Tôi năm nay 35 tuổi, đã ly hôn. Tôi sống cùng con gái 7 tuổi trong một căn hộ chung cư cũ ở Hà Nội. Căn hộ chưa tới 50m2 nhưng hai mẹ con sống vui vẻ bên nhau.
Tôi học ngành du lịch, từng làm lễ tân cho một khách sạn ở gần Hồ Gươm, trung tâm Thủ đô. Chồng cũ hơn tôi 4 tuổi, làm nhân viên kinh doanh cho một công ty thực phẩm nhập khẩu. Chúng tôi quen nhau trong một lần công ty anh tổ chức hội nghị khách hàng tại khách sạn nơi tôi làm việc.
Ngày đó, anh theo đuổi tôi nồng nhiệt, chân thành. Tôi nhớ có lần tan ca lúc gần nửa đêm, trời mưa lớn, anh đứng đợi trước sảnh đợi mấy tiếng đồng hồ để đưa tôi về. Một cô gái ngoài 20 tuổi như tôi khi ấy rất dễ rung động trước cảm giác được chăm sóc.
Chúng tôi yêu nhau gần 2 năm thì cưới. Đám cưới không quá lớn nhưng ấm cúng. Hai vợ chồng thuê nhà, bắt đầu cuộc sống giản dị như bao gia đình khác. Chúng tôi từng trải qua nhiều khó khăn, thăng trầm cùng nhau để giữ gìn tổ ấm. Có giai đoạn khó khăn đến mức hai vợ chồng phải tiết kiệm, đi xe buýt, ăn mì tôm để trả tiền góp nội thất cho căn hộ nhỏ. Nhưng ngày đó tôi thấy rất hạnh phúc.
Sau khi sinh con gái, tôi nghỉ việc. Ban đầu tôi chỉ định nghỉ vài tháng, nhưng rồi công việc của chồng ngày càng bận, con lại hay ốm nên tôi ở nhà luôn. Suốt 7 năm, cuộc sống của tôi chỉ xoay quanh chuyện chợ búa, cơm nước và chăm con.
Chồng tôi thì ngược lại. Công việc kinh doanh khiến anh thường xuyên gặp khách hàng, đi tiếp đối tác, ăn nhậu liên miên. Anh cũng thăng tiến nhanh, trở thành phó giám đốc kinh doanh của công ty.
Tôi thương chồng hay bị đau dạ dày nên tối nào cũng chuẩn bị sẵn đồ ăn nhẹ trong bếp, để khi anh về liền có đồ ăn luôn. Món tôi thường nấu nhất là cháo thịt nạc, bỏ thêm chút mộc nhĩ và gừng cho ấm bụng. Mỗi lần về khuya, anh ăn món này thường cảm thấy dễ chịu, đỡ đau dạ dày hơn.
Bạn bè thấy tôi chăm chồng đều khen tôi đảm đang, khéo vun vén gia đình. Chúng tôi vốn là một cặp hạnh phúc trong mắt người ngoài.
Cho đến ngày tôi phát hiện chồng ngoại tình với một cô nhân viên cấp dưới trong công ty. Cô ấy trẻ hơn tôi gần 10 tuổi, ngoại hình nổi bật, ăn mặc sành điệu và rất biết cách lấy lòng đàn ông.
Ngày bị tôi phát hiện, chồng tôi xin lỗi, tỏ ra hối hận. Nhưng anh không thể dứt ra khỏi người phụ nữ kia, hai người vẫn lén lút sau lưng tôi. Cuối cùng tôi đã quyết định ly hôn, dù khi đó tôi chẳng có gì, không công việc, không rõ tương lai.
Khi ra tòa ly hôn, tôi hỏi anh, vì sao phụ bạc mình, anh bảo: “Anh quá áp lực, ngột ngạt trong nhà”.
Tôi thấy mình thật nực cười. Hóa ra mỗi ngày tôi cặm cụi nấu nướng, chăm sóc nhà cửa sạch sẽ, ấm áp, lo lắng cho hai bên nội ngoại, nhiều năm không dám mua nổi thỏi son đắt tiền vì muốn tiết kiệm cho gia đình… lại là nguyên nhân khiến anh “ngột ngạt”.
