Vợ chồng em gái chồng liên tục hỏi vay tiền vợ chồng tôi. Trước đây vợ chồng tôi từng giúp đỡ nhiều lần. Vợ chồng em không dư giả gì nhưng xây hai căn nhà to, một căn xây 11 năm trước, khi đó vợ chồng tôi đã cho vay 200 triệu đồng không lãi, tận 5 năm sau em mới trả hết. Vừa trả hết em lại hỏi vay 150 triệu đồng để cho chồng đi nước ngoài, cũng vừa trả hết năm ngoái. Vừa rồi em chồng lại xây thêm một căn nhà to, khang trang, bên cạnh căn nhà xây trước đó. Vợ chồng em vay mượn hết lượt anh em họ hàng, vay ngân hàng cũng có.
Cuối cùng em nói với vợ chồng tôi rằng hết chỗ vay rồi, cần anh chị giúp. Nực cười là vợ chồng em xây nhà khang trang nhưng không ở, vợ chồng đi làm công ty rồi thuê trọ ở gần chỗ làm, ở nhà chỉ có bà cụ bên chồng đi ra đi vào trông nhà cho em. Con cái của em gửi ông bà ngoại trông (là bố mẹ chồng tôi) từ khi mới sinh, giờ một bé cấp hai, một bé mẫu giáo. Thật sự lần này tôi bức xúc quá.
Đối với tôi, nếu không có nhiều tiền, đừng làm nhà to, nếu thiếu thì vay ngân hàng. Xin đừng đẩy nỗi bận tâm ấy cho người thân, như thế mới là có trách nhiệm. Vợ chồng tôi cũng có chút kinh tế, vì chúng tôi tập trung làm kinh tế nên lấy nhau khá muộn, giờ con đầu của tôi mới học đến lớp một. Một điều nữa là một năm nay vợ chồng tôi không có việc làm, tiền tiết kiệm gửi ngân hàng lấy lãi nuôi con ăn học.
Chồng tôi rất thương bố mẹ và các em. Trước đây khi chưa lấy tôi, anh đã đi lao động Hàn Quốc 6 năm, có tiền rồi anh xây nhà cho bố mẹ, cho anh em mượn tiền nhưng người trả người không. Tiền anh gửi về nhờ bố mẹ mua đất mua rừng hộ, khi anh về cũng không được sang tên lại. Bố mẹ chồng tôi giữ lại nhà, đất, rừng cho vợ chồng con trai út, hiện sống cùng ông bà. Chồng tôi đi lao động về thì bị thoát vị lưng đến nỗi không đi được phải mổ.
Giờ anh cũng không làm được những việc nặng, chỉ quanh quẩn ở nhà. Kinh tế gia đình tôi lo hết. Bố mẹ chồng tôi lúc nào cũng lo con gái khổ, sợ con vất vả, thế nhưng lại chưa từng nghĩ xem một mình tôi lo kinh tế gia đình nhỏ có ổn không. Tôi chỉ muốn tâm sự để thoải mái hơn thôi. Xin cảm ơn các bạn đã lắng nghe những tâm sự có chút ích kỷ này. Mong được sự đồng cảm.
Tôi, người phụ nữ 42 tuổi, có gia đình nhỏ với hai đứa con trai gái đủ cả. Con lớn học lớp 11, con nhỏ học lớp 8. Tôi có công việc ổn định, lương trung bình tháng 70 triệu đồng. Chồng thu nhập gần 20 triệu đồng mỗi tháng. Mỗi tháng anh đưa 10 triệu đồng để chi tiêu gia đình. Việc nhà cửa, đối nội đối ngoại chủ yếu do tôi gánh vác. Mỗi tháng gia đình tôi chi tiêu khoảng 20-25 triệu đồng.
Gia đình tôi ở một thị trấn nhỏ nên mức chi tiêu như vậy là khá thoải mái. Vì tôi không muốn chồng tự ti hay mặc cảm nên chỉ nói chung chung mức lương của mình là hơn 10 triệu đồng. Chồng không hề biết tôi có thu nhập cao như vậy. Vợ chồng tôi có nhà, xe, không nợ nần. Vì chênh lệch thu nhập như vậy nên hiện tại tôi có 5,5 tỷ đồng, bao gồm: vàng, chứng khoán, tiền tiết kiệm mà chồng không hề biết. Nay tôi nghe một người bạn nói vợ chồng phải tin tưởng nhau và công khai tài chính. Tôi làm như thế đúng hay sai. Xin cách nhìn khách quan của mọi người. Chân thành cảm ơn.
