Tôi và chồng cưới nhau 8 năm, có một con gái đang học lớp 1. Ba năm trước, tôi mang bầu lần thứ 2 nhưng không may bị thai ngoài tử cung. Khi phát hiện, thai đã khá lớn phải phẫu thuật, đồng thời cắt luôn một bên vòi trứng. Kể từ đó, dù rất mong muốn, tôi vẫn chưa thể sinh thêm con.
Thấy tôi áp lực, chồng động viên, rằng dù sao chúng tôi cũng có con gái rồi, không cần quá lo lắng. Đợi vài năm nữa, nếu vẫn không thể mang thai, chúng tôi có thể nghĩ đến phương pháp thụ tinh bằng ống nghiệm.
Mỗi lần nghe chồng nói vậy, tôi đều thấy mình thật sự may mắn vì có một người chồng tâm lý, yêu thương vợ.
Rồi một ngày, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ. Cô ấy tự giới thiệu là Thanh – đồng nghiệp làm cùng phòng với chồng tôi. Và chính vì làm cùng phòng, nên cô ấy biết chồng tôi đang trong “tầm ngắm” của một nữ đồng nghiệp khác. Người đó chưa chồng, xinh đẹp.
Thanh nói, là phụ nữ, lại từng bị chồng phản bội, cô ấy không muốn tôi lại rơi vào cảnh giống cô ấy nên nhắn tôi để ý “giữ chồng”. Ở cơ quan, Thanh sẽ thay tôi để ý mọi chuyện.
Thanh nhắn với tôi: “Chuyện em nhắn với chị đừng để anh ấy biết nhé. Dù sao cũng là đồng nghiệp, mỗi ngày đều nhìn mặt nhau”. Và cứ thế, đều đặn mỗi ngày, mỗi tuần, chồng tôi tăng ca về muộn, hay có dịp đi đâu, nay trà nước chỗ nào, Thanh đều nhắn cho tôi biết.
Lúc đầu, tôi cho rằng cô ấy quá nhiều chuyện. Tám năm sống chung, tính chồng tôi thế nào, chẳng lẽ tôi còn không hiểu rõ. Anh ấy luôn nghiêm túc, đàng hoàng, đặc biệt ghét chuyện lăng nhăng.
Nhưng một ngày, Thanh nhắn cho tôi, nói hôm nay cô gái kia kêu thèm trà sữa. Chồng tôi lập tức đặt mua trà sữa cho cả phòng. Tối đó, tôi hỏi chồng: “Nay anh mua trà sữa cho em nào ở cơ quan à?”. Anh ấy nhìn tôi thoáng sững sờ như muốn hỏi làm sao mà tôi biết, sau đó nhẹ cười trả lời: “Vừa rồi anh được tăng bậc lương nên khao nhẹ trà sữa, cà phê cho mọi người ấy mà. Em cài gián điệp trong cơ quan anh à?”.
Anh ấy đùa nhưng tôi thấy không vui, linh cảm có vẻ như có gì đó không ổn lắm. Một lần khác, Thanh nhắn tôi: “Nay em thấy con bé kia đưa cho chồng chị một túi đồ, hình như mua áo cho chồng chị. Chị xem có phải không?”.
Đúng tối đó, chồng tôi mang về 3 cái áo sơ mi kẻ ca rô mới. Anh nói, cửa hàng gần cơ quan giảm giá, mấy anh đồng nghiệp đi mua nên rủ đi. Tôi cáu kỉnh với chồng: “Thôi anh đừng lừa em nữa. Xưa nay anh có tự mua quần áo bao giờ. Là ai mua tặng anh phải không?”. Chồng hỏi tôi đang nói bậy bạ cái gì thế, có ai mua áo tặng anh thì đã phúc 3 đời.
Anh ấy còn gắt gỏng, bảo tôi dạo này đổi tính đổi nết, toàn ăn nói, nghĩ ngợi linh tinh. Nhưng những thông tin mà Thanh nói với tôi đều trùng khớp, chỉ có điều qua anh thì mọi chuyện theo chiều hướng khác.
