Thủ quân Man Utd mở màn tháng qua bằng màn trình diễn toàn diện trước Crystal Palace, với một bàn thắng và một kiến tạo giúp đội nhà thắng 2-1. Sau đó, Fernandes tiếp tục để lại dấu ấn với một đường chuyền thành bàn trước Newcastle, trước khi bùng nổ với hai kiến tạo trong chiến thắng 3-1 trước Aston Villa. Anh khép lại tháng bằng bàn thắng phạt đền trong trận hòa 2-2 với Bournemouth.
Chuỗi phong độ đó giúp Fernandes cân bằng kỷ lục 6 lần giành giải “Cầu thủ hay nhất tháng” của Ngoại hạng Anh, ngang đàn anh Cristiano Ronaldo hay Steven Gerrard. Tiền vệ người Bồ Đào Nha giờ chỉ kém một giải so với kỷ lục 7 danh hiệu đang do Harry Kane, Sergio Aguero và Mohamed Salah đồng nắm giữ.
Giá trị lớn nhất của Fernandes nằm ở sự ổn định xuyên suốt mùa giải. Sau tháng 3, anh đã sở hữu 16 pha kiến tạo tại Ngoại hạng Anh mùa này, phá kỷ lục CLB do David Beckham thiết lập với 15 kiến tạo mùa 1999-2000. Anh tiến sát cột mốc lịch sử của giải đấu với 20 kiến tạo trong một mùa, do Thierry Henry (2002-2003) và Kevin De Bruyne (2019-2020) cùng nắm giữ. Với hiệu suất trung bình một kiến tạo mỗi 1,75 trận, Fernandes được dự đoán có thể chạm hoặc vượt mốc này khi mùa giải còn bảy vòng.
Sự thăng hoa của tiền vệ 31 tuổi gắn liền với những thay đổi chiến thuật kể từ khi Michael Carrick tiếp quản đội bóng hồi tháng 1/2026. Dưới thời Carrick, Fernandes đã góp tám kiến tạo chỉ trong 10 trận, tương đương hiệu suất 0,8 kiến tạo mỗi trận. Nếu duy trì nhịp độ này, anh có thể khép lại mùa giải với khoảng 21 kiến tạo, đủ để lập kỷ lục mới.
Không chỉ dẫn đầu về số lượng, Fernandes còn áp đảo ở nhiều chỉ số sáng tạo khác. Anh đứng đầu Ngoại hạng Anh về số cơ hội tạo ra, cơ hội lớn, chỉ số kiến tạo kỳ vọng (xA) và các đường chuyền xuyên tuyến. Fernandes có tới 15 “kiến tạo có chủ đích”, gần gấp ba lần nhóm xếp sau như Rayan Cherki, Jack Grealish hay James Garner (cùng có 6).
Fernandes đã tạo ra 101 cơ hội (bao gồm kiến tạo) chỉ riêng mùa này, và có thể chạm mốc khoảng 133 nếu giữ phong độ hiện tại. Thành tích đó sẽ đưa anh tiến sát Top 3 mùa giải sáng tạo nhất kể từ mùa 2003-2004, sau Mesut Ozil (146), De Bruyne (136) và Frank Lampard (134).
Những đóng góp của Fernandes không chỉ đến từ các pha bóng cố định hay tình huống đơn giản. Anh thường xuyên chuyền những đường bóng mang tính quyết định cao, như pha chọc khe xé toang hàng thủ Man City cho Bryan Mbeumo ghi bàn, hay đường chuyền xuyên tuyến cho Matheus Cunha trước Aston Villa. Những tình huống đó phản ánh rõ triết lý chơi trực diện, giàu tính ngẫu hứng mà Carrick áp dụng.
Từ khi gia nhập Ngoại hạng Anh tháng 2/2020, Fernandes đã tạo ra 639 cơ hội, nhiều hơn đáng kể so với De Bruyne (432) hay Salah (407). Con số này củng cố vị thế của anh như một trong những tiền vệ sáng tạo hàng đầu thế hệ.
Ở hạng mục HLV, Mikel Arteta giành giải thưởng tháng 3 sau khi dẫn dắt Arsenal toàn thắng ba trận. Đội bóng Bắc London lần lượt đánh bại Chelsea 2-1, vượt qua Brighton & Hove Albion 1-0, trước khi thắng Everton trong trận đấu mang tính bước ngoặt trong cuộc đua vô địch.
Chiến thắng trước Everton gây chú ý khi Arteta tung cầu thủ 16 tuổi Max Dowman vào sân từ ghế dự bị ở phút 74. Tài năng trẻ này góp dấu giày trong bàn mở tỷ số phút 89, trước khi lập công ở phút bù giờ, trở thành cầu thủ ghi bàn trẻ nhất lịch sử Ngoại hạng Anh.
Danh hiệu này là lần thứ tám Arteta được vinh danh, giúp ông cân bằng thành tích với Martin O’Neill và Harry Redknapp. Chuỗi trận hoàn hảo trong tháng 3 cũng giúp Arsenal tạo khoảng cách 9 điểm với Man City, tiến gần hơn tới chức vô địch Ngoại hạng Anh đầu tiên sau 22 năm.
