Ông Jordan Benjamin, chuyên gia kỹ thuật tại công ty sửa chữa điện nước Done Rite Services (Mỹ), hướng dẫn cách làm một chiếc “điều hòa” mini:
Đầu tiên, bạn cần một thùng giữ nhiệt bằng xốp hoặc một xô nhựa loại 20 lít có nắp đậy.
Bước 1: Khoét 2-3 lỗ tròn ở phần thân trên của thùng. Nếu dùng thùng xốp, bạn chỉ cần một con dao nhọn nhưng nếu dùng xô nhựa, bạn nên có mũi khoan khoét lỗ chuyên dụng sẽ giúp vết cắt đẹp và dễ dàng hơn.
Bước 2: Luồn các đoạn ống nhựa PVC (đường kính khoảng 7-10 cm) vào các lỗ vừa khoét. Nếu ống không khít, hãy dùng băng keo hoặc keo nến để cố định chắc chắn.
Bước 3: Đặt một chiếc quạt bàn hoặc quạt tích điện nhỏ lên nắp thùng, dùng bút vẽ theo đường viền của quạt. Cẩn thận cắt bỏ phần lõi vừa vẽ rồi đặt úp mặt quạt xuống lỗ cắt. Gia cố lại bằng băng dính nếu cần.
Bước 4: Cho vài chai nước đá đông sẵn vào trong thùng, đậy nắp và bật quạt. Luồng không khí mát sẽ được thổi ra qua các đường ống PVC.
“Có nhiều biến thể khác nhau cho cách làm này. Bạn có thể thay ống PVC bằng ống chai nhựa hoặc tận dụng các cốc nhựa dùng một lần. Dù làm cách nào, hiệu quả làm mát là tương đương”, ông Benjamin nói.
Nếu muốn tăng thời gian giữ đá, bạn nên ưu tiên dùng thùng mút xốp vì khả năng cách nhiệt tốt hơn.
5 giải pháp giúp giảm nhiệt cho ngôi nhà
Bên cạnh việc tự chế thiết bị làm mát, chuyên gia gợi ý có thể giảm phụ thuộc vào điều hòa bằng các thói quen đơn giản sau:
Chặn các khe hở thất thoát nhiệt: Hãy ngăn chặn sức nóng trước khi nó kịp xâm nhập vào nhà. Ngay cả những khe hở nhỏ ở cửa ra vào, cửa sổ hay ổ cắm cũng khiến không khí lạnh thất thoát và rước khí nóng vào nhà.
Sử dụng rèm cửa dày cách nhiệt: Rèm cửa phát huy tác dụng tốt nhất khi che kín toàn bộ khung cửa và được kéo lại trong những giờ cao điểm nắng gắt.
Nếu rèm nhà bạn quá mỏng, hãy thay bằng loại vải dày hoặc rèm chuyên dụng. “Rèm cuốn chống nắng thông thường có thể giảm 2-5 độ C, trong khi rèm cách nhiệt chuyên dụng giúp giảm tới 5-10 độ C cho các căn phòng hướng Tây hoặc hướng Nam”, chuyên gia điện lạnh Glenn Gault, giám đốc điều hành công ty dịch vụ làm mát Gault Heating & Cooling (Mỹ) phân tích.
Tận dụng nguyên lý thông gió chéo: Nếu không thích đóng rèm tối om, hãy mở cửa sổ một cách khoa học. Việc mở các cửa sổ đối diện nhau (hoặc mở cửa ở các tầng khác nhau) sẽ tạo ra luồng thông gió chéo, đẩy khí nóng tích tụ ra ngoài và đón gió tươi vào.
Thời điểm lý tưởng nhất để làm việc này là vào ban đêm hoặc sáng sớm khi nhiệt độ ngoài trời đã hạ.
Thông gió giải nhiệt ban đêm: Đây là chiến lược giải nhiệt hoàn toàn miễn phí. Khi trời dịu mát về đêm, hãy mở cửa sổ và bật quạt trần quay ngược chiều kim đồng hồ để hút nhiệt. Nếu dùng quạt hộp hoặc quạt tháp, hãy đặt quạt hướng mặt ra ngoài cửa sổ để “thổi” khí nóng từ trong phòng ra ngoài.
Đến sáng sớm, hãy đóng chặt các cửa lại để “khóa” lớp không khí mát mẻ này ở lại bên trong.
Gom lịch sử dụng các thiết bị sinh nhiệt: Bếp nấu, lò nướng, máy rửa bát hay máy sấy quần áo đều là những “lò sưởi” gián tiếp trong nhà.
