Ung thư đại trực tràng nhiều năm liền nằm trong nhóm 10 loại ung thư phổ biến hàng đầu tại Đài Loan (Trung Quốc), theo China News.
Bác sĩ chuyên khoa gan mật và tiêu hóa Tạ Văn Bân, Trưởng khoa Tiêu hóa nội soi tại Bệnh viện Liên hợp Trung Hưng, Đài Bắc, Đài Loan (Trung Quốc), cho biết mới tiếp nhận một bệnh nhân nam 70 tuổi có triệu chứng đau bụng bên phải liên tục suốt 3 tháng.
Trong thời gian đó, ông nhiều lần đi khám và uống thuốc nhưng tình trạng không cải thiện. Khi kiểm tra, bác sĩ phát hiện bệnh nhân từng được chẩn đoán “thiếu máu nhẹ” trước đó 1 tháng.
Nhận thấy điều bất thường, bác sĩ chỉ định siêu âm bụng và phát hiện một khối u kích thước khoảng 5cm nằm gần vùng đại tràng phải. Ngay lúc đó, bác sĩ nghi ngờ cao đây là ung thư đại trực tràng.
Sau khi nội soi đại tràng, các bác sĩ xác nhận khối u lớn ở đại tràng phải, gần như chặn kín đường ruột. Bệnh nhân sau đó được chuyển sang khoa ngoại để điều trị.
Từ trường hợp trên, bác sĩ lưu ý, nhiều loại ung thư thường phát ra tín hiệu từ sớm. Khi cơ thể xuất hiện triệu chứng bất thường cần đi khám, không nên chỉ cố chịu đựng hoặc tự mua thuốc uống vì có thể làm chậm thời gian chẩn đoán và điều trị.
Theo Bộ Y tế và Phúc lợi Đài Loan, mỗi năm Đài Loan có khoảng hơn 10.000 người mắc ung thư đại trực tràng và hơn 5.000 người tử vong vì căn bệnh này. Ung thư đại trực tràng có thể được phát hiện sớm và điều trị hiệu quả nếu được tầm soát kịp thời.
Thống kê từ Cục Xúc tiến Sức khỏe Đài Loan cho thấy với phương pháp điều trị thích hợp, tỉ lệ sống sót đối với ung thư đại trực tràng giai đoạn đầu là hơn 90%. Dựa trên bằng chứng sàng lọc tại Đài Loan, xét nghiệm máu ẩn trong phân 2 năm/lần có thể giảm tỉ lệ tử vong do ung thư đại trực tràng đến 40%.
Đáng chú ý, ung thư đại tràng không xuất hiện đột ngột, mà thường phát ra những tín hiệu cảnh báo từ sớm. Nếu đường ruột có những biểu hiện bất thường dưới đây, nhất định cần đi khám kịp thời:
-Thay đổi thói quen đi tiêu kéo dài (tiêu chảy/táo bón xen kẽ)
-Có máu trong phân hoặc phân sẫm màu bất thường
-Đau bụng âm ỉ, đầy hơi, cảm giác đi ngoài không hết
-Sụt cân không rõ nguyên nhân, mệt mỏi kéo dài
-Thiếu máu do mất máu âm thầm trong đường tiêu hóa
Ông Saurabh Sethi, bác sĩ chuyên khoa tiêu hóa và gan mật tại California (Mỹ), cho biết những thói quen hằng ngày có ảnh hưởng lớn đến sức khỏe đại tràng. Theo ông, những người duy trì lối sống khoa học thường có nguy cơ mắc ung thư đại tràng thấp hơn.
Nội soi đại tràng từ tuổi 45
Ông Sethi khuyến nghị nên nội soi đại tràng định kỳ từ tuổi 45 thay vì chờ đến khi cơ thể xuất hiện triệu chứng. Ung thư đại tràng có thể âm thầm phát triển suốt 10 năm. Khi bệnh gây ra triệu chứng rõ rệt, việc điều trị thường khó khăn hơn do bệnh không còn ở giai đoạn sớm.
Tăng lượng chất xơ
Theo ông Sethi, ăn khoảng 30 gram chất xơ mỗi ngày giúp giảm đáng kể nguy cơ ung thư đại trực tràng. Chỉ cần tăng thêm 10 gram chất xơ trong khẩu phần ăn mỗi ngày cũng giúp giảm khoảng 7% nguy cơ mắc bệnh.
Chất xơ hỗ trợ hệ tiêu hóa hoạt động tốt hơn và giúp chất thải di chuyển trong ruột nhanh hơn.
