Tôi và chồng cưới nhau 8 năm, có một con gái đang học lớp 1. Ba năm trước, tôi mang bầu lần thứ 2 nhưng không may bị thai ngoài tử cung. Khi phát hiện, thai đã khá lớn phải phẫu thuật, đồng thời cắt luôn một bên vòi trứng. Kể từ đó, dù rất mong muốn, tôi vẫn chưa thể sinh thêm con.
Thấy tôi áp lực, chồng động viên, rằng dù sao chúng tôi cũng có con gái rồi, không cần quá lo lắng. Đợi vài năm nữa, nếu vẫn không thể mang thai, chúng tôi có thể nghĩ đến phương pháp thụ tinh bằng ống nghiệm.
Mỗi lần nghe chồng nói vậy, tôi đều thấy mình thật sự may mắn vì có một người chồng tâm lý, yêu thương vợ.
Rồi một ngày, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ. Cô ấy tự giới thiệu là Thanh – đồng nghiệp làm cùng phòng với chồng tôi. Và chính vì làm cùng phòng, nên cô ấy biết chồng tôi đang trong “tầm ngắm” của một nữ đồng nghiệp khác. Người đó chưa chồng, xinh đẹp.
Thanh nói, là phụ nữ, lại từng bị chồng phản bội, cô ấy không muốn tôi lại rơi vào cảnh giống cô ấy nên nhắn tôi để ý “giữ chồng”. Ở cơ quan, Thanh sẽ thay tôi để ý mọi chuyện.
Thanh nhắn với tôi: “Chuyện em nhắn với chị đừng để anh ấy biết nhé. Dù sao cũng là đồng nghiệp, mỗi ngày đều nhìn mặt nhau”. Và cứ thế, đều đặn mỗi ngày, mỗi tuần, chồng tôi tăng ca về muộn, hay có dịp đi đâu, nay trà nước chỗ nào, Thanh đều nhắn cho tôi biết.
Lúc đầu, tôi cho rằng cô ấy quá nhiều chuyện. Tám năm sống chung, tính chồng tôi thế nào, chẳng lẽ tôi còn không hiểu rõ. Anh ấy luôn nghiêm túc, đàng hoàng, đặc biệt ghét chuyện lăng nhăng.
Nhưng một ngày, Thanh nhắn cho tôi, nói hôm nay cô gái kia kêu thèm trà sữa. Chồng tôi lập tức đặt mua trà sữa cho cả phòng. Tối đó, tôi hỏi chồng: “Nay anh mua trà sữa cho em nào ở cơ quan à?”. Anh ấy nhìn tôi thoáng sững sờ như muốn hỏi làm sao mà tôi biết, sau đó nhẹ cười trả lời: “Vừa rồi anh được tăng bậc lương nên khao nhẹ trà sữa, cà phê cho mọi người ấy mà. Em cài gián điệp trong cơ quan anh à?”.
Anh ấy đùa nhưng tôi thấy không vui, linh cảm có vẻ như có gì đó không ổn lắm. Một lần khác, Thanh nhắn tôi: “Nay em thấy con bé kia đưa cho chồng chị một túi đồ, hình như mua áo cho chồng chị. Chị xem có phải không?”.
Đúng tối đó, chồng tôi mang về 3 cái áo sơ mi kẻ ca rô mới. Anh nói, cửa hàng gần cơ quan giảm giá, mấy anh đồng nghiệp đi mua nên rủ đi. Tôi cáu kỉnh với chồng: “Thôi anh đừng lừa em nữa. Xưa nay anh có tự mua quần áo bao giờ. Là ai mua tặng anh phải không?”. Chồng hỏi tôi đang nói bậy bạ cái gì thế, có ai mua áo tặng anh thì đã phúc 3 đời.
Anh ấy còn gắt gỏng, bảo tôi dạo này đổi tính đổi nết, toàn ăn nói, nghĩ ngợi linh tinh. Nhưng những thông tin mà Thanh nói với tôi đều trùng khớp, chỉ có điều qua anh thì mọi chuyện theo chiều hướng khác.
Kể từ đó, tôi hay để ý điện thoại của chồng, nhiều lần còn lén lút dò mật khẩu. Một lần chồng bắt gặp, anh đọc luôn mật khẩu cho tôi mở vào. Anh nói, mật khẩu là kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi, anh chưa từng đổi. Chỉ vì bao năm nay tôi không hỏi nên anh không nói.
