Tôi và chồng cưới nhau 8 năm, có một con gái đang học lớp 1. Ba năm trước, tôi mang bầu lần thứ 2 nhưng không may bị thai ngoài tử cung. Khi phát hiện, thai đã khá lớn phải phẫu thuật, đồng thời cắt luôn một bên vòi trứng. Kể từ đó, dù rất mong muốn, tôi vẫn chưa thể sinh thêm con.
Thấy tôi áp lực, chồng động viên, rằng dù sao chúng tôi cũng có con gái rồi, không cần quá lo lắng. Đợi vài năm nữa, nếu vẫn không thể mang thai, chúng tôi có thể nghĩ đến phương pháp thụ tinh bằng ống nghiệm.
Mỗi lần nghe chồng nói vậy, tôi đều thấy mình thật sự may mắn vì có một người chồng tâm lý, yêu thương vợ.
Rồi một ngày, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ. Cô ấy tự giới thiệu là Thanh – đồng nghiệp làm cùng phòng với chồng tôi. Và chính vì làm cùng phòng, nên cô ấy biết chồng tôi đang trong “tầm ngắm” của một nữ đồng nghiệp khác. Người đó chưa chồng, xinh đẹp.
Thanh nói, là phụ nữ, lại từng bị chồng phản bội, cô ấy không muốn tôi lại rơi vào cảnh giống cô ấy nên nhắn tôi để ý “giữ chồng”. Ở cơ quan, Thanh sẽ thay tôi để ý mọi chuyện.
Thanh nhắn với tôi: “Chuyện em nhắn với chị đừng để anh ấy biết nhé. Dù sao cũng là đồng nghiệp, mỗi ngày đều nhìn mặt nhau”. Và cứ thế, đều đặn mỗi ngày, mỗi tuần, chồng tôi tăng ca về muộn, hay có dịp đi đâu, nay trà nước chỗ nào, Thanh đều nhắn cho tôi biết.
Lúc đầu, tôi cho rằng cô ấy quá nhiều chuyện. Tám năm sống chung, tính chồng tôi thế nào, chẳng lẽ tôi còn không hiểu rõ. Anh ấy luôn nghiêm túc, đàng hoàng, đặc biệt ghét chuyện lăng nhăng.
Nhưng một ngày, Thanh nhắn cho tôi, nói hôm nay cô gái kia kêu thèm trà sữa. Chồng tôi lập tức đặt mua trà sữa cho cả phòng. Tối đó, tôi hỏi chồng: “Nay anh mua trà sữa cho em nào ở cơ quan à?”. Anh ấy nhìn tôi thoáng sững sờ như muốn hỏi làm sao mà tôi biết, sau đó nhẹ cười trả lời: “Vừa rồi anh được tăng bậc lương nên khao nhẹ trà sữa, cà phê cho mọi người ấy mà. Em cài gián điệp trong cơ quan anh à?”.
Anh ấy đùa nhưng tôi thấy không vui, linh cảm có vẻ như có gì đó không ổn lắm. Một lần khác, Thanh nhắn tôi: “Nay em thấy con bé kia đưa cho chồng chị một túi đồ, hình như mua áo cho chồng chị. Chị xem có phải không?”.
Đúng tối đó, chồng tôi mang về 3 cái áo sơ mi kẻ ca rô mới. Anh nói, cửa hàng gần cơ quan giảm giá, mấy anh đồng nghiệp đi mua nên rủ đi. Tôi cáu kỉnh với chồng: “Thôi anh đừng lừa em nữa. Xưa nay anh có tự mua quần áo bao giờ. Là ai mua tặng anh phải không?”. Chồng hỏi tôi đang nói bậy bạ cái gì thế, có ai mua áo tặng anh thì đã phúc 3 đời.
Anh ấy còn gắt gỏng, bảo tôi dạo này đổi tính đổi nết, toàn ăn nói, nghĩ ngợi linh tinh. Nhưng những thông tin mà Thanh nói với tôi đều trùng khớp, chỉ có điều qua anh thì mọi chuyện theo chiều hướng khác.
