“Đây là cơ hội không thể tuyệt vời hơn với Arsenal, bởi họ chưa từng vô địch Champions League. Sau danh hiệu Ngoại hạng Anh, đó là bước tiếp theo”, Neville nói với Sky Sports ngày 26/5.
Mùa này, Arsenal đã vượt qua một Man City hùng mạnh của Pep Guardiola để vô địch Ngoại hạng Anh, giải cơn khát dài 22 năm kể từ lần đăng quang với thành tích bất bại với HLV huyền thoại Arsene Wenger. Họ còn đang đứng trước cơ hội làm điều chưa từng có trong lịch sử 139 năm của CLB: vô địch châu Âu.
Nếu thắng PSG ở chung kết tại Puskas Arena, Budapest ngày 30/5, Arsenal sẽ trở thành CLB thứ ba trong lịch sử giành cả Ngoại hạng Anh và Champions League trong cùng một mùa, sau Man Utd các mùa 1998-1999, 2007-2008 và Man City mùa 2022-2023.
“Nếu muốn giành Ngoại hạng Anh đầu tiên sau 22 năm, hãy đánh bại đội bóng hay nhất nhiều năm qua. Nếu muốn vô địch Champions League, hãy vượt qua nhà đương kim vô địch cùng một trong những HLV hay nhất châu Âu suốt 10-15 năm qua”, Neville tiếp tục bình luận về cơ hội của Arsenal.
Cựu hậu vệ người Anh đánh giá PSG cao hơn và sẽ vươn lên tầm cao mới trong lịch sử bóng đá châu Âu nếu bảo vệ ngôi vương Champions League. Ông cũng ca ngợi Luis Enrique là HLV hay nhất thế giới hiện tại, ngang hàng Pep Guardiola.
“Tôi nghĩ PSG hiện là đội mạnh nhất châu Âu. Arsenal bước vào trận đấu với vị thế cửa dưới và sẽ phải chiến đấu bằng tất cả khả năng nếu muốn thắng”, Neville nói. “PSG ở đẳng cấp khác. Họ có một HLV sinh ra để chiến thắng và sẵn sàng làm mọi thứ để vô địch. Enrique lúc này có lẽ là HLV giỏi nhất thế giới cùng Guardiola”.
Dù vậy, Neville tin Arsenal vẫn có cơ hội nhờ khả năng phòng ngự chắc chắn. Tại Champions League mùa này, đoàn quân dưới trướng Mikel Arteta bất bại, ghi 29 bàn và mới thủng lưới 6 lần qua 14 trận. “Họ biết cách phòng ngự và cũng sở hữu những cầu thủ có thể định đoạt trận đấu. Cả hai đội đều rất mạnh về thể chất”, cựu hậu vệ Man Utd nhận xét.
Neville cũng cho rằng việc Arsenal vô địch Ngoại hạng Anh trước vòng hạ màn là lợi thế lớn cho quá trình chuẩn bị. Khi đấu Crystal Palace ở vòng 38 cuối tuần qua, Arteta thay tới 9 vị trí đá chính, giữ chân hàng loạt trụ cột như Bukayo Saka, Declan Rice, Gabriel, Martin Odegaard và Eberechi Eze cho màn đọ sức PSG.
Tương tự, Owen Hargreaves tin Arsenal đủ khả năng khắc chế hàng công của PSG nhờ hàng thủ chắc chắn. Cựu tiền vệ người Anh cảnh báo Arsenal có thể bị PSG “cuốn phăng” nếu thủng lưới sớm, nhưng tin đại diện Anh đủ khả năng tạo ra khác biệt nhờ khả năng phòng ngự và bóng bổng.
“Không ai nhớ cách bạn vô địch hay các thống kê sau trận. Arsenal đang có nền tảng hoàn hảo với thủ môn và hàng thủ. Các tình huống cố định của họ cũng rất lợi hại”, Hargreaves nói với TNT Sports. “PSG không có thể hình tốt bằng Arsenal. Nếu bóng được đưa vào không chiến, họ sẽ gặp vấn đề”.
Ở bán kết, PSG thắng Bayern với tổng tỷ số 6-5. Theo Hargreaves, Arsenal cần tránh để lộ nhiều khoảng trống như Bayern từng mắc phải trước PSG. “PSG hiện là đội bóng đáng xem nhất thế giới. Họ có sự linh hoạt, khả năng xoay chuyển vị trí và chất lượng cầu thủ rất cao”, ông nhận xét. “Tôi nghĩ Arsenal không nên chỉ lùi sâu phản công. Họ cần chủ động gây áp lực lên PSG, nhưng đồng thời phải cẩn trọng với những khoảng trống phía sau”.
