrick cũng xứng đáng được biểu dương vì đã tìm ra vai trò phù hợp cho cậu ấy, điều mà Ten Hag và Ruben Amorim đã thất bại.
Casemiro sẽ mãi là một huyền thoại. Khi rời Old Trafford, cậu ấy xứng đáng nhận được những tràng pháo tay cho một sự nghiệp lừng lẫy. Nhưng khi mọi thứ lắng xuống, không sự tô vẽ nào thay đổi được một sự thật: lần tới, khi một cầu thủ ở độ tuổi và đẳng cấp như Casemiro xuất hiện, Man Utd sẽ nói “Cảm ơn, nhưng không”.
Với 4 điểm, Hàn Quốc chiếm ưu thế lớn hơn cả, chỉ cần một trận hòa là chắc chắn giành vé đi tiếp. Còn Việt Nam hiện xếp nhì bảng với 3 điểm, cũng nhiều khả năng giành vé nếu hòa UAE.
Bóng đá trẻ luôn khó lường, như ở trận gặp U17 Hàn Quốc, U17 Việt Nam hoàn toàn có thể làm nên bất ngờ nếu không sụp đổ trong 10 phút cuối cùng.
Xét về sức mạnh nền bóng đá, UAE vẫn được đánh giá cao hơn Việt Nam. Dù vậy ở cấp độ bóng đá trẻ, U17 Việt Nam hoàn toàn không e ngại đối thủ từ Tây Á.
Ở Giải U17 châu Á năm ngoái, Việt Nam đã hòa UAE 1-1. Và ở Giải U23 châu Á đầu năm nay, Việt Nam thậm chí thắng UAE tại tứ kết.
Những dữ liệu đó trở thành cơ sở để "siêu máy tính" của nhiều chuyên trang bóng đá đưa ra nhận định tích cực với người hâm mộ Việt Nam về trận đấu rạng sáng 14-5.
Cụ thể, chuyên trang Football Prediction dự đoán Việt Nam sẽ thắng 2-1.
Chuyên trang này đưa ra thống kê chứng minh phong độ kém cỏi của UAE, bao gồm việc họ đã thủng lưới cả 5 trận gần nhất, cũng như không giành được chiến thắng nào trong chuỗi trận đó.
Các chuyên trang bóng đá khác như Soccerpunter và 365score cũng đưa ra dự đoán khá tích cực cho Việt Nam. đó là tỉ số hòa 1-1 chung cuộc.
Tỉ số này nhiều khả năng sẽ giúp U17 Việt Nam giành vé đi tiếp, trừ trường hợp Yemen thắng Hàn Quốc.
Theo video do khán giả ghi lại, tiền đạo trẻ Liu Kaiyuan – hiện thuộc học viện Villarreal của Tây Ban Nha đã có ý định phản ứng với trọng tài sau trận. Ngay sau đó, trợ lý HLV Li Zhuangfei bất ngờ lao tới, giật áo, xô đẩy và đặc biệt là có hành vi đẩy mạnh vào cổ cầu thủ 16 tuổi này.
163 Sports nhấn mạnh: "Chưa dừng lại, dù đã được một HLV can ngăn, ông Li Zhuangfei vẫn tiếp tục đuổi theo học trò, chỉ tay vào mặt và liên tục buông lời lăng mạ. Các cầu thủ và thành viên ban huấn luyện khác đứng xung quanh tỏ ra sững sờ, không kịp phản ứng trước tình huống căng thẳng".
Truyền thông Trung Quốc nhận định, hành động của ông Li Zhuangfei là hành vi vượt xa giới hạn kỷ luật, đặc biệt khi cầu thủ chỉ mới 16 tuổi. “Ngay cả khi cầu thủ có sai, việc bóp cổ và chửi mắng trước đám đông là không thể chấp nhận”, Sina Sports bình luận.
Làn sóng phẫn nộ nhanh chóng bùng nổ trên mạng xã hội. Nhiều người hâm mộ Trung Quốc yêu cầu sa thải ngay lập tức vị trợ lý HLV 38 tuổi. “Tại sao lại trút giận lên một đứa trẻ?”, “Hãy điều tra và xử lý nghiêm khắc”, hay “Loại HLV này không nên tồn tại trong hệ thống đào tạo trẻ” là những ý kiến xuất hiện dày đặc trên các trang mạng của Trung Quốc.
Một số ý kiến cũng cho rằng câu chuyện phản ánh tư duy huấn luyện lỗi thời. Trong quá khứ, việc “kỷ luật thép” từng phổ biến ở các lò đào tạo trẻ Trung Quốc, nhưng trong bối cảnh hiện đại, các hành vi bạo lực với cầu thủ trẻ bị xem là không thể dung thứ.
