Một buổi chiều muộn ở bệnh viện, hành lang dài mùi thuốc sát trùng, người con trai đứng tựa lưng vào tường, tay cầm điện thoại, giọng trầm xuống: “Dạ, tuần này con trực. Tuần sau anh hai vào thay con. Mình chia ra cho tiện, chứ kéo dài vậy khó xoay xở lắm”.
Ở cuối hành lang, người mẹ nằm lặng lẽ trên giường bệnh, đôi mắt khép hờ, không biết đã nghe trọn câu chuyện ấy chưa.
Câu chuyện này lặp lại ở nhiều gia đình, dưới nhiều hình thức khác nhau. Có nhà lập hẳn bảng phân công: mỗi người một tuần, một tháng, một khoản chi phí. Có nhà không nói ra nhưng ngầm hiểu: ai ở gần thì chăm, ai ở xa thì gửi tiền.
Mọi thứ rõ ràng, rành mạch, có kế hoạch. Chỉ có một điều khiến người ta chạnh lòng: tình thân, vốn dĩ vô điều kiện, bỗng trở nên… có thể đo đếm.
Cuộc sống hiện đại đặt lên vai người trẻ nhiều áp lực: công việc, con cái, chi phí sinh hoạt, những mục tiêu cá nhân… Tất cả đều cần thời gian và tiền bạc. Trong bối cảnh đó, việc chia nhau chăm sóc cha mẹ đôi khi được xem là giải pháp hợp lý, để không ai quá tải.
Nhưng vấn đề không nằm ở việc chia sẻ trách nhiệm. Vấn đề nằm ở cách chúng ta nhìn nhận trách nhiệm ấy.
Khi việc phụng dưỡng cha mẹ được đưa lên bàn cân như một nghĩa vụ cần phân bổ, nó dễ trượt sang trạng thái cơ học. Những câu nói như “đến lượt anh rồi”, “em đã chăm đủ tháng”, “tiền thuốc tháng này chia đều nhé”… nghe qua thì công bằng, nhưng lại thiếu đi một thứ rất khó gọi tên: sự ấm áp của tình thân.
Có phải chúng ta đang vô tình biến tình yêu thương thành một phép toán?
Cha mẹ, trong hành trình nuôi con, hiếm khi có bảng phân công, tất cả diễn ra tự nhiên, như một bản năng yêu thương.
Người ta vẫn hay nói: tình thương của cha mẹ là biển trời. Biển thì không đong bằng ca, trời thì không đo bằng thước. Nó rộng, sâu, và vô hạn theo cách rất riêng. Vậy mà khi cha mẹ già đi, yếu đi, cần được chăm sóc, tình thương ấy lại được đáp lại bằng những con số cụ thể: bao nhiêu ngày, bao nhiêu tiền, bao nhiêu phần trách nhiệm.
Sự đối lập ấy khiến nhiều người không khỏi trăn trở. Không phải mọi sự tính toán đều đáng trách. Trong nhiều trường hợp, việc phân chia rõ ràng giúp tránh mâu thuẫn, tránh tình trạng một người gánh vác quá nhiều, trong khi người khác đứng ngoài.
Nhưng nếu chỉ dừng lại ở đó, chúng ta sẽ bỏ qua một khía cạnh quan trọng: chăm sóc cha mẹ không chỉ là nghĩa vụ, mà còn là cơ hội để thể hiện tình cảm. Nếu chỉ làm cho đúng phần, đủ lượt thì sự gắn kết giữa các thế hệ sẽ dần trở nên lỏng lẻo.
Có những người con, dù bận rộn, vẫn tranh thủ về thăm cha mẹ, không phải vì đến lượt, mà vì nhớ thương. Có những người không cần ai nhắc, vẫn tự nguyện gánh phần khó hơn, đơn giản vì họ thấy mình có thể làm được.
Không thể phủ nhận rằng xã hội đang thay đổi. Gia đình hạt nhân thay thế dần gia đình nhiều thế hệ. Người trẻ rời quê lên thành phố, thậm chí ra nước ngoài. Khoảng cách địa lý kéo theo khoảng cách trong việc chăm sóc.
