Buổi chiều bên bờ biển Mỹ Khê, chị Hồ Ngọc Giàu, du khách đến từ Hà Nội, dừng khá lâu trước không gian “Gánh vị Đà Nẵng”. Trên những mẹt tre là bánh xèo, mì Quảng, bánh tráng cuốn thịt heo, chén mắm nêm thơm nồng đặt cạnh những vật dụng gợi nhớ căn bếp miền Trung.
“Tôi từng ăn mì Quảng nhiều lần, nhưng khi đứng giữa không gian này, nghe người bán kể món ăn gắn với bếp nhà, với thói quen ăn uống của người miền Trung, cảm giác khác hẳn. Không chỉ là ăn cho biết, mà như được nghe một câu chuyện về vùng đất mình đang đến”, chị Giàu nói.
Lễ hội Đà Nẵng Food Tour 2026 diễn ra từ nay đến 24/5 tại Công viên Biển Đông, quảng trường biển Tam Thanh và nhiều địa điểm khác trong thành phố, với hơn 200 gian hàng ẩm thực địa phương, vùng miền và quốc tế. Cùng với đó là chuỗi food tour kết nối Đà Nẵng với Hội An, Điện Bàn, Tam Kỳ, Đại Lộc, kéo dài đến tháng 12/2026.
Phía sau không khí sôi động của lễ hội là một bài toán dài hơi hơn, làm sao để ẩm thực không chỉ là “món phụ” trong hành trình du lịch, mà trở thành sản phẩm chính, đủ sức giữ chân du khách.
Đà Nẵng lâu nay được biết đến với biển, cầu, Bà Nà, Sơn Trà và lợi thế nằm giữa các trung tâm di sản miền Trung. Tuy nhiên, trong cuộc cạnh tranh điểm đến ngày càng gay gắt, cảnh đẹp và dịch vụ lưu trú không còn là yếu tố đủ để tạo khác biệt. Du khách, nhất là nhóm khách trẻ, ngày càng tìm kiếm trải nghiệm bản địa: ăn ở đâu, gặp ai, món đó có câu chuyện gì, quán đó có gì riêng.
Bên gian hàng mì Quảng, bà Trần Thị Hường, người bán món Quảng lâu năm, vừa chan nước nhưn vừa giải thích cho khách cách ăn “đúng điệu”: rau sống phải đủ vị, bánh tráng nướng bẻ vụn, đậu phộng rang thơm, nước dùng không chan ngập như phở hay bún.
“Khách nhiều khi hỏi vì sao mì Quảng ít nước. Tôi nói vui là người Quảng ăn gì cũng đậm đà, chắc bụng. Mình bán tô mì nhưng cũng muốn khách hiểu thêm tính cách người Quảng”, bà Hường chia sẻ.
Bà Nguyễn Thị Anh Thi, Phó Chủ tịch UBND thành phố Đà Nẵng chia sẻ, ẩm thực không chỉ là món ăn để thưởng thức, mà còn là nơi lưu giữ ký ức, văn hóa và tâm hồn của mỗi vùng đất. Thành phố muốn đưa ẩm thực trở thành “đại sứ văn hóa” mới, một sản phẩm du lịch đặc trưng gắn với trải nghiệm bản địa, trình diễn nghệ thuật và ứng dụng công nghệ số.
Nếu chỉ gom nhiều món ngon vào một khu lễ hội, food tour dễ trở thành cuộc dạo chơi vị giác ngắn ngày. Nhưng khi mỗi món ăn được đặt vào bối cảnh văn hóa, có người bán kể chuyện, có tuyến đi qua chợ, làng nghề, bếp nhà, ẩm thực sẽ trở thành cánh cửa để du khách thực sự hiểu thành phố.
Một điểm mới đáng chú ý tại lễ hội là bản đồ số ẩm thực Đà Nẵng, ShopeeFood, giúp du khách dễ tìm kiếm các điểm ăn uống. Với một đô thị du lịch, bản đồ số có thể là “cửa ngõ” để những quán nhỏ trong hẻm, hàng ăn gia truyền, gánh hàng lâu năm bước ra khỏi phạm vi khách quen.
Anh Lê Văn Phúc, chủ quán bánh tráng cuốn thịt heo ở Hải Châu, nhìn nhận thực tế: “Nếu quán được đưa vào các tuyến hành trình khám phá ẩm thực, có thông tin rõ ràng trên bản đồ số, khách sẽ dễ tìm hơn. Nhưng đi kèm với đó, người bán cũng phải làm bài bản hơn, từ niêm yết giá, vệ sinh, phục vụ đến cách giới thiệu món ăn”.