Sau trận hòa trước Ai Cập, đội tuyển Bỉ chủ động đẩy cao đội hình ngay sau tiếng còi khai cuộc nhằm tìm kiếm chiến thắng đầu tiên tại World Cup 2026. Tuy nhiên, những gì diễn ra trong hơn một giờ thi đấu đầu tiên cho thấy đây là trận đấu khó khăn của "Quỷ đỏ" trước hàng phòng ngự kỷ luật và giàu tính tổ chức của Iran.
Bỉ kiểm soát hoàn toàn thế trận với tỷ lệ cầm bóng có thời điểm lên tới gần 80%, liên tục luân chuyển bóng ở phần sân đối phương. Kevin De Bruyne là trung tâm trong hầu hết các đợt tấn công, trong khi Leandro Trossard và Romelu Lukaku thường xuyên tìm cách khai thác khoảng trống phía sau hàng thủ Iran. Tuy nhiên, đội bóng châu Âu lại thiếu đi sự sắc bén ở những pha xử lý cuối cùng. Dù tung ra tới 17 cú sút sau 67 phút, Bỉ mới chỉ có 6 lần đưa bóng đi trúng đích. Sự vắng mặt của Jeremy Doku (vì lý do gia đình) cũng là một phần nguyên nhân khiến Bỉ bế tắc.
Cơ hội đáng chú ý nhất của đội bóng áo đỏ đến từ các tình huống cố định và những pha dứt điểm ngoài vòng cấm của De Bruyne. Tuy nhiên, thủ môn Alireza Beiranvand chơi xuất sắc, trong đó có một pha cứu thua quan trọng trước cú sút nguy hiểm của Maxim De Cuyper.
Chiều ngược lại, đội bóng của HLV Amir Ghalenoei chấp nhận nhường hoàn toàn quyền kiểm soát bóng, lùi sâu với hệ thống phòng ngự nhiều lớp và chờ đợi cơ hội phản công. Dù chỉ cầm bóng khoảng 21% và thực hiện chưa đầy 100 đường chuyền trong hơn một giờ thi đấu, đại diện châu Á vẫn tạo ra những khoảnh khắc khiến hàng thủ Bỉ phải thót tim.
Ngay trong hiệp 1, Mehdi Taremi từng đưa bóng vào lưới Courtois sau một tình huống phối hợp đá phạt được tổ chức rất bài bản. Tuy nhiên, VAR xác định tiền đạo của Iran đã việt vị trong gang tấc và bàn thắng không được công nhận.
Phút 67, Nathan Ngoy trở thành "tội đồ" của đội tuyển Bỉ khi mắc sai lầm trong khâu xử lý bóng bên phần sân nhà. Mehdi Taremi cướp được bóng và thoát xuống đối mặt Courtois, buộc trung vệ 22 tuổi phải kéo ngã đối phương từ phía sau. Trọng tài lập tức rút thẻ đỏ trực tiếp vì xác định Ngoy đã ngăn cản một cơ hội ghi bàn rõ rệt. Sau khi tham khảo VAR, quyết định này vẫn được giữ nguyên, đẩy Bỉ vào thế thiếu người trong phần còn lại của trận đấu.
Từ khoảnh khắc này, đội tuyển Iran bắt đầu kiểm soát bóng nhiều hơn. Tuy nhiên, các pha tấn công của đội bóng châu Á là chưa đủ sắc sảo để đánh bại Courtois. Thậm chí, khung thành của Iran một số lần chao đảo khi đội tuyển Bỉ gia tăng sức ép. Rất may cho Iran là thủ môn Alireza Beiranvand luôn duy trì sự tập trung. Đó là lý do trận đấu kết thúc với tỷ số hòa 0-0.
Với kết quả này, đội tuyển Bỉ và Iran cùng có 2 điểm sau 2 trận, tạm chiếm 2 vị trí dẫn đầu ở bảng G. Ai Cập đứng trước cơ hội độc chiếm ngôi đầu khi đối thủ của đại diện châu Phi là New Zealand. Trận đấu này diễn ra lúc 8 giờ ngày 22.6.
U.17 nữ Thái Lan và U.17 nữ Việt Nam cho thấy sự chuẩn bị kỹ càng ở trận đấu mở màn nhưng rất quan trọng của bảng A vòng chung kết giải U.17 nữ châu Á. Bởi lẽ đội nào giành chiến thắng ở trận đấu này sẽ nắm lợi thế trong cuộc cạnh tranh ngôi nhất, nhì bảng tứ kết.
Kình địch của bóng đá nữ Việt Nam ở khu vực Đông Nam Á, U.17 nữ Việt Nam tạo được thế trận tốt hơn. Sau những cơ hội bị bỏ lỡ, U.17 nữ Thái Lan có bàn thắng mở tỷ số ở phút 26 do công Mirika Sheila. Từ pha tấn công ở cánh trái, Mirika Sheilan tung cú sút chéo góc hiểm hóc và chuẩn xác đánh bại thủ môn Cẩm My.