Đoàn quân của HLV Pep Guardiola hành quân đến sân của Everton với mục tiêu buộc phải thắng. Mọi chuyện ngỡ như đã đi đúng quỹ đạo khi Jeremy Doku mở tỉ số ở phút 43 sau một hiệp đấu kiểm soát hoàn toàn thế trận. Thế nhưng, hiệp hai lại là một câu chuyện hoàn toàn khác khi đội chủ nhà Everton đã vùng lên mạnh mẽ.
Chỉ trong vòng 14 phút (từ phút 68 - 81), lưới của Man City đã phải rung lên tới 3 lần. Cầu thủ dự bị Thierno Barry trở thành ác mộng của hàng thủ đội khách với một cú đúp, xen giữa là pha đánh đầu dũng mãnh của Jake O'Brien.
Dù tiền đạo chủ lực Erling Haaland sớm rút ngắn cách biệt xuống 2-3 và Jeremy Doku hoàn tất cú đúp với một siêu phẩm ở phút bù giờ để giữ lại 1 điểm, nhưng bấy nhiêu đó là không đủ để làm hài lòng HLV Pep Guardiola.
Phát biểu sau trận đấu trên kênh Sky Sports, chiến lược gia người Tây Ban Nha không giấu nổi sự thất vọng về cục diện bảng xếp hạng:
"Trước trận đấu này, quyền tự quyết nằm trong tay cả chúng tôi lẫn Arsenal, nhưng giờ thì Man City không còn nữa. Mọi thứ hiện tại phụ thuộc hoàn toàn vào đối thủ. Chúng tôi chỉ còn biết chiến đấu đến cùng và chờ xem điều gì sẽ xảy ra".
Ông Pep cũng không quên dành lời khen cho sự lỳ lợm của Everton: "Họ đã tạo nên một trận cầu theo phong cách Anh thực thụ với lối chơi áp sát cực kỳ quyết liệt. Chúng tôi đã mất đi sự chủ động sau sai lầm dẫn đến bàn thua đầu tiên. Dù sao có 1 điểm vẫn tốt hơn là trắng tay".
Với kết quả hòa này, Man City hiện đã kém Arsenal 5 điểm (dù vẫn còn một trận chưa đấu trong tay). Tuy nhiên lợi thế lúc này hoàn toàn thuộc về "pháo thủ". Nếu Arsenal giành chiến thắng trong cả 3 vòng đấu còn lại, họ sẽ chính thức đăng quang mà không cần quan tâm đến kết quả của thầy trò Guardiola.
Thỏa thuận mới đánh dấu bước ngoặt lớn trong sự nghiệp của Mainoo. Cách đây không lâu, anh từng đề nghị rời đội theo dạng cho mượn trong kỳ chuyển nhượng tháng 1/2026, khi còn chơi dưới thời HLV Ruben Amorim. Tuy nhiên, ban lãnh đạo Man Utd đã từ chối và giữ anh ở lại. Quyết định này sau đó được chứng minh là đúng đắn, khi Mainoo dần lấy lại vị trí chính thức dưới thời HLV ngắn hạn Michael Carrick.
Hợp đồng mới có thời hạn 5 năm, thay thế giao kèo cũ kéo dài đến 2027. Trước đó, Mainoo chỉ nhận khoảng 25.000 bảng (34.000 USD) mỗi tuần, đồng nghĩa mức đãi ngộ mới tăng tới 500%. Đây cũng là lần đầu tiền vệ trưởng thành từ học viện Man Utd được tăng lương kể từ khi còn là cầu thủ tuổi teen.
Quá trình đàm phán giữa hai bên thực tế đã diễn ra từ năm ngoái, nhưng chỉ đạt bước tiến rõ rệt vào đầu năm nay, khi đại diện của Mainoo bắt đầu làm việc sâu hơn với ban lãnh đạo đội chủ sân Old Trafford. Việc giữ chân thành công tài năng trẻ sáng giá được xem là ưu tiên hàng đầu trong kế hoạch tái thiết đội bóng.
Phát biểu sau khi ký hợp đồng, Mainoo khẳng định tình cảm đặc biệt dành cho CLB. "Man Utd luôn là ngôi nhà của tôi. CLB này có ý nghĩa rất lớn với gia đình tôi", anh nói. "Tôi lớn lên khi chứng kiến ảnh hưởng của đội bóng với thành phố và hiểu trách nhiệm khi khoác chiếc áo này".
