Một buổi chiều muộn ở bệnh viện, hành lang dài mùi thuốc sát trùng, người con trai đứng tựa lưng vào tường, tay cầm điện thoại, giọng trầm xuống: “Dạ, tuần này con trực. Tuần sau anh hai vào thay con. Mình chia ra cho tiện, chứ kéo dài vậy khó xoay xở lắm”.
Ở cuối hành lang, người mẹ nằm lặng lẽ trên giường bệnh, đôi mắt khép hờ, không biết đã nghe trọn câu chuyện ấy chưa.
Câu chuyện này lặp lại ở nhiều gia đình, dưới nhiều hình thức khác nhau. Có nhà lập hẳn bảng phân công: mỗi người một tuần, một tháng, một khoản chi phí. Có nhà không nói ra nhưng ngầm hiểu: ai ở gần thì chăm, ai ở xa thì gửi tiền.
Mọi thứ rõ ràng, rành mạch, có kế hoạch. Chỉ có một điều khiến người ta chạnh lòng: tình thân, vốn dĩ vô điều kiện, bỗng trở nên… có thể đo đếm.
Cuộc sống hiện đại đặt lên vai người trẻ nhiều áp lực: công việc, con cái, chi phí sinh hoạt, những mục tiêu cá nhân… Tất cả đều cần thời gian và tiền bạc. Trong bối cảnh đó, việc chia nhau chăm sóc cha mẹ đôi khi được xem là giải pháp hợp lý, để không ai quá tải.
Nhưng vấn đề không nằm ở việc chia sẻ trách nhiệm. Vấn đề nằm ở cách chúng ta nhìn nhận trách nhiệm ấy.
Khi việc phụng dưỡng cha mẹ được đưa lên bàn cân như một nghĩa vụ cần phân bổ, nó dễ trượt sang trạng thái cơ học. Những câu nói như “đến lượt anh rồi”, “em đã chăm đủ tháng”, “tiền thuốc tháng này chia đều nhé”… nghe qua thì công bằng, nhưng lại thiếu đi một thứ rất khó gọi tên: sự ấm áp của tình thân.
Có phải chúng ta đang vô tình biến tình yêu thương thành một phép toán?
Cha mẹ, trong hành trình nuôi con, hiếm khi có bảng phân công, tất cả diễn ra tự nhiên, như một bản năng yêu thương.
Người ta vẫn hay nói: tình thương của cha mẹ là biển trời. Biển thì không đong bằng ca, trời thì không đo bằng thước. Nó rộng, sâu, và vô hạn theo cách rất riêng. Vậy mà khi cha mẹ già đi, yếu đi, cần được chăm sóc, tình thương ấy lại được đáp lại bằng những con số cụ thể: bao nhiêu ngày, bao nhiêu tiền, bao nhiêu phần trách nhiệm.
Sự đối lập ấy khiến nhiều người không khỏi trăn trở. Không phải mọi sự tính toán đều đáng trách. Trong nhiều trường hợp, việc phân chia rõ ràng giúp tránh mâu thuẫn, tránh tình trạng một người gánh vác quá nhiều, trong khi người khác đứng ngoài.
Nhưng nếu chỉ dừng lại ở đó, chúng ta sẽ bỏ qua một khía cạnh quan trọng: chăm sóc cha mẹ không chỉ là nghĩa vụ, mà còn là cơ hội để thể hiện tình cảm. Nếu chỉ làm cho đúng phần, đủ lượt thì sự gắn kết giữa các thế hệ sẽ dần trở nên lỏng lẻo.
Có những người con, dù bận rộn, vẫn tranh thủ về thăm cha mẹ, không phải vì đến lượt, mà vì nhớ thương. Có những người không cần ai nhắc, vẫn tự nguyện gánh phần khó hơn, đơn giản vì họ thấy mình có thể làm được.
Không thể phủ nhận rằng xã hội đang thay đổi. Gia đình hạt nhân thay thế dần gia đình nhiều thế hệ. Người trẻ rời quê lên thành phố, thậm chí ra nước ngoài. Khoảng cách địa lý kéo theo khoảng cách trong việc chăm sóc.
