Liên tiếp những vụ trẻ em bị chính người thân bạo hành dã man thời gian gần đây khiến dư luận xót xa, phẫn nộ. Điển hình là vụ bé gái 4 tuổi ở Hà Nội bị mẹ ruột và nhân tình của mẹ bạo hành dẫn đến tử vong hay vụ bé trai 2 tuổi ở xã Hiệp Hòa (Tp.Hồ Chí Minh) bị mẹ và người tình đánh đập tàn nhẫn, nhập viện trong tình trạng đa chấn thương nghiêm trọng.
Điểm chung đau lòng ở cả hai vụ việc là các em đều sống cùng mẹ và nhân tình của mẹ trong những khu nhà trọ chật hẹp. Đáng lẽ phải được yêu thương, chăm sóc, các em lại phải chịu đựng bạo hành trong thời gian dài. Người trực tiếp hủy hoại sức khỏe, thậm chí tước đi mạng sống của trẻ, không phải người xa lạ mà chính là người thân ruột thịt.
PGS.TS Trần Thành Nam – Phó Hiệu trưởng Trường Đại học Giáo dục (Đại học Quốc gia Hà Nội) bày tỏ sự xót xa: “Ngôi nhà đáng lẽ phải là nơi an toàn nhất của trẻ. Nhưng khi chính người thân trở thành người gây bạo lực, tổn thương ấy thường sâu hơn mọi vết thương thể chất”.
Theo ông Nam, hàng loạt vụ trẻ bị mẹ ruột, cha dượng hoặc người tình của mẹ bạo hành thời gian qua tại Hà Nội, Tp.Hồ Chí Minh và nhiều địa phương khác cho thấy đây không còn là những vụ việc cá biệt. Thực trạng này phản ánh một “khoảng trống bảo vệ” kéo dài nhiều năm ngay trong chính gia đình và cộng đồng.
Ông cho rằng điều đáng sợ nhất là phần lớn hành vi bạo hành diễn ra trong không gian khép kín của gia đình nơi trẻ gần như không có khả năng tự vệ hoặc tìm kiếm sự trợ giúp. Nhiều vụ việc chỉ bị phát hiện khi nạn nhân đã nguy kịch, thậm chí tử vong, cho thấy cơ chế phát hiện và can thiệp sớm vẫn còn nhiều lỗ hổng.
Phân tích nguyên nhân, ông Nam cho rằng có ba vấn đề lớn khiến tình trạng này kéo dài. Đó là tâm lý coi bạo lực gia đình là “chuyện riêng”. Không ít người nghe tiếng trẻ khóc, nhận thấy dấu hiệu bất thường nhưng ngại can thiệp vì sợ phiền phức hoặc “mất lòng”. Chính sự im lặng đó vô tình tạo ra khoảng tối để bạo hành tiếp diễn.
Cùng với đó là sự thiếu hụt kỹ năng nhận diện và quy trình xử lý rõ ràng. Nhiều giáo viên, cán bộ cơ sở hay nhân viên y tế phát hiện trẻ có biểu hiện bất thường nhưng chưa đủ nhạy cảm để nghi ngờ hoặc nếu nghi ngờ thì cũng không biết phải báo cho ai, xử lý như thế nào và trong thời gian bao lâu.
Và cuối cùng là sự nhầm lẫn giữa việc “giữ gìn gia đình” và “bảo vệ trẻ em”. Có trường hợp sau khi vụ việc bị phát hiện, trẻ vẫn bị đưa trở lại môi trường nguy hiểm vì người lớn cho rằng “trẻ vẫn cần mẹ”, trong khi người gây bạo lực chưa thay đổi hành vi, chưa được giám sát hoặc cách ly phù hợp.
“Chúng ta có luật, có chính sách nhưng từ khâu phát hiện đến can thiệp và theo dõi dài hạn vẫn đang bị nghẽn ở cấp cơ sở”, ông Nam nhấn mạnh.
Phân tích sâu hơn về nguyên nhân khiến nhiều vụ bạo hành, xâm hại trẻ em kéo dài nhưng không được phát hiện kịp thời, trao đổi với Người Đưa Tin bà Nguyễn Thị Nga – Phó Cục trưởng Cục Bà mẹ và Trẻ em (Bộ Y tế) cho rằng, có cả nguyên nhân chủ quan lẫn khách quan.
Theo bà, để công tác bảo vệ trẻ em đạt hiệu quả cần bảo đảm đồng bộ ba “trụ cột” quan trọng.
