Ở tuổi 13, Christina Marie Plante được nhìn thấy lần cuối khi đang đi bộ đến chuồng ngựa, nơi cô nuôi con ngựa của mình.
Sự biến mất của cô đã dẫn đến một cuộc tìm kiếm quy mô lớn và một bí ẩn chưa được giải đáp suốt 32 năm. Nhưng giờ đây, Christina đã được tìm thấy còn sống.
Khi cô biến mất vào tháng 5/1994, các quan chức ở Star Valley, Arizona, Mỹ, tin rằng cô có thể đã bị bắt cóc.
Họ xếp sự mất tích của cô ấy vào loại xảy ra trong “hoàn cảnh nguy hiểm và đáng ngờ”.
Các tình nguyện viên đã cùng cảnh sát tìm kiếm cô, nhưng bất chấp “các cuộc tìm kiếm kỹ lưỡng, các cuộc phỏng vấn và điều tra”, cảnh sát trưởng vẫn không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào.
Tất cả những gì họ có thể nói là cô ấy mặc một chiếc áo phông trắng, quần short nhiều màu và giày thể thao màu đen. Vụ án cuối cùng rơi vào bế tắc nhưng chưa bao giờ được khép lại và đã được chuyển giao cho Văn phòng Cảnh sát trưởng Quận Gila.
Bằng cách sử dụng các kỹ thuật điều tra hiện đại, các thám tử đã tìm ra những manh mối mới và cuối cùng đã có một bước đột phá.
Tuần này, cảnh sát trưởng xác nhận rằng cô đã được tìm thấy.
Các nhà điều tra cho biết họ đã “xác nhận danh tính của cô và tình trạng người mất tích đã chính thức được giải quyết”.
Họ nói thêm rằng “vì tôn trọng quyền riêng tư và sức khỏe của Christina, chúng tôi sẽ không công bố thêm chi tiết nào”.
Tin Gốc: Người Đưa Tin
Gia Đình
Với sinh viên khuyết tật ở trường đại học, giáo dục theo kiểu cảm thông là không đủ

Giáo dục hòa nhập cho đến nay vẫn thường bị hiểu khá đơn giản là đưa sinh viên khuyết tật vào học chung trường, chung lớp với sinh viên không có khuyết tật. Nhưng việc được chấp nhận vào học không đồng nghĩa với được hòa nhập.
Một sinh viên có thể hiện diện trong lớp học, nhưng vẫn bị loại trừ khỏi những cơ hội học tập.
Trong gần 5 năm làm công việc hỗ trợ sinh viên khuyết tật tại một trường đại học quốc tế, tôi đã đồng hành cùng nhiều sinh viên với những dạng khuyết tật và tình trạng sức khỏe rất khác nhau. Mỗi bạn là một câu chuyện riêng, với những khó khăn rất riêng trong học tập và sinh hoạt, và với những nhu cầu hỗ trợ cũng rất riêng.
Tôi vẫn nhớ một bạn sinh viên khiếm thị bối rối trong lớp khi giảng viên bất ngờ yêu cầu tất cả sinh viên phải liên tục di chuyển từ bàn này sang bàn khác và trả lời những câu hỏi trắc nghiệm chỉ trong 30 giây - khoảng thời gian quá ngắn để người hỗ trợ kịp đọc đáp án cho bạn lựa chọn.
Tôi nhớ một sinh viên sử dụng xe lăn học rất giỏi nhưng chưa từng một lần được tham gia ngày hội thể thao cùng bạn bè, chỉ vì tất cả các hoạt động đều mặc định đòi hỏi thể lực và không ai nghĩ tới việc thiết kế để em có thể tham gia.
Tôi cũng nhớ những sinh viên rối loạn phổ tự kỷ, hoặc có rối loạn ngôn ngữ, hoảng hốt mỗi khi nhìn thấy yêu cầu phải thuyết trình trước lớp. Những tình huống ấy cho thấy rào cản không chỉ nằm ở cơ thể hay tình trạng sức khỏe của người học, mà còn nằm ở cách môi trường học tập được thiết kế.
