Giá vàng thế giới tiếp tục giảm sâu, rơi xuống vùng thấp nhất trong 2 tháng, khi thị trường kỳ vọng căng thẳng giữa Iran và Mỹ có thể hạ nhiệt, trong khi áp lực lạm phát từ giá dầu khiến giới đầu tư lo ngại Fed sẽ tiếp tục tăng lãi suất.
Trong phiên giao dịch 28/5 (giờ Mỹ), giá vàng giao ngay hiện lùi dưới mốc 4.370 USD/ounce, nối dài chuỗi giảm mạnh những phiên gần đây.
Giá vàng biến động sau thông tin truyền hình nhà nước Iran cho biết Tehran và Mỹ đã đạt được một thỏa thuận khung nhằm khôi phục hoạt động vận tải qua eo biển Hormuz trong vòng một tháng.
“Yếu tố tác động lớn nhất hiện nay vẫn là Trung Đông. Trước đây thị trường còn kỳ vọng căng thẳng sớm hạ nhiệt, nhưng khi xung đột kéo dài, sự lạc quan đó đang dần biến mất”, ông Peter Grant, Phó chủ tịch kiêm chiến lược gia kim loại cấp cao tại Zaner Metals, nhận định trong báo cáo, đồng thời cho rằng chiến sự leo thang đang làm gia tăng áp lực lạm phát toàn cầu.
Mặt khác, thị trường đang chờ loạt phát biểu sắp tới của các quan chức Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed), trong đó có Phó chủ tịch Philip Jefferson và Thống đốc Lisa Cook, để đánh giá thêm quan điểm của Fed về áp lực lạm phát và triển vọng điều hành lãi suất thời gian tới.
Giới đầu tư cũng đặc biệt theo dõi dữ liệu Chỉ số Chi tiêu Tiêu dùng Cá nhân (PCE) tháng 4 của Mỹ, nhằm tìm thêm manh mối về lộ trình chính sách tiền tệ của Fed trong những tháng cuối năm.
Giá vàng đã liên tục chịu sức ép kể từ khi xung đột giữa Mỹ – Israel và Iran bùng phát vào cuối tháng 2, trong bối cảnh nhà đầu tư lo ngại giá năng lượng tăng cao sẽ buộc Fed duy trì chính sách tiền tệ thắt chặt lâu hơn.
Chủ tịch Fed Minneapolis Neel Kashkari cho biết Ngân hàng Trung ương Mỹ cần ưu tiên kiểm soát các rủi ro lạm phát đang có dấu hiệu gia tăng, đồng thời nhấn mạnh vẫn còn “quá sớm” để đưa ra dự báo về thời điểm Fed có thể thay đổi mặt bằng lãi suất hiện nay.
Trong bối cảnh đó, ngân hàng UBS vừa hạ dự báo giá vàng cuối năm thêm 400 USD, xuống còn 5.500 USD/ounce, với lý do lợi suất trái phiếu Mỹ duy trì ở mức cao và đồng USD mạnh lên tiếp tục gây áp lực lên kim loại quý.
Tin Gốc: Dân Trí

Ngày 17/4, Bộ trưởng Ngoại giao Iran Abbas Araqchi thông báo tạm thời mở lại eo biển Hormuz trong thời gian Israel và Lebanon ngừng bắn. Tuy nhiên, các tàu phải đi theo "tuyến đường được điều phối" do cơ quan hàng hải của Iran thông báo.
Theo hãng dữ liệu Kpler, từ khi chiến sự nổ ra cuối tháng 2, hơn 500 triệu thùng dầu thô và khí ngưng tụ đã không thể tham gia thị trường toàn cầu khi eo biển Hormuz gần như bị phong tỏa. Đây là đợt gián đoạn nguồn cung năng lượng lớn nhất lịch sử.
Johannes Rauball - nhà phân tích tại Kpler tính toán với giá dầu trung bình quanh 100 USD một thùng, việc 500 triệu thùng bị kẹt lại đã khiến ngành năng lượng thiệt hại khoảng 50 tỷ USD doanh thu. Con số này tương đương GDP các nước như Latvia hay Estonia.
500 triệu thùng này cũng tương đương gần một tháng nhu cầu của Mỹ, hoặc hơn một tháng nhu cầu của toàn châu Âu. Đây cũng là lượng nhiên liệu đủ cho ngành vận tải biển quốc tế trong khoảng 4 tháng.