Trụ cột thứ nhất là hệ thống pháp luật và hoàn thiện thể chế, bà Nga cho rằng Việt Nam thời gian qua rất quan tâm đến công tác bảo vệ trẻ em với hệ thống pháp luật tương đối đầy đủ từ chỉ thị của Bộ Chính trị, nghị quyết của Quốc hội đến các luật và văn bản hướng dẫn thi hành.
Đáng chú ý, Nghị quyết 263/2025 về tiếp tục thực hiện các nghị quyết của Quốc hội khóa XIV và khóa XV về giám sát chuyên đề và chất vấn đặt mục tiêu đến năm 2027, 100% cấp xã phải bố trí người làm công tác bảo vệ trẻ em và thiết lập đường dây nóng hoạt động 24/7.
“Luật có, nghị quyết có, vấn đề hiện nay là khâu tổ chức thực hiện”, bà Nga nhấn mạnh.
Trụ cột thứ hai là hệ thống cơ sở cung cấp dịch vụ bảo vệ trẻ em, bao gồm cả công lập, ngoài công lập và các cơ sở chuyên biệt dành cho trẻ em.
Theo số liệu của Bộ Y tế, hiện cả nước có hơn 500 cơ sở, tuy nhiên vẫn cần tiếp tục mở rộng cả về số lượng lẫn chất lượng để đáp ứng nhu cầu thực tế.
Trụ cột thứ ba là nguồn lực, gồm kinh phí và con người. Bà Nga cho biết, Luật Trẻ em được Quốc hội thông qua năm 2016, có hiệu lực từ ngày 1/6/2017, trong đó Điều 53 và Điều 72 đã quy định rõ trách nhiệm của người làm công tác bảo vệ trẻ em cấp xã. Tuy nhiên trên thực tế, lực lượng này đang trong tình trạng quá tải.
“Khi chúng ta không nắm được tình hình trẻ em trên địa bàn, không có danh sách trẻ thuộc nhóm nguy cơ cao như trẻ sống trong gia đình ly thân, ly hôn, bố mẹ đi bước nữa… thì rất khó phòng ngừa từ sớm. Vì vậy, nhiều vụ việc chỉ đến khi xảy ra hậu quả nghiêm trọng chính quyền mới biết và vào cuộc”, bà Nga nói.
Theo thống kê của Bộ Công an, giai đoạn 2020-2025, trung bình mỗi năm cả nước xảy ra khoảng 2.200 vụ xâm hại trẻ em đến mức cơ quan công an phải xử lý. Dù số vụ việc trong giai đoạn 2024-2025 có thời điểm giảm nhẹ nhưng hiện nay đang có xu hướng gia tăng trở lại.
Riêng trong quý I năm nay, cơ quan chức năng đã khởi tố, điều tra 518 vụ với 649 đối tượng, xâm hại 535 trẻ em, tăng 25 vụ so với cùng kỳ năm trước. Đáng chú ý, nhóm hành vi xâm hại tình dục trẻ em chiếm tới 89%.
Trong khi đó, Tổng đài quốc gia bảo vệ trẻ em 111 chỉ riêng tháng 4 đã tiếp nhận hơn 46.111 cuộc gọi, tăng hơn 9.500 cuộc so với tháng trước. Gần một nửa số cuộc gọi là do trẻ em trực tiếp tìm kiếm sự hỗ trợ.
Số trường hợp trẻ bị bạo lực thể chất và tinh thần được tổng đài hỗ trợ, can thiệp cũng tăng gần 22%, tương ứng 36 trường hợp so với tháng 3. Đáng chú ý, gần 3/4 số trẻ bị bạo lực là do chính người thân trong gia đình như bố mẹ, ông bà, chú bác hoặc người chăm sóc gây ra.
Theo bà Nga, những con số này cho thấy công tác bảo vệ trẻ em hiện vẫn đối mặt với nhiều thách thức và trong 5 năm tới cần có những giải pháp quyết liệt hơn.
Đề cập khó khăn tại địa phương, bà Nga cho rằng điều cần tăng cường nhất hiện nay là đội ngũ làm công tác bảo vệ trẻ em và năng lực của lực lượng này. Muốn can thiệp kịp thời thì địa phương phải nắm chắc tình hình trẻ em và các hộ gia đình trên địa bàn.
Bà cũng nhấn mạnh, công tác bảo vệ trẻ em không thể do một cá nhân hay một ngành đơn lẻ đảm nhiệm mà cần sự phối hợp liên ngành.