Kể từ đó, tôi hay để ý điện thoại của chồng, nhiều lần còn lén lút dò mật khẩu. Một lần chồng bắt gặp, anh đọc luôn mật khẩu cho tôi mở vào. Anh nói, mật khẩu là kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi, anh chưa từng đổi. Chỉ vì bao năm nay tôi không hỏi nên anh không nói.
Tôi cũng để ý giờ đi giờ về của anh, xem cách anh ăn mặc như thế nào. Có gì lạ tôi đều thắc mắc. Và lần nào anh ấy cũng trả lời trôi chảy như đã chuẩn bị sẵn phương án để đối phó.
Cho đến một hôm, Thanh nhắn cho tôi: “Thấy con bé kia kể là chồng chị nói chị không sinh được nữa, mà bố mẹ anh ấy thì áp lực con trưởng phải có con trai. Anh ấy còn đùa là cho anh ấy gửi bé kia một đứa con đấy!”.
Đọc dòng tin nhắn này thì tôi không nhịn nổi nữa. Những chuyện đó, nếu chồng tôi không nói ra thì ai biết. Hóa ra, anh chỉ giả vờ tử tế, thâm tâm cũng coi thường, chán nản vì tôi không còn khả năng sinh con.
Tối đó, vợ chồng tôi căng thẳng tột cùng. Tôi nhắc lại chuyện anh vì một ly trà sữa cho tình nhân mà mua luôn cho cả phòng, nhắc lại chuyện mấy cái áo sơ mi anh nói tự mua thực chất là do người tình tặng, và cả chuyện anh nhờ người ta đẻ con trai. Cuối cùng, không kìm chế nổi cảm xúc, tôi gào lên: “Đúng là cha nào con nấy, anh cũng ngoại tình, gái gú hệt bố anh thôi”.
Tôi vừa dứt lời đã nhận từ chồng một cái tát đau điếng: “Em nói luyên thuyên gì cũng được, đừng có lôi bố mẹ tôi vào đây”. Tôi ôm mặt, cái tát rất đau, nhưng không đau bằng cõi lòng tôi lúc ấy. Anh ta đánh tôi. Từ trước tới giờ một câu nói nặng cũng không có. Giờ sự thật bị phanh phui, anh ấy lộ rõ bộ mặt thật rồi.
Sau khi bình tĩnh lại, anh nói anh đánh tôi là sai, còn những chuyện khác là do tôi tự vẽ. Anh ấy nói tôi hình như mắc vấn đề về tâm lý, nên đi khám bệnh.
Tôi cười chua chát. Cuộc hôn nhân này đã không còn giữ được nữa rồi. Trong cơn tức giận, tôi lôi máy tính ngồi viết đơn ly hôn. Dù anh giải thích, níu kéo nhưng lòng tôi đã quyết, không ai có thể thay đổi được.
Chưa đầy một năm sau ly hôn, tôi biết tin anh cưới vợ mới. Tôi vào trang cá nhân của anh, thấy anh đăng ảnh cưới gắn tên tài khoản Thanh Thanh với dòng trạng thái: “Vầng dương mới của tôi”. Cô dâu Thanh Thanh kia đứng cạnh chồng tôi trong tà váy cưới tươi xinh, rạng rỡ. Tôi tự hỏi, sao cô này cũng tên là Thanh nhỉ?
Tôi nhắn tin cho bạn thân chồng cũ, cũng là đồng nghiệp của anh, hỏi có phải hai người họ đã dan díu nhau từ khi vợ chồng tôi còn chưa ly hôn hay không? Anh ta trả lời: “Không phải, chồng em mà em còn không rõ à? Thanh Thanh thích chồng em lâu rồi nhưng cậu ấy không có tính đó. Chính là thời điểm em hay ghen tuông, vợ chồng lục đục, cô ta luôn ở bên động viên, chia sẻ. Sau khi bọn em quyết định ly hôn, chính Thanh là người giúp chồng em vượt qua cú sốc đổ vỡ đó. Anh cũng không hiểu sao bọn em lại phải đến nông nỗi ấy”.
