Đại lý vé số Ba Dừa ở Tây Ninh (Long An cũ) cho biết vừa đổi thưởng cho khách có 4 vé trúng độc đắc. Cụ thể, 4 vé có dãy số 379661 thuộc đài Cần Thơ mở thưởng xổ số miền Nam ngày 1 tháng 4 trúng độc đắc trị giá 8 tỉ đồng (chưa trừ thuế).
“Chủ nhân của 4 tờ vé số may mắn là người đàn ông cũng ở Tây Ninh. Người này đang ngồi uống cà phê được người bán dạo đến mời nên mua ủng hộ 4 tờ. Sau khi có kết quả xổ số ngày 1 tháng 4, vị khách nhờ đại lý đến nhà đổi thưởng và nhận toàn bộ tiền trúng số bằng tiền mặt. Người này nói sẽ dùng tiền để mua đất, cất nhà vì hiện tại nhà cửa còn lụp xụp”, đại lý vé số Ba Dừa cho hay.
Hình ảnh những tờ vé số trúng độc đắc sau khi đăng tải lên mạng xã hội thu hút sự quan tâm của mọi người. Ai nấy đều gửi lời chúc mừng đến chủ nhân, không quên “xin vía” để bản thân gặp may mắn.
Gần đây, đại lý vé số Thúy Hòa ở TP.HCM (Bình Dương cũ) chia sẻ hình ảnh sau khi đổi thưởng 4 tờ vé số trúng giải nhất xổ số miền Nam, trong đó có 1 tờ vé số bị rách.
Cụ thể, tờ vé có dãy số cuối may mắn 54338, trúng giải nhất xổ số TP.HCM ngày 28 tháng 3 trị giá 30 triệu đồng. Theo tiết lộ từ đại lý vé số Thúy Hòa, khách trúng là người đàn ông ngoài 40 tuổi, người địa phương.

Mạng xã hội chia sẻ hình ảnh và đoạn clip ghi lại cảnh người dân ở xóm Trắng Cát (xã Yên Phú, tỉnh Phú Thọ) hào hứng vui vẻ nhận cá sau khi kéo lưới. Những mẻ cá tươi được chia đều từng phần để ai cũng được cá sau vài năm góp tiền mua cá giống. Với người dân nơi đây, giá trị không nằm ở số cá nhận được mà chính là niềm vui, sự đoàn kết của cả xóm.
Chia sẻ với Thanh Niên, ông Đặng Thế Tùng, chủ nhân đoạn clip cho biết khoảng tháng 5 hằng năm, người dân trong xóm tổ chức kéo lưới. Mỗi lần kéo lưới, người lớn trẻ nhỏ đều háo hức tham gia, không khí vui vẻ giống ngày hội của làng.
"Mỗi hộ trong xóm góp một khoản để mua cá giống, cá được thả tự nhiên, không ăn thức ăn công nghiệp. Dù hồ chứa nhiều cá nuôi nhưng mọi người không sợ tình trạng trộm cắp vì ai cũng có ý thức bảo vệ chung để vài năm kể từ ngày thả giống sẽ có cá để thu hoạch", ông Tùng cho biết.
Chị Bùi Thị Lâm (40 tuổi, phó trưởng xóm Trắng Cát) cho biết hồ nuôi cá của xóm có tên là hồ Deo. Theo chị Lâm, không ai nhớ rõ truyền thống này bắt đầu từ khi nào, chỉ biết từ khi còn nhỏ chị đã thấy người dân trong xóm cùng nhau thả cá rồi đến kỳ lại tụ họp kéo lưới thu hoạch.
Hồ Deo thuộc sự quản lý của UBND xã Yên Phú, giữ vai trò quan trọng trong việc cung cấp nước phục vụ sản xuất nông nghiệp cho người dân địa phương. Hằng năm, 183 hộ dân trong xóm sẽ đóng góp 100.000 đồng/hộ để mua cá giống thả xuống hồ. Những gia đình muốn nhận nhiều phần cá hơn có thể đăng ký thêm suất, tương ứng 200.000 đồng cho 2 suất, 300.000 đồng cho 3 suất...
"Các loại cá được thả chủ yếu là cá chép, cá trắm, cá rô phi, cá mè… Sau khoảng 2 năm, bà con sẽ cùng nhau kéo lưới thu hoạch. Có năm được nhiều, có năm ít, riêng năm nay thu được khoảng 2 tấn cá. Thậm chí có năm số cá chia về cho mỗi nhà còn thấp hơn số tiền góp ban đầu, nhưng ai cũng vui vì đây là nét truyền thống gắn kết tình làng nghĩa xóm", chị Lâm chia sẻ.
