Đàm phán giữa Mỹ và Iran tiếp tục bế tắc khi các bên bác bỏ đề xuất mà bên kia đưa ra nhằm chấm dứt cuộc xung đột kéo dài từ cuối tháng 2.
Giữa lệnh ngừng bắn mong manh, Iran đã và đang chuẩn bị cho khả năng Mỹ và Israel nối lại chiến dịch không kích. Họ phát tín hiệu rằng sẽ không ngần ngại khiến các nước láng giềng và nền kinh tế thế giới phải trả cái giá đắt nếu Iran bị tấn công một lần nữa.
Iran có thể trả đũa như thế nào?
Ông Hamidreza Azizi, một chuyên gia về các vấn đề an ninh Iran tại Viện Nghiên cứu An ninh và Quốc tế Đức, cho biết trong vòng chiến sự đầu tiên năm nay, Iran đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc xung đột kéo dài khoảng ba tháng. Kết quả là, Iran đã hạn chế việc sử dụng tên lửa của mình để duy trì các cuộc tấn công kéo dài nhiều tuần nhằm vào Israel và các mục tiêu trong khu vực.
Ngược lại, theo ông Azizi, Iran dự đoán nếu xung đột bùng phát trở lại, giao tranh sẽ diễn ra “ngắn nhưng với cường độ cao”, bao gồm các cuộc không kích hạng nặng có phối hợp nhằm vào cơ sở hạ tầng năng lượng của Iran.
“Trong bất kỳ đợt chiến sự mới nào, Iran có thể bắn hàng chục hoặc hàng trăm tên lửa mỗi ngày để đối phó hiệu quả với kẻ thù và cũng để thay đổi tính toán của phía bên kia”, ông Azizi nói.
Điều đó sẽ khiến các quốc gia Ả rập Vùng Vịnh phải chuẩn bị tinh thần cho các cuộc tấn công gia tăng nhằm vào cơ sở hạ tầng năng lượng của họ.
Tấn công các mỏ dầu, nhà máy lọc dầu và cảng biển Vùng Vịnh là một trong những cách hiệu quả nhất để Iran gây tổn thương cho nền kinh tế toàn cầu và gây áp lực lên chính quyền Tổng thống Mỹ Donald Trump. Nếu thiệt hại đủ lớn, nó có thể cuốn các quốc gia như Các Tiểu vương quốc Ả rập Thống nhất (UAE), Kuwait và Ả rập Xê út lún sâu hơn nữa vào một cuộc chiến mà nhiều nhà lãnh đạo Vùng Vịnh đã tìm cách né tránh. Tin tức gần đây tiết lộ UAE và Ả rập Xê út đã thực hiện các cuộc tấn công trả đũa bí mật vào Iran trong tháng 3 và tháng 4.
Tuy nhiên, ông Ali Alfoneh, một chuyên gia cao cấp tại Viện các Quốc gia Ả rập Vùng Vịnh, nhận định mối đe dọa trả đũa của Iran nhằm vào các nhà sản xuất dầu lớn trong khu vực vẫn là một trong số rất ít yếu tố tác động đến quyết định hành động của Mỹ đối với Iran.
Những quân bài khác của Iran
Iran cũng có thể cố gắng áp đặt quyền kiểm soát đối với eo biển Bab-al-Mandeb, một tuyến đường thủy hẹp nối Hồng Hải với vịnh Aden, nơi 1/10 lượng thương mại toàn cầu đi qua. Tuyến đường thủy này nằm dọc theo vùng lãnh thổ do lực lượng dân quân Houthi ở Yemen, một nhóm được Iran hậu thuẫn, nắm giữ.
Trong đợt chiến sự vừa qua, Iran đã sử dụng vị trí địa lý gần eo biển Hormuz, một tuyến đường thủy thương mại quan trọng khác, để tạo ra đòn bẩy khổng lồ đối với nền kinh tế thế giới.
Nếu chính phủ Iran tin rằng quyền kiểm soát của họ đối với eo biển đó đang bị đe dọa, họ có thể muốn “buộc Mỹ phải tập trung vào 2 mặt trận hàng hải thay vì một mặt trận”, ông Azizi nói.
Theo một số nhà phân tích, nếu Mỹ tấn công cơ sở hạ tầng kinh tế của Iran, Iran sẽ trả đũa bằng cách hạn chế lưu thông tại Bab-al-Mandeb.
Điều đó có thể duy trì áp lực lên nền kinh tế toàn cầu, nhưng biện pháp này có thể rất phức tạp.
