Một buổi chiều muộn ở bệnh viện, hành lang dài mùi thuốc sát trùng, người con trai đứng tựa lưng vào tường, tay cầm điện thoại, giọng trầm xuống: “Dạ, tuần này con trực. Tuần sau anh hai vào thay con. Mình chia ra cho tiện, chứ kéo dài vậy khó xoay xở lắm”.
Ở cuối hành lang, người mẹ nằm lặng lẽ trên giường bệnh, đôi mắt khép hờ, không biết đã nghe trọn câu chuyện ấy chưa.
Câu chuyện này lặp lại ở nhiều gia đình, dưới nhiều hình thức khác nhau. Có nhà lập hẳn bảng phân công: mỗi người một tuần, một tháng, một khoản chi phí. Có nhà không nói ra nhưng ngầm hiểu: ai ở gần thì chăm, ai ở xa thì gửi tiền.
Mọi thứ rõ ràng, rành mạch, có kế hoạch. Chỉ có một điều khiến người ta chạnh lòng: tình thân, vốn dĩ vô điều kiện, bỗng trở nên… có thể đo đếm.
Cuộc sống hiện đại đặt lên vai người trẻ nhiều áp lực: công việc, con cái, chi phí sinh hoạt, những mục tiêu cá nhân… Tất cả đều cần thời gian và tiền bạc. Trong bối cảnh đó, việc chia nhau chăm sóc cha mẹ đôi khi được xem là giải pháp hợp lý, để không ai quá tải.
Nhưng vấn đề không nằm ở việc chia sẻ trách nhiệm. Vấn đề nằm ở cách chúng ta nhìn nhận trách nhiệm ấy.
Khi việc phụng dưỡng cha mẹ được đưa lên bàn cân như một nghĩa vụ cần phân bổ, nó dễ trượt sang trạng thái cơ học. Những câu nói như “đến lượt anh rồi”, “em đã chăm đủ tháng”, “tiền thuốc tháng này chia đều nhé”… nghe qua thì công bằng, nhưng lại thiếu đi một thứ rất khó gọi tên: sự ấm áp của tình thân.
Có phải chúng ta đang vô tình biến tình yêu thương thành một phép toán?
Cha mẹ, trong hành trình nuôi con, hiếm khi có bảng phân công, tất cả diễn ra tự nhiên, như một bản năng yêu thương.
Người ta vẫn hay nói: tình thương của cha mẹ là biển trời. Biển thì không đong bằng ca, trời thì không đo bằng thước. Nó rộng, sâu, và vô hạn theo cách rất riêng. Vậy mà khi cha mẹ già đi, yếu đi, cần được chăm sóc, tình thương ấy lại được đáp lại bằng những con số cụ thể: bao nhiêu ngày, bao nhiêu tiền, bao nhiêu phần trách nhiệm.
Sự đối lập ấy khiến nhiều người không khỏi trăn trở. Không phải mọi sự tính toán đều đáng trách. Trong nhiều trường hợp, việc phân chia rõ ràng giúp tránh mâu thuẫn, tránh tình trạng một người gánh vác quá nhiều, trong khi người khác đứng ngoài.
Nhưng nếu chỉ dừng lại ở đó, chúng ta sẽ bỏ qua một khía cạnh quan trọng: chăm sóc cha mẹ không chỉ là nghĩa vụ, mà còn là cơ hội để thể hiện tình cảm. Nếu chỉ làm cho đúng phần, đủ lượt thì sự gắn kết giữa các thế hệ sẽ dần trở nên lỏng lẻo.
Có những người con, dù bận rộn, vẫn tranh thủ về thăm cha mẹ, không phải vì đến lượt, mà vì nhớ thương. Có những người không cần ai nhắc, vẫn tự nguyện gánh phần khó hơn, đơn giản vì họ thấy mình có thể làm được.
Không thể phủ nhận rằng xã hội đang thay đổi. Gia đình hạt nhân thay thế dần gia đình nhiều thế hệ. Người trẻ rời quê lên thành phố, thậm chí ra nước ngoài. Khoảng cách địa lý kéo theo khoảng cách trong việc chăm sóc.