Hạn chế thịt đỏ và thịt chế biến sẵn
Tổ chức Y tế thế giới xếp thịt chế biến sẵn vào nhóm tác nhân gây ung thư đã được xác nhận. Thịt đỏ nằm trong nhóm có khả năng gây ung thư. Vì vậy, bạn nên giảm lượng tiêu thụ cả hai loại thực phẩm này để bảo vệ sức khỏe đại tràng.
Duy trì vận động mỗi ngày
Ông Sethi khuyên nên dành ít nhất 30 phút vận động mỗi ngày. Đi bộ, đạp xe hoặc tập thể dục nhẹ đều mang lại lợi ích cho hệ tiêu hóa. Vận động giúp tăng nhu động ruột và hỗ trợ chất thải đi qua đại tràng nhanh hơn. Điều này giúp giảm thời gian các chất có hại tiếp xúc với niêm mạc ruột, từ đó giảm nguy cơ gây bệnh.
Báo South China Morning Post ngày 16-5 đưa tin một cặp đôi tại Trung Quốc đã biến ngày cưới của mình thành một trận đấu vật biểu diễn, để phân định ai sẽ phải làm việc nhà suốt đời.
Chú rể He Yinsheng, đô vật chuyên nghiệp đến từ Tuân Nghĩa thuộc tỉnh Quý Châu, đã tổ chức đám cưới độc lạ cùng vợ tại một khách sạn địa phương vào đầu tháng 5-2026.
Thay vì sân khấu truyền thống, cặp đôi đã lắp đặt một võ đài vật ngay giữa khán phòng, kèm theo màn hình lớn hiển thị tấm áp phích đầy kịch tính mang tên "Chú rể đối đầu Cô dâu".
Hai vợ chồng đã dẫn dắt đội của mình tranh tài theo thể thức ba trận thắng hai. Luật chơi rất đơn giản: đội thua cuộc sẽ phải chịu trách nhiệm toàn bộ công việc gia đình sau khi kết hôn.
Vật biểu diễn chuyên nghiệp vốn là một môn nghệ thuật chiến đấu được lên kịch bản. Các đoạn video từ sự kiện cho thấy những đô vật chuyên nghiệp bước vào võ đài trước, thực hiện hàng loạt động tác kỹ thuật.
Khán giả bên dưới, bao gồm cả trẻ em, đã chăm chú theo dõi đến mức quên cả ăn.
Đến cao trào của buổi lễ, cô dâu và chú rể bước vào võ đài.
Được đám đông cổ vũ, cô dâu nhanh chóng chiếm ưu thế, khéo léo né tránh các đòn tấn công của chồng và hạ gục anh bằng một cú quật qua vai.
Trọng tài chính thức tuyên bố cô dâu chiến thắng và được "miễn làm việc nhà suốt đời".
Màn đấu vật khiến dàn khách dự đám cưới vô cùng thích thú. Chia sẻ với tờ Xiaoxiang Morning Post, chú rể cho biết: "Tất nhiên cuối cùng tôi phải là người thua rồi. Tôi không thể để cô ấy phải làm việc nhà được".
He Yinsheng tiết lộ ý tưởng này nảy sinh khi anh nhận thấy chi phí đám cưới đang vượt quá dự tính ban đầu. Thay vì thuê ca sĩ và vũ công giải trí, anh quyết định tự mình tổ chức một trận đấu vật. Vợ anh đã hoàn toàn ủng hộ kế hoạch này, trong khi cha mẹ hai bên dù không hiểu rõ nhưng vẫn tôn trọng lựa chọn của các con.
Đám cưới độc đáo này đã thu hút gần 300 khách mời, vượt xa kỳ vọng của cặp đôi. Thông qua sự kiện, chú rể cũng hy vọng sẽ giới thiệu được môn vật biểu diễn chuyên nghiệp đến với nhiều người hơn tại Trung Quốc.
Sự kiện đã trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi trên mạng xã hội. Một người dùng bình luận: "Họ nên mang đám cưới này đi lưu diễn khắp cả nước".
Việt Nam sau khi phê chuẩn Công ước về Quyền của người khuyết tật (CRPD) đã từng bước hoàn thiện pháp luật tiệm cận chuẩn mực quốc tế, với nền tảng là Luật Người khuyết tật 2010 và Hiến pháp 2013, qua đó xác lập nguyên tắc bình đẳng, không phân biệt đối xử và bảo đảm quyền tiếp cận trong các lĩnh vực cơ bản.
Tuy nhiên, khoảng cách giữa luật và thực thi vẫn còn lớn, đòi hỏi tiếp tục cải cách.