Nhưng khi mọi thứ được chuẩn hóa thành lịch trình, con người dễ quên đi yếu tố cảm xúc. Một cuộc gọi hỏi thăm có thể thay bằng một tin nhắn ngắn gọn. Một lần về thăm có thể bị trì hoãn vì chưa đến lượt. Dần dần, sự gắn bó không còn như trước.
Điều cha mẹ cần là cảm giác được quan tâm, được lắng nghe, được hiện diện trong cuộc sống của con cái. Một bữa cơm đông đủ, một cuộc trò chuyện dài, một cái nắm tay… đôi khi giá trị hơn rất nhiều so với những khoản chi phí được chia đều.
Có người góp nhiều thời gian, có người góp nhiều tiền, có người góp sự quan tâm. Mỗi người một cách, không nhất thiết phải giống nhau. Quan trọng là, đừng để những con số trở thành rào cản tình cảm.
Chăm sóc cha mẹ không phải là gánh nặng cần phân bổ, mà là một phần của hành trình làm người. Nó không chỉ là trả ơn, mà còn là cách chúng ta định nghĩa lại chính mình trong mối quan hệ gia đình.
Trong guồng quay của cuộc sống hiện đại, con người dễ bị cuốn vào những toan tính. Nhưng có những giá trị, nếu bị tính toán quá nhiều, sẽ mất đi ý nghĩa ban đầu. Tình thân là một trong số đó.
Và có lẽ, trong một ngày nào đó, khi chính chúng ta ở vị trí của cha mẹ, câu trả lời sẽ trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Một bát trứng chần tưởng như bổ dưỡng, được người bà chuẩn bị với mong muốn giúp cháu tăng cường sức khỏe, lại trở thành nguyên nhân khiến bé trai 5 tuổi phải nhập viện trong tình trạng nguy kịch. Sự việc là lời cảnh báo về nguy cơ ngộ độc thực phẩm từ những món ăn chế biến chưa đúng cách, đặc biệt với trẻ nhỏ.
Theo truyền thông Trung Quốc, Bệnh viện thành phố Trịnh Châu, tỉnh Hà Nam vừa tiếp nhận cấp cứu một bé trai 5 tuổi với các biểu hiện đau bụng dữ dội, nôn ói liên tục, sốt cao và co giật. Sau khi tiến hành các xét nghiệm cần thiết, các bác sĩ xác định bệnh nhi bị viêm dạ dày - ruột cấp do nhiễm vi khuẩn Salmonella, một trong những tác nhân phổ biến gây ngộ độc thực phẩm.
Qua khai thác tiền sử ăn uống, nguyên nhân được xác định xuất phát từ bát trứng chần nước sôi do bà nội tự tay chuẩn bị cho cháu vào buổi sáng.
Theo người nhà, vì lo cháu gầy yếu nên bà nội đã tìm mua trứng gà được cho là "trứng sạch" để bồi bổ. Bà đập trứng sống vào bát, sau đó đổ nước vừa sôi vào rồi khuấy đều với mong muốn giữ được nhiều dưỡng chất hơn so với trứng nấu chín hoàn toàn.
Khoảng 6 giờ sau bữa ăn, bé bắt đầu đau bụng dữ dội, nôn liên tục, tiêu chảy nhiều lần rồi nhanh chóng rơi vào tình trạng mất nước, sốt cao và lơ mơ. Gia đình lập tức đưa trẻ đến bệnh viện cấp cứu.
Các bác sĩ cho biết nếu được đưa đến viện chậm hơn, vi khuẩn có thể xâm nhập vào máu, làm tăng nguy cơ nhiễm trùng huyết hoặc viêm màng não những biến chứng đặc biệt nguy hiểm ở trẻ nhỏ.
Tiến sĩ Zhang Yu, chuyên gia thuộc Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh Trung Quốc, giải thích rằng nhiều người lầm tưởng chỉ cần đổ nước sôi 100 độ C vào trứng là có thể tiêu diệt hoàn toàn vi khuẩn.