Kể từ đó, tôi hay để ý điện thoại của chồng, nhiều lần còn lén lút dò mật khẩu. Một lần chồng bắt gặp, anh đọc luôn mật khẩu cho tôi mở vào. Anh nói, mật khẩu là kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi, anh chưa từng đổi. Chỉ vì bao năm nay tôi không hỏi nên anh không nói.
Tôi cũng để ý giờ đi giờ về của anh, xem cách anh ăn mặc như thế nào. Có gì lạ tôi đều thắc mắc. Và lần nào anh ấy cũng trả lời trôi chảy như đã chuẩn bị sẵn phương án để đối phó.
Cho đến một hôm, Thanh nhắn cho tôi: “Thấy con bé kia kể là chồng chị nói chị không sinh được nữa, mà bố mẹ anh ấy thì áp lực con trưởng phải có con trai. Anh ấy còn đùa là cho anh ấy gửi bé kia một đứa con đấy!”.
Đọc dòng tin nhắn này thì tôi không nhịn nổi nữa. Những chuyện đó, nếu chồng tôi không nói ra thì ai biết. Hóa ra, anh chỉ giả vờ tử tế, thâm tâm cũng coi thường, chán nản vì tôi không còn khả năng sinh con.
Tối đó, vợ chồng tôi căng thẳng tột cùng. Tôi nhắc lại chuyện anh vì một ly trà sữa cho tình nhân mà mua luôn cho cả phòng, nhắc lại chuyện mấy cái áo sơ mi anh nói tự mua thực chất là do người tình tặng, và cả chuyện anh nhờ người ta đẻ con trai. Cuối cùng, không kìm chế nổi cảm xúc, tôi gào lên: “Đúng là cha nào con nấy, anh cũng ngoại tình, gái gú hệt bố anh thôi”.
Tôi vừa dứt lời đã nhận từ chồng một cái tát đau điếng: “Em nói luyên thuyên gì cũng được, đừng có lôi bố mẹ tôi vào đây”. Tôi ôm mặt, cái tát rất đau, nhưng không đau bằng cõi lòng tôi lúc ấy. Anh ta đánh tôi. Từ trước tới giờ một câu nói nặng cũng không có. Giờ sự thật bị phanh phui, anh ấy lộ rõ bộ mặt thật rồi.
Sau khi bình tĩnh lại, anh nói anh đánh tôi là sai, còn những chuyện khác là do tôi tự vẽ. Anh ấy nói tôi hình như mắc vấn đề về tâm lý, nên đi khám bệnh.
Tôi cười chua chát. Cuộc hôn nhân này đã không còn giữ được nữa rồi. Trong cơn tức giận, tôi lôi máy tính ngồi viết đơn ly hôn. Dù anh giải thích, níu kéo nhưng lòng tôi đã quyết, không ai có thể thay đổi được.
Chưa đầy một năm sau ly hôn, tôi biết tin anh cưới vợ mới. Tôi vào trang cá nhân của anh, thấy anh đăng ảnh cưới gắn tên tài khoản Thanh Thanh với dòng trạng thái: “Vầng dương mới của tôi”. Cô dâu Thanh Thanh kia đứng cạnh chồng tôi trong tà váy cưới tươi xinh, rạng rỡ. Tôi tự hỏi, sao cô này cũng tên là Thanh nhỉ?
Tôi nhắn tin cho bạn thân chồng cũ, cũng là đồng nghiệp của anh, hỏi có phải hai người họ đã dan díu nhau từ khi vợ chồng tôi còn chưa ly hôn hay không? Anh ta trả lời: “Không phải, chồng em mà em còn không rõ à? Thanh Thanh thích chồng em lâu rồi nhưng cậu ấy không có tính đó. Chính là thời điểm em hay ghen tuông, vợ chồng lục đục, cô ta luôn ở bên động viên, chia sẻ. Sau khi bọn em quyết định ly hôn, chính Thanh là người giúp chồng em vượt qua cú sốc đổ vỡ đó. Anh cũng không hiểu sao bọn em lại phải đến nông nỗi ấy”.