Nhưng khi mọi thứ được chuẩn hóa thành lịch trình, con người dễ quên đi yếu tố cảm xúc. Một cuộc gọi hỏi thăm có thể thay bằng một tin nhắn ngắn gọn. Một lần về thăm có thể bị trì hoãn vì chưa đến lượt. Dần dần, sự gắn bó không còn như trước.
Điều cha mẹ cần là cảm giác được quan tâm, được lắng nghe, được hiện diện trong cuộc sống của con cái. Một bữa cơm đông đủ, một cuộc trò chuyện dài, một cái nắm tay… đôi khi giá trị hơn rất nhiều so với những khoản chi phí được chia đều.
Có người góp nhiều thời gian, có người góp nhiều tiền, có người góp sự quan tâm. Mỗi người một cách, không nhất thiết phải giống nhau. Quan trọng là, đừng để những con số trở thành rào cản tình cảm.
Chăm sóc cha mẹ không phải là gánh nặng cần phân bổ, mà là một phần của hành trình làm người. Nó không chỉ là trả ơn, mà còn là cách chúng ta định nghĩa lại chính mình trong mối quan hệ gia đình.
Trong guồng quay của cuộc sống hiện đại, con người dễ bị cuốn vào những toan tính. Nhưng có những giá trị, nếu bị tính toán quá nhiều, sẽ mất đi ý nghĩa ban đầu. Tình thân là một trong số đó.
Và có lẽ, trong một ngày nào đó, khi chính chúng ta ở vị trí của cha mẹ, câu trả lời sẽ trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Chương trình diễn ra tại Trung tâm Nghệ thuật Âu Cơ (Hà Nội) hân hạnh có sự đồng hành của Tập đoàn Công nghiệp – Năng lượng Quốc gia Việt Nam (PVN), Công ty TNHH – Tổng Công ty Tham dò Khai thác Dầu khí (PVEP) và Tổng Công ty Cổ phần Dịch vụ Kỹ thuật Dầu khí Việt Nam (PTSC).
Với kết cấu ba phần xuyên suốt, "Sáng mãi tên Người" đã tái hiện hành trình cách mạng của Chủ tịch Hồ Chí Minh từ những năm tháng tuổi trẻ ra đi tìm đường cứu nước cho đến ánh sáng tư tưởng dẫn đường và khát vọng phát triển đất nước hôm nay. Ngay từ những phút mở màn, chương trình đã tạo dấu ấn mạnh với tiết mục dàn dựng "Hành trình ánh sáng". Không gian sân khấu chìm trong bóng tối cùng tiếng sóng biển, tiếng bước chân và hình ảnh em nhỏ cầm đèn dầu đã mở ra mạch cảm xúc sâu lắng về hành trình tìm đường cứu nước của Bác.
Mashup "Ai yêu Bác Hồ Chí Minh hơn thiếu niên nhi đồng" và "Bác Hồ một tình yêu bao la" do Câu lạc bộ Sao Tuổi thơ và Dương Đức Hải biểu diễn mang đến không khí vừa trong trẻo vừa thiêng liêng, nhận được nhiều tràng pháo tay của khán giả.
Trong Phần I – "Người đi tìm hình của nước", các tiết mục "Từ làng Sen", "Đêm nghe hát đò đưa nhớ Bác", "Dấu chân phía trước" đã khắc họa sâu sắc hình ảnh quê hương, tình cảm gia đình và lý tưởng cứu nước của người thanh niên Nguyễn Tất Thành.
Đặc biệt, hoạt cảnh sân khấu hóa khoảnh khắc Nguyễn Tất Thành chuẩn bị rời Bến Nhà Rồng tạo nên cao trào cảm xúc, khiến nhiều khán giả xúc động. Tiếp đó, "Khát vọng" qua giọng hát Quang Hà và "Đường chúng ta đi" do NSND Quốc Hưng cùng Hợp xướng Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam thể hiện đã tạo nên không khí hào hùng, giàu khí thế.
Phần II – "Ánh sáng dẫn đường" được đánh giá là một trong những điểm nhấn giàu chiều sâu của chương trình. Phóng sự "Cờ Đảng bằng máu trong chốn lao tù" cùng phần giao lưu với cựu tù Phú Quốc Nguyễn Thế Nghĩa mang lại nhiều cảm xúc lắng đọng.
Những câu chuyện về niềm tin cách mạng, về lá cờ Đảng được gìn giữ trong lao tù khắc nghiệt đã khiến không gian khán phòng nhiều lần lặng đi vì xúc động.