Tiền vệ người Anh cũng nhắc lại hành trình từ học viện lên đội một, bắt đầu từ các trung tâm đào tạo như The Cliff, Littleton Road cho đến Carrington và cuối cùng là sân Old Trafford. "Tôi đang sống như mơ mỗi ngày, với khát khao thành công như khi tham gia buổi tập đầu tiên lúc 6 tuổi", anh nói tiếp. "Tôi cảm nhận được động lực đang lớn dần trong CLB và muốn đóng vai trò quan trọng để giúp đội cạnh tranh các danh hiệu lớn trong tương lai".
Mainoo gia nhập Man Utd năm 2014, khi mới 9 tuổi. Anh ra mắt U18 Man Utd năm 2020, và đoạt FA Youth Cup - danh hiệu cao quý nhất ở cấp độ trẻ ở Anh - sau đó hai năm. Mainoo ra mắt đội một năm 2023, ghi bàn đầu tiên sau đó một năm, rồi lập công trong trận chung kết Cup FA 2024 trước Man City. Anh đã ghi 7 bàn trong 98 trận khoác áo đội một Man Utd.
Giám đốc kỹ thuật Jason Wilcox đánh giá cao tiềm năng của cầu thủ sinh năm 2005. Ông cho rằng Mainoo tài năng trẻ có năng khiếu xuất sắc, sở hữu kỹ thuật tốt, thái độ chuyên nghiệp và tính cách khiêm tốn. "Cậu ấy là hình mẫu cho các cầu thủ trẻ và là sản phẩm tiêu biểu của hệ thống đào tạo của CLB", ông nói. "Chúng tôi tin Mainoo có thể trở thành cầu thủ hàng đầu thế giới".
Sự thăng tiến của Mainoo gắn liền với giai đoạn chuyển giao của Man Utd mùa này. Sau khi Amorim rời ghế, Carrick trao cơ hội nhiều hơn cho các cầu thủ trẻ, trong đó có Mainoo. Tiền vệ này nhanh chóng nắm bắt cơ hội, trở thành lựa chọn thường xuyên ở tuyến giữa. Anh đá chính 13 trong 14 trận gần nhất tại Ngoại hạng Anh, góp phần giúp đội cải thiện vị trí.
Phong độ ổn định ở cấp CLB cũng giúp Mainoo trở lại đội tuyển Anh sau thời gian dài vắng mặt. Anh chơi hai trận giao hữu gần nhất, nên có nhiều cơ hội dự World Cup 2026. Trước đó, anh cũng đá chính tại Euro 2024, trong đó có trận chung kết.
Ở cấp CLB, Man Utd sẽ tiếp tục tăng cường lực lượng xung quanh Mainoo. Đội chủ sân Old Trafford dự kiến chiêu mộ thêm hai tiền vệ trung tâm trong kỳ chuyển nhượng hè, khi Casemiro hết hợp đồng. Các mục tiêu của "Quỷ Đỏ" có Aurelien Tchouameni, Carlos Baleba, Adam Wharton hay Sandro Tonali. Họ từng coi Elliot Anderson là mục tiêu hàng đầu, nhưng tiền vệ Nottingham Forest ưu tiên gia nhập Man City.
Sau khi cả New Zealand và Ai Cập đều khởi đầu chiến dịch vòng bảng (bảng G) tại Mỹ bằng một trận hòa, họ sẽ di chuyển đến Canada để bước vào trận đấu có tính chất quyết định vào ngày 22.6. Ai Cập bị Bỉ cầm hòa (1-1) ở trận mở màn, còn New Zealand cũng 2 lần vươn lên dẫn trước và để Iran san bằng tỷ số. Cả 4 đội trong bảng G lúc này đều có cùng 1 điểm.
Cầu thủ chạy cánh của CLB Motherwell - Elijah Just, tiếp tục thể hiện phong độ xuất sắc từ mùa giải trước và trở thành cầu thủ New Zealand đầu tiên trong lịch sử ghi được nhiều hơn một bàn thắng trong một trận đấu tại World Cup (cú đúp vào lưới Iran). Mặc dù không thể giúp đội nhà giành trọn 3 điểm, nhưng thầy trò HLV Darren Bazeley đã thể hiện một lối chơi vô cùng tích cực. New Zealand có 3 cú sút trúng đích trong 30 phút đầu tiên, cân bằng thành tích tổng số cú sút trúng đích của họ trong cả chiến dịch World Cup 2010.