Cũng cần nói rõ rằng đây không chỉ là vấn đề của riêng sinh viên khuyết tật. Giáo dục hòa nhập thực chất cần nhìn thấy sự giao thoa giữa khuyết tật với những yếu tố khác như giới, điều kiện kinh tế, nơi sinh sống và cơ hội tiếp cận dịch vụ.
Khi cơ hội giáo dục bị hạn chế, cơ hội việc làm cũng bị thu hẹp theo.
Năm 2023, tỉ lệ tham gia lực lượng lao động của người khuyết tật chỉ là 23,9%, thấp hơn rất nhiều so với mức 77,4% ở người không khuyết tật; khoảng cách này đặc biệt lớn ở nhóm tuổi 18-40.
Nói cách khác, khuyết tật là một trong những "phép thử" rõ ràng nhất để nhìn ra liệu một hệ thống giáo dục có thực sự sẵn sàng cho sự đa dạng, hay vẫn đang âm thầm ưu tiên một nhóm người học "kiểu mẫu" và bỏ lại phía sau những người khác.
Các cơ sở giáo dục hiện nay thường coi việc tạo cơ hội học tập công bằng cho sinh viên khuyết tật chủ yếu là những điều chỉnh đơn lẻ cho từng cá nhân khi có yêu cầu.
Những điều chỉnh này dĩ nhiên rất cần thiết: thêm thời gian làm bài cho sinh viên có khó khăn về vận động; cung cấp tài liệu điện tử cho sinh viên khiếm thị; cho phép trình bày theo hình thức phù hợp hơn với sinh viên có khó khăn về giao tiếp.
Nhiều sinh viên sẽ không thể học tập hoặc hoàn thành chương trình nếu không có những hỗ trợ đó. Nhưng nếu hòa nhập chỉ phụ thuộc vào việc sinh viên phải tự giải trình, tự chứng minh và lặp đi lặp lại khó khăn của mình với từng môn học, từng giảng viên, thì gánh nặng vẫn đang được đặt nhiều hơn lên vai người học mà không có những cân nhắc chủ động từ phía hệ thống.
Trong bối cảnh Việt Nam, không phải sinh viên nào cũng dễ dàng có giấy tờ xác nhận "loại khuyết tật", đặc biệt với những tình trạng như khuyết tật học tập, rối loạn phát triển thần kinh hay các vấn đề sức khỏe tâm thần.
Bên cạnh đó là những định kiến rất quen thuộc: rằng người xin hỗ trợ là "yếu đuổi", là "không đủ cố gắng", là "không đủ năng lực", thậm chí là đang đòi hỏi sự ưu ái quá mức. Chính những rào cản đó khiến nhiều sinh viên chọn im lặng, tự xoay xở một mình, cho đến khi các em kiệt sức hoặc bị bỏ lại phía sau.
Khi một hệ thống được thiết kế mà phụ thuộc quá nhiều vào các điều chỉnh cho từng cá nhân, thì sẽ luôn có rất nhiều sinh viên không bao giờ đi được đến bước nhận hỗ trợ. Đó là lý do vì sao giáo dục hòa nhập cần vượt lên trên những câu chuyện về sự cảm thông và những hỗ trợ mang tính "chữa cháy".
Điều chúng ta cần nói đến nhiều hơn là việc chủ động thiết kế hoạt động dạy học để thúc đẩy hòa nhập công bằng ngay từ đầu.
Giảng viên cần chuẩn bị tài liệu ở các định dạng tiếp cận hơn; sử dụng nhiều cách truyền đạt khác nhau thay vì chỉ dựa vào một hình thức duy nhất; thiết kế các hoạt động học tập linh hoạt để sinh viên có thể tham gia bằng nhiều cách; và xây dựng các hình thức đánh giá hơn để người học thể hiện được năng lực thực sự của mình.