Các tiết mục "Lời Bác dặn trước lúc đi xa", "Bài ca Hồ Chí Minh" cùng phóng sự "Hồ Chí Minh – nguồn cảm hứng bất tận" tiếp tục nối dài mạch cảm xúc về tư tưởng, đạo đức và phong cách Hồ Chí Minh.
Khép lại chương trình, Phần III – "Việt Nam khắc ghi lời Người" mang tới bầu không khí tươi sáng, hiện đại với các tiết mục "Còn gì đẹp hơn", "Yêu nụ cười Việt Nam", "Thịnh vượng Việt Nam sáng ngời" và "Đất nước vươn mình".
Những hình ảnh đẹp về đất nước Việt Nam hiện đại, phát triển được trình chiếu trên sân khấu hòa cùng âm nhạc trẻ trung đã truyền tải thông điệp về niềm tin, khát vọng và trách nhiệm của thế hệ hôm nay trong hành trình dựng xây đất nước.
Tôm là một loại hải sản quen thuộc trong bữa ăn của nhiều gia đình, được đánh giá là nguồn protein nạc giàu giá trị dinh dưỡng. Với lượng calo thấp nhưng chứa nhiều vi chất quan trọng, tôm mang lại nhiều lợi ích cho sức khỏe nếu được sử dụng hợp lý.
Theo MedlinePlus (2021), tôm cung cấp vitamin B12 hỗ trợ hình thành hồng cầu và duy trì hoạt động của hệ thần kinh, cùng với selen khoáng chất giúp bảo vệ tế bào khỏi tổn thương do oxy hóa.
Tôm là nguồn protein dồi dào, cung cấp các axit amin thiết yếu giúp xây dựng và phục hồi tế bào trong cơ thể, từ những tổn thương nhỏ như trầy xước cho đến quá trình tái tạo mô sâu hơn.
Ngoài ra, kẽm trong tôm giúp tăng cường hệ miễn dịch, hỗ trợ làm lành vết thương, đồng thời góp phần duy trì vị giác và khứu giác. Vitamin E có trong tôm cũng đóng vai trò như một chất chống oxy hóa, giúp bảo vệ tế bào khỏi lão hóa và tổn thương, đồng thời hỗ trợ hệ miễn dịch và tuần hoàn máu.
Trong khoảng 10 con tôm cỡ vừa đã nấu chín, cơ thể có thể nhận được:
Năng lượng: 45,5 calo
Chất béo: 0,65g
Carbohydrate: 0,58g
Protein: 8,7g
Natri: 174mg (7,6% nhu cầu hằng ngày)
Selen: 18,9mcg (34% nhu cầu hằng ngày)
Vitamin B12: 0,43mcg (18% nhu cầu hằng ngày)
Kẽm: 0,62mg (5,6% nhu cầu hằng ngày)
Vitamin E: 0,84mg (5,6% nhu cầu hằng ngày)
Nhờ hàm lượng dinh dưỡng phong phú, tôm mang lại nhiều lợi ích cho sức khỏe như hỗ trợ miễn dịch, bảo vệ tế bào và tăng cường trao đổi chất. Tuy nhiên, người dùng cũng cần lưu ý vì tôm có thể chứa một số chất gây ô nhiễm hoặc gây dị ứng ở những người nhạy cảm.
Mặc dù tôm có lợi cho sức khỏe, tuy nhiên, nếu chế biến không đúng cách, tôm rất dễ bị khô, bở và làm hao hụt đáng kể lượng dinh dưỡng tự nhiên.
Theo các chuyên gia dinh dưỡng, trong đó có Tiến sĩ Wendy Bazilian (Mỹ), phương pháp tốt nhất để giữ trọn giá trị của tôm là hấp hoặc luộc trong thời gian ngắn. Cách chế biến này giúp hạn chế thất thoát vitamin và khoáng chất, đồng thời giữ được độ săn chắc và vị ngọt tự nhiên của thịt tôm.
Một bí quyết được nhiều đầu bếp áp dụng là ngâm tôm tươi trong nước đá khoảng 10-15 phút trước khi chế biến. Sự thay đổi nhiệt độ giúp các sợi cơ co lại, nhờ đó sau khi nấu, thịt tôm sẽ có độ giòn và dai hơn rõ rệt.