New Zealand không chỉ có 2 lần vươn lên dẫn bàn trước Iran, mà còn sở hữu những thông số ấn tượng như: 21 lần chạm bóng trong vòng cấm đối phương, kiểm soát bóng 51,5% và thực hiện thành công 376 đường chuyền. Đây đều là những thống kê cao nhất mà New Zealand từng đạt được trong một trận đấu tại World Cup. Điều này cho thấy rằng thế hệ được đánh giá là tài năng nhất lịch sử của bóng đá nước này đã sẵn sàng thách thức mọi đối thủ. Vốn bị coi là "đội lót đường" trước đây, New Zealand hiện đã trở thành một đối thủ khó chịu khi hòa cả 4 trận gần nhất tại World Cup. Thật thú vị, chỉ có đối thủ cùng bảng G là Bỉ từng có chuỗi trận hòa dài hơn thế tại World Cup (5 trận liên tiếp từ năm 1998 đến 2002).
Chris Wood, chân sút vĩ đại nhất lịch sử và là đội trưởng truyền cảm hứng của New Zealand đã kiến tạo cả hai bàn thắng cho Just trong trận gặp Iran. Lĩnh xướng hàng công, Wood cũng đã thực hiện tới 41 pha áp sát cường độ cao bên phần sân đối phương. Một màn trình diễn tương tự từ Wood được xem là chìa khóa để New Zealand xuyên thủng mành lưới Ai Cập.
Ai Cập là quốc gia châu Phi đầu tiên góp mặt tại một kỳ World Cup, vào năm 1934. Dù vậy, đội bóng nước này vẫn đang mòn mỏi tìm kiếm chiến thắng đầu tiên tại VCK của ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh. Ở trận đấu gần nhất, "các Pharaoh" (biệt danh của tuyển Ai Cập) tưởng chừng đã có thể đánh bại Bỉ, sau khi Emam Ashour ghi bàn thắng nhanh nhất lịch sử cho đội bóng này này tại một VCK World Cup (ở phút 19). Tuy nhiên, siêu phẩm của Ashour là chưa đủ. Lần đầu tiên trong lịch sử tham dự World Cup, Ai Cập bước vào giờ nghỉ giải lao với lợi thế dẫn trước. Tuy nhiên, pha phản lưới nhà của Mohamed Hany (ở hiệp 2) trong nỗ lực ngăn chặn Romelu Lukaku ghi bàn đã tước đi chiến thắng đầu tay của đại diện châu Phi.
Từng vô địch châu Phi 7 lần, Ai Cập vẫn chưa thể hiện được vị thế ông lớn đó ở sân chơi thế giới. Và để làm được điều đó vào mùa hè này, một cái tên quen thuộc Mohamed Salah vẫn sẽ nhận được niềm kỳ vọng lớn. Huyền thoại của Liverpool đã in dấu giày vào 60% số bàn thắng của đội tuyển Ai Cập ở chiến dịch vòng loại bất bại (với 9 bàn thắng và 3 đường kiến tạo). Salah cũng là người đã chuyền dọn cỗ cho Ashour dứt điểm tung lưới Bỉ. Giống như nhiều ngôi sao luống tuổi khác tại World Cup 2026, bao gồm cả Chris Wood bên phía New Zealand (cũng 34 tuổi), đây rất có thể là "vũ điệu cuối cùng" của Salah.
Tiền đạo tân binh Hamza Abdelkarim chính là đại diện cho thế hệ tương lai của bóng đá Ai Cập. Bằng việc vào sân thay thế Salah ở phút 76 trong trận ra quân, Abdelkarim đã trở thành cầu thủ trẻ nhất lịch sử Ai Cập ra sân tại World Cup (18 tuổi 165 ngày). Cơ hội đá chính của cầu thủ trẻ đang khoác áo Barcelona chắc chắn sẽ đến. Nhưng trước mắt, HLV trưởng Hossam Hassan nhiều khả năng vẫn sẽ tiếp tục bố trí bộ đôi Salah và Omar Marmoush sát cánh cùng nhau trên hàng công.
Thành tích đối đầu
Hai đội chưa từng chạm trán nhau tại một kỳ World Cup. Thậm chí, đây là trận đấu đầu tiên của New Zealand trước một đối thủ đến từ châu Phi tại đấu trường này.
Tính bên ngoài sân World Cup, Ai Cập hiện đang bất bại sau 3 trận đối đầu All Whites, giành được 2 chiến thắng và 1 trận hòa. Ở trận giao hữu gần nhất, Ai Cập thắng New Zealand 1-0 tại Cairo cách đây 2 năm.