Tôi sững sờ. Giờ thì tôi mới hiểu ra mọi chuyện. Chính là cô ta lấy lòng chồng tôi không được nên quyết định phá đám từ tôi. Cô ấy từng bước từng bước một gieo cho tôi nỗi nghi ngờ, mất niềm tin vào chồng rồi tự dựng lên mọi chuyện. Và tôi đã tin cô ta như một kẻ ngốc, mỗi ngày lại dùng sự nghi ngờ của mình đẩy chồng tôi vào vòng tay cô ấy.
Vợ chồng một khi đã không có sự tin tưởng, đổ vỡ là chuyện sớm muộn mà thôi. Khi tôi biết được sự thật, hối hận thì đã quá muộn…
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay 35 tuổi, đã ly hôn. Tôi sống cùng con gái 7 tuổi trong một căn hộ chung cư cũ ở Hà Nội. Căn hộ chưa tới 50m2 nhưng hai mẹ con sống vui vẻ bên nhau.
Tôi học ngành du lịch, từng làm lễ tân cho một khách sạn ở gần Hồ Gươm, trung tâm Thủ đô. Chồng cũ hơn tôi 4 tuổi, làm nhân viên kinh doanh cho một công ty thực phẩm nhập khẩu. Chúng tôi quen nhau trong một lần công ty anh tổ chức hội nghị khách hàng tại khách sạn nơi tôi làm việc.
Ngày đó, anh theo đuổi tôi nồng nhiệt, chân thành. Tôi nhớ có lần tan ca lúc gần nửa đêm, trời mưa lớn, anh đứng đợi trước sảnh đợi mấy tiếng đồng hồ để đưa tôi về. Một cô gái ngoài 20 tuổi như tôi khi ấy rất dễ rung động trước cảm giác được chăm sóc.
Chúng tôi yêu nhau gần 2 năm thì cưới. Đám cưới không quá lớn nhưng ấm cúng. Hai vợ chồng thuê nhà, bắt đầu cuộc sống giản dị như bao gia đình khác. Chúng tôi từng trải qua nhiều khó khăn, thăng trầm cùng nhau để giữ gìn tổ ấm. Có giai đoạn khó khăn đến mức hai vợ chồng phải tiết kiệm, đi xe buýt, ăn mì tôm để trả tiền góp nội thất cho căn hộ nhỏ. Nhưng ngày đó tôi thấy rất hạnh phúc.
Sau khi sinh con gái, tôi nghỉ việc. Ban đầu tôi chỉ định nghỉ vài tháng, nhưng rồi công việc của chồng ngày càng bận, con lại hay ốm nên tôi ở nhà luôn. Suốt 7 năm, cuộc sống của tôi chỉ xoay quanh chuyện chợ búa, cơm nước và chăm con.
Chồng tôi thì ngược lại. Công việc kinh doanh khiến anh thường xuyên gặp khách hàng, đi tiếp đối tác, ăn nhậu liên miên. Anh cũng thăng tiến nhanh, trở thành phó giám đốc kinh doanh của công ty.
Tôi thương chồng hay bị đau dạ dày nên tối nào cũng chuẩn bị sẵn đồ ăn nhẹ trong bếp, để khi anh về liền có đồ ăn luôn. Món tôi thường nấu nhất là cháo thịt nạc, bỏ thêm chút mộc nhĩ và gừng cho ấm bụng. Mỗi lần về khuya, anh ăn món này thường cảm thấy dễ chịu, đỡ đau dạ dày hơn.
Bạn bè thấy tôi chăm chồng đều khen tôi đảm đang, khéo vun vén gia đình. Chúng tôi vốn là một cặp hạnh phúc trong mắt người ngoài.
Cho đến ngày tôi phát hiện chồng ngoại tình với một cô nhân viên cấp dưới trong công ty. Cô ấy trẻ hơn tôi gần 10 tuổi, ngoại hình nổi bật, ăn mặc sành điệu và rất biết cách lấy lòng đàn ông.
Ngày bị tôi phát hiện, chồng tôi xin lỗi, tỏ ra hối hận. Nhưng anh không thể dứt ra khỏi người phụ nữ kia, hai người vẫn lén lút sau lưng tôi. Cuối cùng tôi đã quyết định ly hôn, dù khi đó tôi chẳng có gì, không công việc, không rõ tương lai.