Tôi cũng để ý giờ đi giờ về của anh, xem cách anh ăn mặc như thế nào. Có gì lạ tôi đều thắc mắc. Và lần nào anh ấy cũng trả lời trôi chảy như đã chuẩn bị sẵn phương án để đối phó.
Cho đến một hôm, Thanh nhắn cho tôi: “Thấy con bé kia kể là chồng chị nói chị không sinh được nữa, mà bố mẹ anh ấy thì áp lực con trưởng phải có con trai. Anh ấy còn đùa là cho anh ấy gửi bé kia một đứa con đấy!”.
Đọc dòng tin nhắn này thì tôi không nhịn nổi nữa. Những chuyện đó, nếu chồng tôi không nói ra thì ai biết. Hóa ra, anh chỉ giả vờ tử tế, thâm tâm cũng coi thường, chán nản vì tôi không còn khả năng sinh con.
Tối đó, vợ chồng tôi căng thẳng tột cùng. Tôi nhắc lại chuyện anh vì một ly trà sữa cho tình nhân mà mua luôn cho cả phòng, nhắc lại chuyện mấy cái áo sơ mi anh nói tự mua thực chất là do người tình tặng, và cả chuyện anh nhờ người ta đẻ con trai. Cuối cùng, không kìm chế nổi cảm xúc, tôi gào lên: “Đúng là cha nào con nấy, anh cũng ngoại tình, gái gú hệt bố anh thôi”.
Tôi vừa dứt lời đã nhận từ chồng một cái tát đau điếng: “Em nói luyên thuyên gì cũng được, đừng có lôi bố mẹ tôi vào đây”. Tôi ôm mặt, cái tát rất đau, nhưng không đau bằng cõi lòng tôi lúc ấy. Anh ta đánh tôi. Từ trước tới giờ một câu nói nặng cũng không có. Giờ sự thật bị phanh phui, anh ấy lộ rõ bộ mặt thật rồi.
Sau khi bình tĩnh lại, anh nói anh đánh tôi là sai, còn những chuyện khác là do tôi tự vẽ. Anh ấy nói tôi hình như mắc vấn đề về tâm lý, nên đi khám bệnh.
Tôi cười chua chát. Cuộc hôn nhân này đã không còn giữ được nữa rồi. Trong cơn tức giận, tôi lôi máy tính ngồi viết đơn ly hôn. Dù anh giải thích, níu kéo nhưng lòng tôi đã quyết, không ai có thể thay đổi được.
Chưa đầy một năm sau ly hôn, tôi biết tin anh cưới vợ mới. Tôi vào trang cá nhân của anh, thấy anh đăng ảnh cưới gắn tên tài khoản Thanh Thanh với dòng trạng thái: “Vầng dương mới của tôi”. Cô dâu Thanh Thanh kia đứng cạnh chồng tôi trong tà váy cưới tươi xinh, rạng rỡ. Tôi tự hỏi, sao cô này cũng tên là Thanh nhỉ?
Tôi nhắn tin cho bạn thân chồng cũ, cũng là đồng nghiệp của anh, hỏi có phải hai người họ đã dan díu nhau từ khi vợ chồng tôi còn chưa ly hôn hay không? Anh ta trả lời: “Không phải, chồng em mà em còn không rõ à? Thanh Thanh thích chồng em lâu rồi nhưng cậu ấy không có tính đó. Chính là thời điểm em hay ghen tuông, vợ chồng lục đục, cô ta luôn ở bên động viên, chia sẻ. Sau khi bọn em quyết định ly hôn, chính Thanh là người giúp chồng em vượt qua cú sốc đổ vỡ đó. Anh cũng không hiểu sao bọn em lại phải đến nông nỗi ấy”.
Tôi sững sờ. Giờ thì tôi mới hiểu ra mọi chuyện. Chính là cô ta lấy lòng chồng tôi không được nên quyết định phá đám từ tôi. Cô ấy từng bước từng bước một gieo cho tôi nỗi nghi ngờ, mất niềm tin vào chồng rồi tự dựng lên mọi chuyện. Và tôi đã tin cô ta như một kẻ ngốc, mỗi ngày lại dùng sự nghi ngờ của mình đẩy chồng tôi vào vòng tay cô ấy.