Khi một lớp học được thiết kế theo hướng đó, không chỉ sinh viên khuyết tật được hưởng lợi. Sinh viên có lo âu, trầm cảm, rối loạn phổ tự kỷ hay giảm chú ý, bệnh lý mãn tính, hay đơn giản là có những cách học khác với số đông, cũng có thêm cơ hội để học tốt hơn. Hòa nhập không phải là sự ưu tiên dành cho một nhóm nhỏ; đó là cách làm giáo dục tốt hơn cho tất cả mọi người.
Nhưng để làm được điều đó, không thể chỉ trông chờ vào thiện chí của một vài giảng viên hay nỗ lực của một phòng ban chuyên trách.
Giảng viên và cán bộ nhân viên cũng cần được hỗ trợ một cách thực chất: được tập huấn, được cung cấp tài liệu, được tạo điều kiện về thời gian và cơ chế để linh hoạt hơn trong giảng dạy và đánh giá.
Sẽ là không đủ nếu chúng ta chỉ nói với giảng viên rằng họ cần phải "tạo điều kiện cho sinh viên nhiều hơn" mà không đi kèm với những hỗ trợ tương xứng.
Hòa nhập không nên là gánh nặng riêng của sinh viên khuyết tật, cũng không nên trở thành phần việc "làm thêm" của giảng viên. Đó phải là trách nhiệm chung của cả một cơ sở giáo dục.
Khi ngày càng nhiều sinh viên có cơ hội bước vào giảng đường đại học, sự đa dạng trong lớp học cũng sẽ ngày càng trở thành một thực tế hiển nhiên. Và khi đó, hòa nhập không thể tiếp tục được xem là sự ban ơn cho một nhóm thiểu số. Nó cần được nhìn nhận đúng như bản chất: một thước đo quan trọng của chất lượng giáo dục và của mức độ tiến bộ của một xã hội.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Gia Đình
Đại tướng Phan Văn Giang gửi thư cho các lực lượng cứu 11 người gặp nạn trên vùng biển Bạch Long Vĩ

Trong thư, Đại tướng Phan Văn Giang gửi tới các cán bộ, chiến sĩ Bộ đội biên phòng, Cảnh sát biển Việt Nam, Quân chủng Hải quân, Quân chủng Phòng không - Không quân, Quân khu 3, Binh đoàn 18 và các lực lượng trực tiếp tham gia tìm kiếm, cứu nạn tàu cá HP 90666-TS bị chìm trên vùng biển Bạch Long Vĩ.
Ngay sau khi nhận được tin tàu cá HP 90666-TS bị chìm lúc 17h19 ngày 26-5, cách phía tây bắc đảo Bạch Long Vĩ 26 hải lý, Sở Chỉ huy Bộ Quốc phòng, Cục Cứu hộ - Cứu nạn đã chủ động, tích cực tham mưu, chỉ đạo, điều hành các lực lượng, các tàu trực, tàu đang làm nhiệm vụ trên biển, máy bay trực thăng, Bộ đội biên phòng, Cảnh sát biển Việt Nam, Quân chủng Hải quân, Quân chủng Phòng không - Không quân, Binh đoàn 18 nhanh chóng cơ động đến hiện trường.
Các lực lượng đã phối hợp chặt chẽ, triển khai phương án tìm kiếm, cứu nạn; Quân khu 3, Bộ đội biên phòng kịp thời chỉ đạo các đơn vị tham mưu cho cấp ủy, chính quyền, Ban Chỉ huy phòng thủ dân sự địa phương, phối hợp với Trung tâm Tìm kiếm cứu nạn hàng hải Việt Nam khu vực 1 huy động tàu cứu hộ, cứu nạn.