Thực tế, nhiều món ngon của Đà Nẵng không nằm trong nhà hàng lớn. Chúng ở các quán bình dân, trong chợ, bên vỉa hè, những nơi du khách lạ khó tự tìm. Công nghệ có thể giúp thu hẹp khoảng cách đó, nhưng không thể thay thế phần việc quan trọng hơn: chọn lọc, chuẩn hóa và bảo chứng chất lượng.
Một tuyến khám phá ẩm thực muốn đi xa cần các điểm đến có thông tin rõ ràng, giá cả minh bạch, vệ sinh bảo đảm và khả năng phục vụ cả khách đông lẫn khách quốc tế. Khi quán nhỏ tham gia vào chuỗi du lịch, họ không chỉ bán món ăn mà còn đại diện cho hình ảnh điểm đến.
Sau ngày 24/5, khi sân khấu tháo dỡ, đèn tắt và các gian hàng tạm thời rời đi, mới là phép thử thật sự. Một chương trình đông vui vài ngày có thể tạo hiệu ứng truyền thông tốt, nhưng sản phẩm du lịch chỉ sống được nếu du khách vẫn tìm đến sau lễ hội.
Bởi vậy, “bản đồ vị giác” của Đà Nẵng không nên chỉ là danh sách các quán ăn. Đó cần là một hệ sinh thái gồm món ngon, câu chuyện văn hóa, người kể chuyện, công nghệ dẫn đường, tiêu chuẩn dịch vụ và sự tử tế trong từng trải nghiệm.
Tối 30/4, lãnh đạo UBND Tp.Huế xác nhận, hệ thống di tích trên địa bàn vừa ghi nhận mức doanh thu bán vé cao nhất từ trước đến nay chỉ trong một ngày, đánh dấu sự bùng nổ ấn tượng của du lịch cố đô trong kỳ nghỉ lễ năm nay.
Theo ông Trần Hữu Thùy Giang, Phó Chủ tịch UBND Tp.Huế, trong ngày kỷ niệm 51 năm ngày thống nhất đất nước (30/4), tổng doanh thu bán vé tại các điểm di tích đạt 3.740.850.000 đồng. Đáng chú ý, xu hướng mua vé trực tuyến tiếp tục tăng trưởng, với hơn 1.000 vé được đặt online trong ngày.
Năm nay, kỳ nghỉ lễ 30/4 – 1/5 diễn ra liền kề với Giỗ Tổ Hùng Vương, tạo điều kiện thuận lợi để người dân và du khách kéo dài thời gian nghỉ dưỡng. Nhờ đó, lượng khách đổ về Huế tăng mạnh, không chỉ tập trung tại Đại Nội và các lăng tẩm mà còn lan tỏa đến các chùa chiền, làng nghề truyền thống và nhiều điểm tham quan khác. Không khí tại các tuyến phố trung tâm trở nên nhộn nhịp, sôi động hơn thường lệ.
Theo ngành du lịchTp.Huế, hai kỳ nghỉ lễ liên tiếp đã tạo cú hích lớn cho du lịch nội địa, giúp Huế ghi nhận mức tăng trưởng rõ nét. Trong khoảng 10 ngày (từ 24/4 đến 3/5), tổng lượng khách ước vượt mốc 1 triệu lượt, doanh thu đạt khoảng 2.300 tỷ đồng.
Cụ thể, trong dịp Giỗ Tổ Hùng Vương (24/4 – 28/4), Huế đón khoảng 395.000 lượt khách, trong đó có 98.700 lượt khách quốc tế, mang về doanh thu khoảng 958 tỷ đồng.
Đáng chú ý, 5 ngày cao điểm tiếp theo (29/4 – 3/5) được dự báo tiếp tục bùng nổ, với khoảng 610.000 lượt khách, tăng 73,7% so với cùng kỳ năm trước. Lượng khách quốc tế ước đạt 164.000 lượt, tăng 129%, trong khi doanh thu du lịch dự kiến đạt 1.350 tỷ đồng, tăng 85%.
Công suất phòng tại các cơ sở lưu trú gần như chạm ngưỡng tối đa, với tỷ lệ sử dụng bình quân đạt khoảng 99%.
Những vụ việc trẻ em bị bạo hành thời gian qua không chỉ gây xót xa trong dư luận mà còn cho thấy một thực tế đáng lo ngại rằng nhiều hành vi xâm hại diễn ra âm thầm trong thời gian dài nhưng không được phát hiện và ngăn chặn kịp thời.