Pháp luật Việt Nam đã thiết lập nguyên tắc bình đẳng và không phân biệt đối xử, tạo cơ sở pháp lý để bảo vệ người khuyết tật trước các hành vi xâm phạm. Hệ thống trợ giúp xã hội được mở rộng đáng kể, bao gồm trợ cấp hằng tháng, cấp thẻ bảo hiểm y tế miễn phí và hỗ trợ giáo dục thông qua miễn giảm học phí, học bổng.
Bên cạnh đó, giáo dục hòa nhập được thúc đẩy mạnh mẽ, giúp ngày càng nhiều trẻ khuyết tật có cơ hội học tập trong môi trường phổ thông. Ngoài ra các quy định về tiếp cận hạ tầng và dịch vụ công, đặc biệt trong môi trường số, đã bắt đầu được triển khai.
Những thành tựu này là bước tiến quan trọng trong việc thiết lập khung chính sách và thể chế. Tuy nhiên phần lớn các kết quả vẫn dừng ở mức định hình chính sách, trong khi việc triển khai trên thực tế chưa đồng bộ. Nhiều công trình công cộng chưa bảo đảm tiêu chuẩn tiếp cận, nguồn lực dành cho giáo dục hòa nhập còn hạn chế.
Bên cạnh các thành tựu, hệ thống pháp luật hiện hành vẫn bộc lộ nhiều hạn chế đáng kể.
Trước hết, cơ chế giám sát và chế tài còn yếu dẫn đến tình trạng nhiều quy định về tiếp cận công trình công cộng không được thực hiện đầy đủ, những tòa nhà thiếu đường dốc, thang máy hoặc hệ thống chỉ dẫn phù hợp. Điều này làm cho pháp luật có nguy cơ trở thành "luật trên giấy".
Thứ hai, các cơ quan và doanh nghiệp chưa có nghĩa vụ rõ ràng trong việc điều chỉnh môi trường làm việc, học tập hoặc dịch vụ để phù hợp với người khuyết tật. Thứ ba, chính sách hiện nay vẫn thiên về trợ cấp hơn là phát triển năng lực; các hỗ trợ về đào tạo nghề, khởi nghiệp và tiếp cận tín dụng còn hạn chế, làm gia tăng nguy cơ phụ thuộc.
Thứ tư, sự thiếu liên kết liên ngành giữa giáo dục, y tế và lao động khiến quá trình hỗ trợ bị gián đoạn. Ví dụ, người khuyết tật có thể được học hòa nhập nhưng sau khi tốt nghiệp lại gặp khó khăn trong tìm kiếm việc làm.
Cuối cùng, định kiến xã hội vẫn là rào cản lớn khi nhiều người khuyết tật bị đánh giá thấp năng lực và bị hạn chế cơ hội tham gia thị trường lao động. Những hạn chế này cho thấy pháp luật Việt Nam hướng tới đảm bảo và tạo cơ hội bình đẳng cho người khuyết tật song sự công bằng thực chất vẫn chưa đạt được.
Cần luật hóa rõ ràng yêu cầu các cơ quan và doanh nghiệp chủ động điều chỉnh môi trường làm việc, học tập và dịch vụ (ví dụ: phần mềm đọc màn hình, bàn ghế chuyên dụng). Đồng thời bảo đảm các công trình và sản phẩm được thiết kế để tất cả mọi người đều có thể sử dụng ngay từ đầu.
Bên cạnh đó, cần quy định rõ trách nhiệm pháp lý của các chủ thể, đồng thời thiết lập cơ chế giám sát độc lập và chế tài đủ mạnh nhằm xử lý hiệu quả các vi phạm. Đây là điều kiện then chốt để chuyển từ "có quyền trên giấy" sang "có khả năng thực hiện quyền".
Phát triển hạ tầng và khả năng tiếp cận, luật hóa tiêu chuẩn bắt buộc, tăng cường kiểm tra và áp dụng chế tài nghiêm minh. Đồng thời cần mở rộng khả năng tiếp cận trong môi trường số, bảo đảm các nền tảng như dịch vụ công trực tuyến, ngân hàng và giáo dục trực tuyến đều thân thiện với người khuyết tật.
Về công nghệ hỗ trợ, Nhà nước cần có chính sách trợ giá thiết bị hỗ trợ như xe lăn điện, máy trợ thính, phần mềm đọc màn hình. Cần khuyến khích phát triển công nghệ, đặc biệt là trí tuệ nhân tạo, để hỗ trợ tiếp cận thông tin.
Việc tích hợp công nghệ vào giáo dục và việc làm cũng giúp người khuyết tật nâng cao khả năng tự chủ, giảm phụ thuộc vào trợ cấp.