Sau chuyện đó, tôi dứt khoát quên đi quá khứ, làm lại cuộc đời. Tôi vay bố mẹ ruột vài trăm triệu đồng, gộp chung với số tiền được chia sau ly hôn để mua lại căn hộ chung cư cũ, một mình nuôi con dù khi ấy chẳng có công việc lẫn tiền tiết kiệm.
Nhưng phụ nữ nhiều khi đến đường cùng lại học được cách mạnh mẽ. Tôi bắt đầu bán đồ ăn online. Ban đầu chỉ là vài hộp cháo dinh dưỡng cho trẻ con ở chung cư. Không ngờ khách ngày càng đông vì nhiều người khen đồ ăn vừa miệng, sạch sẽ.
Sau hơn 1 năm, tôi đã mở được một quán cháo nhỏ ngay dưới tòa nhà, thu nhập đủ để hai mẹ con sống ổn định. Tôi cũng bắt đầu học cách chăm sóc bản thân. Gần đây, tôi thường tập yoga, trang điểm nhẹ. Ai cũng khen tôi xinh đẹp hơn sau ly hôn.
Trong khi đó, chồng cũ chuyển ra sống với người phụ nữ kia. Tôi nghe bạn bè kể thường xuyên thấy họ đăng ảnh check-in nhà hàng sang trọng, đi du lịch cùng nhau. Tôi cũng không mấy để tâm.
Cho đến cách đây vài tuần, tôi nghe tin chồng cũ nhập viện vì xuất huyết dạ dày. Một người quen làm cùng công ty kể rằng hôm đến thăm anh nằm viện, anh hỏi: “Có quán nào bán cháo thịt nạc giống vợ cũ tôi nấu không?”.
Tôi nghe mà vừa buồn cười vừa thấy chua chát. Nhưng tôi vẫn nghĩ “chuyện chẳng liên quan đến mình”, cho tới cách đây vài hôm, anh bắt đầu đến quán của tôi ăn cháo. Có hôm anh lại lấy cớ sang thăm con, xem tôi nấu ăn rồi nói vu vơ: “Lâu rồi anh chưa được ăn món em nấu, hay là cho anh qua đây ăn cơm “ké” nhé”.
Tôi im lặng. Tôi biết anh đang hối hận. Nhưng điều anh nhớ có lẽ không hẳn là tôi, mà là cảm giác được một người phụ nữ tận tâm chăm sóc vô điều kiện. Vì vậy tôi nói thẳng: “Món cháo này dễ nấu, tôi dạy anh, anh có thể tự làm”.
Anh tỏ ra lúng túng rồi tìm cớ lẳng lặng ra về… Tôi ứng xử với người cũ như vậy có quá đáng không?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Để rồi lớn lên, tuy theo nghề viết lách (một nhà báo mảng âm nhạc ở Hà Nội), cuối cùng Khôi Minh vẫn trở về với niềm đam mê ca hát, học thanh nhạc bài bản, thường xuyên tổ chức minishow, ra album.
Mới nhất là album Cho nên tôi yêu - Khôi Minh hát Trịnh Công Sơn vừa ra mắt, kỷ niệm 25 năm ngày mất nhạc sĩ anh yêu thích bậc nhất.
Chia sẻ với Tuổi Trẻ Online, Khôi Minh kể đứa bé 5 tuổi ngày ấy dù chưa hiểu bao nhiêu những lời ca của Trịnh Công Sơn nhưng đã mơ hồ cảm nhận được cái mênh mênh mang mang mà người nhạc sĩ tài hoa đã tạo ra, với những "chiều tím loang vỉa hè", mưa bay trên tầng tháp cổ…
5 tuổi, đứa bé ấy đã cảm được sức gợi trong âm nhạc và ca từ của Trịnh Công Sơn, dù chỉ nghe những bài hát ấy một cách thụ động. Như thể từ trong vô thức đã luôn có Trịnh Công Sơn ở đó.
Khôi Minh chỉ chủ động nghe Trịnh Công Sơn là khi vào học cấp ba ở Hạ Long, Quảng Ninh, qua các băng cassette.