Lực lượng Houthi tuyên bố sẽ bảo vệ Iran trong trường hợp xảy ra xung đột khu vực, nhưng họ đã phản ứng thận trọng trong vòng chiến sự vừa qua. Các nhà phân tích cho rằng điều này xuất phát từ những tính toán về việc nhóm này có thể mất bao nhiêu từ kho dự trữ quân sự đang vơi dần của mình.
Ông Zelensky đưa ra thông báo trên trong một tuyên bố sau cuộc họp với ông Khmara hôm 16/7. Tổng thống Ukraine viện dẫn kinh nghiệm của ông Khmara trong việc chỉ đạo các chiến dịch tập kích tầm xa nhằm vào Nga và quản lý nhân sự tại Trung tâm Tác chiến Đặc biệt Alpha thuộc SBU là lý do để ông đưa ra đề cử nói trên.
Trong cuộc trao đổi, 2 ông đã thảo luận về việc triển khai các đòn tấn công tầm xa nhằm vào các mục tiêu của đối thủ cũng như nhu cầu tăng cường trang bị cho quân đội Ukraine.
“Điều quan trọng là phải có một tầm nhìn chiến lược về cách Ukraine có thể tiếp tục hành động tích cực để bảo vệ nền độc lập của mình và buộc Nga phải hướng tới giải pháp ngoại giao”, ông Zelensky nói.
Ông đồng thời cho biết thêm rằng: “Sau khi hoàn tất các thủ tục pháp lý cần thiết, tôi sẽ đề nghị các nghị sĩ ủng hộ Yevhenii Khmara cho chức vụ Bộ trưởng Quốc phòng Ukraine".
Ngoài ra, ông Zelensky cho hay Ukraine sẽ tiếp tục triển khai các chương trình hiện có nhằm phát triển và tăng cường sức mạnh cho lực lượng Ukraine.
Theo ông, các chương trình này bao gồm việc cấp ngân sách trực tiếp cho các lữ đoàn chiến đấu, phân bổ nhân sự công bằng hơn giữa các đơn vị, bảo đảm cung cấp tối đa mọi loại UAV cho Lực lượng Vệ binh Quốc gia, đồng thời nhanh chóng thực hiện các thỏa thuận đã đạt được với các đối tác quốc tế.
Ông Zelensky lập luận rằng trong hoàn cảnh hiện nay, những phẩm chất mà ông Khmara sở hữu nên được xem là lợi thế đối với vị trí Bộ trưởng Quốc phòng.
Những lợi thế đó bao gồm các kết quả đạt được trong việc phát triển năng lực tấn công tầm xa, kinh nghiệm trong lĩnh vực an ninh và “kinh nghiệm thực tế trong quản lý con người”.
Ông Zelensky cũng cho hay đã chỉ đạo ông Khmara “tiếp tục cải cách lĩnh vực quốc phòng và đạt được tất cả những kết quả cho Ukraine mà chúng tôi đã thảo luận”.
Tuy nhiên, Tổng thống Ukraine không nêu thời điểm cụ thể khi nào đề cử chính thức sẽ được trình lên Quốc hội Ukraine mà chỉ cho biết ông sẽ tìm kiếm sự ủng hộ của các nghị sĩ.
Ukraine trong những ngày qua đã trải qua một đợt cải tổ nội các quy mô lớn.
Ông Mykhailo Fedorov đã bị miễn nhiệm chức Bộ trưởng Quốc phòng Ukraine hôm 15/7, sau khi Thủ tướng Yulia Svyrydenko từ chức.
Quốc hội Ukraine sau đó đã phê chuẩn một chính phủ mới do cựu Tổng giám đốc Naftogaz Serhiy Koretsky đứng đầu. Tuy nhiên, nội các mới vẫn chưa có Bộ trưởng Ngoại giao và chưa có Bộ trưởng Quốc phòng, cho đến khi ông Zelensky đề cử ông Khmara.
Ông Fedorov được bổ nhiệm làm Bộ trưởng Quốc phòng vào tháng 1/2026 và chỉ giữ chức trong vòng 7 tháng. Những bất đồng về quan điểm giữa ông và Tổng tư lệnh các lực lượng vũ trang Ukraine Oleksandr Syrskyi được cho là một trong những nguyên nhân dẫn tới việc ông bị miễn nhiệm.
Bất đồng giữa 2 người được mô tả là phản ánh sự khác biệt trong cách tiếp cận giữa một nhà kỹ trị trẻ tuổi và nhà lãnh đạo quân sự theo phong cách truyền thống hơn.