Sau khi kéo lưới, bà con sẽ tiếp tục chờ nước trong hồ đầy lên để tiếp tục thả cá giống. Cứ như vậy, truyền thống thả cá và kéo lưới được giữ gìn suốt nhiều năm.
Tin Gốc: Thanh Niên

Lần đầu tôi theo mẹ vào miền Nam khi mới lên 4. Ký ức về TP.HCM chưa có gì đặc biệt. Tôi chỉ biết rằng bất kể ngày hay đêm, thành phố đều rất đông đúc, sầm uất với những ngôi nhà cao tầng, xa hoa lộng lẫy bởi ánh đèn điện nhiều màu sắc. Đi dạo với cả nhà vào ban đêm, tôi không khỏi rời mắt bởi ánh sáng và bàn tay nhỏ bé phải bám chặt vào tay mẹ, bởi nơi còn quá "xa lạ" và cũng đầy thú vị này.
Lần thứ hai tôi trở lại là hè năm 2020, khi ấy tôi đã bước sang tuổi 11. Vì mang trên người căn bệnh viêm da và dị ứng mãn tính, mẹ quyết định đưa tôi vào TP.HCM thăm khám. Sớm mai của ngày hè oi bức năm đó, mẹ đưa tôi tới bệnh viện thật sớm để lấy số đợi tới lượt. Chẳng hiểu vướng vào đâu mà chiếc áo mẹ mặc lại bị rách hẳn một vệt dài nơi vai áo.
Tình thế thật tréo ngoe. Ở nơi đất khách quê người xa lạ, mẹ tôi cứ luống cuống không biết xử trí ra sao. Vậy mà ngay lúc ấy có chú thợ điện, mà tôi đoán là chú đưa con gái đi khám bệnh như tôi, nhìn sang mẹ với ánh mắt đầy cảm thông: "Áo chị rách mà sắp tới số gọi khám cho cháu. Em đoán chị không phải người ở đây. Nghe tiếng chị là người Bắc ạ? Hay chị lấy cái áo này của em khoác vào mặc tạm".
Vừa nói, chú vừa đưa mẹ tôi chiếc áo màu cam của người thợ điện. Mẹ vẫn ngần ngừ, chú tiếp lời: "Chị đừng ngại, cứ khoác tạm đi. Không sao đâu ạ. Đây là áo của ngành điện lực đó mà. Em tặng chị làm kỷ niệm với người thành phố". Lời nói của chú nhẹ nhàng, có vẻ đầy ân tình, mẹ tôi nhận áo của chú mà ánh mắt rưng rưng. Có lẽ mẹ đang rất xúc động...
Sau này tôi mới biết chiếc áo nghĩa tình của chú gửi tặng mẹ có in logo Tổng công ty Điện lực TP.HCM. Mẹ tôi đoán chú làm thợ điện bởi làn da rám nắng đầy rắn rỏi của cái nắng, cái gió của mảnh đất phương Nam. Về nhà, mẹ tôi cứ tấm tắc kể chuyện với mọi người về tấm lòng hồn hậu của chú thợ điện xa lạ. Bác tôi cười phá lên: "Cô không phải ngại. Ở đó ai cũng dễ mến, thân tình như vậy cả. TP.HCM rất nhiều người Bắc, người Trung và ai cũng coi nhau như là nhà. Thành phố này nghĩa tình và thân thương lắm".
Vâng, có lẽ những điều bác tôi nói là đúng. Ở đây ai cũng dễ gần với những nụ cười. Và chính chú thợ điện cùng nụ cười, ánh mắt đồng cảm năm xưa đã gieo vào lòng tôi tình yêu về một thành phố mang tên Bác nghĩa tình đầy yêu mến. Mỗi lần nhắc lại kỷ niệm ấy cùng chiếc áo cam mang màu nắng phương Nam nhưng lại ấm áp nghĩa đồng bào, lấp lánh tình người từ chú thợ điện, mẹ tôi vẫn luôn đi kèm sự tiếc nuối: "Giá như có dịp nào vào gặp lại chú ấy con nhỉ. Nếu gặp lại, mẹ sẽ lại nói thật nhiều lời cảm ơn và hỏi tên chú nữa…".
Có lẽ cũng bởi tình yêu đặc biệt với chú thợ điện năm ấy để rồi vài năm sau được trở lại TP.HCM, tôi như thấy chỉ sau một thời gian ngắn xa cách mà thành phố khoác lên mình thật nhiều tấm áo đẹp, mới tinh tươm "thơm mùi" hiện đại của một đô thị phát triển không ngừng. Và đằng sau sự phát triển ấy chính là sự cống hiến thầm lặng của những chú thợ điện áo cam nghĩa tình.