Ngay từ lúc đó, Khôi Minh đã không ngừng nghĩ tới việc một lúc nào đó sẽ làm album nhạc Trịnh của riêng mình.
Năm 2009, khi đang là một phóng viên trẻ, Khôi Minh đã ra album nhạc Trịnh đầu tiên, gồm hai bài hát Tình sầu và Chiều một mình qua phố, với sự hỗ trợ của nhạc sĩ Đỗ Bảo.
Giọng hát Khôi Minh mộc mạc, chân thành, nhận được nhiều lời khen ngợi trên các diễn đàn âm nhạc lúc đó. Khôi Minh đã nghĩ phải làm một album nhạc Trịnh dày dặn, nhưng phải đợi tới thời điểm dịch COVID-19, anh mới bắt đầu lên ý tưởng và bắt tay vào thực hiện.
Cũng mất 5 năm, trải qua nhiều minishow nhạc Trịnh, album Cho nên tôi yêu mới hoàn thành đúng dịp kỷ niệm 25 năm ngày mất của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.
Khôi Minh hát Nghe những tàn phai
Album gồm 10 sáng tác có tính chiêm nghiệm, khơi nguồn năng lượng tích cực, có khả năng nâng đỡ tinh thần người nghe trong những khúc quanh của đời sống.
Một món quà bất ngờ trong album này, đó là Khôi Minh mời được giọng ca thính phòng nổi tiếng Lan Anh song ca cùng anh bài Giọt lệ thiên thu.
Ngoài ra, Khôi Minh dũng cảm làm mới nhạc Trịnh khi có tới 5 trong số 10 bài được anh viết thêm (X-part), hoặc đọc rap và bè hòa giọng (vocal).
Khôi Minh lần đầu thử nghiệm rap có giai điệu do chính anh viết trong hai ca khúc Ở trọ và Hành hương trên đồi cao.
Các phần viết thêm của anh, có khi là biến tấu, phụ họa cho chủ đề ca khúc của Trịnh Công Sơn như trong Hôm nay tôi nghe hay Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui.
Cũng có khi là sự kết hợp ca khúc gốc với phần viết thêm tương đối độc lập để kể một câu chuyện giàu kịch tính và tương phản, như trong ca khúc Còn thấy mặt người…
Thừa nhận nhạc Trịnh là những tác phẩm hoàn mỹ cả về ngôn ngữ văn chương lẫn giai điệu, khó có thể làm tác phẩm hay hơn được nữa. Nhưng Trịnh Công Sơn truyền cảm hứng rất nhiều cho hậu sinh tiếp tục sáng tạo cùng ông.
Khôi Minh cho biết anh được truyền cảm hứng rất nhiều từ Hà Lê, một người trẻ thành công trong việc làm mới nhạc Trịnh, để viết X-part cho một số bài hát nhạc Trịnh.
Trong khi đó Hà Lê cho biết anh khâm phục sự dũng cảm của Khôi Minh khi X-part cho một số bài hát của Trịnh Công Sơn, cũng như làm album trong thời điểm mà hầu hết các ca sĩ rất ít làm.
Hà Lê cũng rất bất ngờ trước giọng hát của Khôi Minh, "chỗ trầm rất rền, ở đoạn cao rất ấm và trong".
Tôi làm dâu trong gia đình có hai anh em trai. Chồng tôi là con thứ, còn anh cả lấy vợ trước chúng tôi gần 7 năm. Vợ chồng tôi làm việc ở thành phố, cuộc sống không giàu nhưng tạm ổn. Chúng tôi có 3 đứa con, đứa lớn học cấp hai, đứa nhỏ nhất mới học xong mẫu giáo.
Bố mẹ chồng tôi sống ở quê, chủ yếu quanh quẩn chăm vườn tược và trông nom nhà cửa. Ông bà có lương hưu. Vợ chồng anh cả và 2 cháu nhỏ ở chung với bố mẹ chồng. Anh chị làm kinh doanh, có đồng ra đồng nào nên kinh tế không quá chật vật.