Khi ra tòa ly hôn, tôi hỏi anh, vì sao phụ bạc mình, anh bảo: “Anh quá áp lực, ngột ngạt trong nhà”.
Tôi thấy mình thật nực cười. Hóa ra mỗi ngày tôi cặm cụi nấu nướng, chăm sóc nhà cửa sạch sẽ, ấm áp, lo lắng cho hai bên nội ngoại, nhiều năm không dám mua nổi thỏi son đắt tiền vì muốn tiết kiệm cho gia đình… lại là nguyên nhân khiến anh “ngột ngạt”.
Sau chuyện đó, tôi dứt khoát quên đi quá khứ, làm lại cuộc đời. Tôi vay bố mẹ ruột vài trăm triệu đồng, gộp chung với số tiền được chia sau ly hôn để mua lại căn hộ chung cư cũ, một mình nuôi con dù khi ấy chẳng có công việc lẫn tiền tiết kiệm.
Nhưng phụ nữ nhiều khi đến đường cùng lại học được cách mạnh mẽ. Tôi bắt đầu bán đồ ăn online. Ban đầu chỉ là vài hộp cháo dinh dưỡng cho trẻ con ở chung cư. Không ngờ khách ngày càng đông vì nhiều người khen đồ ăn vừa miệng, sạch sẽ.
Sau hơn 1 năm, tôi đã mở được một quán cháo nhỏ ngay dưới tòa nhà, thu nhập đủ để hai mẹ con sống ổn định. Tôi cũng bắt đầu học cách chăm sóc bản thân. Gần đây, tôi thường tập yoga, trang điểm nhẹ. Ai cũng khen tôi xinh đẹp hơn sau ly hôn.
Trong khi đó, chồng cũ chuyển ra sống với người phụ nữ kia. Tôi nghe bạn bè kể thường xuyên thấy họ đăng ảnh check-in nhà hàng sang trọng, đi du lịch cùng nhau. Tôi cũng không mấy để tâm.
Cho đến cách đây vài tuần, tôi nghe tin chồng cũ nhập viện vì xuất huyết dạ dày. Một người quen làm cùng công ty kể rằng hôm đến thăm anh nằm viện, anh hỏi: “Có quán nào bán cháo thịt nạc giống vợ cũ tôi nấu không?”.
Tôi nghe mà vừa buồn cười vừa thấy chua chát. Nhưng tôi vẫn nghĩ "chuyện chẳng liên quan đến mình", cho tới cách đây vài hôm, anh bắt đầu đến quán của tôi ăn cháo. Có hôm anh lại lấy cớ sang thăm con, xem tôi nấu ăn rồi nói vu vơ: “Lâu rồi anh chưa được ăn món em nấu, hay là cho anh qua đây ăn cơm "ké" nhé”.
Tôi im lặng. Tôi biết anh đang hối hận. Nhưng điều anh nhớ có lẽ không hẳn là tôi, mà là cảm giác được một người phụ nữ tận tâm chăm sóc vô điều kiện. Vì vậy tôi nói thẳng: "Món cháo này dễ nấu, tôi dạy anh, anh có thể tự làm".
Anh tỏ ra lúng túng rồi tìm cớ lẳng lặng ra về... Tôi ứng xử với người cũ như vậy có quá đáng không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Những năm gần đây, tình hình khí hậu, thời tiết tại khu vực Nam Bộ nói chung và TP HCM nói riêng có nhiều diễn biến bất thường do tác động của biến đổi khí hậu.
Các hiện tượng mưa lớn trái mùa, ngập lụt kéo dài tại khu vực thượng lưu và các vùng lân cận Thành phố, cùng với nguy cơ xâm nhập mặn ngày càng gia tăng trên lưu vực sông Sài Gòn và sông Đồng Nai, đã và đang tác động trực tiếp đến chế độ dòng chảy cũng như chất lượng nguồn nước thô phục vụ cấp nước sinh hoạt.