Theo Iain Mowat - nhà phân tích tại Wood Mackenzie, nếu muốn dư ra số dầu này, ngành hàng không toàn cầu sẽ phải cắt giảm nhu cầu trong 10 tuần, hoạt động giao thông đường bộ phải ngừng lại 11 ngày, hoặc thế giới dừng tiêu thụ dầu trong 5 ngày.
Trong tháng 3, chỉ riêng sản lượng của các nước Arab ở vùng Vịnh đã giảm 8 triệu thùng một ngày. Con số này tương đương tổng sản lượng của Exxon Mobil và Chevron - hai hãng dầu hàng đầu thế giới.
Xuất khẩu nhiên liệu máy bay của Arab Saudi, Qatar, UAE, Kuwait, Bahrain và Oman giảm từ 19,6 triệu thùng trong tháng 2 xuống còn 4,1 triệu thùng vào tháng 3 và 4, theo dữ liệu của Kpler. Mức giảm này đủ cho 20.000 chuyến bay khứ hồi giữa sân bay JFK (New York) và Heathrow (London), Reuters ước tính.
Dù vậy, kể cả khi Bộ trưởng Araqchi cho biết eo biển Hormuz đã mở lại, sự phục hồi về sản lượng và giao thông cũng được dự báo vẫn chậm chạp. Dữ liệu hãng tư vấn an ninh hàng hải Control Risks thu thập được cho thấy tình hình ở eo biển Hormuz" gần như không có gì thay đổi" sau thông báo của Iran. Một video đăng tải trên CNBC cho thấy hàng loạt tàu hàng và tàu dầu đã quay đầu khi đến eo biển Hormuz ngày 17/4.
Các lãnh đạo ngành vận tải muốn đảm bảo chắc chắn rằng tàu của họ không gặp nguy hiểm, đồng thời họ có thể không muốn tuân thủ yêu cầu từ phía Iran về việc đi theo lộ trình sát bờ biển nước này. Giới chức Iran cảnh báo các tàu vẫn cần được cho phép nếu muốn đi qua eo biển.
Tồn kho dầu thô trên đất liền của toàn cầu đã giảm 45 triệu thùng trong tháng 4. Kể từ cuối tháng 3, sản lượng bị gián đoạn đã lên tới 12 triệu thùng một ngày.
Bên cạnh đó, các mỏ dầu nặng tại Kuwait và Iraq có thể mất 4-5 tháng để trở lại mức vận hành bình thường, khiến việc tồn kho giảm kéo dài qua mùa hè, Rauball dự báo. Thiệt hại từ các vụ tập kích nhằm vào các nhà máy lọc dầu và tổ hợp khí hóa lỏng Ras Laffan (Qatar) sẽ khiến quá trình khôi phục hạ tầng năng lượng khu vực kéo dài nhiều năm.
Tin Gốc: Vnexpress
Kinh Doanh
Người nộp thuế ‘mắc kẹt’ vì khoản thu nhập vài trăm ngàn đồng, đối diện nguy cơ bị phạt

Những khoản tưởng không đáng kể này lại buộc người nộp thuế phải tự quyết toán, đối mặt nguy cơ bị phạt dù không cố tình sai phạm.
Anh H.D.M. (phường Tây Hồ, Hà Nội) cho biết mới nhận được thông báo của cơ quan thuế về việc nợ thuế các năm 2022 và 2024. Điều khiến anh bất ngờ là những năm qua anh đều ủy quyền cho cơ quan chi trả quyết toán thay, thậm chí có năm còn được hoàn thuế.
Nhưng đến khi cài ứng dụng eTax Mobile, anh mới phát hiện hai khoản thu nhập 500.000 đồng vào năm 2022 và năm 2024, đều chưa được khấu trừ thuế.
"Đây là thù lao đi họp, thật sự tôi không thể nhớ nổi để tự quyết toán. Đến khi vào eTax Mobile tra cứu mới biết, chứ tôi không hề có ý định trốn thuế", anh M. nói và cho biết tuần rồi anh đã lập tờ khai quyết toán và nộp thuế ngay trên eTax mobile.
Do quá hạn nộp tờ khai quyết toán (năm 2022 là 2 năm và năm 2024 là 1 năm), nên ngoài số tiền thuế phải nộp thêm là hơn 100.000 đồng, anh còn bị phạt tiền chậm nộp 43.000 đồng. Nỗi lo lớn hơn là nguy cơ bị phạt vì chậm nộp tờ khai quyết toán. Mức phạt nếu lên đến vài triệu đồng thì quá nặng. Vì số tiền nhận chỉ vài trăm nghìn đồng và không phải cố tình trốn thuế.