Mối quan hệ giữa tôi và chị dâu không có mâu thuẫn lớn. Nhưng từ ngày về làm dâu, tôi luôn cảm nhận chị là người rất xông xáo, thích đứng ra sắp xếp mọi việc và đôi khi thích quyết định thay người khác.
Trong các buổi họp mặt gia đình, chị thường là người lên kế hoạch, phân công từng người làm gì. Từ chuyện cúng giỗ, cưới hỏi đến việc sửa nhà cho bố mẹ, chị đều muốn là người đưa ra ý kiến cuối cùng.
Mọi người thường bảo chị nhiệt tình. Tôi cũng công nhận điều đó. Nhưng đôi khi sự nhiệt tình ấy khiến người khác có cảm giác bị quản lý hơn là được quan tâm. Bởi vậy nên tôi và chồng vốn ít va chạm. Hai vợ chồng ở thành phố, có việc gì cần hỗ trợ bố mẹ thì gửi tiền hoặc về quê phụ giúp. Ngoài ra, chúng tôi ít tham gia vào những chuyện nội bộ trong nhà.
Thông thường vào dịp nghỉ hè, tôi thường dẫn các con về ông bà nội chơi vài ngày rồi về lại thành phố. Hè năm nay, 3 đứa nhỏ nhà tôi muốn về quê nội chơi 1 tháng để "xả hơi" sau cả năm học. Khi gọi điện hỏi ý kiến, bố mẹ chồng vui lắm. Bố chồng còn chủ động dọn lại căn phòng phía sau để các cháu ngủ. Ông bà hào hứng đến mức ngày nào cũng gọi video hỏi khi nào các cháu về.
Tôi thấy vậy cũng yên tâm. Thế nhưng chỉ một tuần sau khi gửi 3 con về quê, tôi gặp một tình huống rất khó chịu. Trong nhóm chat gia đình gồm bố mẹ chồng, vợ chồng anh cả và vợ chồng tôi, chị dâu bất ngờ nhắn: "Cơm gạo thì ông bà, hai bác nuôi được. Nhưng hè nắng nóng, bật điều hòa suốt ngày cho các cháu cũng tốn điện. Cô chú hỗ trợ thêm 1 triệu đồng/tháng tiền điều hòa nhé".
Nhóm chat bỗng im lặng. Bố mẹ chồng không trả lời. Chồng tôi đọc xong cũng chỉ nhìn tôi rồi cười gượng. Một triệu đồng mỗi tháng thật ra không phải số tiền lớn với gia đình tôi. Trước khi gửi con về quê, tôi cũng biếu bố mẹ chồng vài triệu đồng để ông bà thêm tiền đi chợ.
Nếu chị dâu gọi riêng cho tôi, nói rằng hè này nhà đông người hơn, chi phí sinh hoạt tăng, tôi sẵn sàng gửi thêm tiền cho bố mẹ mà không cần ai nhắc.
Điều khiến tôi khó chịu là cách chị nói. Chị không hỏi ý kiến bố mẹ chồng. Chị cũng không trao đổi riêng với chúng tôi mà đứng ra thông báo ở nhóm chung như một người có quyền quyết định thay cả gia đình. Tôi còn chưa kịp phản ứng thì chị nhắn tiếp: "Nhà đông trẻ con lắm. Điện nước tăng nhiều. Mọi người thông cảm".
Tối hôm ấy, anh cả gọi điện cho chồng tôi. Anh nói lòng vòng một hồi rồi bảo: "Thực ra vợ anh cũng có cái lý. Nhà đông người hơn thì chi phí tăng thật". Chồng tôi chỉ đáp: "Nếu bố mẹ cần thì chúng em gửi thêm. Nhưng chuyện đó để bố mẹ nói sẽ hợp lý hơn".
Tôi liền gọi cho mẹ chồng, bảo rằng bà yên tâm, tôi sẽ lo điện nước đầy đủ. Nhưng mẹ chồng lại cười xòa bảo rằng các con gửi cháu về là ông bà vui rồi, không cần tính toán chi li.