Hệ thống cấp nước hiện nay chưa đảm bảo khả năng điều tiết toàn diện khi xảy ra sự cố tại các nhà máy nước mặt hoặc tuyến ống truyền tải chính. Nhiều nhà máy đã vận hành trên 80% công suất, trong khi các tuyến ống trọng điểm chưa hoàn thiện do vướng giải phóng mặt bằng, hạn chế khả năng san sẻ nguồn.
Việc giảm khai thác nước ngầm cũng làm tăng áp lực lên hệ thống nước mặt, nhất là tại các khu vực cuối nguồn và đô thị hóa nhanh. Đồng thời, Nhà máy nước Bình An đang bảo trì, dự kiến hoạt động lại vào cuối Quý I/2026, khiến khả năng dự phòng nguồn nước ngắn hạn bị hạn chế.
Trước tình hình đó, Sawaco tập trung đảm bảo cấp nước ổn định, liên tục, duy trì chất lượng, áp lực và lưu lượng; đồng thời tăng cường xử lý sự cố, ưu tiên khu vực áp lực yếu. Công tác dự báo nhu cầu trong dịp lễ, Tết và mùa khô cũng được chú trọng để tối ưu vận hành hệ thống.
Để hiện thực hóa các mục tiêu đã đề ra, Tổng Công ty triển khai đồng bộ nhiều nhóm giải pháp từ nguồn, nhà máy đến mạng lưới phân phối và công tác ứng phó sự cố.
Tất cả các nhà máy và trạm cấp nước trên địa bàn Thành phố như cụm Nhà máy nước Thủ Đức, cụm Nhà máy nước Tân Hiệp, Nhà máy nước ngầm Tân Phú… luôn sẵn sàng vận hành tối đa theo điều độ.
Tổng Công ty đồng thời phối hợp chặt chẽ với ngành điện lực để bảo đảm nguồn điện ổn định, liên tục; tăng cường phối hợp với các đơn vị quản lý hồ Dầu Tiếng, hồ Trị An nhằm kiểm soát chất lượng nguồn nước thô đầu vào.
Chất lượng nước sau xử lý được kiểm soát nghiêm ngặt, bảo đảm đáp ứng quy chuẩn kỹ thuật quốc gia QCVN 01-1:2024/BYT của Bộ Y tế. Các nhà máy chủ động chuẩn bị đầy đủ vật tư, hóa chất, thiết bị dự phòng; thực hiện bảo trì, bảo dưỡng định kỳ để sẵn sàng ứng phó khi xảy ra sự cố, đặc biệt tại các trạm bơm, nhà máy xử lý và tuyến ống truyền tải chính.
Trước nguy cơ xâm nhập mặn và tác động của biến đổi khí hậu, Tổng Công ty xây dựng các kịch bản điều phối công suất giữa các nhà máy, sẵn sàng vận hành các trạm cấp nước dự phòng theo kế hoạch cấp nước an toàn. Các giải pháp cấp nước tạm thời như xe bồn, túi nước được chuẩn bị để phục vụ các khu vực trọng yếu khi cần thiết.
Ở cấp độ mạng lưới, các đơn vị quản lý chủ động rà soát hiện trạng, xây dựng phương án điều phối nhằm tăng áp lực và lưu lượng cho các khu vực nước yếu, đặc biệt là khu vực cuối nguồn. Các biện pháp như điều tiết van, đấu nối tăng áp, kiểm tra và sửa chữa kịp thời hệ thống van, đồng hồ tổng, trụ cứu hỏa được triển khai đồng bộ.
Công tác phối hợp với lực lượng phòng cháy, chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ được duy trì thường xuyên để bảo đảm các trụ cứu hỏa luôn trong trạng thái sẵn sàng.
Bên cạnh đó, việc súc xả mạng lưới định kỳ và đột xuất được thực hiện nhằm bảo đảm chất lượng nước sinh hoạt. Công tác tuần tra, bảo vệ các tuyến ống nước thô và ống truyền tải nước sạch được tăng cường; phối hợp với chính quyền địa phương xử lý tình trạng lấn chiếm hành lang an toàn tuyến ống, bảo đảm vận hành an toàn, liên tục.