Không riêng gì anh M., nhiều trường hợp rơi vào tình cảnh tương tự. Chị Trần Thu Trang (phường Cửa Nam, Hà Nội) cho biết cũng vừa phát hiện khoản thu nhập vãng lai 200.000 từ năm 2024 khi tra cứu eTax mobile.
"Tôi vừa hoàn tất quyết toán. Do quá hạn một năm nên ngoài số tiền thuế phải nộp thêm 307.000 đồng, tôi bị phạt 37.000 đồng tiền chậm nộp. Tôi đang lo có bị phạt chậm nộp tờ khai hay không. Nên ngày nào tôi cũng vào eTax Mobile kiểm tra thông báo", chị Trang cho hay.
Anh N.K. (TP.HCM) cho hay năm 2025 ngoài thu nhập chính anh có phát sinh khoản thu nhập vãng lai 3,5 triệu đồng và đã nộp bổ sung thuế 40.000 đồng. Tuy nhiên điều anh lo lắng nhất là những khoản thu nhập vãng lai từ năm 2016 - 2022 không hiển thị trên ứng dụng eTax Mobile.
"Vừa qua tôi vô tình biết được trong những năm này tôi có thu nhập vãng lai dao động từ 8 - 15 triệu đồng/năm, nhưng do ứng dụng không hiển thị nên tôi không đóng được. Tôi cũng không tìm được chứng từ khấu trừ thuế trong giai đoạn này vì thời gian qua đã quá lâu. Trong trường hợp này tôi phải xử lý như thế nào?", anh N.K. đặt câu hỏi.
Những lo lắng của người dân hoàn toàn có cơ sở vì trước đó Tuổi Trẻ từng phản ánh trường hợp của anh H., nhân viên chi nhánh một ngân hàng cổ phần lớn bị cơ quan thuế địa phương yêu cầu đóng bổ sung và phạt 20,7 triệu đồng vì khoản thu nhập vãng lai tổng cộng 3,6 triệu đồng chưa được khấu trừ thuế trong 2 năm.
Theo phản ánh, anh H. có nguồn thu nhập chính tại ngân hàng, phần thu nhập từ tham gia bán bảo hiểm qua ngân hàng (bancassurance) với công ty bảo hiểm mà ngân hàng ký độc quyền.
Phần thu nhập từ ngân hàng anh đã ủy quyền quyết toán thuế, phần thu nhập từ tham gia bán bảo hiểm qua ngân hàng đã được tạm khấu trừ 10%.
Ngoài ra anh còn phần thu nhập ở công ty chứng khoán, nhưng do khoản thu nhập này quá ít, năm 2022 chỉ 3,3 triệu đồng và năm 2023 là 300.000 đồng nên công ty chứng khoán đã không khấu trừ vì hiện nay các khoản thu nhập vãng lai từ 2 triệu đồng/lần mới khấu trừ 10%.
Đó chính là nguồn cơn khiến cơ quan thuế yêu cầu truy lại và buộc anh phải tổng hợp hết 3 khoản thu nhập để quyết toán và áp dụng theo biểu thuế lũy tiến từng phần, khiến anh phải đóng bổ sung và phạt tổng cộng lên đến 20,7 triệu đồng cho năm quyết toán 2022 và 2023.
Theo anh H., lỗi này không phải do người nộp thuế trốn tránh nghĩa vụ, nhưng mức phạt như vậy là quá nặng cho người nộp thuế. Trên thực tế nếu công ty chứng khoán tạm khấu trừ 10% thì anh sẽ không phải tổng hợp các khoản thu nhập để quyết toán lại vì theo thông tư 111 ban hành năm 2013 của Bộ Tài Chính, cá nhân có thu nhập vãng lai đã khấu trừ 10% tại nguồn không phải quyết toán nếu bình quân thu nhập không quá 10 triệu đồng/tháng (tương đương 120 triệu/năm).
Ông Lê Văn Tuấn, Giám đốc Công ty TNHH kế toán Keytas, đánh giá cách khấu trừ thuế 10% đang gây bất lợi cho người có thu nhập thấp, dù có nâng lên 5 triệu đồng/lần.