Sau câu chuyện chị dâu đòi tiền điều hòa tôi bắt đầu suy nghĩ rất nhiều. Tôi chợt nhận ra đây không phải lần đầu tiên chị dâu cư xử như vậy. Rốt cuộc trong nhà bố mẹ chồng vẫn là người nắm mọi việc sinh hoạt, anh chị đóng tiền ăn hằng tháng chứ có phải nuôi ông bà đâu? Vì sao chị dâu lại thích "lãnh đạo", "làm chủ" gia đình?
Năm ngoái, khi sửa lại mái hiên nhà bố mẹ, chị cũng là người lập bảng chi phí rồi gửi cho cả nhà, phân bổ mỗi người đóng bao nhiêu tiền. Một lần khác, khi bố chồng nhập viện kiểm tra sức khỏe, chị tự quyết định ai trực ngày nào rồi thông báo cho mọi người thực hiện.
Mọi việc chị làm đều có vẻ đúng. Nhưng điều khiến người khác khó chịu là chị luôn đặt mình vào vị trí người điều phối, người quản lý, trong khi bố mẹ chồng vẫn còn khỏe mạnh và hoàn toàn có thể tự quyết định.
Tôi không biết mình đang quá nhạy cảm hay chị dâu thực sự đã đi quá giới hạn. Chị là người sống chung với bố mẹ chồng, kỳ nghỉ hè có các cháu về chị cũng thêm việc, vất vả hơn, chị muốn mọi thứ rõ ràng, sòng phẳng để không ai cảm thấy bị thiệt thòi cũng không phải điều vô lý.
Nhưng với tôi, điều khiến mình khó chịu chưa bao giờ là số tiền phải bỏ ra. Nếu bố mẹ cần, tôi sẵn sàng gửi nhiều hơn thế. Thứ khiến tôi chạnh lòng là thái độ của chị, cảm giác tình thân giữa ông bà và cháu chắt bị đem ra tính toán như một khoản chi phí cần quyết toán.
Trong câu chuyện này, chị dâu của tôi làm đúng hay không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Theo Hãng tin AFP, Bộ Ngoại giao Philippines ngày 2-4 cho biết cam kết này được đưa ra sau cuộc điện đàm "hiệu quả" giữa Ngoại trưởng Theresa Lazaro và người đồng cấp Iran.
Theo đó, phía Tehran bảo đảm các tàu treo cờ của Philippines sẽ được lưu thông "an toàn, thông suốt và nhanh chóng" qua eo biển Hormuz.
Động thái trên được kỳ vọng giúp đảm bảo nguồn cung ổn định dầu mỏ và phân bón cho Philippines - quốc gia vốn phụ thuộc lớn vào nhập khẩu năng lượng từ Trung Đông. Ngoại trưởng Lazaro xác nhận hai bên đã đạt được "nhận thức tích cực" về an toàn hàng hải và an ninh năng lượng.
Cùng ngày, một quan chức cấp cao Iran cho biết nước này sẵn sàng ký các thỏa thuận với các quốc gia châu Âu, châu Á và Ả Rập về việc sử dụng eo Hormuz, đồng thời khẳng định Tehran đang "kiểm soát hoàn toàn" tuyến hàng hải này và sẽ mời các nước có nhu cầu tham gia thỏa thuận, theo Hãng tin TASS.
Trước đó, Tổng thống Philippines Ferdinand Marcos Jr đã ban bố tình trạng khẩn cấp năng lượng quốc gia, khẳng định "không loại trừ bất kỳ phương án nào" để ứng phó với giá nhiên liệu tăng cao kỷ lục do tác động của chiến sự tại Trung Đông.
Trong diễn biến liên quan, Ngoại trưởng Lazaro từng gặp đại sứ Iran tại Manila để đề nghị công nhận Philippines là "quốc gia không thù địch".
Về tình hình trong nước, đơn vị vận hành nhà máy lọc dầu duy nhất của Philippines cho biết gần đây đã phải mua khoảng 2,5 triệu thùng dầu thô từ Nga trong tình thế "cực kỳ cần thiết", do thiếu nguồn cung giữa xung đột Trung Đông. Đây được cho là thương vụ hiếm thấy, khi Mỹ trước đó chưa nới lỏng trừng phạt Nga liên quan chiến sự Ukraine.