Tờ Bola Sport của Indonesia trong 1 bài đăng mới đây có kết luận bất ngờ: “Lối chơi của các đội trẻ Việt Nam hiện nay có sự kết hợp của chất kỹ thuật của người Nam Mỹ, với tính kỷ luật của giới cầu thủ châu Âu. Điều này giúp cho các đội tuyển trẻ Việt Nam vừa thi đấu rất chặt chẽ, vừa không mất đi sự sáng tạo”.
Những dòng này được tờ báo của Indonesia đúc kết, sau khi họ chứng kiến đội tuyển U.17 Việt Nam thi đấu thành công, dựa trên lối chơi rất khó đoán của đội bóng đang được dẫn dắt bởi HLV Cristiano Roland (người Brazil), tại giải U.17 Đông Nam Á và giải U.17 châu Á 2026.
Tại 2 giải đấu nói trên, trong khi những đội được kỳ vọng, trong nhóm các nền bóng đá hàng đầu khu vực như U.17 Indonesia và U.17 Thái Lan đồng loạt bị loại ngay từ vòng bảng, thì U.17 Việt Nam liên tiếp đạt thành tích rất cao. Đội bóng trẻ của chúng ta vô địch giải U.17 Đông Nam Á, vào tứ kết giải U.17 châu Á, qua đó có suất tham dự vòng chung kết (VCK) World Cup U.17 năm 2026 (từ 19.11 – 13.12, tại Qatar).
Ở cấp độ rất trẻ như lứa tuổi 17 mà các cầu thủ Việt Nam đã thi đấu được như vậy, thì ở các cấp độ cao hơn, như đội tuyển U.23 và đội tuyển quốc gia Việt Nam, tính kỷ luật của các cầu thủ Việt Nam càng cao. Ngoài ra, tính sáng tạo của các đội tuyển U.23 Việt Nam và đội tuyển quốc gia của chúng ta cũng được đánh giá cao. Kết quả là U.23 Việt Nam vô địch U.23 Đông Nam Á 2025, vô địch SEA Games 33 năm 2025, giành hạng 3 giải U.23 châu Á 2026. Đội tuyển Việt Nam vô địch AFF Cup 2024, lọt vào VCK Asian Cup 2027.
Khác với nhiều năm trước, giữa đội tuyển quốc gia và đội tuyển trẻ Việt Nam vào lúc này đã có sự đồng nhất, xuyên suốt về mặt lối chơi. Chứng kiến các đội tuyển của chúng ta thi đấu từ AFF Cup, SEA Games, giải U.23 châu Á, cho đến các giải U.17 Đông Nam Á và châu Á, có thể thấy lối đá chủ đạo của các cầu thủ Việt Nam từ chuyên nghiệp cho đến cầu thủ trẻ là kiểm soát bóng, cố gắng phối hợp nhóm nhỏ khi có bóng trong chân.
Báo chí Indonesia cũng nhận định, trước đây, mỗi đội tuyển của bóng đá Việt Nam thường chơi theo 1 kiểu, tùy thuộc vào HLV dẫn dắt từng đội, phụ thuộc vào từng sân chơi mà họ tham dự. Cũng trước đây, các cầu thủ Việt Nam khi đá phòng ngự, thường khá thụ động, chủ yếu chỉ biết chống trả trong thế bị vây hãm, cố gắng phá bóng càng xa khung thành càng tốt.
Còn hiện tại, cầu thủ Việt Nam dù cho có chơi tấn công trực diện hay buộc phải phòng ngự phản công (nếu đối thủ quá mạnh), đều cố gắng kiểm soát bóng ngay khi có thể, ngay khi giành được bóng. Chúng ta cố gắng phối hợp nhóm ngay từ bên phần sân nhà, rồi dần chuyển trạng thái, dần dồn quân sang phần sân đối phương. Giờ đây, cầu thủ Việt Nam khi tìm kiếm cơ hội ghi bàn, chúng ta dùng kỹ thuật và chiến thuật để khoan thủng hệ thống phòng ngự của đối thủ, chứ không còn trông chờ vào yếu tố may mắn như trước.