Tôi và bạn trai yêu nhau 5 năm, tình cảm ổn định, ít cãi vã. Anh quan tâm tôi, đối xử tử tế nhưng luôn né tránh chuyện cưới xin. Mỗi lần tôi nhắc đến tương lai, anh lảng tránh, nói chưa sẵn sàng hoặc muốn ưu tiên sự nghiệp. Tôi năm nay 33 tuổi, không còn quá trẻ để chờ đợi vô thời hạn. Bạn bè xung quanh đã yên bề gia thất, còn tôi vẫn lửng lơ trong một mối quan hệ không rõ đích đến.
Tôi yêu anh thật lòng nhưng bắt đầu dần lo lắng, sợ hãi, cảm thấy mông lung. Tôi băn khoăn không biết anh thật sự chưa sẵn sàng hay là không muốn kết hôn với tôi. Tôi có nên tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi vì tình yêu nhiều năm? Mong nhận được lời khuyên từ độc giả.
Tôi là kỹ sư phần mềm trong lĩnh vực sản xuất chip bán dẫn tại Nhật Bản và đã có tư cách lưu trú dài hạn. Tổng thu nhập mỗi năm hơn 900 triệu đồng (chưa trừ chi phí sinh hoạt, tiền nhà và thuế). Nếu tiết kiệm, tôi có thể để dành khoảng 500 triệu đồng mỗi năm. Hiện tôi chưa lập gia đình, đã mua được một mảnh đất nhỏ nhưng vẫn còn nợ. Gần đây, tôi làm thủ tục sang Slovakia thông qua người thân đang sinh sống và kinh doanh bên đó. Chi phí đi khá lớn vì ban đầu tôi phải sang theo diện lao động chất lượng cao, mỗi tháng đóng thuế và bảo hiểm khá nhiều. Sau khoảng một năm, tôi sẽ chuyển sang visa lao động khác và tiếp tục hoàn thiện giấy tờ để mở cửa hàng kinh doanh.
Điều khiến tôi cân nhắc là cuộc sống ở châu Âu có vẻ bớt áp lực hơn Nhật Bản. Môi trường trong lành, yên bình, ít thiên tai và thuận tiện đi lại giữa nhiều quốc gia. Thu nhập có thể thấp hơn Nhật nhưng nếu kinh doanh thuận lợi, cơ hội phát triển sẽ lớn hơn. Tôi cũng nghĩ môi trường phương Tây cởi mở hơn và con cái sau này có cơ hội học nhiều ngoại ngữ. Tôi tìm hiểu thấy tiếng Slovakia không dễ học nhưng để giao tiếp và buôn bán hàng ngày có lẽ không khó bằng tiếng Nhật. Ngoài ra, định cư lâu dài cũng là mục tiêu tôi hướng tới. Tôi luôn mong muốn được sống ở nước ngoài, đi du lịch nhiều nơi và khi về già mới quay về Việt Nam. Châu Âu có lợi thế là việc di chuyển giữa các nước khá thuận tiện nên rất phù hợp với mong muốn đó.
Tuy nhiên, kinh doanh không hề dễ dàng. Nếu sang Slovakia mở cửa hàng, tôi có thể phải làm việc 12 giờ mỗi ngày, thậm chí không có ngày nghỉ. Trong khi đó, ở Nhật tôi làm văn phòng không vận động nhiều, được nghỉ thứ Bảy, Chủ nhật và các ngày lễ nên có khá nhiều thời gian đi du lịch. Hiện tôi đã đặt cọc và hoàn tất phần lớn hồ sơ, chỉ còn chờ kết quả visa nên rất phân vân. Theo mọi người, trong trường hợp của tôi có nên sang Slovakia để kinh doanh không? Nếu thất bại, tôi vẫn có thể quay lại làm việc ở Nhật nhưng sẽ mất khoảng một năm và gánh thêm khoản nợ. Ngược lại, nếu bỏ lỡ cơ hội này, tôi sợ nhiều năm sau sẽ vẫn tiếc vì đã không dám thử.