Tôi sững sờ. Giờ thì tôi mới hiểu ra mọi chuyện. Chính là cô ta lấy lòng chồng tôi không được nên quyết định phá đám từ tôi. Cô ấy từng bước từng bước một gieo cho tôi nỗi nghi ngờ, mất niềm tin vào chồng rồi tự dựng lên mọi chuyện. Và tôi đã tin cô ta như một kẻ ngốc, mỗi ngày lại dùng sự nghi ngờ của mình đẩy chồng tôi vào vòng tay cô ấy.
Vợ chồng một khi đã không có sự tin tưởng, đổ vỡ là chuyện sớm muộn mà thôi. Khi tôi biết được sự thật, hối hận thì đã quá muộn…
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay 29 tuổi, đã kết hôn và có hai con nhỏ, một bé 6 tuổi, một bé 2 tuổi. Công việc của tôi ổn định, thu nhập khoảng 50 triệu đồng mỗi tháng. Tôi vẫn có thời gian chăm lo gia đình, con cái, hai bên nội ngoại. Từ trước đến nay, tôi luôn sống hết lòng vì chồng con, xem gia đình là ưu tiên lớn nhất.
Chồng tôi làm văn phòng, thu nhập ở mức trung bình. Anh có lúc đưa tiền, có lúc không, nhưng tôi chưa từng đòi hỏi hay so đo chuyện kinh tế. Tôi luôn tôn trọng chồng và nghĩ rằng vợ chồng sống với nhau quan trọng nhất là tình nghĩa.
Những năm đầu hôn nhân, cuộc sống của chúng tôi khá êm đềm. Vợ chồng tình cảm, không có mâu thuẫn gì lớn. Nhưng khoảng 3-4 năm trở lại đây, chồng tôi dần thay đổi. Anh ngày càng vô tâm, ít quan tâm đến vợ con, không để ý việc nhà cửa, hay cáu gắt và sống ích kỷ hơn.
Từ lúc tôi sinh bé đầu, chồng đã ít quấn con. Anh không gần gũi, ít thể hiện tình cảm với con. Dù vậy, tôi vẫn quyết định sinh thêm bé thứ hai. Tôi nghĩ có thêm tiếng trẻ con sẽ vui cửa vui nhà hơn, biết đâu không khí gia đình cũng thay đổi tích cực hơn. Nhưng cũng từ đó, bi kịch đời tôi bắt đầu.
Ngày tôi báo tin có thai lần 2, chồng không hề tỏ ra vui mừng. Trong suốt thai kỳ của tôi, anh vẫn lạnh nhạt như cũ. Tôi đã trải qua rất nhiều đêm khóc một mình. Có những hôm đi làm về, tôi chạy xe lang thang khắp nơi để giải tỏa cảm giác cô đơn.
Đến ngày tôi sinh con, anh có mặt ở bệnh viện nhưng tôi cảm thấy anh giống như một người họ hàng đến thăm hơn là chồng đang chờ vợ vượt cạn. Không có sự lo lắng, xúc động hay yêu thương nào tôi mong chờ ở người bạn đời.
Sau sinh, tôi tiếp tục một mình xoay xở chuyện con cái, gia đình. Thấy tôi thường xuyên khóc lặng lẽ, cuối cùng chồng thú nhận một điều...
Anh nói vài năm gần đây anh nhận ra mình là người vô tính (asexual). Người mang xu hướng này không có nhu cầu gần gũi vợ chồng, cũng không cảm thấy hấp dẫn tình dục với bất kỳ giới nào. Chồng nói anh chỉ muốn sống một mình, không cần ai cả và luôn thấy chán ghét chính bản thân mình.
Anh bảo những gì đã diễn ra suốt thời gian qua, từ việc có con đến chuyện chăn gối, đều chỉ là cố gắng làm tròn trách nhiệm với vợ, với bố mẹ và gia đình vì anh là con trai trưởng.
Nghe lời thú nhận này, tôi chết lặng. Khái niệm này quá lạ lẫm với tôi.
Trước khi cưới, chúng tôi yêu nhau bình thường. Chuyện tình cảm hay đời sống vợ chồng khi ấy không có gì bất thường. Vậy mà giờ anh nói với tôi tất cả điều đó. Tôi choáng váng, không biết đón nhận sự thật bằng cách nào...
