Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Quán phở lần đầu được Michelin vinh danh nhưng chủ quán không đến vì nghĩ 'lừa đảo'

Trưa 5.6, gần 1 ngày sau khi Michelin công bố danh sách các cơ sở ăn uống được tuyển chọn của Michelin Guide ở Hà Nội, TP.HCM và Đà Nẵng, chị Hà Thị Thêm, đại diện quán phở Hà (chuyên phở gà tại phố Hàng Hòm, P.Hoàn Kiếm, Hà Nội) giật mình khi quán xuất hiện phóng viên báo chí.
Sau khi nhận được thông tin quán phở của mình lọt vào danh sách Bib Gourmand (quán ăn ngon có giá cả phải chăng), chị Thêm tỏ ra tiếc nuối vì tình huống "dở khóc, dở cười" khiến chị bỏ quên tấm vé mời dự lễ công bố của Michelin diễn ra tại Hà Nội vào tối 4.6.
Trong câu chuyện với Thanh Niên, chị Thêm cho biết, ngày 15.5, chị nhận được thư mời dự lễ công bố danh sách các cơ sở ăn uống được tuyển chọn của Michelin Guide. Sau đó, đại diện Michelin cũng đã liên hệ với chị qua số điện thoại và Zalo để xác nhận xem quán phở Hà có đại diện đến dự hay không. Tất cả phải được xác nhận trước ngày 24.5.
Tuy nhiên, do hàng ngày quán phải tiếp nhận quá nhiều cuộc gọi lừa đảo, từ mời chào quảng cáo đến những đơn đặt hàng "ảo" lên tới hàng trăm bát phở rồi biến mất nên chị thêm nghĩ là lừa đảo rồi bỏ quên thư mời vào một góc trong cửa hàng.
"Tôi cứ tưởng là lừa đảo nên không để ý lắm. Thậm chí, khi Michelin gửi mail mời nhưng tôi vẫn chưa tin là sự thật", chị Thêm bày tỏ sự tiếc nuối.
Đứng cạnh chị Thêm, bà Bùi Thu Hà (58 tuổi, chủ quán phở Hà) cũng cùng chung cảm xúc tiếc nuối vì không đến dự buổi lễ quan trọng. Dù vậy, bà Hà cho biết bản thân cũng rất vui khi những nỗ lực xây dựng quán phở nhiều năm nay đã được đền đáp.
Vị chủ quán chia sẻ, bà bắt đầu bán phở từ năm 2008. Ban đầu, chỉ là một gánh hàng nhỏ chuyên bán phở gà trên vỉa hè phố Hàng Hòm từ 18 - 23 giờ đêm. Đến năm 2019, khi quy định về vỉa hè thắt chặt, bà Hà mới thuê một cửa hàng khoảng 40 m2 trên phố Hàng Hòm để chuyển vào trong nhà.
Theo bà Hà, sau 18 năm nỗ lực cùng với sự ủng hộ của khách hàng, giờ đây, quán phở của bà đã sở hữu không gian hai tầng có điều hòa, với sức chứa lên tới 120 khách cùng lúc, hiện nay quán phục vụ xuyên suốt từ 6 giờ sáng đến 23 giờ đêm.
Bà Hà tiết lộ, trước khi mở quán, bà chưa hề làm công việc gì liên quan đến hàng ăn và cũng không mặn mà với nghề này. Thế nhưng được sự động viên của người thân cùng sự tập trung, tâm huyết trong từng công đoạn, bà đã yêu thích nghề phở và dồn hết tâm huyết của mình vào đó.
Những ngày đầu mới mở quán, chính những vị khách là tiểu thương, hàng xóm trên phố cổ đã trở thành những "người thầy" góp ý sau khi họ thưởng thức phở. Để rồi, qua mỗi ngày qua đi, bà Hà rút kinh nghiệm và bổ sung theo những gợi ý đó. Chính sự cầu thị, biết đúc kết đã giúp bà tạo nên hương vị đặc trưng riêng biệt, chỉ vài năm sau mở cửa, phở Hà trở thành địa chỉ quen thuộc của nhiều người.
Nguyên liệu chất lượng và sự thoải mái khi đón khách chính là châm ngôn bán hàng của quán
ẢNH: ĐÌNH HUY
"Thời điểm đông khách nhất là những năm đầu mở quán, tôi bán khoảng 5 tiếng là hết hơn 20 con gà", bà Hà nói.