Vợ chồng một khi đã không có sự tin tưởng, đổ vỡ là chuyện sớm muộn mà thôi. Khi tôi biết được sự thật, hối hận thì đã quá muộn…
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngày 4-4, Công an phường Lâm Viên - Đà Lạt xác nhận đã tìm được em T.M.B.Y. (14 tuổi), nữ sinh mất liên lạc sau khi tan học thêm, khiến gia đình, nhà trường và lực lượng chức năng phải khẩn trương tổ chức tìm kiếm trong 2 ngày qua.
Theo thông tin từ cơ quan công an, T.M.B.Y. đã trở về nhà an toàn sau 2 ngày mất liên lạc. Gia đình đã gửi lời cảm ơn đến các cơ quan, đơn vị đã hỗ trợ tìm kiếm, đưa nữ sinh trở về với người thân. Gia đình không thông tin thêm về việc vì sao em mất liên lạc trong những ngày qua, cũng như hoàn cảnh cụ thể khi tìm thấy em.
Trước đó, ngày 2-4, chị L.T.H.T. cho biết gia đình đã đến Công an phường Lâm Viên - Đà Lạt và Công an phường Xuân Hương - Đà Lạt trình báo việc mất kết nối với con gái là T.M.B.Y. suốt nhiều giờ.
Theo gia đình, khoảng 17h ngày 1-4, em Y. được người thân đưa đến học thêm tại một trung tâm trên đường Hùng Vương. Đến khoảng 18h45 cùng ngày, sau khi tan học, người nhà đến đón nhưng không thấy em còn ở lớp và cũng không thể liên lạc.
Thông tin ban đầu từ gia đình cho biết trước thời điểm mất liên lạc, tâm lý của em vẫn bình thường. Nhà trường sau đó cũng phối hợp cùng gia đình và lực lượng chức năng triển khai các biện pháp tìm kiếm.
Trong những ngày em mất liên lạc, Công an phường Lâm Viên - Đà Lạt và Công an phường Xuân Hương - Đà Lạt đã rà soát, trích xuất dữ liệu từ hệ thống camera an ninh trên nhiều tuyến đường để phục vụ việc xác minh, tìm kiếm tung tích.
Ở tuổi 29, sau khi làm kế toán ở 3 công ty từ lúc ra trường, tôi quyết định gom hết vốn liếng và lòng can đảm để chuyển đến một thành phố lớn.
Xung quanh tôi, nhiều bạn bè đồng trang lứa đã yên bề gia thất, nhìn lại mình vẫn đi về lẻ bóng, tôi bắt đầu nóng ruột. Tôi đặt mục tiêu rõ ràng khi đến vùng đất mới, đó là tìm một công việc ổn định và một người đàn ông ưng ý để kết hôn, cùng nhau xây dựng tổ ấm.
Thế rồi, tôi gặp T., người đàn ông hơn tôi 6 tuổi, chững chạc và thành đạt. Ngay từ những buổi đầu tiếp xúc, cách nói chuyện lấp lửng, nửa đùa nửa thật nhưng đầy quan tâm của T. khiến tôi tin rằng anh cũng đang cô đơn và đang tìm kiếm một nửa của đời mình.
Sự chủ động và khéo léo của anh nhanh chóng đánh gục một cô gái đang khát khao yêu thương như tôi. Tôi mạnh dạn tiến tới, ngỡ tưởng mình đã chạm tay vào hạnh phúc đích thực do chính mình nỗ lực tìm kiếm.
Nhưng cuộc đời chẳng như mơ. Đến khi tôi nhận ra mình đã yêu anh sâu sắc, thì sự thật nghiệt ngã phơi bày: T. đã có vợ và 2 con.
Khi tôi khóc lóc, đòi chia tay, T. đã dùng cái mồm dẻo kẹo của mình để dỗ dành. Anh ôm chặt lấy tôi, thề thốt rằng tình cảm vợ chồng anh đã nguội lạnh từ lâu, hai người hiện đã ly thân.
Lý do anh vẫn chưa thể dứt khoát với vợ là vì muốn con cái có cuộc sống yên ổn, vượt qua năm học cuối cấp mà tâm lý không bị ảnh hưởng bởi chuyện của bố mẹ. Chờ con thi xong, anh và vợ sẽ ra tòa. Người anh yêu và muốn lấy làm vợ chỉ có mình tôi.
Lời nói của anh như có một ma lực khiến tôi tin tưởng. Tôi như người say, khấp khởi hy vọng và tin vào cái ngày được đường đường chính chính về chung một nhà với người mình yêu. Để đẩy nhanh tiến độ ra tòa của anh và vợ, tôi đã làm một việc mà bây giờ nghĩ lại thấy vừa nực cười vừa đáng xấu hổ: Nhắn tin khiêu khích vợ anh.