Sau cuộc nói chuyện, chồng dọn ra ngủ riêng. Đến nay đã gần một năm.
Chúng tôi vẫn sống chung nhà nhưng như hai người hàng xóm. Hai cái bóng cùng nuôi con dưới một mái nhà. Tôi cảm giác mình như người vừa bị đánh ngất, tỉnh dậy thì cuộc đời đã khác hoàn toàn.
Tôi khóc cạn nước mắt. Câu chuyện tưởng chỉ có trong phim lại rơi đúng vào mình. Tôi luôn coi trọng gia đình, hy sinh rất nhiều cho chồng con. Vậy mà giờ nghĩ đến quãng đời còn lại phải sống trong sự xa cách của chồng, tôi thấy tuyệt vọng.
Kinh tế hiện tại chủ yếu do tôi gánh vác. Tôi từng nghĩ đến ly hôn để được sống cho mình, nhưng lại thương 2 con còn quá nhỏ. Tôi cũng đã vài lần nói muốn ly hôn và xin nuôi cả hai bé. Nhưng rồi tôi lại chùn lòng.
Một phần vì tôi vẫn còn thương anh. Có lẽ anh đã phải cố sống theo mong đợi của người khác suốt nhiều năm, đến giờ không chịu nổi nữa mới thú nhận. Ngoài tôi ra, anh chưa nói điều này với ai. Nếu mẹ con tôi rời đi, anh sẽ rất cô đơn.
Chồng tôi không cặp bồ, không sa đà ăn chơi. Đi đâu anh vẫn nhắn tin báo về. Anh vẫn làm tròn trách nhiệm người cha, người con rể trong gia đình. Chỉ là với vai trò người chồng, anh gần như không còn tồn tại.
Tôi không phải người có nhu cầu thể xác quá cao. Điều tôi cần là sự gần gũi, một cái nắm tay, vài lời động viên, một điểm tựa khi mệt mỏi trở về nhà. Nhưng đến điều đơn giản như cầm tay vợ, anh cũng né tránh. Anh thường đóng cửa làm việc một mình, thi thoảng mới chơi với con.
Tôi từng vào các trang, nhóm cộng đồng của người vô tính để tìm hiểu thêm, mong hiểu chồng hơn, hay có cách nào thay đổi tình trạng. Nhưng điều duy nhất tôi nhận được là lời khuyên phải chấp nhận sự thật.
Nhiều lúc tôi nghĩ có lẽ kiếp trước mình nợ anh quá nhiều nên kiếp này phải trả giá. Rồi tôi hình dung tương lai chỉ là tiếp tục diễn vai một gia đình hạnh phúc, nuôi con khôn lớn, đến khi về già mỗi người một góc, không tình yêu, không sự chăm sóc dành cho nhau.
Hầu như ngày nào tôi cũng khóc vì thương chính mình. Tôi không biết nên tiếp tục chịu đựng vì con hay mạnh mẽ bước ra để cứu lấy phần đời còn lại của mình.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngày 2-4, bác sĩ Tôn Thất Toàn - Phó giám đốc Trung tâm Kiểm soát bệnh tật tỉnh Khánh Hòa - cho biết từ đầu năm đến hết tháng 3-2026, toàn tỉnh có gần 1.400 ca mắc tay chân miệng, chủ yếu do chủng Enterovirus 71 (EV71) - chủng có độc lực cao, tiềm ẩn nguy cơ gây bệnh nặng.
Theo bác sĩ Toàn, tay chân miệng là bệnh có tính chu kỳ, thường bùng phát theo chu kỳ 3 - 5 năm. Năm 2026 được xác định rơi vào giai đoạn cao điểm nên nguy cơ gia tăng số ca mắc là điều đã được dự báo.
Ngoài ra, theo quy luật hằng năm, số ca bệnh thường tăng từ tháng 4 và kéo dài đến giữa tháng 5.