Bà Hà khẳng định, điều làm nên sự khác biệt giữa quán phở gà của bà so với các quán phở gà khác chính là kinh nghiệm đúc kết qua những góp ý của thực khách, sự tỉ mỉ, chỉn chu trong chọn nguyên liệu và châm ngôn bán hàng "ngon lành sạch sẽ và phục vụ chu đáo". 18 năm qua, bà Hà luôn giữ thái độ vui vẻ với mọi khách hàng, dù họ ăn ít hay ăn nhiều.
Về nguyên liệu, nữ chủ quán cho hay, gà được lựa chọn phải là loại gà lai chọi tại Phú Thọ hoặc Sơn Tây (Hà Nội), nặng từ 4 kg trở lên để đảm bảo độ chắc, ngọt và lớp da vàng óng. Còn nước dùng được ninh xương lợn từ 8 - 10 tiếng để lấy độ ngọt sâu, sau đó mới cho xương gà vào ninh thêm 4 - 5 tiếng để lấy hương thơm đặc trưng mà không làm nước bị nồng. Đặc biệt, quán không sử dụng hóa chất hay viên tạo ngọt, chỉ dùng gừng và hành nướng để dậy mùi thơm đặc trưng của phở gà Hà Nội.
Sau nhiều năm trung thành với món phở nước với giá khoảng 50 - 60.000 đồng/bát, giờ đây, thực đơn của quán đã phong phú hơn với phở trộn, bún, miến và xôi gà. Trong đó, món phở trộn và xôi gà là những món "bán chạy" nhất.
Bà Hà tiết lộ thêm, trong những năm qua, có rất nhiều người đến mua công thức làm phở gà nhưng bà không bán. Dù vậy, bà cho hay vẫn luôn sẵn lòng chia sẻ kinh nghiệm, thậm chí là dạy nghề cho những ai thực sự muốn theo đuổi nghề phở.
Tin Gốc: Thanh Niên

Báo Thanh Niên cập nhật nhanh nhất kết quả xổ số miền Nam ngày 8 tháng 5; Kết quả xổ số miền Bắc (XSMB), kết quả xổ số miền Trung (XSMT), kết quả xổ số điện toán trực tiếp nhanh nhất hôm nay thứ sáu ngày 8.5.2026.
Xổ số Vĩnh Long, đài Bình Dương, đài Trà Vinh, đài Ninh Thuận...
Mời bạn đọc xem kết quả xổ số miền Nam, xổ số miền Bắc, xổ số miền Trung được cập nhật trên Báo Thanh Niên mỗi ngày.
Tin Gốc: Thanh Niên

Cô gái "đốn tim" du khách ấy là Sáo Bun Chặn Niê, 20 tuổi, sinh viên năm nhất ngành điều dưỡng Trường Cao đẳng Y tế Đắk Lắk. Cô gái mang dòng máu Việt - Lào này xuất hiện tại Lễ hội Bunpimay (Tết Lào) vừa diễn ra tại khu du lịch Cầu treo Buôn Đôn - Làng đảo (tỉnh Đắk Lắk).
Chặn Niê là thành viên nhóm múa và tham gia hoạt cảnh tại Lễ hội Bunpimay. Giữa không gian đậm sắc màu văn hóa dân tộc Lào giao thoa cùng văn hóa của các dân tộc anh em của Việt Nam đang sinh sống tại Buôn Đôn, cô gái mang dòng máu Việt - Lào này khiến ai cũng xao xuyến.
Giữa đám đông trong Lễ hội Bunpimay, Sáo Bun Chặn Niê không phải là người ăn mặc cầu kỳ nhất. Cô xuất hiện với trang phục truyền thống Lào giản dị với áo trắng ôm gọn, tấm choàng hoa văn xanh - vàng vắt chéo qua vai, cùng chiếc váy dài màu xanh đậm dệt họa tiết tinh xảo ở phần gấu. Mái tóc đen ngang vai được cài một bông hoa champa trắng nhẹ nhàng, nhưng đủ để làm sáng cả gương mặt cô sinh viên 20 tuổi này.
Điều khiến người ta chú ý không nằm ở sự rực rỡ, mà ở sự hồn nhiên, gần gũi của Chặn Niê. Cô ngồi trên bậc gỗ, chân trần chạm đất, cười thoải mái giữa không gian lễ hội. Nụ cười ấy trong veo, lan sang cả những người xung quanh.