Dù đã có Luật Trẻ em 2016 cùng nhiều Nghị định, quy trình và kênh tiếp nhận thông tin hỗ trợ, song trên thực tế việc phát hiện sớm và can thiệp kịp thời vẫn còn phụ thuộc nhiều vào sự lên tiếng từ bên ngoài, thay vì được triển khai như một cơ chế chủ động thường xuyên và có tính dự báo.
Từ góc nhìn pháp lý, Luật sư Nguyễn Ngọc Hùng - Trưởng Văn phòng Luật sư Kết nối (Đoàn Luật sư Tp. Hà Nội) đã phân tích rõ những "độ trễ" trong thực thi pháp luật hiện nay và đề xuất các giải pháp nhằm tăng cường tính chủ động, hiệu quả trong công tác bảo vệ trẻ em.
Trao đổi với Người Đưa Tin, Luật sư Nguyễn Ngọc Hùng - Trưởng văn phòng Luật sư Kết nối (Đoàn Luật sư Tp.Hà Nội) chỉ ra rằng trách nhiệm của người đứng đầu cơ quan, tổ chức, cơ sở giáo dục và UBND cấp xã khi tiếp nhận thông tin về trẻ em bị xâm hại đã được quy định rõ.
Đồng thời, các kênh tiếp nhận tin báo như Tổng đài 111 cũng đã được thiết lập để hỗ trợ can thiệp kịp thời. Nghị định 130 cũng bước đầu đặt ra chế tài đối với hành vi che giấu, không thông báo hoặc không tố giác hành vi xâm hại trẻ em.
Tuy nhiên theo Luật sư Nguyễn Ngọc Hùng, khoảng cách lớn nhất hiện nay không nằm ở việc thiếu quy định pháp luật, mà nằm ở khâu thực thi và cơ chế vận hành trên thực tế.
"Dù khung pháp lý đã tương đối đầy đủ, nhưng thực tế cho thấy cơ chế bảo vệ trẻ em vẫn chủ yếu mang tính thụ động, tức là chờ có phản ánh, tố giác thì mới vào cuộc xử lý thay vì chủ động phòng ngừa và phát hiện sớm các nguy cơ", ông Hùng nhấn mạnh.
Luật sư cũng chỉ ra rằng, hiện nay vẫn thiếu một cơ chế rà soát, sàng lọc định kỳ đối với các nhóm trẻ em có nguy cơ cao như trẻ sống trong gia đình có bạo lực, cha mẹ ly hôn, người nuôi dưỡng có tiền sử nghiện ngập hoặc vi phạm pháp luật.
Ở nhiều địa phương khi xuất hiện phản ánh từ hàng xóm hoặc giáo viên quá trình xác minh đôi khi còn chậm, nặng tính thủ tục hành chính khiến "thời gian vàng" can thiệp bị bỏ lỡ.
Bên cạnh đó, trách nhiệm của cộng đồng và cán bộ cơ sở trong thực tiễn vẫn chủ yếu dừng ở mức nghĩa vụ đạo đức, chưa được cụ thể hóa thành trách nhiệm pháp lý đủ mạnh.
Các chế tài đối với hành vi thờ ơ, không tố giác hoặc che giấu thông tin xâm hại trẻ em còn nhẹ và hiếm khi được áp dụng. Đối với cán bộ, công chức việc xử lý vi phạm thường chỉ dừng ở mức kỷ luật nội bộ hoặc rút kinh nghiệm sau khi sự việc đáng tiếc đã xảy ra.
"Điều này cho thấy, pháp luật tuy đã có khung quy định nhưng chưa đủ sức tạo áp lực pháp lý và trách nhiệm thực chất đối với các chủ thể có nghĩa vụ bảo vệ trẻ em", Luật sư Nguyễn Ngọc Hùng phân tích.
Từ thực tiễn đó, ông Hùng cho rằng cần thiết phải tiếp cận vấn đề bảo vệ trẻ em dưới góc độ rộng hơn, không chỉ là câu chuyện gia đình mà còn là vấn đề an sinh và an ninh xã hội. Theo ông, một đứa trẻ bị bạo hành không chỉ chịu tổn thương về thể chất và tinh thần mà còn có thể để lại hệ lụy lâu dài đối với xã hội.