Tháng 3 vừa qua, Chính phủ đã ban hành Quyết định 427 kiện toàn Ủy ban Quốc gia về trẻ em. Nhiều địa phương cũng đã thành lập ban chỉ đạo hoặc ban điều hành công tác trẻ em cấp tỉnh.
Tuy nhiên, thực tế hiện nay cho thấy cán bộ cấp xã vẫn đang quá tải với nhiều nhiệm vụ cùng lúc. Vì vậy, sau khi các bộ phận được kiện toàn, cần có sự phân công trách nhiệm rõ ràng, tổ chức giao ban thường xuyên để nắm bắt tình hình đến tận thôn, xóm.
“Chỉ khi hoạt động thực chất, hiệu quả thì việc thực hiện quyền trẻ em ở cấp xã mới ngày càng được đảm bảo tốt hơn”, bà Nga nói.
Về lâu dài, theo bà Nga, giải pháp quan trọng nhất vẫn là phòng ngừa từ gốc thông qua nâng cao nhận thức của gia đình; tăng cường giáo dục kỹ năng làm cha mẹ, kỹ năng bảo vệ trẻ em; đồng thời xây dựng mạng lưới giám sát cộng đồng thực chất và hiệu quả hơn.
“Khi địa phương nắm chắc tình hình trẻ em đến tận thôn, xóm; người dân chủ động lên tiếng; các lực lượng phối hợp hiệu quả thì công tác bảo vệ trẻ em mới có thể chuyển biến tích cực và bền vững”, bà Nga nhấn mạnh.
Nữ diễn viên cho biết, cuộc sống của ba mẹ con gần như không thay đổi sau phiên tòa phúc thẩm vụ ly hôn giữa cô và chồng Tây, hôm 6/5. Diễn viên hạnh phúc khi được giao quyền trực tiếp nuôi hai con.
Hiện Lan Phương cùng bé Lina (8 tuổi) và Mia (2 tuổi) vẫn sống trong căn hộ cô mua cách đây 3 năm ở Tây Hồ, đồng thời duy trì việc học cho 2 con tại trường quốc tế gần nhà.
Diễn viên mong muốn giữ cho con môi trường sinh sống và học tập ổn định để các bé không cảm thấy bị ảnh hưởng bởi chuyện chia tay của bố mẹ.
Thời gian qua, Lan Phương dần trở lại công việc, được nhận xét tích cực, rạng rỡ hơn. Nữ diễn viên cho biết việc quay trở lại màn ảnh là cách giúp bản thân tìm sự cân bằng và chữa lành sau biến cố đời tư. Song song đó, nữ diễn viên cũng quay lại với các sở thích trước đây như nhảy múa, chạy bộ để tinh thần được thư thái.
Diễn viên tự nhủ mạnh mẽ để chăm lo tốt bản thân và 2 con.
Hiện Lan Phương ưu tiên mọi thứ cho 2 con gái Lina và Mia. Cô tự tay chăm sóc con từ sinh hoạt đến học tập, luôn tạo cơ hội để gia đình gắn kết nhau hơn. Dịp hè, cô đưa hai bé vào Tp.HCM để con có thêm trải nghiệm mới. Ba mẹ con đi mua sắm, vui chơi, thưởng thức ẩm thực địa phương và du lịch ở các khu vực lân cận.
Lan Phương đặc biệt quan tâm đến tâm lý của con trong giai đoạn này. Cô đọc nhiều sách về nuôi dạy trẻ để tìm phương pháp phù hợp, giúp ích cho việc giáo dục trong quá trình trưởng thành của con.
Nữ diễn viên tâm sự hành trình ổn định tinh thần cho con khá khó khăn, nhất là khi vẫn đang phải tự chữa lành cho bản thân. Tuy vậy, cô cố gắng giữ tâm thế lạc quan nhất có thể.
Về mặt tài chính, Lan Phương có nguồn thu nhập từ việc diễn xuất, kinh doanh nhà hàng cũng như các hợp đồng quảng cáo. Khoản kinh tế này đủ giúp gia đình duy trì cuộc sống ổn định.
Cô cho biết mình quý trọng từng giây phút và thường dành để đọc sách giúp giải tỏa tinh thần, hỗ trợ điều trị các tổn thương tâm lý. "Tôi thấy mình đang dần được chữa lành", diễn viên nói.