Khác biệt lớn này đến từ chất lượng đào tạo được cải thiện rõ rệt của bóng đá trong nước. Kỹ thuật được cải thiện, tư duy chơi bóng được cải thiện, giới cầu thủ Việt Nam ngày một tự tin hơn vào năng lực của mình. Sự tự tin này và năng lực chuyên môn này giúp cho các cầu thủ Việt Nam giữ được bản sắc trong lối chơi, đồng thời đấy là yếu tố tiên quyết giúp cho các đội tuyển, từ đội tuyển quốc gia cho đến các đội tuyển trẻ, có được sự đồng nhất về phong cách thi đấu.
Vài chục năm trước, bóng đá Việt Nam từng nhìn bóng đá Nhật Bản, Hàn Quốc, hay Uzbekistan, khao khát về tính bản sắc mà những nền bóng đá này sở hữu. Giờ đây, sau khoảng 2 thập kỷ miệt mài cải thiện khâu đào tạo trẻ, chúng ta hiện đã có yếu tố bản sắc này trong phong cách thi đấu!
Tại giải U.17 Đông Nam Á 2026, đội tuyển U.17 Việt Nam nằm tại bảng A với Malaysia, Timor Leste và chủ nhà Indonesia. Ở trận ra quân, thầy trò HLV Cristiano Roland đã giành chiến thắng ấn tượng trước Malaysia với tỷ số 4-0.
Sau khởi đầu thuận lợi, Lê Sỹ Bách cùng các đồng đội sẽ lần lượt chạm trán với U.17 Timor Leste (15 giờ 30 ngày 16.4), trước khi đá trận hạ màn bảng A với U.17 Indonesia (19 giờ 30 ngày 19.4).
Các trận đấu được phát sóng trực tiếp trên TV360.
Vào lúc này, U.17 Việt Nam và U.17 Indonesia đang chia nhau vị trí dẫn đầu bảng A, khi cùng có 3 điểm và hiệu số +4 (4 bàn thắng, 0 bàn thua). Và đến lượt trận thứ hai, đoàn quân của ông Roland đang đứng trước cơ hội vươn lên chiếm ngôi đầu bảng, khi gặp U.17 Timor Leste.
Trong khi đó, U.17 Indonesia chạm trán với U.17 Malaysia ở lượt trận thứ hai. Chính vì vậy, khả năng để U.17 Việt Nam ghi được nhiều bàn thắng và nắm ưu thế về hiệu số bàn thắng bại so với U.17 Indonesia là cao hơn.
Nếu vươn lên chiếm được vị trí nhất bảng A sau lượt trận thứ hai, đội tuyển U.17 Việt Nam sẽ nắm lợi thế lớn khi bước vào trận đấu quyết định với chủ nhà Indonesia.
Giải U.17 Đông Nam Á 2026 có 12 đội bóng tham dự, chia đều vào 3 bảng. Các đội thi đấu vòng tròn 1 lượt để tính điểm và xếp hạng. Chỉ 3 đội đứng nhất mỗi bảng cùng đội nhì có thành tích tốt nhất sẽ vào chơi vòng bán kết. Do đó, tính chất cạnh tranh ở các bảng đấu là rất quyết liệt. Muốn chắc suất đi tiếp, các đội không được phép mắc sai lầm và phải giành ngôi nhất bảng.
Màn đọ sức trên sân PVF-CAND ở vòng 18 V-League là trận đấu thú vị của CLB Công an Hà Nội (CLB CAHN). Do trận đấu diễn ra tại sân PVF của đối thủ, chỉ cách đại bản doanh của CLB CAHN... vài bước chân, nên đây là trận đấu mà thầy trò HLV Alexandre Polking có thể đi bộ đi thi đấu.
Tuy nhiên, đối lập với khoảng cách địa lý gần gũi, thì khoảng cách điểm số giữa CLB CAHN và PVF-CAND lại là một trời một vực.
Trong khi CAHN thăng hoa trên ngôi đầu với 44 điểm và chiếm thế thượng phong đua vô địch, PVF-CAND chìm sâu ở cuối bảng với 12 điểm, có nguy cơ phải chia tay V-League ngay trong mùa đầu hiện diện.