Ông phân tích, mức giảm trừ cho bản thân người nộp thuế là 15,5 triệu đồng/người/tháng, và 6,2 triệu đồng/tháng cho mỗi người phụ thuộc. Tổng thu nhập trên 21,7 triệu đồng/tháng mới phải nộp thuế.
Trong khi đó, người lao động tự do, theo thời vụ, thử việc thường là thu nhập thấp. Dù thu nhập chưa đến mức phải nộp thuế nhưng họ nhận được 5 triệu đồng/lần là đã bị khấu trừ 10%. Đợi đến sang năm, khi quyết toán thuế, họ mới làm thủ tục quyết toán để hoàn lại số thuế này.
"Thực tế, nhiều người lao động ngại quyết toán thuế mà đành ngậm ngùi bỏ số thuế đã nộp thừa. Bởi để được hoàn thuế, họ phải đề nghị đơn vị chi trả cấp chứng từ khấu trừ thuế. Trong khi đó, nhiều người không rành quy trình mà đi thuê dịch vụ kế toán thì tốn thêm chi phí", ông Tuấn nói.
Theo ông, việc nộp mẫu cam kết thu nhập chưa đến mức phải nộp thuế để không bị trừ 10% tạo cơ chế xin - cho không đáng có cho người lao động. Còn với đơn vị chi trả, họ lại thêm thủ tục khi cuối năm phải lập danh sách, nộp cam kết cho cơ quan thuế.
Để khắc phục bất cập nêu trên, tạo thuận lợi cho người nộp thuế, ông kiến nghị bãi bỏ cơ chế khấu trừ 10% đối với thu nhập vãng lai, mà tính thuế theo biểu lũy tiến. Cách này vừa đảm bảo công bằng cho người nộp thuế. Đồng thời, đơn vị chi trả cũng không phải phân biệt người có hợp đồng lao động hay không và tạm khấu trừ 10% hay theo bậc lũy tiến. Còn với cơ quan thuế, công việc cũng nhẹ gánh hơn khi giảm tải số hồ sơ quyết toán thuế.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Tôi đồng tình với ý kiến của ông Ju Liang ở Đại học Vân Nam trong bài "Kho lạnh bảo vệ nông dân" (Tuổi Trẻ ngày 27-4), thủ phạm lại là một mắt xích tưởng khô khan: kho lạnh tại nguồn.
Nông sản Việt Nam có một nghịch lý đau lòng. Chúng ta đứng hàng đầu thế giới về xuất khẩu thanh long, sầu riêng, cà phê, hồ tiêu; xuất khẩu rau quả năm 2025 đạt khoảng 8,5 tỉ USD.
Nhưng giá trị thu về mỗi ha canh tác vẫn thấp hơn Thái Lan, thua xa Chile hay New Zealand ở cùng nhóm sản phẩm. Vì sao? Phần lớn câu trả lời nằm ở 24 giờ đầu tiên sau thu hoạch - khoảng thời gian mà trái cây, rau củ bắt đầu "chết" sinh học nếu không được hạ nhiệt kịp thời.
Con số gây sốc: tỉ lệ tổn thất sau thu hoạch của ngành rau quả Việt Nam ở mức 20 - 40% tùy mặt hàng, theo báo cáo của Hiệp hội Rau quả Việt Nam tại Hội nghị xúc tiến thương mại tháng 6-2025. Tính ra thiệt hại kinh tế lên tới 3,5 - 4,1 tỉ USD mỗi năm - một khoản "thuế tàng hình" mà ngành nông nghiệp đang âm thầm trả.
Trong khi đó toàn quốc hiện chỉ có khoảng 117 kho lạnh chuyên nghiệp. Tới 90% trong số đó phục vụ đông lạnh sâu cho thủy sản và thịt. Kho mát chuyên dụng (0 - 15oC) cho trái cây tươi - vốn là trái tim của chuỗi giá trị nông sản xuất khẩu - gần như là khoảng trống trên bản đồ hạ tầng.
Hệ quả là người nông dân buộc phải bán ngay, bán vội. Mỗi đợt "được mùa rớt giá" lại có kêu gọi "giải cứu". Nhưng "giải cứu" là dấu hiệu của một chuỗi cung ứng không có vùng đệm.