Nhưng khi mọi thứ được chuẩn hóa thành lịch trình, con người dễ quên đi yếu tố cảm xúc. Một cuộc gọi hỏi thăm có thể thay bằng một tin nhắn ngắn gọn. Một lần về thăm có thể bị trì hoãn vì chưa đến lượt. Dần dần, sự gắn bó không còn như trước.
Điều cha mẹ cần là cảm giác được quan tâm, được lắng nghe, được hiện diện trong cuộc sống của con cái. Một bữa cơm đông đủ, một cuộc trò chuyện dài, một cái nắm tay… đôi khi giá trị hơn rất nhiều so với những khoản chi phí được chia đều.
Có người góp nhiều thời gian, có người góp nhiều tiền, có người góp sự quan tâm. Mỗi người một cách, không nhất thiết phải giống nhau. Quan trọng là, đừng để những con số trở thành rào cản tình cảm.
Chăm sóc cha mẹ không phải là gánh nặng cần phân bổ, mà là một phần của hành trình làm người. Nó không chỉ là trả ơn, mà còn là cách chúng ta định nghĩa lại chính mình trong mối quan hệ gia đình.
Trong guồng quay của cuộc sống hiện đại, con người dễ bị cuốn vào những toan tính. Nhưng có những giá trị, nếu bị tính toán quá nhiều, sẽ mất đi ý nghĩa ban đầu. Tình thân là một trong số đó.
Cách đặt vấn đề "Không thể giao trẻ em cho mạng xã hội" của báo Tuổi Trẻ đã chạm đúng nỗi nhức nhối hiện nay rằng trẻ em đang "chìm" trong màn hình ngày càng sớm và ngày càng sâu.
Một số liệu từng được báo Tuổi Trẻ dẫn trong một bài viết sau đại dịch COVID-19 cho ra những con số đáng lo ngại: 87% trẻ từ 12-17 tuổi sử dụng Internet mỗi ngày, trong đó nhiều em dành từ 5-7 giờ/ngày trên môi trường số; 74% trẻ em truy cập Internet ngay tại trường học.
Những con số này cho thấy một thực tế rằng trẻ em trong nước không chỉ đang dùng mà là đang sống cùng Internet kèm theo các tác hại về cả thể chất lẫn tinh thần. Nhưng nếu chỉ dừng ở việc cảnh báo phụ huynh e là chưa đủ.
Chúng ta thường bắt đầu bằng một lập luận quen thuộc "Cha mẹ bận rộn, dễ dãi, giao điện thoại cho con như một cách giữ trẻ". Điều đó đúng nhưng chưa đầy đủ bởi thực tế vì nhiều lý do. Tuy nhiên có một yếu tố khác ít được nhắc đến chính là môi trường học tập đang góp phần hợp lý hóa việc trẻ gắn chặt với màn hình.
Là một người mẹ và làm trong lĩnh vực truyền thông tiếp thị, tôi hiểu rõ cách các nền tảng số vận hành, thu hút, giữ chân và dần hình thành thói quen sử dụng. Tôi đã cố gắng giải thích điều đó cho con mình bằng nhiều ví dụ nhưng thành thật mà nói nhiều khi đó chỉ là cách để tự trấn an.
Tôi nhớ giai đoạn dịch COVID-19, bé lớn lớp 2 phải học trực tuyến gần như cả ngày dưới sự hỗ trợ của ông bà ngoại. Ông bà cố gắng đọc cho cháu chép những bài tiếng Việt nhưng đến giờ học tiếng Anh cháu phải tự mình đọc trên màn hình toàn bộ nội dung của buổi học kéo dài chừng hai tiếng. Kết quả ngay khi quay lại TP.HCM, con bị cận.
Dù gia đình đã hạn chế việc sử dụng thiết bị điện tử và đặt ra nguyên tắc không mang điện thoại lên giường ngủ. Cả tôi và chồng đều không có bất kỳ tài khoản mạng xã hội nào cho nhu cầu cá nhân.