Không ít du khách đã dừng lại chỉ để nhìn cô cười. Có người lặng nhìn, có người giơ máy ảnh lên "bắn" liên hồi, như sợ bỏ lỡ một khoảnh khắc rất "đời" mà lại hiếm gặp. Bởi vẻ đẹp của cô không sắc sảo theo kiểu gây choáng ngợp, mà là kiểu càng nhìn càng thấy dễ chịu, càng nhìn càng thấy có cảm tình.
Chặn Niê kể dòng họ nội là người Lào đã đến Buôn Đôn từ rất lâu để buôn bán, làm rẫy và sau đó định cư luôn ở đây. Bố cô sau đó nên duyên với mẹ, một người phụ nữ Ê Đê bản địa. Từ đó, trong cô gái trẻ mang trong mình sự giao thoa của hai nền văn hóa, không phải trên sách vở, mà hiện diện trong chính cách cô sống, cách cô cười và cách cô bước đi giữa lễ hội.
Có lẽ chính sự hòa trộn giữa hai dòng máu Lào và Ê Đê Việt Nam đã tạo nên nét riêng ấy. Ở cô có sự mềm mại, đằm thắm của cô gái Lào, nhưng cũng có nét khỏe khoắn, phóng khoáng của núi rừng Tây nguyên. Cô sinh viên 20 tuổi này không quá bí ẩn, cũng không quá rực rỡ, nhưng đủ để khiến người khác nhớ.
Nếu nụ cười, gương mặt, ánh mắt "biết nói" khiến người ta chú ý, thì điệu múa của Chặn Niê càng làm cho du khách mê hoặc. Khi âm nhạc vang lên, Sáo Bun Chặn Niê bước vào vòng múa không ồn ào, không phô diễn. Đôi tay cô nâng lên chậm rãi, các ngón tay uốn cong mềm mại, giữ độ mở vừa phải rất đặc trưng của múa Lào. Không có những động tác mạnh mẽ, tất cả đều chậm, đều và liền mạch.
Ánh mắt cô thường đi theo bàn tay, hoặc hơi chếch lên phía trước, tạo nên cảm giác e ấp nhưng đầy chiều sâu. Mỗi lần xoay cổ tay, mỗi bước chân đều nhẹ mà chắc, khiến tổng thể điệu múa Lăm Vông trôi đi như dòng nước.
Trong những khung hình có nhiều người cùng múa, cô không cố gắng nổi bật. Nhưng chính sự mềm mại và nhịp điệu ổn định ấy lại khiến mọi ánh nhìn đều dừng lại nơi cô. Chặn Niê không phải là người múa giỏi nhất theo nghĩa kỹ thuật, nhưng lại là người có "hồn" nhất trong từng động tác.
"Em học múa từ nhỏ, chủ yếu là từ người thân và trong các dịp lễ. Múa không chỉ là biểu diễn, mà là cách để em giữ lại một phần văn hóa của gia đình mình", Chặn Niê chia sẻ.
Có lẽ vì vậy, điệu múa của cô không mang cảm giác trình diễn. Nó giống như một cách kể chuyện chậm rãi, không vội vàng, nhưng đủ để người xem hiểu rằng đằng sau mỗi động tác là một ký ức, một truyền thống, một phần cội nguồn.
Không chỉ xuất hiện trong lễ hội, cuộc sống thường ngày của Sáo Bun Chặn Niê cũng giản dị như chính con người cô. Là sinh viên năm nhất ngành điều dưỡng tại Trường Cao đẳng Y tế Đắk Lắk, cô đang theo đuổi ước mơ trở thành nhân viên y tế, với định hướng sẽ liên thông lên đại học trong tương lai.
Những ngày cuối tuần hoặc khi không có lịch học, Chặn Niê trở về Buôn Đôn, phụ giúp gia đình bán hàng tại khu du lịch. Khi cần, cô cũng đi rẫy cùng bố mẹ làm những công việc quen thuộc của người con vùng đất này. "Em muốn học tốt để sau này có thể giúp đỡ gia đình, nhưng cũng muốn giữ lại những gì thuộc về văn hóa của dân tộc mình", cô nói.
Giữa nhịp sống hiện đại, câu chuyện của Sáo Bun Chặn Niê lại mang đến một cảm giác khác. Nó không ồn ào, không khẩu hiệu, mà là sự gìn giữ rất tự nhiên. Một nụ cười, một điệu múa, và một câu chuyện về cội nguồn, đôi khi chỉ cần vậy thôi, cũng đủ để lại dấu ấn, theo một cách rất lặng lẽ nhưng bền lâu.
Tin Gốc: Thanh Niên