Trong kinh tế học vận trù, kho lạnh cho phép nông dân và hợp tác xã giữ hàng lại 3 - 7 ngày - đủ để thương lượng, đủ để đón sóng giá, khớp đơn xuất khẩu. Không có vùng đệm, bên bán mất quyền thương lượng. Đó là "lời nguyền vỉa hè": nông sản chín cây, đồng hồ sinh học đếm ngược từng giờ, và người mua nắm thế thượng phong.
Bài học từ Chile và Nam Phi về táo, nho và cam rất đáng suy ngẫm. Họ không xuất khẩu theo mùa vụ tự nhiên. Họ xuất khẩu theo nhịp điệu do chính họ thiết kế, nhờ hệ thống kho lạnh điều tiết từ trang trại ra cảng. Khi người bán kiểm soát được nhịp độ, quyền định giá tự khắc chuyển dịch.
Thái Lan không vượt Việt Nam về diện tích canh tác trái cây, nhưng vượt xa về giá trị xuất khẩu trên mỗi tấn. Bí quyết nằm ở mô hình các trạm sơ chế và kho mát đặt ngay tại vùng trồng.
Sầu riêng Monthong hái xong được đưa vào buồng tiền làm lạnh trong vài giờ rồi phân loại theo chuẩn xuất khẩu tại chỗ. Chuỗi này không chỉ giữ được phẩm cấp mà còn cho phép Thái Lan truy xuất nguồn gốc đến từng lô hàng - điều kiện sống còn để chinh phục các thị trường khắt khe.
Ấn Độ theo hướng khác. Chương trình Mega Food Parks và các gói tín dụng thuộc Bộ Công nghiệp chế biến thực phẩm hỗ trợ 35 - 50% chi phí đầu tư hạ tầng chuỗi lạnh cho doanh nghiệp nội.
Với vùng như đông bắc Ấn và vùng xa, mức hỗ trợ có thể tới 75%. Cơ chế rõ ràng: Nhà nước không làm kho, nhưng "kích" dòng vốn tư nhân chảy vào khu vực nông thôn - nơi vốn không đủ hấp dẫn với logic thị trường thuần túy.
Trung Quốc thì đi xa hơn nữa. Chỉ riêng một huyện Chu Chí (Thiểm Tây) đã có tới 3.000 kho lạnh phục vụ vùng táo - nhiều hơn tổng số kho lạnh chuyên nghiệp của cả Việt Nam gấp hàng chục lần.
Thứ nhất, Việt Nam cần quy hoạch quỹ đất logistics chuyên biệt tại các vùng trồng trọng điểm - Đồng bằng sông Cửu Long cho trái cây, Tây Nguyên cho cà phê và bơ, Đông Nam Bộ cho rau quả xuất khẩu. Đất cho kho lạnh phải nằm trong quy hoạch hạ tầng nông nghiệp - logistics tích hợp, không bị đẩy sang nhóm "đất thương mại dịch vụ" với giá thuê phi lý khiến bài toán đầu tư vỡ trận ngay từ đầu.
Thứ hai, và là sống còn nhất: giá điện. Kho lạnh tiêu thụ điện gấp 4 - 6 lần kho thường trên cùng diện tích. Nếu ngành sản xuất có giá điện ưu đãi, không có lý do gì hạ tầng cold chain phục vụ nông nghiệp - ngành trực tiếp tạo sinh kế cho hơn 30 triệu người - lại bị áp giá điện kinh doanh. Đây là sự công bằng chính sách.
Thứ ba, tiếp cận vốn. Một gói tín dụng chuyên biệt cho hạ tầng chuỗi lạnh, với lãi suất và thời hạn phù hợp chu kỳ hoàn vốn 7 - 10 năm, hoàn toàn khả thi nếu có sự phối hợp giữa Ngân hàng Nhà nước, Ngân hàng Phát triển Việt Nam và các ngân hàng thương mại. Mô hình bảo lãnh tín dụng qua Quỹ Bảo lãnh doanh nghiệp nhỏ và vừa có thể được sử dụng.
Mất một vụ mùa, nông dân thiệt một năm. Mất một thập kỷ không đầu tư kho lạnh tại nguồn, ngành nông sản Việt mất quyền định giá cả một thế hệ. Với 3,5 - 4,1 tỉ USD tổn thất mỗi năm, chúng ta đang trả cho sự trì hoãn một cái giá đủ để xây dựng một hệ thống kho lạnh tại nguồn hoàn chỉnh trên cả nước chỉ trong vòng 5 năm.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