Thành phố lần này không còn xa lạ như tuổi thơ tôi khi trước, mà trái lại là sự hiện đại với nhiều tòa nhà cao tầng lộng lẫy ánh đèn. Là ánh điện của những cột đèn cao áp về đêm soi tỏ từng ngõ ngách, từng con phố. Là những cột đèn điện năng lượng mặt trời tỏa sáng khu dân cư mà như bác tôi nói: "Đây là công trình "ánh sáng hóa" của ngành điện gửi tới bà con ở những con hẻm xa trung tâm như nhà ta. Ngành điện thành phố mang tên Bác tận tình lắm con ạ. Mọi người làm việc bằng tinh thần và trách nhiệm. Nhưng bác biết các anh chị còn làm việc bằng trái tim nữa đấy cháu".
Vâng, tôi cũng nghĩ để có được thứ ánh sáng xanh chẳng bao giờ tắt kia, ngành điện thành phố mang tên Bác đã phải nỗ lực, đồng tâm hiệp lực và đoàn kết ra sao. Các cô chú, cán bộ công nhân viên ngành điện như những người hùng thầm lặng cùng phương châm "đội nắng, trắng đêm" trong công việc, nhất là mùa cao điểm nắng nóng nơi thành phố hoa lệ, luôn sẵn sàng xuất hiện khi người dân cần và rời đi lặng lẽ khi ánh sáng lan tỏa.
Ngành điện sẵn sàng thực hiện nhiệm vụ khi người dân cần, khi các công trình, nhà máy có sự cố. Sự có mặt của các anh chị như vầng dương tỏa ánh sáng diệu kỳ mang sự bình yên, những điều tốt đẹp đến cuộc sống, sinh hoạt của người dân.
50 năm trên hành trình phát triển EVNHCMC luôn là biểu tượng "thắp lửa niềm tin" của những nghĩa tình, sự bền bỉ vì TP.HCM luôn đổi thay phát triển, cho những công trình, nhà máy luôn vận hành an toàn. Tất cả luôn vì cuộc sống, sinh hoạt của người dân với những nụ cười và sự hài lòng. Và với bất cứ ai cũng như tôi - dù không được sinh ra và lớn lên ở thành phố sáng ngời tên Bác, nhưng nếu có dịp ghé thăm đều gắn bó nhiều kỷ niệm mỗi khi đến thăm; còn khi ra về thì sẽ thấy nhớ, thấy yêu thương trong biết bao ấm áp, nghĩa tình. Bởi tấm lòng, bởi sự tận tâm, trách nhiệm của EVNHCMC và mỗi thành viên trong "ngôi nhà chung" đã làm bừng sáng lên một thành phố luôn đẹp mãi những tấm lòng.
Tin Gốc: Thanh Niên

Sinh ra với căn bệnh bại não, chị Phạm Thị Hằng (24 tuổi, ở TP.HCM) từng có nhiều năm chỉ quanh quẩn ở nhà, sống trong sự chở che của gia đình. Từ một cô gái hiếm khi bước ra ngoài, chị đã bén duyên với thể thao, thi đấu song song 2 bộ môn boccia và điền kinh. Mới đây, cô gái bại não xuất sắc giành 3 huy chương bạc Giải vô địch quốc gia môn điền kinh người khuyết tật năm 2026 tổ chức tại Thái Nguyên.
Từ nhỏ, chị Hằng chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình bước vào con đường thể thao, tham gia tập luyện và khoác lên mình màu áo thi đấu.
Bước ngoặt đến vào đầu năm 2024, khi chị được một người quen giới thiệu đến gặp huấn luyện viên boccia - môn thể thao đầu tiên chị theo đuổi.
"Những ngày đầu tập luyện có thể là khó khăn nhất vì đó giờ tôi cũng rất ít khi hoạt động nên cơ thể rất yếu, với cả cơ thể cũng rất cứng, chưa có sự linh hoạt nên phải mất rất lâu để làm quen với bộ môn mới này", chị Hằng chia sẻ.
Sau gần 1 năm gắn bó với boccia, chị được tham gia giải đấu đầu tiên và có thành tích. Đó không chỉ là phần thưởng cho những ngày tháng kiên trì tập luyện mà còn giúp chị có thêm niềm tin vào bản thân. Hiện nay, chị Hằng sinh hoạt tại Câu lạc bộ của Trung tâm Cung ứng phường Tân Thới Hiệp.