Nhưng các nguyên tắc đó dần trở nên mong manh khi cơn lốc số hóa lao tới: bài giảng, bài tập rồi các cuộc thi online từ học chính khóa đến bài tập bổ trợ, từ nội dung bắt buộc đến khuyến khích... hầu như mọi thứ đều diễn ra trên màn hình.
Hệ quả là gì? Một đứa trẻ học cả ngày ở trường, buổi tối tiếp tục học qua màn hình không còn thời gian nghỉ ngơi đúng nghĩa. Vậy là trẻ được hợp thức hóa việc sử dụng thiết bị số như một phần tất yếu của cuộc sống mà phụ huynh hầu như không thể từ chối!
Chúng ta nói không thể giao trẻ em cho mạng xã hội nhưng thực tế có những lúc chính gia đình lẫn nhà trường đã vô tình dẫn trẻ đến đó. Chẳng hạn khi bé lớn nhà tôi lên cấp II nhà trường có quy định "cấm học sinh mang điện thoại đi học". Tôi rất vui và tán đồng quy định này của trường. Tuy nhiên lịch học và làm bài tập online vẫn dày đặc thời khóa biểu tại nhà.
Khoảng cách giữa học tập và chơi gần như không còn. Từ học online đến mạng xã hội chỉ là một bước rất ngắn. Ban đầu là học, sau đó là nhóm rồi đến các cuộc trò chuyện ngoài bài vở. Và ở độ tuổi này trẻ bước vào thế giới mạng xã hội với đầy đủ sắc thái hành vi rất nhanh thôi.
Từ cập nhật tin tức, tìm kiếm thông tin cho bài học đến bắt trend, từ nghe nhạc giải trí cho tới đu thần tượng, từ đọc kỹ xem chậm chuyển sang nghe "review" và lướt nhanh... Càng phức tạp hơn khi tiếp theo đó là sự bắt chước của những đứa bé hơn trong nhà.
Nên nếu đặt toàn bộ trách nhiệm lên phụ huynh khi trẻ mắc kẹt trong màn hình, tôi cho rằng là cách tiếp cận không chỉ thiếu công bằng mà còn tạo nhiều khoảng trống. Trẻ em đang sử dụng Internet không chỉ để giải trí mà còn vì yêu cầu học tập. Nhà trường, nền tảng số và áp lực thành tích đang cùng tồn tại trong một hệ sinh thái.
Nếu không nhìn thẳng vào vai trò của hệ thống giáo dục, nếu không đặt lại ranh giới của việc học online thì mọi lời khuyên dành cho phụ huynh sẽ chỉ dừng lại ở mức khuyến nghị. Một khi việc học đã gắn chặt với màn hình thì việc cha mẹ có thể tách trẻ khỏi mạng xã hội gần như trở thành một cuộc chiến đơn độc. Phụ huynh nhiều khi không thể và cũng không có quyền lựa chọn thực sự.
Và những đứa trẻ, trong đó có con tôi, sẽ tiếp tục lớn lên trong một thế giới mà màn hình không còn là lựa chọn mà là điều mặc định.
Về làm dâu ở thôn Trắng Cát, xã Lạc Sơn, tỉnh Phú Thọ đã hơn 20 năm, chị Quách Chinh luôn ấn tượng với tình làng nghĩa xóm gắn bó nơi đây.
Vài năm một lần, cả thôn họp bàn kế hoạch, tổ chức ngày hội bắt cá tại hồ Deo. Mỗi gia đình cử một người mang theo lưới hoặc vợt thu hoạch cá. Toàn bộ cá thu được sẽ chia đều cho các hộ dân.
"Trước ngày diễn ra hội bắt cá, ai cũng háo hức mong chờ. Dưới hồ, thanh niên trai tráng lội nước bắt cá, trên bờ người dân theo dõi, cổ vũ, không khí rất náo nhiệt", chị Chinh kể.
Hồ Deo là hồ thủy lợi được xây dựng từ năm 1979, có nhiệm vụ cung cấp nước phục vụ sản xuất nông nghiệp cho người dân trong vùng. Hàng năm, các hộ dân trong thôn cùng đóng góp 50.000-70.000 đồng để mua cá giống thả xuống hồ.