Về giải pháp pháp lý, luật sư đề xuất cần nghiên cứu bổ sung chế tài nghiêm khắc hơn đối với những cá nhân có chức trách quản lý nhưng biết hoặc có căn cứ xác định trẻ em đang bị bạo hành mà không báo cáo, không can thiệp hoặc cố tình che giấu, dẫn đến hậu quả nghiêm trọng.
Song song đó, cần xây dựng cơ chế bảo vệ danh tính và an toàn cho người tố giác nhằm khuyến khích người dân mạnh dạn lên tiếng, thay vì lo ngại bị trả thù hoặc liên lụy.
Một vấn đề quan trọng khác là cần phát triển đội ngũ nhân viên công tác xã hội chuyên nghiệp tại cơ sở, có chuyên môn về tâm lý và bảo vệ trẻ em được trao quyền phối hợp với công an, nhà trường và chính quyền địa phương để theo dõi, can thiệp sớm các trường hợp có nguy cơ.
Ngoài ra theo luật sư Nguyễn Ngọc Hùng cũng cần thay đổi tư duy xử lý đối với hành vi bạo lực trẻ em theo hướng tăng tính răn đe và phục hồi trách nhiệm.
Thay vì chỉ dừng ở xử phạt hành chính hoặc phạt tiền cần áp dụng thêm các biện pháp như lao động công ích, hạn chế hoặc tước quyền chăm sóc trẻ trong một thời gian nhất định. Đồng thời buộc bồi thường đầy đủ chi phí điều trị và tổn thất tinh thần cho trẻ em bị hại dưới sự giám sát chặt chẽ của cơ quan có thẩm quyền.
Tiến sĩ, Luật sư Đặng Văn Cường - Ủy viên Ban Chấp hành Hội Bảo vệ quyền trẻ em Việt Nam cho rằng, pháp luật hiện hành đã quy định rất cụ thể về quyền trẻ em, song cũng có chế tài hình sự rõ ràng đối với các hành vi hành hạ, cố ý gây thương tích hay thậm chí là tội giết người.
Các cơ quan chức năng cũng đã nỗ lực trong công tác tuyên truyền, phổ biến pháp luật và can thiệp bảo vệ trẻ em.
Tuy nhiên bên cạnh những kết quả tích cực vẫn còn tồn tại những vụ việc đau lòng, cho thấy cần tiếp tục siết chặt hơn nữa công tác bảo vệ trẻ em, tăng cường phát hiện sớm, xử lý kịp thời các hành vi có dấu hiệu xâm hại để phòng ngừa từ xa.
Để bảo vệ trẻ em hiệu quả hơn theo vị luật sư cần tăng cường phối hợp đồng bộ, toàn diện giữa các cơ quan, tổ chức và cộng đồng.
Đồng thời xây dựng một cơ chế bảo vệ trẻ em chặt chẽ, chủ động và thực chất hơn trong thực tiễn.
NSƯT Thanh Loan tên đầy đủ là Nguyễn Thị Thanh Loan, sinh năm 1951 tại Hà Nội, trong gia đình 8 anh chị em và không ai theo nghệ thuật. Từ nhỏ, bà sở hữu nét đẹp thanh tú của thiếu nữ phố cổ với đôi mắt to, sống mũi cao và gương mặt dịu dàng.
Năm 15 tuổi, bà thi đỗ lớp diễn viên của trường Nghệ thuật Quân đội đúng thời điểm chiến tranh miền Bắc diễn ra ác liệt. Sau thời gian chờ mở lớp, Thanh Loan theo học diễn xuất rồi về công tác tại Đoàn kịch nói Tổng cục Chính trị.
Trước khi trở thành gương mặt nổi tiếng của màn ảnh, nữ nghệ sĩ từng tham gia nhiều bộ phim như: Nổi gió, Chuyện gia đình tôi, Người về đồng cói, Bài ca ra trận, Tuổi thơ, Bản đề án bị bỏ quên, Phương án ba bông hồng… với hình ảnh quen thuộc là cô giáo, giao liên hay kỹ sư hiền lành, nền nã.
Bước ngoặt lớn trong sự nghiệp của Thanh Loan đến vào năm 1986 khi bà đảm nhận vai ni cô Huyền Trang trong Biệt động Sài Gòn của đạo diễn Long Vân.
Hình ảnh nữ chiến sĩ biệt động khoác áo tu hành với vẻ ngoài mềm mại nhưng nội tâm mạnh mẽ, gan góc đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng nhiều thế hệ khán giả. Vai diễn này cũng đưa tên tuổi Thanh Loan trở thành biểu tượng nhan sắc của màn ảnh cách mạng Việt Nam một thời.