Dẫu vậy, cuộc so tài giữa đỉnh và đáy đã không diễn ra chênh lệch như dự đoán. Ở thế chân tường, PVF-CAND đã chơi đầy quyết tâm. Nguyễn Xuân Bắc cùng đồng đội pressing tốt, gây áp lực ào ạt, khiến đội hình chắp vá của CLB CAHN gặp khó ở thời gian đầu trận. Phút thứ 6, Nguyễn Thanh Nhàn đón đường chuyền bằng đầu của đồng đội rồi thoát xuống biên trái, trước khi căng ngang vào trong để Thái Bá Đạt sút chân trái hiểm hóc mở tỷ số. Song, trọng tài từ chối bàn thắng, bởi Thanh Nhàn đã việt vị trong khoảnh khắc đón đường chuyền đồng đội trước đó.
Chưa kịp hết tiếc nuối, PVF-CAND đã thủng lưới. Phút 12, Nguyễn Đình Bắc đón đường chuyền xuyên tuyến của đồng đội, rồi vung chân sút bóng bằng lòng trong chân phải quyết đoán. Cú sút đi không hiểm, nhưng thủ môn Phí Minh Long lại để tuột bóng qua tay đáng tiếc, khiến chủ nhà chịu bàn thua.
PVF-CAND vùng lên sau bàn thua choáng váng. Phút 26, Joseph Mpande đánh đầu chuyền bóng để Thanh Nhàn đệm cận thành ở khoảng cách 3 m. Thế nhưng, thủ môn Nguyễn Filip đã cản phá bằng chân vô cùng ngoạn mục. Cuối hiệp 1, Bá Đạt đá phạt cực hiểm để Nguyễn Vũ Tín bật cao đánh đầu chệch cột.
Dù cầm bóng trội hơn (60%), dứt điểm nhiều hơn, nhưng CLB CAHN đã chơi dưới sức khi phối hợp tấn công rời rạc, kém ấn tượng.
Ở chiều ngược lại, PVF-CAND đã chơi bằng tất cả những gì mình có. Khác với những trận trước, PVF-CAND vẫn đẩy đội hình lên gây áp lực, song giữ cự ly chặt chẽ, gắn kết hơn.
Xuân Bắc, Bá Đạt, Thanh Nhàn giữ được mối dây liên kết tốt, giúp học trò ông Trần Tiến Đại chuyển đổi trạng thái từ thủ sang công rất nhanh. Nỗ lực bền bỉ giúp CLB PVF-CAND được tưởng thưởng với bàn gỡ phút 54, từ một pha đánh xuyên tuyến thần tốc.
Đón đường chuyền từ phần sân nhà của tân binh Lucas Turci, Xuân Bắc phá bẫy việt vị băng xuống đối mặt với Nguyễn Filip. Cú sút đầu tiên của Bắc bị cản lại, nhưng anh nhanh chóng có mặt đúng lúc để đệm bóng vào lưới trống gỡ hòa. Đây mới là bàn thắng thứ hai PVF-CAND ghi được suốt 5 trận đã qua.
Những phút sau đó chứng kiến thế trận đôi công ăn miếng trả miếng đến phút bù giờ cuối cùng. Phút 90+9, Đình Bắc đệm bóng ra ngoài ở khoảng cách chỉ 5 bước chân, dù cầu môn của Minh Long đã rộng mở.
Trong ngày CLB CAHN kém sắc sảo, còn PVF-CAND cũng không đủ lực ghi thêm bàn, tỷ số 1-1 phản ánh đúng cục diện trận đấu.
Cầm hòa đội đầu bảng CAHN, PVF-CAND vươn lên hạng 13 với 13 điểm, hơn đội cuối bảng Đà Nẵng đúng 1 điểm. CLB CAHN vẫn đứng đầu, nhưng khoảng cách với Thể Công Viettel được rút ngắn xuống còn 7 điểm.
Thỏa thuận mới đánh dấu bước ngoặt lớn trong sự nghiệp của Mainoo. Cách đây không lâu, anh từng đề nghị rời đội theo dạng cho mượn trong kỳ chuyển nhượng tháng 1/2026, khi còn chơi dưới thời HLV Ruben Amorim. Tuy nhiên, ban lãnh đạo Man Utd đã từ chối và giữ anh ở lại. Quyết định này sau đó được chứng minh là đúng đắn, khi Mainoo dần lấy lại vị trí chính thức dưới thời HLV ngắn hạn Michael Carrick.