Ngay sau bàn thua, các cầu thủ U.17 nữ Việt Nam triển khai tấn công tích cực hơn. Nỗ lực của các học trò HLV Okiyama Masahiko mang lại kết quả tốt với bàn thắng cân bằng tỷ số 1-1 ở phút 35 do công Phan Thị Thu Phương. Pha đá phạt ngoài vòng cấm địa của Thu Phương đưa bóng đi thẳng vào góc chữ A khiến thủ môn đội U.17 nữ Thái Lan không thể cản phá.
Thế nhưng chỉ 2 phút sau bàn thắng đẹp của Thu Phương, đội U.17 nữ Việt Nam bất ngờ nhận bàn thua khi Kurisara dứt điểm cận thành chuẩn xác giúp U.17 nữ Thái Lan vượt dẫn 2-1.
Dồn toàn lực tấn công tìm bàn gỡ ở hiệp 2, đội U.17 nữ Việt Nam tạo ra rất nhiều cơ hội nhưng không tận dụng thành công. Đáng tiếc là các cơ hội mà Ngọc Ánh và Minh Ánh bỏ lỡ trong gang tấc. Thế nhưng niềm vui vỡ òa với U.17 nữ Việt Nam ở phút bù giờ 90+2 khi Thanh Lam tung cú sút chuẩn xác ngay sát vòng cấm đánh bại thủ môn đội U.17 nữ Thái Lan, cân bằng tỷ số 2-2 cũng là kết quả chung cuộc.
Chia điểm "nghẹt thở" với U.17 nữ Thái Lan ở trận ra quân vòng chung kết U.17 nữ châu Á, U.17 nữ Việt Nam hướng đến các trận đấu tiếp theo, lần lượt gặp U.17 nữ Trung Quốc vào 18 giờ 30 ngày 4.5 và gặp U.17 nữ Myanmar vào 18 giờ 30 ngày 7.5.
Bước vào giải đấu với tư cách đồng chủ nhà, trận ra quân hòa 1-1 trước Bosnia & Herzegovina đã gây thất vọng cho người hâm mộ Canada. Thầy trò HLV Jesse Marsch thi đấu thiếu thanh thoát khi các cầu thủ có phần căng cứng trước áp lực từ sự kỳ vọng lớn của khán giả nhà.
Ngoài ra, việc thủ quân Alphonso Davies vắng mặt vì chấn thương cũng ảnh hưởng đến sức mạnh và tốc độ tấn công của Canada. Ngôi sao Bayern Munich nhiều khả năng chưa thể ra sân ở trận gặp Qatar. Dù không có sự phục vụ của Davies, Canada vẫn được đánh giá cao hơn hẳn đại diện đến từ châu Á. Nếu có được 3 điểm, đội chủ nhà sẽ rất sáng cửa vượt qua vòng bảng. Canada chắc chắn không muốn bỏ lỡ cơ hội tốt này. Họ đã bắt nhịp được với không khí áp lực từ giải đấu, đồng thời thấy rõ cách chơi của đối thủ Qatar sau lượt trận đầu tiên.
Điểm mạnh của Canada nằm ở nền tảng thể lực dồi dào, lối chơi áp sát tầm cao và khả năng chuyển trạng thái nhanh. Khi hành lang cánh bị hạn chế, họ có thể sẽ tập trung dồn hỏa lực vào trung lộ, nơi tiền vệ cơ động Ismael Kone làm nhiệm vụ cầm nhịp. Trên hàng công, bộ đôi tiền đạo Jonathan David và Cyle Larin (người hùng ghi bàn gỡ hòa ở trận trước) sẽ là những nhân tố nổi bật có thể tạo nên khác biệt. Sự ăn ý và khả năng chớp thời cơ trong vòng cấm của David cũng như Larin sẽ là chìa khóa mở toang cánh cửa vào khung thành đối phương. Tuy nhiên, điểm hạn chế của Canada là sự nôn nóng ở khu vực 1/3 cuối sân và hệ thống phòng ngự đôi khi mất tập trung lúc dâng đội hình lên cao.
Bên kia chiến tuyến, Qatar rõ ràng không phải là đối thủ dễ bị bắt nạt. Trận hòa trước Thụy Sĩ là minh chứng cho thấy ĐKVĐ châu Á có tinh thần chiến đấu vô cùng ngoan cường. Một chiến thắng trước Canada cũng sẽ giúp họ rộng cửa đi tiếp. Vì vậy, Qatar sẽ nhập cuộc với quyết tâm cao nhất. Dưới sự dẫn dắt của HLV kỳ cựu từ châu Âu Julen Lopetegui, điểm mạnh của Qatar là kỷ luật chiến thuật và cấu trúc phòng ngự khó bị khoan phá. Thủ thành Mahmoud Abunada đang có phong độ cao thể hiện qua 9 pha cứu thua ở trận mở màn, hứa hẹn sẽ là bức tường thành vững chắc trước các chân sút chủ nhà. Ở mặt trận tấn công, "nhạc trưởng" Akram Afif với nhãn quan sắc bén và những đường chuyền dọn cỗ, kết hợp cùng trung phong Almoez Ali luôn là mối đe dọa thường trực trong các pha phản công trực diện.