Bà Lisa Shavers, quản lý mảng giải pháp nhiệt lạnh tại Oncourse Home Solutions (Mỹ), khuyên nên ưu tiên nấu ăn bằng lò vi sóng, bếp từ hoặc chuyển các công việc giặt giũ, rửa bát sang buổi tối. Điều này vừa giữ nhà cửa mát mẻ, vừa tránh được khung giờ cao điểm”.
Hu Yingrong, 46 tuổi, chuyển đến đảo Cù Sơn, huyện Chu Sơn, tỉnh Chiết Giang theo chồng. Hòn đảo có 55.000 dân cư, nằm cách đất liền hai giờ đi phà. Nam giới tại đây chủ yếu đi biển hoặc khai thác đá, trong khi phụ nữ làm nội trợ và đan lưới thuê với thù lao thấp.
Trước đây, Hu là công nhân xưởng lưới đánh cá. Tiền công đan 10 mét lưới của bà chỉ được một tệ (0,14 USD). Trung bình mỗi giờ đan lưới, cô kiếm được 5-8 tệ.
Khi dịch vụ giao đồ ăn xuất hiện tại địa phương, Hu chuyển sang công việc này. Thời gian đầu, cô gặp khó khăn trong việc nhớ đường và xử lý lượng đơn liên tục. Để giao đơn kịp giờ, Hu thường phải vượt qua sương mù, gió biển mạnh khiến xe chao đảo hay lội qua những vũng nước đọng sau cơn mưa. "Nhưng mệt nhất là phải chạy bộ lên những khu nhà cao tầng không có thang máy, hay luồn lách xe qua các con hẻm nhỏ hẹp chật cứng xe đẩy bán rau của người già", cô nói.
"Phần thưởng lớn nhất khi làm nghề là tự chủ thời gian. Lái xe và cảm nhận gió trên đảo mang lại cảm giác tự do", bà Hu nói.
Hu là một trong những người dẫn đầu về doanh số trên đảo với kỷ lục 189 đơn hàng mỗi ngày. Thu nhập hàng tháng của bà khoảng 8.000 tệ (khoảng 1.100 USD).
Một năm trở lại đây, các nữ tài xế giao đồ ăn với độ tuổi trung bình khoảng 40 đã thay đổi diện mạo lao động trên đảo. Từ những người xa lạ, nói giọng vùng miền khác nhau, họ tạo thành một cộng đồng 14 người. Họ chia sẻ đơn hàng, hướng dẫn tài xế mới và duy trì thói quen tụ họp vào ngày nhận lương.
Chen Lirong, 29 tuổi, trưởng nhóm cho biết khi đi xin việc tại các xưởng đóng tàu, cô bị từ chối do "phụ nữ khó tập trung làm việc vì phải chăm sóc con cái trong khi chồng đi vắng". "Giao đồ ăn có giờ làm linh hoạt, giúp tôi cân bằng được việc gia đình", Chen kể.
Để hỗ trợ đồng nghiệp, cô thường sắp xếp ca làm ngày cho những người có con nhỏ, còn bản thân nhận các đơn giao xuyên đêm.
Nghề này trở thành điểm tựa kinh tế cho những phụ nữ có hoàn cảnh đặc biệt. Sau khi ly hôn, Wang Jinrong, 44 tuổi, một mình nuôi bốn người con. Trong nhóm giao hàng, Wang nhận được sự hỗ trợ từ đồng nghiệp thông qua việc đổi ca để có thêm thời gian cho gia đình.
Trên mạng xã hội, câu chuyện của nhóm tài xế nhận được nhiều phản hồi tích cực. Một người bình luận: "Họ không chỉ giao đồ ăn, họ đang tự giải thoát bản thân khỏi sự phụ thuộc kinh tế".
Điểm chung của những hành động, giúp đỡ này là dưới vỏ bọc quan tâm, nhưng thực ra là thiếu sự tôn trọng.
Chủ động giúp đỡ khi người khác không nhờ, thậm chí làm thay những việc họ hoàn toàn có thể tự làm vô tình phủ nhận năng lực, khiến họ cảm thấy mình yếu kém.
Không chỉ vậy, sự quan tâm sai cách này còn thể hiện qua những món quà đi kèm lời nhắc ân tình, hay cách an ủi bằng việc đem người khác ra so sánh.
Dù xuất phát từ ý tốt, những hành động này vẫn có thể khiến người nhận cảm thấy khó chịu và không được tôn trọng.
Lời khuyên chỉ có giá trị khi đúng hoàn cảnh và người nghe sẵn sàng ghi nhận. Liên tục “giảng đạo lý” dễ gây phản cảm, khó chịu cho đối phương
Nghịch lý là khi người ta thực sự cần lời khuyên, lại không nhận được. Còn khi không cần, lại nhận quá nhiều lời khuyên bị vô duyên.