Hợp đồng mới có thời hạn 5 năm, thay thế giao kèo cũ kéo dài đến 2027. Trước đó, Mainoo chỉ nhận khoảng 25.000 bảng (34.000 USD) mỗi tuần, đồng nghĩa mức đãi ngộ mới tăng tới 500%. Đây cũng là lần đầu tiền vệ trưởng thành từ học viện Man Utd được tăng lương kể từ khi còn là cầu thủ tuổi teen.
Quá trình đàm phán giữa hai bên thực tế đã diễn ra từ năm ngoái, nhưng chỉ đạt bước tiến rõ rệt vào đầu năm nay, khi đại diện của Mainoo bắt đầu làm việc sâu hơn với ban lãnh đạo đội chủ sân Old Trafford. Việc giữ chân thành công tài năng trẻ sáng giá được xem là ưu tiên hàng đầu trong kế hoạch tái thiết đội bóng.
Phát biểu sau khi ký hợp đồng, Mainoo khẳng định tình cảm đặc biệt dành cho CLB. "Man Utd luôn là ngôi nhà của tôi. CLB này có ý nghĩa rất lớn với gia đình tôi", anh nói. "Tôi lớn lên khi chứng kiến ảnh hưởng của đội bóng với thành phố và hiểu trách nhiệm khi khoác chiếc áo này".
Tiền vệ người Anh cũng nhắc lại hành trình từ học viện lên đội một, bắt đầu từ các trung tâm đào tạo như The Cliff, Littleton Road cho đến Carrington và cuối cùng là sân Old Trafford. "Tôi đang sống như mơ mỗi ngày, với khát khao thành công như khi tham gia buổi tập đầu tiên lúc 6 tuổi", anh nói tiếp. "Tôi cảm nhận được động lực đang lớn dần trong CLB và muốn đóng vai trò quan trọng để giúp đội cạnh tranh các danh hiệu lớn trong tương lai".
Mainoo gia nhập Man Utd năm 2014, khi mới 9 tuổi. Anh ra mắt U18 Man Utd năm 2020, và đoạt FA Youth Cup - danh hiệu cao quý nhất ở cấp độ trẻ ở Anh - sau đó hai năm. Mainoo ra mắt đội một năm 2023, ghi bàn đầu tiên sau đó một năm, rồi lập công trong trận chung kết Cup FA 2024 trước Man City. Anh đã ghi 7 bàn trong 98 trận khoác áo đội một Man Utd.
Giám đốc kỹ thuật Jason Wilcox đánh giá cao tiềm năng của cầu thủ sinh năm 2005. Ông cho rằng Mainoo tài năng trẻ có năng khiếu xuất sắc, sở hữu kỹ thuật tốt, thái độ chuyên nghiệp và tính cách khiêm tốn. "Cậu ấy là hình mẫu cho các cầu thủ trẻ và là sản phẩm tiêu biểu của hệ thống đào tạo của CLB", ông nói. "Chúng tôi tin Mainoo có thể trở thành cầu thủ hàng đầu thế giới".
Sự thăng tiến của Mainoo gắn liền với giai đoạn chuyển giao của Man Utd mùa này. Sau khi Amorim rời ghế, Carrick trao cơ hội nhiều hơn cho các cầu thủ trẻ, trong đó có Mainoo. Tiền vệ này nhanh chóng nắm bắt cơ hội, trở thành lựa chọn thường xuyên ở tuyến giữa. Anh đá chính 13 trong 14 trận gần nhất tại Ngoại hạng Anh, góp phần giúp đội cải thiện vị trí.
Phong độ ổn định ở cấp CLB cũng giúp Mainoo trở lại đội tuyển Anh sau thời gian dài vắng mặt. Anh chơi hai trận giao hữu gần nhất, nên có nhiều cơ hội dự World Cup 2026. Trước đó, anh cũng đá chính tại Euro 2024, trong đó có trận chung kết.
Ở cấp CLB, Man Utd sẽ tiếp tục tăng cường lực lượng xung quanh Mainoo. Đội chủ sân Old Trafford dự kiến chiêu mộ thêm hai tiền vệ trung tâm trong kỳ chuyển nhượng hè, khi Casemiro hết hợp đồng. Các mục tiêu của "Quỷ Đỏ" có Aurelien Tchouameni, Carlos Baleba, Adam Wharton hay Sandro Tonali. Họ từng coi Elliot Anderson là mục tiêu hàng đầu, nhưng tiền vệ Nottingham Forest ưu tiên gia nhập Man City.