Các trạm cấp nước dự phòng cũng được vận hành thử, bảo trì định kỳ để sẵn sàng đưa vào hoạt động khi cần thiết.
Trong trường hợp xảy ra sự cố, Sawaco kích hoạt ngay các phương án ứng phó theo từng cấp độ, phân công rõ trách nhiệm và tăng cường điều phối giữa Tổng Công ty với các đơn vị trực thuộc.
Nguồn nhân lực, vật tư, phương tiện và thiết bị sửa chữa luôn trong trạng thái sẵn sàng để xử lý nhanh các sự cố rò rỉ, xì bể, đặc biệt trên các tuyến ống truyền tải chính. Các phương án cấp nước bằng xe bồn tới bệnh viện, trường học và khu dân cư trọng điểm cũng được chuẩn bị nhằm bảo đảm nhu cầu sinh hoạt tối thiểu của người dân.
Với sự chuẩn bị chủ động và đồng bộ, Sawaco hướng tới mục tiêu bảo đảm cấp nước an toàn, ổn định, phục vụ hiệu quả nhu cầu sinh hoạt và phát triển đô thị của TP.HCM trong mùa khô năm 2026.
Tôi năm nay 32 tuổi, kết hôn được 4 năm, chưa có con. Chồng tôi bằng tuổi, chúng tôi quen nhau qua một nhóm bạn chung.
Ngày mới yêu, tôi thích ở anh sự chín chắn, vui tính và rất biết quan tâm người khác. Có lẽ vì bằng tuổi nên chúng tôi dễ chia sẻ, nói chuyện với nhau như những người bạn, không có cảm giác bị áp lực hay chênh lệch thế hệ như nhiều cặp đôi khác.
Ngay từ khi tìm hiểu, tôi đã biết chồng có một cô bạn thân khác giới chơi với nhau từ năm 15 tuổi. Họ học cùng trường cấp 2, cấp 3, cùng lớn lên, trải qua gần như mọi cột mốc quan trọng của tuổi trẻ. Cô ấy xinh đẹp, học giỏi và mới lập gia đình cách đây không lâu.
Thời điểm mới quen chồng, tôi không hề lấn cấn. Ngược lại còn thấy quý vì nghĩ rằng giữa nam và nữ vẫn có thể tồn tại tình bạn đẹp. Chồng cũng rất thoải mái giới thiệu cô ấy với tôi, không giấu giếm điều gì.
Nhưng sau khi cưới, sống chung và tiếp xúc với gia đình chồng nhiều hơn, tôi mới dần nhận ra mối quan hệ của chồng với cô gái kia thân thiết đến mức nào.
Từ khi về làm dâu, tôi nhận ra bố mẹ chồng rất quý cô ấy. Mẹ chồng gọi cô ấy là "con gái ruột", còn cô ấy thì xưng hô với chồng tôi là "anh trai", được đối xử như anh em trong nhà. Mỗi lần có dịp lễ Tết, cô ấy đều ghé thăm gia đình chồng tôi, hỏi han bố mẹ chồng rất thân tình.
Trong một lần cô ấy sang nhà bố mẹ chồng tôi chúc Tết, tôi mới biết về một câu chuyện thời trẻ, đó là hai người từng đùa với nhau rằng nếu đến 30 tuổi vẫn còn độc thân thì sẽ cưới nhau. Câu nói chỉ mang tính đùa vui thời học sinh, nhưng mỗi khi nhớ lại tôi vẫn thấy khó chịu.
Điều khiến tôi lấn cấn hơn là chồng tôi và bạn thân gần như biết mọi chuyện về nhau. Chồng tôi trong quá khứ yêu ai, trải qua chuyện gì, cô gái kia đều biết. Tất nhiên cô kia cũng vậy. Từ chuyện tình cảm, công việc, thu nhập cho đến những biến cố trong cuộc sống, người đầu tiên cô ấy tìm đến để chia sẻ thường là chồng tôi.
Có lần, bố cô ấy gặp tai nạn, thay vì gọi người thân, cô ấy lại gọi cho chồng tôi trong nước mắt. Chồng tôi cũng lo lắng, sốt sắng như chuyện của chính gia đình mình.