Qua những lời T. kể, tôi luôn hình dung vợ anh là một người phụ nữ khô khan, cứng nhắc, khắt khe và thực dụng. Tôi cũng tự suy đoán, dẫu không còn tình cảm với T., chị cũng sẽ cố bấu víu lấy cái vỏ bọc gia đình hạnh phúc cho con.
Người phụ nữ này chắc chắn sẽ sốc khi biết chồng mình có nhân tình bên ngoài. Tôi nhắn tin cho chị với tâm thế của một người thắng cuộc.
Nhưng phản ứng của chị lại nằm ngoài tưởng tượng của tôi. Chị không gọi điện chửi bới, không đe dọa, cũng chẳng hề khóc lóc. Chị chỉ nhắn lại cho tôi một dòng ngắn gọn: "Em có biết mình là nạn nhân thứ mấy không?".
Dòng tin nhắn ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu tôi, khiến tôi bàng hoàng tỉnh ngộ.
Sau đó, tôi xin hẹn gặp chị tại một quán cà phê yên tĩnh. Nhìn người đàn bà đối diện với vẻ ngoài thanh lịch, điềm đạm và ánh mắt đầy sự thương hại dành cho tôi, tôi bỗng thấy mình nhỏ bé và thảm hại vô cùng.
Chị kể, có một số cô gái cũng từng tin T. là người đàn ông độc thân, hoặc tin vào bài văn mẫu "chờ con thi xong sẽ ly hôn".
Hóa ra, T. không chỉ có mình tôi. Anh ta như một kẻ săn mồi chuyên nghiệp, gặp ai cũng thề thốt, cũng coi người đó là duy nhất. Vợ anh ta đã quá chán chường, tình cảm khô héo từ lâu nên chẳng buồn níu kéo hay ghen tuông. Chị giữ cuộc hôn nhân này chỉ vì con cái và tài sản.
Người phụ nữ còn cho biết, khi chiếm được tình cảm và lòng tin của mỗi cô gái, T. sẽ rủ rê đầu tư chung, hoặc giả vờ gặp khó khăn để vay tiền làm ăn.
Nghe đến đó, sống lưng tôi lạnh toát, mồ hôi hột tuôn ra. Tôi nhớ lại tuần trước, T. cũng nói với tôi về một dự án bất động sản rất tiềm năng và bảo tôi có khoản tiết kiệm nào thì gom lại để anh đứng tên đầu tư hộ.
May mắn thay, bản tính cẩn thận của nghề kế toán đã giữ tôi lại, tôi lấy lý do tiền gửi tiết kiệm dài hạn chưa rút được để trì hoãn.
Bước ra khỏi quán cà phê, chân tôi chỉ muốn khụy xuống không thể bước tiếp. Tôi cay đắng nhận ra, cái gọi là "hạnh phúc do mình ra sức cố gắng có được" hóa ra chỉ là giả dối.
Tôi viết những dòng tâm sự này không phải để thanh minh cho cái sai của mình, bởi làm người thứ ba, dù có bị lừa dối thì vẫn là sai. Tôi muốn chia sẻ câu chuyện của chính mình như một bài học cảnh tỉnh gửi đến những cô gái trẻ, đặc biệt là những ai đang ở ngưỡng cửa 30, đang nóng ruột muốn tìm một chỗ dựa ở thành phố lớn.
Đừng vì cái mác "đã ly thân", đừng vì những lời hứa hẹn tương lai mà nhắm mắt đưa chân. Hãy tỉnh táo để bảo vệ bản thân, bảo vệ lòng tự trọng và cả túi tiền của mình, bởi hạnh phúc đích thực không bao giờ được xây dựng trên sự dối trá và tổn thương của người khác.
Ba năm trước, tôi gặp Minh - là chồng tôi bây giờ. Thời điểm đó, anh là đàn ông có vợ. Còn tôi là một cô gái độc thân xinh đẹp, công việc thu nhập tốt và có không ít đàn ông theo đuổi. Dĩ nhiên, trong số đàn ông tán tỉnh tôi có cả đàn ông đã có vợ.
Từ khi biết yêu, tôi đã tự đặt ra ranh giới cho mình là phải tránh xa đàn ông đã có gia đình. Đó không hẳn là vì vấn đề đạo đức, mà là vì tôi thấy nó quá khổ sở và phiền phức.