Thực tế, khi nước sôi tiếp xúc với bát, trứng và môi trường bên ngoài, nhiệt độ sẽ giảm rất nhanh. Phần lõi của lòng đỏ thường không đạt mức nhiệt cần thiết để tiêu diệt Salmonella.
Theo chuyên gia, để giảm nguy cơ nhiễm khuẩn, phần bên trong quả trứng cần đạt nhiệt độ tối thiểu khoảng 70 độ C và được duy trì trong ít nhất 5 phút. Vì vậy, các món trứng chần bằng nước sôi, trứng lòng đào hoặc trứng chưa chín kỹ vẫn tiềm ẩn nguy cơ mang vi khuẩn gây bệnh.
Nguy cơ này đặc biệt cao đối với trẻ nhỏ, người cao tuổi, phụ nữ mang thai và những người có hệ miễn dịch suy giảm.
Salmonella là nhóm vi khuẩn thường gặp trong các vụ ngộ độc thực phẩm trên toàn thế giới. Theo các chuyên gia, vi khuẩn có thể xuất hiện trong trứng theo hai con đường.
Thứ nhất là nhiễm từ bên ngoài. Trong quá trình đẻ trứng, vỏ trứng có thể bị nhiễm vi khuẩn từ phân của gia cầm. Nếu khâu bảo quản hoặc chế biến không đảm bảo vệ sinh, vi khuẩn từ vỏ trứng có thể lây sang thực phẩm khác.
Thứ hai là nhiễm từ bên trong. Nếu gà mái mang vi khuẩn Salmonella, mầm bệnh có thể xâm nhập vào buồng trứng trước khi vỏ trứng được hình thành. Điều này đồng nghĩa với việc ngay cả những quả trứng có vỏ sạch, không nứt vỡ cũng vẫn có khả năng chứa vi khuẩn bên trong.
Đó là lý do các chuyên gia luôn khuyến cáo không nên ăn trứng sống hoặc trứng chưa được nấu chín hoàn toàn, đặc biệt đối với trẻ em.
Người nhiễm Salmonella thường xuất hiện triệu chứng sau vài giờ đến vài ngày kể từ khi ăn thực phẩm nhiễm khuẩn.
Các biểu hiện phổ biến gồm đau bụng quặn từng cơn, buồn nôn, nôn nhiều, tiêu chảy liên tục, sốt, mệt mỏi và mất nước.
Ở trẻ nhỏ, tình trạng mất nước có thể diễn tiến rất nhanh với các dấu hiệu như môi khô, mắt trũng, tiểu ít, li bì hoặc quấy khóc bất thường. Trong những trường hợp nặng, vi khuẩn có thể xâm nhập vào máu gây nhiễm trùng toàn thân, đe dọa tính mạng nếu không được điều trị kịp thời.
May mắn, sau ba ngày điều trị tích cực bằng bù dịch, kháng sinh và theo dõi sát, sức khỏe của bé trai dần ổn định. Sau khoảng một tuần, bệnh nhi được xuất viện nhưng vẫn cần thêm thời gian để hệ tiêu hóa phục hồi hoàn toàn.
Để phòng ngừa ngộ độc thực phẩm do Salmonella, các chuyên gia khuyến cáo người dân nên nấu chín hoàn toàn trứng trước khi sử dụng. Lòng đỏ và lòng trắng cần đông hoàn toàn thay vì còn lỏng hoặc lòng đào.
Ngoài ra, cần tách riêng dao, thớt và dụng cụ chế biến thực phẩm sống với thực phẩm đã nấu chín nhằm tránh lây nhiễm chéo. Sau khi mua về, trứng nên được bảo quản trong tủ lạnh ở nhiệt độ dưới 4 độ C và sử dụng trong thời gian khuyến nghị.
Đối với trẻ nhỏ, người già và người có sức đề kháng yếu, không nên sử dụng các món ăn từ trứng sống, trứng chần nước sôi hay trứng lòng đào, dù được cho là giữ lại nhiều chất dinh dưỡng hơn. Một bữa ăn được nấu chín đúng cách vẫn là lựa chọn an toàn nhất để bảo vệ sức khỏe của cả gia đình.