Ông Fedorov sau đó xác nhận việc rời nhiệm sở trong một thông điệp đăng trên Telegram, gọi quãng thời gian giữ chức Bộ trưởng Quốc phòng là “một vinh dự lớn lao”.
Wall Street Journal hôm nay dẫn lời một quan chức an ninh Israel giấu tên cho biết nỗ lực tìm kiếm dường như đang tập trung ở tỉnh Khuzestan nằm dọc theo vịnh Ba Tư và giáp với Iraq, thêm rằng Tel Aviv sẽ hỗ trợ Washington giải cứu phi công còn lại trong tổ bay F-15E.
Trong khi đó, giới chức Iran thông báo đang truy tìm phi công Mỹ ở tỉnh Kohgiluyeh và Boyer-Ahmad lân cận.
Thống đốc tỉnh Kohgiluyeh và Boyer-Ahmad nói rằng thông tin Mỹ đã giải cứu được một người là "không đúng sự thật" và "chiến thuật của đối phương". Một đơn vị Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) tại tỉnh này cũng bác bỏ thông tin cho rằng họ đã bắt được thành viên thứ hai trên chiếc F-15E.
Các kênh truyền hình nhà nước Iran đang kêu gọi người dân "bắt sống phi công Mỹ" và treo thưởng cho ai làm được điều này. Số tiền thưởng được cho là tương đương hơn 66.000 USD.
Houston Cantwell, chuẩn tướng về hưu Mỹ với kinh nghiệm hơn 400 giờ bay trong chiến đấu, cho rằng phi công có thể đang lẩn trốn theo đúng bài bản huấn luyện. "Ưu tiên hàng đầu của tôi sẽ là ẩn nấp để tránh bị bắt", ông chia sẻ.
Phi công Mỹ được huấn luyện thế nào khi tiêm kích bị bắn rơi
Truyền thông Mỹ hôm 3/4 dẫn lời các quan chức giấu tên xác nhận một tiêm kích đa năng F-15E của nước này đã bị bắn hạ và rơi xuống Iran. Tổ lái hai người phóng ghế thoát hiểm, trong đó một người đã được giải cứu, chưa rõ tung tích của phi công còn lại. Đây là máy bay có người lái đầu tiên của Mỹ bị bắn rơi trên bầu trời Iran kể từ khi xung đột bùng phát.
Iran sau đó bắn rơi một cường kích A-10 Mỹ đang yểm trợ chiến dịch tìm kiếm tổ bay F-15E. Phi công chiếc A-10 đã cố gắng điều khiển máy bay rời khỏi không phận Iran trước khi phóng ghế thoát hiểm và được cứu hộ thành công. Hai trực thăng tìm kiếm cứu hộ HH-60W cũng bị trúng hỏa lực, khiến ít nhất một binh sĩ Mỹ bị thương, nhưng đã hạ cánh an toàn.
Lầu Năm Góc và Bộ tư lệnh Trung tâm (CENTCOM), cơ quan đặc trách hoạt động của quân đội Mỹ ở Trung Đông, đến nay chưa lên tiếng về các sự việc. Theo nội dung email từ Lầu Năm Góc mà hãng thông tấn AP đọc được, quân đội Mỹ xác nhận đã được thông báo về "một máy bay bị bắn rơi ở Trung Đông".
Quân đội Mỹ đã mất hơn 20 máy bay các loại sau hơn một tháng xung đột, trong đó có máy bay cảnh báo sớm E-3 Sentry và tiêm kích tàng hình F-35A, phần lớn do trúng hỏa lực Iran khi đậu tại sân bay.
Tạp chí Air & Space Forces của Mỹ hôm 22/3 dẫn các nguồn thạo tin cho biết chiếc F-35A đã bị hỏng nặng sau khi trúng tên lửa trên bầu trời Iran và khó lòng trở lại hoạt động trong tương lai gần, phi công cũng bị thương do trúng mảnh văng.
Giá phân bón tăng đang trở thành mối quan tâm lớn trong ngành nông nghiệp. Giá của loại phân bón nitơ phổ biến nhất là urê đã tăng 54% từ tháng 2-3, lên tới 726 USD/tấn, theo Nikkei Asia dẫn số liệu thống kê của Ngân hàng Thế giới.
Con số này thể hiện mức tăng hơn 80% so với cùng kỳ năm ngoái và là mức giá cao nhất kể từ tháng 4.2022. Đó là lúc giá cả tăng vọt sau khi Nga phát động chiến dịch quân sự ở Ukraine.