Bạn bè tôi có vài người đã dính vào những mối quan hệ như thế, vui thì ít mà tủi thân khóc lóc thì nhiều. Những cuộc tình vụng trộm chỉ cho người ta cảm giác thú vị ban đầu mà thôi.
Minh không giống những người đàn ông khác. Minh không tán tỉnh tôi, mặc dù chúng tôi có nhiều lần gặp nhau cả vì công việc lẫn tình cờ. Ngay cả lời khen “em rất xinh đẹp” mà tôi vẫn thường được nghe, anh cũng chưa từng nói. Những câu chuyện của chúng tôi, ngoài công việc cần bàn tới, chỉ là vài câu thăm hỏi xã giao mà thôi.
Sự đàng hoàng nghiêm túc của anh khiến tôi chú ý. Kiểu đàn ông này mới thực sự là chỗ dựa đáng tin, là bến đỗ bình yên cho người phụ nữ của họ. Sau này, khi tôi biết anh đã lấy vợ 7 năm nhưng chưa có con, nguyên nhân bắt đầu từ vợ và họ vẫn rất yêu nhau thì tôi chuyển sang ngưỡng mộ. Đàn ông chung tình như vậy có lẽ không nhiều.
Tôi không biết mình đã thích Minh từ bao giờ. Tình cảm ấy giống như một cái cây hoang dại, dù cho tôi không cố tình tưới tắm, chăm sóc, nó vẫn ngày một lớn lên. Cho đến một ngày, mọi thứ đã thể hiện ra trên cả lời nói, hành động, ánh nhìn mà tôi không thể giấu.
Minh nhận ra điều đó và anh đã thẳng thắn nói: “Em là một cô gái xinh đẹp và giỏi giang. Em sẽ gặp được người đàn ông tốt. Anh yêu vợ anh và tình yêu đó không vì bất cứ lý do gì mà thay đổi".
Anh nói ra như muốn dựng lên một bức tường rào để tôi không thể vượt qua. Nhưng xưa nay, có anh hùng nào qua nổi ải mĩ nhân, huống hồ Minh không phải là anh hùng. Anh ấy cũng chỉ là một người đàn ông như bao đàn ông khác, dù trái tim có cứng đến mấy, được yêu nhiều rồi cũng sẽ mềm thôi.
Tôi đã yêu anh đến quên cả lý trí, quên cả quy tắc tự mình đặt ra. Người ta vẫn nói, những mối tình "đúng người nhưng sai thời điểm" chỉ mang lại khổ đau. Vậy thì tôi sẽ làm cho tôi và anh trở nên một cuộc tình đúng người, đúng thời điểm.
Ngày tôi thông báo có thai, Minh không vui. Tôi biết, anh vẫn rất yêu vợ, chỉ là không thể vượt qua những tình cảm mới mẻ mà tôi mang đến. Tôi cũng biết, anh chỉ là yếu lòng, chưa từng có ý định bỏ vợ. Nhưng đó là khi tôi chưa có thai.
Một người đàn ông kết hôn 7 năm vẫn chưa được làm cha, chắc chắn anh ta sẽ không chối từ một đứa trẻ. Vậy nên, khi tôi giả vờ nói: “Em sẽ bỏ đứa bé”, nét mặt anh hoảng hốt: “Cho anh một chút thời gian để thu xếp mọi chuyện".
Anh ly hôn nhanh hơn tôi nghĩ. Anh đã chọn cách nói thật với vợ và chị ấy khuyên anh hãy chọn đứa con. Chị cũng là người chủ động viết đơn ly hôn để tôi và anh danh chính ngôn thuận đến với nhau trước khi cái thai ngày một lớn để tránh điều tiếng.
Chính sự rộng lượng của chị càng khiến anh đau khổ. Bản thân tôi cũng không tránh khỏi sự áy náy và day dứt. Nhưng tình yêu vốn chỉ có hai người. Nếu không phải là chị buông tay thì người đau khổ sẽ là tôi mà thôi.
Tôi đã chủ động hẹn gặp vợ anh một lần trước đám cưới. Tôi nghĩ mình nên nói vài lời với chị, ít nhất là một câu xin lỗi đàng hoàng. Chị hiền lành và ít nói, dáng vẻ hiền thục, đoan trang. Chị bảo bản thân đã từng nghĩ đến chuyện dừng lại để anh tìm hạnh phúc mới. Và sự xuất hiện của tôi đã giúp chị dễ dàng quyết định hơn.