Cá được nuôi hoàn toàn tự nhiên, chủ yếu ăn rong rêu và sinh vật phù du dưới nước, không thả theo hình thức công nghiệp. Sau khoảng 2 năm, bà con cùng nhau tổ chức ngày hội bắt cá, thu hút đông đảo người dân tham gia.
Năm nay, ngày hội thu được khoảng 2 tấn cá.
Toàn bộ cá sẽ được tập kết về một khu vực. Lãnh đạo thôn phân chia đều cho các hộ dân.
"Gia đình tôi nhận được gần 5kg cá. Những năm trước cá nhiều và to hơn, mỗi hộ có thể được chia gần 7kg", chị Chinh cho biết.
Chứng kiến hình ảnh các gia đình vui vẻ đến nhận cá rồi hồ hởi mang về nhà khiến người phụ nữ cảm nhận rõ sự gắn bó, sẻ chia của cả thôn.
Một phần cá được bà con đóng góp, chế biến thành nhiều món ăn phục vụ bữa cỗ chung của cả làng với khoảng 30 mâm.
Người dân nơi đây thường dùng cá mè để làm gỏi, các loại cá khác đem nướng trên than hồng. Trong đó, món cá ướp gia vị hạt dổi, gói trong lá rồi hấp có hương vị thơm ngon, mộc mạc được xem là điểm nhấn trên mâm cỗ.
Góp tiền, mua cá giống thả xuống hồ hàng năm
Trao đổi với phóng viên Dân trí, ông Bùi Văn Chính (Trưởng thôn Trắng Cát, xã Lạc Sơn), cho biết từ khi sinh ra đã thấy người dân địa phương tổ chức hội bắt cá dưới hồ Deo. Đến nay, nét đẹp này vẫn được duy trì và phát triển, quảng bá rộng rãi.
Hàng năm, ông Chính nhận tiền quyên góp từ các hộ gia đình trong thôn rồi mua cá giống thả xuống hồ. Các loại cá được thả gồm cá chép, cá trắm đen, cá trôi, cá mè...
Được biết, địa phương duy trì hoạt động bắt cá theo định kỳ 2 năm một lần, thường tổ chức trước dịp thu hoạch lúa.
"Thời điểm đó, người dân không còn cần nước ở hồ để tưới tiêu, trừ những năm hạn hán nên có thể tháo bớt nước để việc thu hoạch cá thuận lợi", ông Chính thông tin.
Vị trưởng thôn cho rằng, hoạt động này giúp thắt chặt tinh thần đoàn kết của bà con trong thôn, tạo bầu không khí phấn khởi trước khi bắt đầu vào đợt cao điểm thu hoạch lúa.
Thôn Trắng Cát có 180 hộ dân, 99% người dân nơi đây là dân tộc Mường, sinh sống chủ yếu bằng nghề nông nghiệp.
Cơ chế sinh học của quá trình ra rễ và những yếu tố ảnh hưởng
Sự ra rễ là một quá trình sinh lý phức tạp, chịu ảnh hưởng của cả yếu tố nội sinh lẫn ngoại cảnh. Về nội sinh, cây cần một lượng năng lượng lớn dưới dạng ATP và các chất điều hòa sinh trưởng. Về ngoại cảnh, độ ẩm, nhiệt độ và độ thông thoáng của đất đóng vai trò quyết định.
Khi đất bị ngập úng hoặc bị phèn mặn xâm nhập, nồng độ các độc chất như nhôm (Al) và sắt (Fe) tăng cao sẽ tiêu diệt các tế bào non ở đầu rễ. Vì vậy, một giải pháp kích rễ hiệu quả không chỉ đơn giản là cung cấp dinh dưỡng, mà phải có khả năng giúp rễ "vượt qua" được các tác nhân độc hại từ môi trường, tạo điều kiện cho các mầm rễ mới hình thành và phát triển.
Tầm quan trọng của việc chọn đúng dòng phân bón hỗ trợ rễ
Trên thị trường hiện nay có vô vàn loại thuốc kích rễ, từ hàng nội địa đến hàng nhập khẩu. Tuy nhiên, nếu chọn sai loại hoặc sử dụng các dòng có hàm lượng kích thích tố quá cao, có thể gây ra tác dụng ngược làm cây bị stress hoặc rễ ra nhiều nhưng yếu ớt, dễ bị nấm bệnh tấn công.