Từ nền tảng của boccia, đầu năm 2025 chị quyết định thử sức với điền kinh. Đây là quyết định không hề dễ dàng bởi chị phải bắt đầu làm quen với những nội dung hoàn toàn mới gồm ném lao, đẩy tạ và ném đĩa.
Để có thể theo được các bài tập, ngoài thời gian rèn luyện kỹ thuật, chị phải tập thêm rất nhiều bài bổ trợ nhằm tăng sức mạnh cho các nhóm cơ.
"Đối với người bình thường luyện tập bộ môn này có thể sẽ phải kết hợp linh hoạt cả cơ thể để thực hiện động tác. Còn đối với tôi vì không thể đứng dậy nên chủ yếu là ngồi thực hiện động tác nên lực sẽ tác động lên phần hông và phần vai", chị Hằng nói.
Mỗi tuần chị dành 3 buổi cố định để tập luyện. Khi gần đến các giải đấu, huấn luyện viên sẽ tăng cường thêm số buổi tập để nâng cao thể lực và hoàn thiện kỹ thuật.
Dù việc đi lại còn nhiều khó khăn nhưng chị chưa từng bỏ một buổi tập nào. Với chị, mỗi buổi đến sân đều là cơ hội để bản thân khỏe hơn và tiến bộ hơn một chút so với ngày hôm trước.
Nhà cách trung tâm khoảng 30 phút đi xe nhưng hầu như ngày nào cha chị cũng đưa con gái đến tập luyện rồi đón về. Cha mẹ chị không tạo áp lực về thành tích mà chỉ mong chị có sức khỏe và được làm điều mình yêu thích.
Mỗi khi chị mang huy chương về nhà, người vui nhất chính là mẹ. Chị kể mẹ thường cầm những tấm huy chương và bằng khen đi khoe với hàng xóm, người quen. Những niềm vui giản dị ấy lại trở thành động lực để chị tiếp tục cố gắng trong mỗi buổi tập.
Buổi sáng chị đến trung tâm tập luyện, còn từ chiều đến tối lại tiếp tục đi bán vé số. Dù công việc khá vất vả nhưng chị chưa bao giờ xem đó là gánh nặng. Ngược lại, chị cảm thấy hạnh phúc vì bản thân đã dám bước ra khỏi vùng an toàn, được gặp gỡ nhiều người hơn và nhìn cuộc sống bằng một tâm thế tích cực hơn.
"Mình không dám bỏ cuộc vì thấy mọi người xung quanh từ gia đình, những người đồng đội và huấn luyện viên dồn hết tâm sức vào mình như vậy nên mình cũng cố gắng hơn. Nếu bỏ cuộc thì phụ lòng kỳ vọng của mọi người lắm", chị Hằng tâm sự.
Đối với chị, câu lạc bộ không chỉ là nơi tập luyện mà còn giống như ngôi nhà thứ hai. Đây là nơi mọi người luôn sẵn sàng động viên, chia sẻ và hỗ trợ nhau trong cả tập luyện lẫn cuộc sống. Chính môi trường ấy đã giúp chị dần thay đổi, trở nên tự tin hơn và có thêm động lực để bước tiếp.
Đồng hành với chị từ những ngày đầu là huấn luyện viên Duy Minh người mà chị luôn nhắc đến với sự biết ơn đặc biệt. "Ban đầu không ai nhận tôi vào tập hết, chỉ có thầy Minh nhận tôi vào tập thôi", chị Hằng nhớ lại.
Theo chị, huấn luyện viên chưa bao giờ nóng vội hay tạo áp lực phải đạt thành tích sớm. Ông luôn kiên nhẫn hướng dẫn từng động tác, động viên chị cố gắng mỗi ngày và chờ chị tự vượt qua những giới hạn của bản thân.
Nhìn lại chặng đường đồng hành cùng học trò, huấn luyện viên Duy Minh cho biết điều khiến ông tự hào nhất không phải là những tấm huy chương mà chính là sự thay đổi của chị Hằng sau từng buổi tập.
"Đối với tôi, Hằng là một vận động viên có ý chí rất mạnh mẽ. Ban đầu lúc mới tập Hằng rất yếu, ném 3 quả bóng cũng đã mệt rồi. Nhưng bây giờ điều thấy rõ nhất là sức khỏe của bạn đã tăng lên rõ rệt. Bạn không ngừng cố gắng và trong mỗi cuộc thi đều làm hết sức mình", người thầy chia sẻ.
Tin Gốc: Thanh Niên