Với tinh thần "tính mạng con người là trên hết, trước hết", "ở đâu có khó khăn, hiểm nguy, ở đó có bộ đội", các đơn vị đã kịp thời có mặt, vượt qua khó khăn, quyết tâm tìm kiếm, cứu người dân gặp nạn trên biển.
Đến 18h20 ngày 27-5, các lực lượng đã tìm kiếm, cứu vớt thành công toàn bộ 11 người dân bị nạn.
Đại tướng Phan Văn Giang khẳng định hành động của các lực lượng đã nêu tấm gương sáng về lòng dũng cảm "vì nhân dân quên mình" của Quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng, góp phần tô thắm thêm phẩm chất cao đẹp "Bộ đội Cụ Hồ" trong thời kỳ mới, xứng đáng với sự tin cậy, yêu mến của Đảng, Nhà nước và Nhân dân.
Thay mặt Quân ủy Trung ương, Bộ Quốc phòng, Đại tướng Phan Văn Giang ghi nhận và biểu dương thành tích xuất sắc của lực lượng và mong rằng, trong thời gian tới tiếp tục phát huy chủ nghĩa anh hùng cách mạng, truyền thống quyết chiến, quyết thắng của Quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng; đoàn kết, hiệp đồng chặt chẽ, bảo vệ tuyệt đối an toàn tính mạng, tài sản của Nhà nước và Nhân dân, luôn là điểm tựa vững chắc để ngư dân vươn khơi bám biển.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Sáng 12-4, anh Nguyễn Công Minh - Bí thư Đoàn phường Vinh Lộc, Nghệ An - cho biết đại diện Đoàn phường và thôn đã tới trao giấy khen và phần quà động viên em Võ Hoàng Thành, học sinh lớp 10 Trường THPT Nghi Lộc 3, vì đã có hành động dũng cảm cứu người đuối nước.
Theo thông tin từ Đoàn phường Vinh Lộc, khoảng 16h20 ngày 10-4, trong lúc đi dạo tại bãi biển Cửa Lò, Thành phát hiện 3 người đang gặp nạn giữa khu vực có dòng nước xoáy.
Không kịp suy nghĩ nhiều, Thành nhanh chóng mượn phao của người dân gần đó rồi bơi ra ứng cứu.
Dù lúc bấy giờ sóng lớn liên tục đẩy ngược, Thành vẫn cố gắng tiếp cận các nạn nhân và lần lượt đưa được hai người vào bờ. Người còn lại, do kiệt sức và dòng nước chảy xiết, Thành không thể cứu được.
Tại buổi trao tặng, đại diện Đoàn phường Vinh Lộc ghi nhận và đánh giá cao hành động không quản hiểm nguy của Thành, coi đây là tấm gương sáng về lòng nhân ái, trách nhiệm và kỹ năng xử lý tình huống trong cộng đồng.
Đồng thời, đơn vị mong muốn việc làm của Thành sẽ được lan tỏa, góp phần giáo dục ý thức và kỹ năng phòng tránh tai nạn đuối nước cho thanh thiếu niên.
Theo ban giám hiệu Trường THPT Nghi Lộc 3, Thành là học sinh chăm ngoan, có trách nhiệm với bạn bè và tích cực tham gia các hoạt động của trường. Gia đình em có hoàn cảnh khó khăn, thuộc diện hộ nghèo.
Dự kiến sáng 13-4, nhà trường sẽ tuyên dương Thành trong buổi chào cờ đầu tuần nhằm lan tỏa hành động dũng cảm tới toàn thể học sinh.
Đoàn phường Vinh Lộc cũng đã làm tờ trình gửi Ban Thường vụ Tỉnh Đoàn và Hội đồng Thi đua - Khen thưởng Tỉnh Đoàn Nghệ An xem xét tặng bằng khen cho Thành, nhằm kịp thời ghi nhận và biểu dương hành động cao đẹp, lan tỏa gương người tốt, việc tốt trong cộng đồng.
Nguồn: Tuổi Trẻ