Khi luộc tôm, nên đun sôi nước trước rồi mới cho tôm vào. Thời gian nấu chỉ khoảng 2-4 phút tùy kích cỡ. Tôm chín tới sẽ có màu đỏ cam, thân cong nhẹ hình chữ C. Nếu nấu quá lâu, protein bị biến đổi mạnh khiến thịt tôm bị khô, dai và kém ngon.
Tôm có thể kết hợp với các loại rau củ giàu vitamin C như bông cải xanh, ớt chuông hoặc chanh để tăng khả năng hấp thu khoáng chất, đồng thời bổ sung thêm chất chống oxy hóa cho cơ thể.
Dù giàu dinh dưỡng, tôm vẫn nên được sử dụng với lượng hợp lý trong chế độ ăn cân bằng. Khi chế biến đúng cách, tôm không chỉ giữ được vị ngọt tự nhiên và độ giòn hấp dẫn mà còn đảm bảo tối đa giá trị dinh dưỡng, mang lại nhiều lợi ích cho sức khỏe.
Tối chủ nhật, chị Thu Hoàng, 33 tuổi, ở phường Bàn Cờ bày hàng chục loại ốc vào rổ nhựa để hai con gái Lina (9 tuổi) và Nina (4 tuổi) tự chọn.
Trong bếp, chị giới thiệu cho các con các món ốc hương, sò điệp, nghêu, hàu, ốc mỡ. Bên cạnh là các loại gia vị, bơ tỏi, mỡ hành để hai con tự chọn cách chế biến. Người mẹ còn chuẩn bị các hộp nhựa cùng nước ngọt có ga, bài trí giống một quán ăn vỉa hè.
Chị Hoàng vào vai người bán, làm theo yêu cầu gọi món của các con. Video ghi lại cảnh chơi đồ hàng trong bếp của ba mẹ con thu hút hơn 4 triệu lượt xem trên mạng xã hội. Nhiều người bày tỏ sự thích thú với ý tưởng đưa "không khí vỉa hè" vào gian bếp gia đình của Thu Hoàng.
Chị Hoàng làm chủ một phòng khám nha khoa, thẩm mỹ. Chị cho biết Lina và Nina thích các món cá viên chiên, hủ tiếu. Do lịch học dày và công việc của mẹ thường từ sáng đến 21h mới về nhà, các bé ít có thời gian đi ăn ngoài. Vì vậy, chị quyết định tự làm các món con thích vào cuối tuần để thay đổi không khí.
Đầu tháng 5, chị chi 800.000 đồng mua một tủ kính nhỏ tái hiện quầy hủ tiếu gõ. Tô, đũa và muỗng được tận dụng từ đồ có sẵn. Chị hầm xương làm nước dùng, bày rau giá ra rổ, đặt chanh ớt lên đĩa nhỏ giống xe hủ tiếu đường phố. Chi phí nguyên liệu cho mỗi lần làm tốn khoảng 1,5 đến 2 triệu đồng.
Tiếp nối thành công của quầy hủ tiếp, chị làm thêm quầy cá viên chiên với thực đơn 20 loại xiên như tôm, cua, bò, sò điệp, xúc xích và đậu bắp. Các loại xiên được chiên vàng, ăn kèm tương ớt, dưa leo. Người mẹ còn tìm mua vợt vớt cá viên giống của người bán hàng rong để tăng tính chân thực.
Chị cho biết việc nấu nướng tại nhà giúp kiểm soát vấn đề vệ sinh thực phẩm. Trong các món, quầy ốc tốn nhiều công sức nhất do chị phải đi ba khu chợ mới gom đủ hàu, sò điệp, tôm. Sau đó, chị sắm hàng chục chiếc chén nhựa nhỏ, vỉ nướng sắt và lò than để tạo mùi khói đặc trưng.
Bà Huệ, 55 tuổi, (mẹ chị Hoàng) cho biết mô hình đồ hàng này giúp các cháu giảm thời gian dùng điện thoại, trò chuyện nhiều hơn với gia đình. Gia đình chị Hoàng cũng thường xuyên mời bạn bè đến chung vui trong những bữa ăn này.
"Cả gia đình muốn cùng nhau giữ lại kỷ niệm cho tuổi thơ của các con", chị Hoàng nói.