Về hoàn thiện an sinh xã hội, cần điều chỉnh mức trợ cấp phù hợp với chi phí sống và "chi phí khuyết tật", mở rộng phạm vi bảo hiểm y tế sang phục hồi chức năng và thiết bị hỗ trợ, cả phát triển nhà ở xã hội theo hướng tiếp cận. Điều này giúp chuyển từ bảo đảm tối thiểu sang tạo nền tảng phát triển năng lực.
Cần có chính sách ưu đãi thuế cho doanh nghiệp tuyển dụng người khuyết tật, xây dựng quỹ hỗ trợ khởi nghiệp và đổi mới đào tạo nghề theo hướng gắn với nhu cầu thị trường, đặc biệt trong lĩnh vực công nghệ và dịch vụ số. Những giải pháp này còn nâng cao phẩm giá và vị thế xã hội của người khuyết tật.
Cuối cùng, cần hoàn thiện cơ chế chống phân biệt đối xử thông qua việc bổ sung các chế tài cụ thể đối với hành vi kỳ thị. Tập trung đẩy mạnh truyền thông nhằm thay đổi nhận thức xã hội theo hướng tôn trọng và ghi nhận năng lực của người khuyết tật. Tăng cường sự tham gia của người khuyết tật trong quá trình xây dựng và giám sát chính sách, phát triển công tác xã hội chuyên nghiệp...
Tử Cấm Thành là quần thể cung điện nằm ở trung tâm Bắc Kinh, từng là nơi ở và điều hành triều chính của các hoàng đế nhà Minh và nhà Thanh suốt hơn 500 năm.
Với diện tích khoảng 720.000 m², đây được xem là biểu tượng quyền lực tối cao của hoàng gia Trung Hoa thời phong kiến.
Được xây dựng từ năm 1406 đến 1420, Tử Cấm Thành gồm gần 1.000 công trình lớn nhỏ với kiến trúc nguy nga, phản ánh sự xa hoa và đỉnh cao nghệ thuật cung đình Trung Hoa.
Năm 1987, công trình được UNESCO công nhận là Di sản Thế giới và là quần thể kiến trúc gỗ cổ được bảo tồn tốt hàng đầu thế giới.
Điều đáng nói dưới thời phong kiến Trung Quốc, nhiều thiếu nữ bước chân vào hoàng cung với giấc mơ đổi đời, mong một ngày được vua để mắt tới. Thế nhưng phía sau vẻ hào nhoáng của chốn cung đình lại là cuộc sống đầy áp lực, cô độc và bi kịch mà không phải ai cũng có thể chịu đựng.
Theo quy định trong cung, những cung nữ thuộc Bát Kỳ thường được tuyển chọn từ khi chưa đến 15 tuổi để vào Tử Cấm Thành hầu hạ hoàng đế và các phi tần. Nếu đến năm 25 tuổi mà vẫn không được phong phi hoặc thăng chức, họ sẽ bị buộc rời khỏi hoàng cung.
Tuy nhiên, rời cung không đồng nghĩa với việc có cuộc sống tốt đẹp hơn. Trái lại, phần lớn cung nữ khi trở về dân gian đều rơi vào cảnh cô độc, rất ít người được hỏi cưới. Không ít đàn ông thời đó thậm chí còn e ngại việc kết hôn với những phụ nữ từng sống trong hoàng cung.
Nguyên nhân xuất phát từ cuộc sống khắc nghiệt mà các cung nữ phải trải qua suốt nhiều năm. Trong hồi ký Nửa đời trước của tôi, Phổ Nghi từng mô tả cuộc sống trong cung vô cùng ngột ngạt và áp lực.
Các cung nữ phải làm việc liên tục, tuyệt đối không được phạm sai lầm, luôn sống trong tâm trạng căng thẳng và lo sợ bị trách phạt.
Sự thiếu thốn dinh dưỡng cùng áp lực tinh thần kéo dài khiến nhiều người suy kiệt cả thể chất lẫn tâm lý. Theo quan niệm thời đó, nhiều đàn ông tin rằng cưới cung nữ sẽ khó sinh con hoặc con cái không khỏe mạnh, nên thường tránh kết hôn với họ.
Trong xã hội phong kiến, việc sinh con nối dõi được xem là trách nhiệm lớn nhất của người phụ nữ. Vì vậy, những cung nữ từng sống lâu năm trong cung thường bị nhìn bằng ánh mắt dè chừng và khó có cơ hội xây dựng gia đình bình thường sau khi rời khỏi hoàng cung.
Đức Linh người từng được Từ Hi Thái hậu yêu quý cũng từng nhắc đến số phận bi thương của nhiều cung nữ sau khi xuất cung. Nhiều người rơi vào trạng thái lạc lõng, mất phương hướng và không biết phải bắt đầu cuộc sống mới như thế nào sau quãng thời gian dài bị giam mình trong chốn cung đình.