Ngày cưới của cô ấy diễn ra vài tháng trước. Chồng tôi tặng nửa cây vàng dù giá vàng đã tăng lên rất nhiều (4 năm trước khi chúng tôi cưới cô ấy cũng tặng nửa cây vàng).
Khi chồng lên sân khấu tặng quà, hai người bắt tay nhau, rồi cô ấy xúc động bật khóc, nói rằng chồng tôi là người bạn đồng hành quan trọng nhất suốt nhiều năm qua. Nhìn chồng mình cũng rưng rưng nước mắt, tôi ngồi dưới bỗng nhiên sượng sùng, thực sự cảm thấy khó chịu.
Cũng trong tiệc cưới cô bạn đó, tôi mới biết chồng tôi cũng gọi bố mẹ cô ấy là "ba mẹ". Đến nay, dù cả hai đều đã có gia đình riêng, họ vẫn thường xuyên liên lạc, gọi điện hỏi han và cập nhật cuộc sống cho nhau. Mỗi khi tôi bày tỏ sự không thoải mái, chồng lại cho rằng tôi suy nghĩ quá nhiều, rằng đó chỉ đơn thuần là tình bạn tri kỷ kéo dài nhiều năm.
Tuần trước, cô bạn thân của chồng bị lừa mất gần 200 triệu đồng. Trưa đang làm việc, chồng nhắn cho tôi một tin ngắn: "Trưa nay anh không về nhà đâu, xuống gặp bạn một chút". Bình thường, chồng vẫn thường tạt về nhà ăn cơm trưa cùng tôi vì cơ quan gần nhà.
Tôi nghĩ anh chỉ ghé thăm hỏi vài câu rồi về. Nhưng đến chiều tối vẫn không thấy đâu. Gần 5h chiều anh mới về nhà. Sau đó tôi mới biết anh đã dành cả buổi chiều để đưa cô bạn thân ăn, đi cà phê, đi dạo cho khuây khỏa vì sợ cô ấy suy sụp sau cú sốc mất tiền.
Tôi hiểu mất một khoản tiền lớn là chuyện không ai mong muốn. Nhưng hôm đó tôi vẫn cảm thấy chạnh lòng. Chồng tôi đi từ gần trưa đến chiều tối để ở bên an ủi một người phụ nữ khác, còn tôi ở nhà một mình đợi cơm.
Tối hôm đó tôi nói mình không thoải mái. Tôi không trách anh quan tâm bạn bè, chỉ là tôi thấy việc dành gần cả ngày bên cạnh một người phụ nữ khác, dù là bạn thân, cũng hơi quá.
Nhưng chồng tôi lập tức nổi nóng. Anh bảo tôi ích kỷ, nhỏ nhen và cố tình kiếm chuyện cãi nhau. "Bạn thân hơn mười mấy năm, giờ nó gặp chuyện lớn như vậy, anh không ở bên động viên thì còn là bạn bè gì nữa?", chồng tôi nói.
Tôi im lặng vì không biết phải trả lời thế nào. Có thể anh đúng. Nhưng trong khoảnh khắc đó, tôi không khỏi tự hỏi nếu người cần được an ủi hôm ấy là tôi, liệu anh có sẵn sàng bỏ cả buổi chiều để ở cạnh tôi như cách anh làm với cô ấy hay không?
Từ hôm ấy đến nay tôi mất ăn mất ngủ. Tôi hiểu rằng ai cũng có quyền giữ những mối quan hệ thân thiết của riêng mình. Nhưng thú thật, đôi khi tôi vẫn cảm thấy mình như người đến sau trong một mối quan hệ đã gắn bó quá lâu.
Liệu tôi có đang quá nhạy cảm, hay sự băn khoăn của tôi là điều bình thường khi chứng kiến chồng và một người phụ nữ khác thân thiết đến mức ấy? Liệu tôi đang ghen tuông vô lý, hay bất kỳ người vợ nào rơi vào hoàn cảnh của tôi cũng sẽ cảm thấy bất an?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!