Một thiếu niên 15 tuổi ở TP.HCM đập phá nhà cửa, thậm chí cầm dao đe dọa chính cha mẹ mình chỉ vì bị tịch thu điện thoại. Đêm đó cả khu phố bị đánh thức bởi tiếng la hét của cậu ấy.
Những trường hợp như trên đã từng được bệnh viện tiếp nhận thời gian qua.
Bệnh viện Tâm thần TP.HCM đã tiếp nhận nhiều trẻ nhập viện để cai nghiện điện thoại, mạng xã hội, game… Bác sĩ Nguyễn Thị Kiều Tiên - Trưởng khoa tâm lý tâm thần trẻ em Bệnh viện Tâm thần TP.HCM - cho biết có trường hợp nhập viện trong tình trạng kích động mạnh, cũng có trường hợp không phải cha mẹ mà là công an địa phương đưa vào bệnh viện.
Còn bác sĩ Nguyễn Thanh Sang, Trưởng khoa tâm lý lâm sàng - phục hồi chức năng - y học cổ truyền Bệnh viện Nhi đồng 2 TP.HCM, thông tin ngày càng có nhiều trẻ em bị ảnh hưởng đến sự phát triển do sử dụng thiết bị điện tử quá mức.
Mỗi tháng tại khoa này tiếp nhận cả trăm bệnh nhi có vấn đề về sức khỏe tâm lý mà nguyên nhân gián tiếp đều do sử dụng thiết bị điện tử quá mức. Tuy nhiên điểm chung là không có cha mẹ nào đưa con đến Bệnh viện Tâm thần TP.HCM khám với lý do trẻ bị nghiện thiết bị số cả. Hầu hết chỉ tìm đến với lý do như trẻ chậm nói, học sa sút, mất tập trung, rối loạn cảm xúc, có hành vi bạo lực…
Theo bác sĩ Tiên, khi đã nghiện, trẻ thường bất chấp tất cả đề có được cái mình muốn nên dễ dẫn tới những hành vi cực đoan như chửi bới, đập phá tài sản. Nặng hơn có thể đánh đập cha mẹ, thậm chí dùng hung khí gây thương tích… chỉ để được xem màn hình.
"Bất kể trẻ được đưa đến vì lý do gì, chúng tôi đều hỏi rất kỹ về việc dùng điện thoại, máy tính bảng, máy tính. Nó là một phần không thể bỏ qua trong đánh giá", bác sĩ Tiên chia sẻ.
Ghi nhận thực tế khám chữa bệnh tại Bệnh viện Nhi đồng 2, bác sĩ Sang cho biết tình trạng lệ thuộc vào tivi, điện thoại thông minh không chỉ ảnh hưởng trước mắt mà còn để lại hệ lụy lâu dài đối với sức khỏe tâm thần và khả năng học tập của trẻ.
Một trong những biểu hiện phổ biến nhất là trẻ chậm nói. Trẻ nhỏ thường xuyên tiếp xúc với màn hình có xu hướng giảm tương tác với người xung quanh dẫn đến hạn chế về ngôn ngữ.
Nhiều trường hợp còn gặp rối loạn giấc ngủ, mất tập trung, giảm khả năng tiếp thu và sa sút trong học tập. Nếu không được can thiệp kịp thời, trẻ có thể tiếp tục gặp các vấn đề như suy giảm thị lực, thiếu kỹ năng xã hội, khó hòa nhập với bạn bè, thậm chí có biểu hiện chán học, né tránh trường lớp, ảnh hưởng đến sự phát triển nhân cách.
Một số trẻ còn có dấu hiệu rối loạn hành vi do quen với việc được chiều bằng thiết bị điện tử từ nhỏ.