“Anh ấy xứng đáng có một hạnh phúc trọn vẹn. Điều này, chị nhờ em”, chị ấy nói rồi đứng dậy bước đi nhẹ nhàng nhưng lòng tôi nặng trĩu.
Hiện tại, con gái tôi đã 2 tháng tuổi. Cuộc hôn nhân của tôi nhìn bề ngoài là một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Minh vẫn là người đàn ông tốt như vốn có. Anh chăm sóc tôi thời kì thai nghén và ở cữ. Anh luôn thể hiện là người chồng chu đáo, người cha tuyệt vời. Nhưng trong mắt anh, tôi không nhìn thấy tình yêu thật sự.
Ngày mới cưới, tôi từng tỉnh dậy lúc giữa đêm, thấy anh vẫn còn thức, trên tay là điện thoại có bức hình của vợ cũ. Anh ngắm bức ảnh chăm chú đến mức không hề nhận ra tôi vừa trở mình thức giấc bên cạnh.
Tôi vốn nghĩ, anh cần thời gian để quên đi cuộc hôn nhân cũ. Dù gì anh và chị ấy từng yêu nhau và có 7 năm vợ chồng. Tình cảm ấy không dễ gì xóa được. Tôi sẽ cho anh thấy mình cũng có thể làm cho anh hạnh phúc. Ít nhất, tôi đã làm được điều mà vợ cũ anh không làm được, đó là cho anh được làm cha.
Nhưng rồi, vài hôm trước, điều đó lại lặp lại. Đêm ấy, sau khi cho con bú, tôi đặt con lại giường ngủ. Từ ngày tôi sinh con, Minh ngủ riêng phòng. Bởi vì tôi thấy, lần nào con dậy ăn đêm, anh cũng dậy theo. Anh nói xem tôi cần phụ gì không. Hoặc nếu con thức chơi, anh sẽ bế con cho tôi ngủ. Nhiều lần thấy anh sáng đi làm mệt mỏi, tôi bắt anh ngủ riêng cho tròn giấc.
Đồng hồ đã chỉ 2h sáng. Tôi nhẹ nhàng ghé sang phòng anh, chỉ đơn giản muốn ngắm anh ngủ. Nhưng thật bất ngờ, đèn làm việc trên bàn vẫn sáng. Và trong ánh đèn mờ ảo ấy, chồng tôi ngồi như bức tượng ngắm hình vợ cũ trên điện thoại. Bờ vai anh run run, hình như đang khóc.
Tôi trở lại phòng, tim như bị ai bóp nghẹt. Cái cảm giác nhìn thấy chồng mình say sưa ngắm nhìn ảnh một người đàn bà khác sẽ đau đớn thế nào, dù đó là vợ cũ. Anh vẫn còn yêu chị ấy, và có lẽ nhớ rất nhiều. Tôi mới chỉ bắt gặp 2 lần, còn những đêm khác thì sao. Có phải đêm nào anh ấy cũng nhớ về vợ cũ, ngay cả khi nằm cạnh tôi?
Tôi đã thua chị ấy rồi. Tôi thua kể từ khi bản thân quyết định dùng đứa trẻ để trói buộc người mình yêu. Tôi thua từ khi vợ anh quyết định buông tay để nhường chồng cho người khác. Một cuộc hôn nhân có được bằng toan tính sẽ không thể thắng một tình yêu sâu sắc, chân thành.
Tôi đã nghĩ đến việc ly hôn để trả anh về với vợ cũ. Họ yêu nhau nhiều như thế, có lẽ sẽ lại đón nhận nhau. Tôi yêu Minh, nhưng lại không cam tâm với việc chỉ có được thể xác của anh, còn trái tim vẫn thuộc về người đàn bà khác. Nếu là vậy, thà không có anh còn bớt đau hơn.
Tôi từng tìm cách để có Minh, giờ chính tôi lại muốn ly hôn. Nếu ly hôn, tôi sẽ luôn chỉ là một kẻ ích kỷ, sẽ có lỗi với con gái. Nhưng cuộc đời này dài lắm, tôi không nghĩ mình sẽ chịu được cảnh “đồng sàng dị mộng” với Minh đến hết đời.
Có phải sớm vẫn còn hơn muộn, tôi nên buông tay trả anh về cho vợ cũ?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.