Đáng chú ý, Liu Kaiyuan lại chính là điểm sáng hiếm hoi của U.16 Trung Quốc tại giải lần này. Anh gây ấn tượng với tốc độ, khả năng tạo đột biến và từng kiến tạo trong trận gặp U.16 Pháp. Việc một tài năng trẻ đang thi đấu ở châu Âu bị đối xử thô bạo càng khiến dư luận thêm bức xúc.
Trong khi đó, ông Li Zhuangfei là cựu cầu thủ từng khoác áo các CLB như Wuhan Optics Valley hay CLB Jiangsu Sainty. Hiện ông Li Zhuangfei vẫn chưa đưa ra phản hồi chính thức. Ngoài ra, Liên đoàn Bóng đá Trung Quốc cũng chưa công bố bất kỳ hình thức kỷ luật nào.
Trang Sohu nhận xét: "Vụ việc không chỉ làm xấu hình ảnh bóng đá trẻ Trung Quốc trên đấu trường quốc tế, mà còn đặt ra dấu hỏi lớn về cách quản lý, giáo dục và bảo vệ cầu thủ trẻ. Trong bối cảnh bóng đá nước ta đang nỗ lực cải tổ, những hành vi như vậy rõ ràng đi ngược lại mọi giá trị phát triển bền vững".
Tối 25-4, CLB Thanh Hóa gặp PVF-CAND ở vòng 20 V-League 2025-2026 diễn ra trên sân Thanh Hóa. Đây là trận "chung kết ngược" giữa đội xếp hạng 12/14 đội Thanh Hóa (17 điểm) và đội xếp áp chót PVF-CAND (13 điểm).
CLB Thanh Hóa chỉ đá với 1 ngoại binh duy nhất ở đội hình xuất phát, trong khi PVF-CAND sử dụng hết cả 3 ngoại binh. Vì thế, đội khách lập tức làm chủ thế trận ngay từ những phút đầu tiên.
Phút thứ 3, sai lầm của hàng thủ Thanh Hóa suýt phải trả giá. Trung vệ Trịnh Văn Lợi trả bóng về, thủ môn Y Êli Niê khống chế bóng bật ra khá xa, để tiền đạo Eid Mahmoud lao vào cướp bóng may mà không thành công.
8 phút sau, lại là Eid Mahmoud băng vào đánh đầu cận thành sau pha phối hợp đá phạt khá tốt của Thái Bá Đạt. Tuy nhiên, pha đánh đầu hơi thiếu lực của tiền đạo PVF-CAND này không làm khó được thủ môn Y Êli Niê.
Đến phút 13, đội chủ nhà mới tạo ra cơ hội nguy hiểm đầu tiên. Lê Văn Thắng đi bóng qua hai hậu vệ PVF-CAND trong vòng cấm rồi căng ngang khung thành, nhưng bị Phương Nam kịp phá bóng ra.
Phút 17, lại là một pha phối hợp tốt của CLB Thanh Hóa, để Ngọc Mỹ có bóng trong vòng cấm sút bóng chệch cột dọc.
Những phút còn lại của hiệp một, hai đội không tạo ra cơ hội nào rõ nét. Chơi lấn lướt ở 10 phút đầu trận, nhưng đội khách PVF-CAND đã không giữ được thế trận và càng lúc càng tấn công bế tắc.
Sang hiệp 2, CLB Thanh Hóa càng chơi tốt hơn. Bàn thắng mở tỉ số của đội chủ nhà được ghi ở phút 62.
Nhận đường chuyền thuận lợi của Minh Đoàn từ cánh phải, tiền đạo U23 Việt Nam Nguyễn Ngọc Mỹ bật cao đánh đầu tung lưới thủ môn Đỗ Sỹ Huy.
HLV Trần Tiến Đại tung thêm chân sút nhập tịch Hoàng Vũ Samson vào sân nhằm tìm kiếm bàn gỡ cho PVF-CAND. Tuy nhiên, các chân sút của đội khách đều không thể ghi bàn trước hàng thủ chơi chắc chắn của CLB Thanh Hóa.
Ở cơ hội có thể ghi bàn ở phút 90+6, trung vệ Đoàn Anh Việt sút bóng ngoài vòng cấm đưa bóng đi chệch cột dọc đầy đáng tiếc, khép lại trận thua 0-1 của PVF-CAND.
Chiến thắng quan trọng giúp thầy trò HLV Mai Xuân Hợp vươn lên hạng 10 với 20 điểm, nới rộng cách biệt với PVF-CAND lên 7 điểm.
Trong khi đó, PVF-CAND đã nối dài chuỗi trận không thắng lên con số 7 (5 thua, 2 hòa) và có lý do để lo lắng cho cuộc đua trụ hạng.
Đội chỉ đang hơn đội chót bảng SHB Đà Nẵng có 1 điểm, trong khi đối thủ còn chưa đá trận tiếp Thể Công - Viettel trên sân nhà ở vòng 20 vào ngày mai (26-4).