Một sản phẩm hỗ trợ rễ lý tưởng phải đảm bảo được sự cân bằng giữa việc kích thích ra rễ mới và nuôi dưỡng rễ cũ bền vững. Nó cần cung cấp hàm lượng Lân hữu hiệu cao để làm mồi nhồi năng lượng, cùng với các vi lượng cần thiết để củng cố vách tế bào rễ, giúp rễ cứng cáp và bám sâu vào lòng đất.
ROOT MAX NPK 8000 – Giải pháp chuyên sâu cho hệ rễ bền khỏe
Thấu hiểu những khó khăn mà nhà nông đang gặp phải, ROOT MAX NPK 8000 đã được tối ưu hóa công thức để trở thành giải pháp hàng đầu trong việc kích rễ và phục hồi cây trồng. Với tỷ lệ NPK 5-10-5 đạt chuẩn, sản phẩm không chỉ kích rễ mà còn hỗ trợ cây đẻ nhánh, xanh lá một cách đồng bộ.
Ưu điểm khác biệt của ROOT MAX NPK 8000:
- Hệ dưỡng chất dễ tiêu: Các hạt dinh dưỡng được sản xuất dưới công nghệ hiện đại, giúp cây hấp thụ tức thì qua cả lá và rễ mà không cần chờ đợi quá trình chuyển hóa lâu.
- Kích rễ đa tầng: Sản phẩm tác động mạnh vào cả rễ cọc và rễ ngang, tạo nên một hệ thống rễ vững chắc giúp cây bám đất sâu, tăng năng suất vượt trội.
- Phục hồi sau stress: ROOT MAX đặc biệt hiệu quả trong việc giúp cây nhanh hồi phục sau các đợt thu hoạch hoặc sau khi điều trị nấm bệnh vùng rễ.
Bà con cần lưu ý rằng, ROOT MAX NPK 8000 sẽ phát huy hiệu quả tốt nhất khi được sử dụng đúng cách:
- Đối với vườn cây ăn trái lâu năm: Nên sới nhẹ lớp đất mặt quanh tán cây trước khi tưới để thuốc dễ dàng thẩm thấu xuống vùng rễ tơ hoạt động mạnh nhất.
- Đối với cây con trong bầu hoặc mới trồng: Có thể ngâm bầu cây vào dung dịch ROOT MAX pha loãng trước khi đặt xuống đất để cây không bị "mất sức".
Chiến lược phục hồi vườn cây với bộ combo "Hồi sinh"
Để tối ưu hóa chi phí và đạt được năng suất "vàng", bà con không nên sử dụng đơn lẻ mà hãy áp dụng chiến lược kết hợp từ bộ sản phẩm MAX:
- Khởi đầu với RECOVER MAX: Để giải độc cho cây, loại bỏ các tác nhân gây stress từ phân thuốc dư thừa hoặc ngộ độc hữu cơ.
- Cải tạo nền đất cùng SOIL MAX: Đảm bảo đất tơi xốp, giàu vi sinh, tạo môi trường hoàn hảo để rễ phát triển.
- Bứt phá năng suất với ROOT MAX: Tập trung toàn lực kích thích bộ rễ phát triển cực mạnh, giúp cây bắt phân nhanh, đẻ nhánh siêu tốc và phục hồi toàn diện sau thu hoạch.
Việc sở hữu một bộ rễ khỏe mạnh không còn là điều quá khó khăn nếu bà con nắm vững kỹ thuật và lựa chọn đúng sản phẩm đồng hành. ROOT MAX NPK 8000 tự hào là người bạn đáng tin cậy trên mọi nẻo đường nông nghiệp Việt Nam.
Sản phẩm được phân phối bởi CÔNG TY TNHH XUẤT NHẬP KHẨU PTNN AGRI AMIN
Địa chỉ: Tầng 2, Tòa 21B7, Chung cư Green Stars, số 234 Phạm Văn Đồng, Phường Phú Diễn, Thành Phố Hà Nội, Việt Nam.