Trong số nitơ, axit photphoric và kali cần thiết cho sản xuất lương thực, urê và amoniac được sản xuất bằng cách chiết xuất hydro từ khí đốt tự nhiên và tổng hợp khí này với nitơ từ khí quyển.
Nhà kinh tế học John Baffes của Ngân hàng Thế giới cho hay giá khí đốt tự nhiên đã tăng khoảng 60% từ tháng 2-3, đẩy giá urê và các loại phân bón khác leo thang. Ông Baffes nhận định tình trạng các tuyến vận chuyển ở Trung Đông bị gián đoạn không chỉ ảnh hưởng đến phân bón và năng lượng, mà còn cả các nguyên liệu thiết yếu cho sản xuất lương thực.
Theo Tổ chức Nông Lương Liên Hiệp Quốc (FAO), các quốc gia vùng Vịnh chiếm từ 30-35% lượng xuất khẩu urê toàn cầu và từ 20% đến 30% lượng xuất khẩu amoniac.
Một nhà máy sản xuất urê ở Qatar đã ngừng hoạt động sau các cuộc tấn công trả đũa của Iran, và việc vận chuyển phân bón qua eo biển Hormuz cũng gần như bị đình trệ hoàn toàn, theo Nikkei Asia.
Nguồn cung cấp phân bón gốc axit photphoric cũng đang khan hiếm. Quặng photphat được sản xuất ở Trung Quốc, Morocco, Jordan và các nơi khác, nhưng axit sulfuric được sử dụng để chế biến quặng này thành phân bón lại phụ thuộc vào lưu huỳnh từ các quốc gia vùng Vịnh.
Khoảng 50% thương mại toàn cầu về lưu huỳnh, một sản phẩm phụ của quá trình lọc dầu và khí đốt, được xuất khẩu qua eo biển Hormuz. Giá quốc tế của phosphat và phân DAP đã tăng 5% từ tháng 2-3.
Không giống dầu thô, không có kho dự trữ phân bón chiến lược được hình thành dưới sự phối hợp quốc tế, khiến việc xoay xở những đợt gián đoạn chuỗi cung ứng trở nên khó khăn hơn, theo FAO.
Mối quan ngại chính về giá phân bón tăng vọt là tác động đến giá lương thực. Giá lúa mì và dầu thực vật quốc tế đã bắt đầu tăng.
Giá giao dịch lúa mì của Mỹ trong tháng 3 là 276 USD/tấn, tăng 7% so với tháng 2, theo Ngân hàng Thế giới. Vùng Trung Tây Mỹ, một khu vực sản xuất chính, đang bị hạn hán, và nhiệt độ cao bất thường trong tháng 3 đã ảnh hưởng tiêu cực đến sự phát triển của lúa mì vụ đông, được thu hoạch vào tháng 6 và tháng 7.
Trong bối cảnh giá dầu thô tăng, nhu cầu về đậu nành, dầu cọ và các loại dầu thực vật khác làm nhiên liệu sinh học đang gia tăng, đẩy giá lên cao. Một số quốc gia ở Đông Nam Á đang chuyển sang tăng tỷ lệ nhiên liệu sinh học so với xăng để giảm thiểu tác động đến người tiêu dùng tại các trạm xăng. Giá dầu đậu nành trong tháng 3 đã tăng 16% so với tháng 2.
Mùa gieo trồng vụ xuân đã bắt đầu ở Bắc bán cầu. Nếu tình trạng eo biển Hormuz bị đóng cửa kéo dài, tình trạng này sẽ ảnh hưởng đến việc trồng lúa ở châu Á, vốn sắp bước vào mùa vụ cao điểm, và việc gieo trồng nói chung ở Nam bán cầu.
Phân bón chiếm tỷ trọng lớn trong chi phí nông nghiệp ở các nước đang phát triển, khiến những nước này đặc biệt dễ bị tổn thương trước tình trạng giá cả tăng. Trong khi phân bón chỉ chiếm khoảng 10% giá trị các lô hàng ngô ở Bắc Mỹ, con số này lên tới 56% ở Tây Phi, theo Nikkei Asia.
Trước tình trạng giá phân bón tăng vọt, Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Antonio Guterres đã kêu gọi Iran và các nước khác khôi phục việc vận chuyển phân bón qua eo biển Hormuz vì lo ngại cho sản xuất lương thực ở châu Phi và Nam Á.