Có những kiểu giúp đỡ khiến ta khó chịu, đôi khi là thái độ đi kèm và nói những câu kiểu như: “có vậy mà cũng không biết làm”, “sao không làm như này như kia”… khiến ta cảm thấy bị xem thường.
Xâm phạm ranh giới cá nhân dưới danh nghĩa 'thân thiết'
Đó là khi một người tự cho phép mình vượt quá giới hạn của người khác chỉ vì nghĩ rằng “thân thì không sao”.
Chẳng hạn như những cái ôm hay sự đụng chạm cơ thể mà đối phương không thực sự thoải mái, hoặc việc tự ý chia sẻ thông tin cá nhân, thành tích, hay những câu chuyện riêng tư mà chưa được cho phép.
Những hành động này thường xuất phát từ sự vô tư hoặc hào hứng tức thời, nhưng lại dễ khiến đối phương cảm thấy bị xâm phạm, đặc biệt với những người hướng nội.
Chẳng hạn, khi ai đó chỉ đơn giản bị góp ý hoặc bị nhắc nhở trong công việc rồi mọi thứ vẫn được giải quyết bình thường, thì có người lập tức an ủi quá mức, kiểu như “đừng buồn nhé” hay nhìn bằng ánh mắt thương hại.
Dù xuất phát từ ý tốt, nhưng đôi khi lại khiến người trong cuộc cảm thấy khó chịu, vì vấn đề vốn không nghiêm trọng đến mức phải được “an ủi”. Thay vì giúp họ thoải mái hơn, nó lại vô tình làm câu chuyện trở nên nặng nề, khiến người khác thấy bị “làm quá”.
Nếu không thể giúp người khác thay đổi trong thời gian ngắn, thì cũng không liên tục nhắc lại hay góp ý một cách nặng nề. Ví dụ như những lời “góp ý” về ngoại hình, cách ăn mặc hay gu thẩm mỹ của người khác được nói ra với lý do “để họ biết mà sửa”.
Không phải lúc nào góp ý cũng mang tính xây dựng. Khi lời nói mang nhiều sự chê bai hơn là ý tốt giúp người khác thay đổi, người nghe rất dễ cảm nhận đó là sự miệt thị thay vì góp ý. Vì vậy, ranh giới giữa góp ý và làm tổn thương đôi khi rất mong manh.
Có những lời khuyên nghe qua tưởng là góp ý chân thành, nhưng thực ra không phải thế. Đằng sau lời nói nghe là “khuyên nhủ” nhưng lại mang tính chê bai, làm người nghe dễ cảm thấy lung lay ý chí.
Những lời khuyên này này không nhằm mục đích giúp người khác tốt hơn, mà đôi khi mang thái độ “không muốn họ hơn mình”.
Ở tuổi 13, Christina Marie Plante được nhìn thấy lần cuối khi đang đi bộ đến chuồng ngựa, nơi cô nuôi con ngựa của mình.
Sự biến mất của cô đã dẫn đến một cuộc tìm kiếm quy mô lớn và một bí ẩn chưa được giải đáp suốt 32 năm. Nhưng giờ đây, Christina đã được tìm thấy còn sống.
Khi cô biến mất vào tháng 5/1994, các quan chức ở Star Valley, Arizona, Mỹ, tin rằng cô có thể đã bị bắt cóc.
Họ xếp sự mất tích của cô ấy vào loại xảy ra trong "hoàn cảnh nguy hiểm và đáng ngờ".
Các tình nguyện viên đã cùng cảnh sát tìm kiếm cô, nhưng bất chấp "các cuộc tìm kiếm kỹ lưỡng, các cuộc phỏng vấn và điều tra", cảnh sát trưởng vẫn không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào.
Tất cả những gì họ có thể nói là cô ấy mặc một chiếc áo phông trắng, quần short nhiều màu và giày thể thao màu đen. Vụ án cuối cùng rơi vào bế tắc nhưng chưa bao giờ được khép lại và đã được chuyển giao cho Văn phòng Cảnh sát trưởng Quận Gila.
Bằng cách sử dụng các kỹ thuật điều tra hiện đại, các thám tử đã tìm ra những manh mối mới và cuối cùng đã có một bước đột phá.
Tuần này, cảnh sát trưởng xác nhận rằng cô đã được tìm thấy.
Các nhà điều tra cho biết họ đã "xác nhận danh tính của cô và tình trạng người mất tích đã chính thức được giải quyết".
Họ nói thêm rằng "vì tôn trọng quyền riêng tư và sức khỏe của Christina, chúng tôi sẽ không công bố thêm chi tiết nào".