Cùng với đó, thời tiết giai đoạn này biến động thất thường, xen kẽ nắng mưa, độ ẩm cao tạo điều kiện thuận lợi cho virus tồn tại và lây lan trong cộng đồng.
Theo Khoa Truyền nhiễm - HIV/AIDS bệnh viện Bệnh nhiệt đới tỉnh Khánh Hòa, số trẻ nhập viện vì tay chân miệng đã tăng từ tháng 1-2026, chủ yếu ở độ tuổi nhà trẻ, mẫu giáo.
Phần lớn bệnh nhân ở mức độ nhẹ (độ 1, 2a), chiếm khoảng 80%, chỉ có một số ít trường hợp độ 2b; chưa ghi nhận ca nặng hay tử vong.
Theo số liệu từ Trung tâm Kiểm soát bệnh tật tỉnh Khánh Hòa, toàn tỉnh ghi nhận 21 ổ dịch, tăng 4,2 lần so với cùng kỳ năm 2025; hiện vẫn còn 8 ổ dịch tại một số địa bàn như Ninh Hòa, Cam Lâm, Cam Ranh...
Trước diễn biến này, ngành y tế Khánh Hòa đang tăng cường giám sát, phát hiện sớm và xử lý triệt để các ổ dịch; đồng thời đẩy mạnh truyền thông phòng bệnh tại cộng đồng và trường học.
Tôi năm nay 35 tuổi, đã ly hôn. Tôi sống cùng con gái 7 tuổi trong một căn hộ chung cư cũ ở Hà Nội. Căn hộ chưa tới 50m2 nhưng hai mẹ con sống vui vẻ bên nhau.
Tôi học ngành du lịch, từng làm lễ tân cho một khách sạn ở gần Hồ Gươm, trung tâm Thủ đô. Chồng cũ hơn tôi 4 tuổi, làm nhân viên kinh doanh cho một công ty thực phẩm nhập khẩu. Chúng tôi quen nhau trong một lần công ty anh tổ chức hội nghị khách hàng tại khách sạn nơi tôi làm việc.
Ngày đó, anh theo đuổi tôi nồng nhiệt, chân thành. Tôi nhớ có lần tan ca lúc gần nửa đêm, trời mưa lớn, anh đứng đợi trước sảnh đợi mấy tiếng đồng hồ để đưa tôi về. Một cô gái ngoài 20 tuổi như tôi khi ấy rất dễ rung động trước cảm giác được chăm sóc.
Chúng tôi yêu nhau gần 2 năm thì cưới. Đám cưới không quá lớn nhưng ấm cúng. Hai vợ chồng thuê nhà, bắt đầu cuộc sống giản dị như bao gia đình khác. Chúng tôi từng trải qua nhiều khó khăn, thăng trầm cùng nhau để giữ gìn tổ ấm. Có giai đoạn khó khăn đến mức hai vợ chồng phải tiết kiệm, đi xe buýt, ăn mì tôm để trả tiền góp nội thất cho căn hộ nhỏ. Nhưng ngày đó tôi thấy rất hạnh phúc.
Sau khi sinh con gái, tôi nghỉ việc. Ban đầu tôi chỉ định nghỉ vài tháng, nhưng rồi công việc của chồng ngày càng bận, con lại hay ốm nên tôi ở nhà luôn. Suốt 7 năm, cuộc sống của tôi chỉ xoay quanh chuyện chợ búa, cơm nước và chăm con.
Chồng tôi thì ngược lại. Công việc kinh doanh khiến anh thường xuyên gặp khách hàng, đi tiếp đối tác, ăn nhậu liên miên. Anh cũng thăng tiến nhanh, trở thành phó giám đốc kinh doanh của công ty.
Tôi thương chồng hay bị đau dạ dày nên tối nào cũng chuẩn bị sẵn đồ ăn nhẹ trong bếp, để khi anh về liền có đồ ăn luôn. Món tôi thường nấu nhất là cháo thịt nạc, bỏ thêm chút mộc nhĩ và gừng cho ấm bụng. Mỗi lần về khuya, anh ăn món này thường cảm thấy dễ chịu, đỡ đau dạ dày hơn.