Diễn viên Lan Phương tên đầy đủ là Nguyễn Lan Phương, sinh năm 1983 tại Hà Nội. Cô được biết đến từ vai diễn Mai Lan trong phim Cô gái xấu xí phát sóng năm 2004. Từ đó, cô có hàng chục bộ phim cả truyền hình lẫn điện ảnh. Vài năm gần đây, cô tham gia loạt tác phẩm: Cả một đời ân oán, Gió ngang khoảng trời xanh, Đồng hồ đếm ngược, Cô gái đến từ hôm qua, Tết ở làng địa ngục, Phí phông… Hiện Lan Phương đang trở lại với một dự án phim mới.
Năm 2018, Lan Phương kết hôn với David Duffy - người Anh, làm việc trong lĩnh vực khách sạn. Cặp vợ chồng có hai con gái là Lina và Mia. Sau 7 năm chung sống, họ ly hôn.
Tháng 9/2025, tại phiên tòa sơ thẩm xử vụ ly hôn của Lan Phương và David Duffy, diễn viên được giao quyền nuôi hai con gái. Chồng cũ cô sau đó kháng cáo.
Hôm 6/5, Tòa án Nhân dân Tối cao Tp.Hà Nội mở phiên phúc thẩm vụ ly hôn giữa Lan Phương và chồng cũ liên quan quyền nuôi con. Hội đồng xét xử sau đó giữ nguyên phán quyết sơ thẩm, giao hai con cho Lan Phương trực tiếp nuôi dưỡng.
Giữa vô số câu chuyện về người có ngoại hình đặc biệt, trường hợp của Wang Fang, người phụ nữ đến từ Trung Quốc, vẫn khiến nhiều người ám ảnh vì chỉ cần nhìn vào mắt cô đã thấy "không giống con người bình thường".
Trong nhiều hình ảnh lan truyền trên mạng xã hội châu Á, đôi mắt của Wang Fang có đồng tử nằm thấp bất thường, khiến phần lòng trắng phía trên lộ rõ. Khi nhìn thẳng, ánh mắt của cô tạo cảm giác như đang đảo ngược hoặc nhìn lệch lên trên, khiến không ít người liên tưởng tới các nhân vật kinh dị trong phim.
Nhiều cư dân mạng thừa nhận họ "giật mình" khi xem ảnh đầu tiên vì đôi mắt này tạo cảm giác rất khác với cấu trúc mắt thông thường. Một số bình luận còn gọi đây là "đôi mắt ngoài hành tinh".
Điều khiến câu chuyện càng gây tò mò là Wang Fang vẫn nhìn thấy bình thường dù cấu trúc mắt cực hiếm. Theo các bài viết bàn luận về đặc điểm mắt bất thường tại Trung Quốc, hiện tượng này có nét tương đồng với dạng "tam bạch nhãn", kiểu mắt để lộ nhiều lòng trắng hơn bình thường.
Trong nhân tướng học phương Đông, kiểu mắt lộ nhiều lòng trắng thường bị xem là "mắt dị", tạo cảm giác lạnh lẽo hoặc đáng sợ. Nhưng dưới góc nhìn y khoa, điều này thường liên quan tới vị trí đồng tử, mí mắt hoặc cấu trúc hốc mắt khác biệt bẩm sinh.
Một số chuyên gia thẩm mỹ tại Trung Quốc cho biết xã hội nước này từ lâu đã tồn tại áp lực rất lớn về tiêu chuẩn đôi mắt "đẹp", thường là mắt to, hai mí rõ và đồng tử cân đối.
Vì vậy, những người có đôi mắt khác thường rất dễ trở thành tâm điểm bàn tán trên mạng xã hội. Nhiều trường hợp tại Trung Quốc từng gây tranh cãi chỉ vì sở hữu mắt nhỏ, mắt xếch hoặc cấu trúc mắt bị cho là "khác chuẩn sắc đẹp phổ biến".
Tuy nhiên, với Wang Fang, sự chú ý còn vượt xa chuyện thẩm mỹ. Không ít người tin rằng đôi mắt của cô "đảo ngược", "nhìn xuyên" hoặc mang đặc điểm hiếm gặp giống các câu chuyện dị nhân thường xuất hiện trên Internet.
Một số video cắt ghép còn thêm nhạc rùng rợn, zoom cận cảnh mắt cô khiến hình ảnh càng lan truyền mạnh trên TikTok và các diễn đàn châu Á.