Phụ huynh bận rộn, thiếu thời gian nên thiết bị màn hình trở thành "giải pháp nhanh nhất" để giữ cho con yên là thực tế khó phủ nhận hiện nay. Có người mẹ đơn thân vừa đi làm vừa chăm con vừa làm việc nhà nên khi cần 30 phút để nấu ăn hay tắm rửa lập tức "ném" cho con chiếc điện thoại là cách nhanh nhất.
Trong nhiều trường hợp, phụ huynh còn tin rằng việc cho con tiếp xúc công nghệ sớm là lợi thế! Bác sĩ Tiên kể từng gặp những người nghĩ rằng con mình sẽ giỏi công nghệ khi cho tiếp xúc sớm thiết bị điện tử mà không biết chúng đang bị "ngộ độc tinh thần" từng ngày.
Đến khi vấn đề trở nên nghiêm trọng, cảm xúc phổ biến của phụ huynh là hối hận, tiếc nuối, giá như… Người chọn cách cực đoan là cắt mạng Internet, loại bỏ hoàn toàn thiết bị. Tuy vậy khi ấy trẻ đã có đủ cách để tiếp cận từ bên ngoài, thậm chí bỏ nhà đi..
Bác sĩ Sang cho rằng việc điều trị sẽ không quá phức tạp nếu được phát hiện sớm, nhất là trường hợp chậm nói đơn thuần. Việc quan trọng là phải giảm dần và hạn chế hoàn toàn thời gian sử dụng màn hình.
Đồng thời cha mẹ phải trò chuyện, chơi cùng và tạo môi trường giao tiếp tích cực cho con. Ngoài ra sự phối hợp giữa gia đình và nhà trường có vai trò quan trọng bởi trẻ được tham gia hoạt động tập thể, giao tiếp với bạn bè, thầy cô sẽ dần cải thiện các kỹ năng xã hội.
Còn bác sĩ Tiên nói biện pháp không quá phức tạp, chỉ là đừng cho trẻ tiếp xúc màn hình quá sớm, đồng thời giới hạn thời gian sử dụng, tăng tương tác trực tiếp, khuyến khích hoạt động thể chất và xã hội.
"Những điều này tưởng chừng đơn giản nhưng lại là ranh giới giữa thói quen và cơn nghiện. Nếu một khi đã bước qua ranh giới đó, cái giá phải trả có khi là cả tương lai đứa trẻ", bác sĩ Tiên nói.
Ngày 7/5, Trạm Chăn nuôi và Thú y khu vực U Minh (Cà Mau) xác nhận, một phụ nữ ở xã Khánh Lâm vừa bị chó dại lao vào nhà cắn, với 6 vết cắn sâu. Sự việc xảy ra vào trưa 3/5, chị T.T.H.T (32 tuổi, ở ấp 6, xã Khánh Lâm) đang ở trong nhà bị 1 con chó nặng khoảng 9kg, chưa rõ chủ nuôi lao vào tấn công từ phía sau với 6 vết cắn sâu ở chân trái, chảy nhiều máu, người thân lập tức đưa chị T. đến cơ sở y tế cấp cứu và điều trị dự phòng.
Theo lời kể của nhân chứng, trước khi xảy ra sự việc, con chó có biểu hiện của bệnh dại, như lừ đừ, chảy nhiều nước dãi và mất kiểm soát hành vi. Sau khi tấn công người, con vật bị nhốt trong nhà vệ sinh nhưng vẫn liên tục cắn phá, rồi nhanh chóng suy yếu và chết sau khoảng 30 phút.
Nhận được tin báo, đại diện Trạm Chăn nuôi và Thú y khu vực U Minh tới lấy mẫu xét nghiệm. Kết quả xét nghiệm xác định con chó trên mắc virus dại. Lực lượng thú y địa phương đã tiến hành tiêu hủy xác động vật theo đúng quy trình, đồng thời phun thuốc sát trùng toàn bộ khu vực nhà chị T. và các vị trí con vật từng qua nhằm triệt tiêu mầm bệnh.
Bên cạnh đó, lực lượng chức năng đã xác định đây là ổ dịch dại thứ 2 trên địa bàn tỉnh Cà Mau từ đầu năm 2026 đến nay.