Bạn bè thấy tôi chăm chồng đều khen tôi đảm đang, khéo vun vén gia đình. Chúng tôi vốn là một cặp hạnh phúc trong mắt người ngoài.
Cho đến ngày tôi phát hiện chồng ngoại tình với một cô nhân viên cấp dưới trong công ty. Cô ấy trẻ hơn tôi gần 10 tuổi, ngoại hình nổi bật, ăn mặc sành điệu và rất biết cách lấy lòng đàn ông.
Ngày bị tôi phát hiện, chồng tôi xin lỗi, tỏ ra hối hận. Nhưng anh không thể dứt ra khỏi người phụ nữ kia, hai người vẫn lén lút sau lưng tôi. Cuối cùng tôi đã quyết định ly hôn, dù khi đó tôi chẳng có gì, không công việc, không rõ tương lai.
Khi ra tòa ly hôn, tôi hỏi anh, vì sao phụ bạc mình, anh bảo: “Anh quá áp lực, ngột ngạt trong nhà”.
Tôi thấy mình thật nực cười. Hóa ra mỗi ngày tôi cặm cụi nấu nướng, chăm sóc nhà cửa sạch sẽ, ấm áp, lo lắng cho hai bên nội ngoại, nhiều năm không dám mua nổi thỏi son đắt tiền vì muốn tiết kiệm cho gia đình… lại là nguyên nhân khiến anh “ngột ngạt”.
Sau chuyện đó, tôi dứt khoát quên đi quá khứ, làm lại cuộc đời. Tôi vay bố mẹ ruột vài trăm triệu đồng, gộp chung với số tiền được chia sau ly hôn để mua lại căn hộ chung cư cũ, một mình nuôi con dù khi ấy chẳng có công việc lẫn tiền tiết kiệm.
Nhưng phụ nữ nhiều khi đến đường cùng lại học được cách mạnh mẽ. Tôi bắt đầu bán đồ ăn online. Ban đầu chỉ là vài hộp cháo dinh dưỡng cho trẻ con ở chung cư. Không ngờ khách ngày càng đông vì nhiều người khen đồ ăn vừa miệng, sạch sẽ.
Sau hơn 1 năm, tôi đã mở được một quán cháo nhỏ ngay dưới tòa nhà, thu nhập đủ để hai mẹ con sống ổn định. Tôi cũng bắt đầu học cách chăm sóc bản thân. Gần đây, tôi thường tập yoga, trang điểm nhẹ. Ai cũng khen tôi xinh đẹp hơn sau ly hôn.
Trong khi đó, chồng cũ chuyển ra sống với người phụ nữ kia. Tôi nghe bạn bè kể thường xuyên thấy họ đăng ảnh check-in nhà hàng sang trọng, đi du lịch cùng nhau. Tôi cũng không mấy để tâm.
Cho đến cách đây vài tuần, tôi nghe tin chồng cũ nhập viện vì xuất huyết dạ dày. Một người quen làm cùng công ty kể rằng hôm đến thăm anh nằm viện, anh hỏi: “Có quán nào bán cháo thịt nạc giống vợ cũ tôi nấu không?”.
Tôi nghe mà vừa buồn cười vừa thấy chua chát. Nhưng tôi vẫn nghĩ "chuyện chẳng liên quan đến mình", cho tới cách đây vài hôm, anh bắt đầu đến quán của tôi ăn cháo. Có hôm anh lại lấy cớ sang thăm con, xem tôi nấu ăn rồi nói vu vơ: “Lâu rồi anh chưa được ăn món em nấu, hay là cho anh qua đây ăn cơm "ké" nhé”.
Tôi im lặng. Tôi biết anh đang hối hận. Nhưng điều anh nhớ có lẽ không hẳn là tôi, mà là cảm giác được một người phụ nữ tận tâm chăm sóc vô điều kiện. Vì vậy tôi nói thẳng: "Món cháo này dễ nấu, tôi dạy anh, anh có thể tự làm".
Anh tỏ ra lúng túng rồi tìm cớ lẳng lặng ra về... Tôi ứng xử với người cũ như vậy có quá đáng không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.