Sau ánh hào quang của "Biệt động Sài Gòn", NSƯT Thanh Loan dần rời xa màn bạc. Bà chuyển sang học đạo diễn, làm phát thanh viên truyền hình quân đội, đạo diễn phim tài liệu, giảng dạy diễn xuất và tham gia công tác quản lý.
Sau nhiều năm công tác, bà giữ chức Phó Giám đốc Điện ảnh Công an nhân dân trước khi nghỉ hưu với quân hàm Đại tá. NSƯT Thanh Loan cũng là một trong số ít nữ nghệ sĩ Việt Nam mang quân hàm này.
Dù nổi tiếng và sở hữu nhan sắc nổi bật thời trẻ, đời tư của Thanh Loan lại khá kín tiếng. Thanh Loan được nhiều người theo đuổi nhưng chuyện tình cảm của bà lại đến khá muộn.
Nữ nghệ sĩ từng kể, năm 23 tuổi bà vẫn chưa có người yêu khiến gia đình và bạn bè sốt sắng, thúc giục. Khi ấy bà là bộ đội, không bao giờ được phép sinh hoạt tại nhà, cuối tuần cũng bị cấm trại không được ở nhà ngủ. Vì vậy, nữ diễn viên ít có thời gian, điều kiện để tìm hiểu, hẹn hò.
Cơ duyên đặc biệt đến trong một chuyến công tác khi bà gặp đạo diễn Thu Chung. Thấy Thanh Loan xinh đẹp, giản dị, nữ đạo diễn giới thiệu cháu trai của mình - một Tiến sĩ Toán học hơn bà 10 tuổi, vừa du học chuyên ngành Toán Tin trở về nước.
Ngay từ lần gặp đầu tiên, cả hai dành cho nhau nhiều thiện cảm. NSƯT Thanh Loan miêu tả về chồng là người hiền lành, ít nói. "Gặp người đàn ông cao to, đẹp trai lại tri thức, hiểu biết mà hiền hậu như thế là tôi "cảm nắng" ngay. Chồng tôi bề ngoài có vẻ lạnh lùng nhưng bên trong lại rất ấm áp, tình cảm, đúng mẫu người tôi thích", bà rung động với chồng ở những lần gặp đầu tiên.
Theo Thanh Loan, ông xã là người điềm đạm, hiền lành, sống tình cảm và rất lãng mạn. Ông thường làm thơ, vẽ chân dung, tặng hoa cho bà trong thời gian tìm hiểu. Hai người kết hôn năm 1974 sau hơn 1 năm yêu nhau.
Khi Thanh Loan bận rộn với phim trường và công tác quản lý, chồng bà là người san sẻ phần lớn việc gia đình, thậm chí đảm nhận chuyện bếp núc hằng ngày. Với nữ nghệ sĩ, đó là điểm tựa lớn để bà yên tâm cống hiến cho nghệ thuật và công việc trong lực lượng vũ trang.
Cuộc sống hôn nhân của NSƯT Thanh Loan từng xuất hiện nhiều tin đồn thất thiệt như bị đánh ghen, tạt axit hay đi tu. Tuy nhiên, bà chọn cách im lặng vì cho rằng người của công chúng khó tránh khỏi điều tiếng.
Hiện tại, NSƯT Thanh Loan có 2 người con đều không theo nghệ thuật. Theo bà, đó là điều may mắn bởi nghề diễn đòi hỏi nhiều hy sinh, thanh sắc và tuổi nghề ngắn.
Ở tuổi 75, NSƯT Thanh Loan vẫn duy trì nhịp sống năng động. Bà tham gia các hoạt động của Hội Điện ảnh Việt Nam, Hội Điện ảnh Hà Nội, thường xuyên đi bộ, giao lưu bạn bè và du lịch cùng gia đình.
Nữ nghệ sĩ cho biết điều khiến bà tự hào nhất hiện nay không phải danh hiệu hay giải thưởng, mà là mái ấm bình yên cùng 2 người con trưởng thành, thành đạt.
Sau nhiều thập kỷ, "ni cô Huyền Trang" vẫn là ký ức đặc biệt của điện ảnh Việt Nam. Với NSƯT Thanh Loan, phần thưởng lớn nhất của người nghệ sĩ là khi nhân vật mình từng hóa thân vẫn còn sống mãi trong lòng nhiều thế hệ khán giả.