Dù vậy, các bài viết về hiện tượng mắt bất thường cho rằng nhiều trường hợp tưởng như "siêu dị" thực chất vẫn có thể nhìn thấy bình thường nếu võng mạc và dây thần kinh thị giác không bị tổn thương. Sự khác biệt chủ yếu nằm ở vị trí tròng mắt hoặc hình dạng mí mắt.
Giới nghiên cứu về thẩm mỹ và văn hóa hình ảnh tại Trung Quốc cũng nhận định đôi mắt luôn là đặc điểm gây tranh cãi mạnh nhất trong quan niệm sắc đẹp châu Á.
Điều đáng chú ý là Internet thường biến các khác biệt cơ thể thành "hiện tượng dị nhân" để thu hút tò mò. Chỉ một đôi mắt khác lạ cũng đủ khiến một người trở thành chủ đề viral toàn cầu.
Trên mạng xã hội, nhiều người gọi Wang Fang là "người phụ nữ mắt ngược", nhưng cũng có không ít ý kiến cho rằng sự tò mò quá mức với ngoại hình khác thường đôi khi biến con người thành "hiện vật Internet".
Dù mang vẻ ngoài gây tranh cãi, câu chuyện của Wang Fang vẫn tiếp tục được chia sẻ rộng rãi như một trong những trường hợp cơ thể bí ẩn kỳ lạ nhất từng gây chú ý ở châu Á.
Ngày 11/5, HĐND Tp.Hà Nội chính thức thông qua nghị quyết quy định nội dung chi, mức chi cho công tác chuẩn bị và tổ chức các kỳ thi giáo dục phổ thông trên địa bàn.
Nghị quyết áp dụng với nhiều kỳ thi như tuyển sinh lớp 10 THPT, tuyển sinh lớp 10 chuyên, thi tốt nghiệp THPT, thi học sinh giỏi cấp thành phố và cấp quốc gia.
Trong đó, mức chi cao nhất dành cho giáo viên tham gia công tác chấm thi thuộc nhóm chấm bài thi tự luận, thi nói, thi thực hành ở kỳ thi chọn học sinh giỏi các môn văn hóa cấp thành phố. Tiền công dành cho đối tượng này là 1,23 triệu đồng/người/ngày.
Đối với kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10 THPT chuyên, giáo viên chấm bài thi môn chuyên được hưởng 770.000 đồng/người/ngày. Riêng tổ trưởng tổ chấm thi được nhận thêm 240.000 đồng mỗi đợt chấm ngoài tiền công chấm thi.
Ở kỳ thi tuyển sinh lớp 10 THPT không chuyên, tiền công chấm bài thi tự luận và trắc nghiệm là 620.000 đồng/người/ngày. Trưởng ban chấm thi hưởng 790.000 đồng/ngày, phó trưởng ban hưởng 660.000 đồng/ngày.
Với kỳ thi tốt nghiệp THPT, mức chi cho giáo viên chấm bài thi tự luận và trắc nghiệm được nâng lên 770.000 đồng/người/ngày. Trưởng ban chấm thi nhận 990.000 đồng/ngày, phó trưởng ban nhận 820.000 đồng/ngày.
Ngoài công tác chấm thi, nghị quyết cũng quy định chi tiết mức thù lao cho các khâu ra đề, in sao đề thi, coi thi, kiểm tra, phúc khảo và xây dựng ngân hàng câu hỏi thi.
Đáng chú ý, người chủ trì xây dựng ma trận đề thi, bản đặc tả đề thi hoặc ra đề thi trắc nghiệm, tự luận chính thức ở một số kỳ thi có thể được hưởng mức 1,23 triệu đồng/ngày.
Không chỉ giáo viên, lực lượng phục vụ kỳ thi như công an, y tế, bảo vệ, nhân viên phục vụ cũng được quy định mức chi cụ thể. Theo đó, thành viên lực lượng an ninh, y tế tham gia phục vụ các kỳ thi được hưởng từ 300.000 đồng đến gần 700.000 đồng/ngày tùy vị trí và nhiệm vụ.
Theo nghị quyết, các mức chi được tính cho thời gian làm việc 8 giờ/ngày. Trường hợp làm việc ban đêm được hưởng thêm 130% mức lương ngày thường; làm việc vào ngày nghỉ, lễ, Tết có thể được tính từ 150% đến 300% tùy thời điểm và tính chất công việc.
Nghị quyết cũng nêu rõ trường hợp một người thực hiện nhiều nhiệm vụ khác nhau trong cùng một ngày thì chỉ được hưởng mức thù lao cao nhất.