Nhìn sang người vợ đang ngủ say sau chuyến du lịch chữa lành 5 sao cùng hội chị em, tôi nhận ra: Hôn nhân của mình đã chết từ lúc cô ấy bắt đầu khoác lên người chiếc áo phu nhân quá rộng.
Vợ tôi làm nhân viên hành chính cho một công ty nhỏ, mức lương vỏn vẹn 5,5 triệu đồng/tháng. Tôi làm kỹ sư IT, thu nhập khoảng 40 triệu đồng/tháng. Với tổng thu nhập đó, nếu biết thu vén, vợ chồng tôi và một đứa con nhỏ hoàn toàn có thể sống thoải mái, thậm chí tích lũy mua nhà.
Những năm đầu, cô ấy rất giản dị. Nhưng mọi bi kịch bắt đầu từ khi vợ tôi đăng ký một lớp học nhảy Zumba ở trung tâm cao cấp do trúng voucher giảm giá. Tại đây, cô ấy quen một nhóm những người có chồng là giám đốc, đại gia, đi xe sang, ở biệt thự. Từ ngày chơi với hội phú bà ấy, vợ tôi thay đổi chóng mặt.
Ban đầu chỉ là những buổi cà phê trà chiều, sau đó là quần áo. Cô ấy nói: “Đi với các chị ấy, em mặc đồ chợ người ta cười cho, làm giảm giá trị của em, mà cũng là giữ thể diện cho anh”. Thế là những bộ váy vài trăm ngàn bị vứt xó, thay vào đó là đồ thiết kế, túi xách đắt tiền.
Lương vài triệu đồng, nhưng vợ tôi sẵn sàng quẹt thẻ tín dụng mua lọ kem dưỡng da 4 triệu đồng chỉ vì “chị A, chị B bảo xài cái này mới nâng tầm nhan sắc”.
Càng dấn sâu vào nhóm bạn đó, vợ tôi càng mất nhận thức về hoàn cảnh thực tế của gia đình. Nhóm bạn rủ nhau đi học đánh golf, vợ tôi cũng nằng nặc đòi đi cho bằng bạn bằng bè. Nhóm bạn tổ chức sinh nhật trên du thuyền, cô ấy bắt tôi chuyển khoản 20 triệu để đóng góp vì “không lẽ em đi tay không, nhục lắm”.
Tôi đã nhiều lần khuyên can, phân tích thiệt hơn. Tôi bảo: “Gió tầng nào gặp mây tầng đó, mình là người lao động bình thường, sao cứ cố kiễng chân lên làm gì cho mệt mỏi?”.
Nhưng đáp lại sự lo lắng của tôi là cái lườm nguýt sắc lẹm: “Anh kém cỏi, không lo được cho vợ thì để tôi tự lo. Đời người sống được mấy tí mà phải bần hèn?”. Vợ tôi cũng cho rằng kết thân với hội chị em nhà giàu sẽ giúp cô có nhiều cơ hội làm giàu, mọi thứ mua sắm, tụ tập đều là chi phí cơ hội.
Từ đó, cô ấy giấu giếm tôi mọi chi tiêu. Tôi cắm đầu vào làm thêm dự án đêm ngày, nhận thêm việc ngoài để bù đắp vào những khoản thâm hụt sinh hoạt phí mà cô ấy bỏ bê. Tôi mặc chiếc áo sơ mi cũ, đi chiếc xe máy cà tàng, ăn hộp cơm bụi chỉ để vợ tôi có tiền đi tụ tập giá vài triệu đồng một bữa cùng nhóm chị em nhà giàu.
Cao trào của sự chịu đựng là vào tuần trước. Hội phú bà của vợ tôi lên kế hoạch đi du lịch Bali 5 ngày 4 đêm, nghỉ tại resort sang trọng bậc nhất để chữa lành. Khi vợ mở lời xin 40 triệu đồng để đi, tôi kiên quyết từ chối. Con sắp phải đóng học phí, tiền thuê nhà sắp đến hạn, bố tôi ở quê vừa báo tin phải mổ sỏi thận. Tôi không thể ném 40 triệu đồng vào một chuyến đi vô bổ.
Vợ tôi gào lên, khóc lóc ỉ ôi rồi bỏ về ngoại. Vài ngày sau, cô ấy xách vali về, vui vẻ thông báo: “Em tự lo được, không cần đến đồng tiền của anh!”. Cô ấy đi Bali thật. Lên Facebook, ngập tràn những bức ảnh mặc bikini bên hồ bơi, tay cầm ly rượu vang, check-in sang chảnh với caption: “Thanh xuân là những chuyến đi và sự nuông chiều bản thân”.
Khi cô ấy vừa hạ cánh, một nhân viên ngân hàng gọi điện cho tôi. Hóa ra, để có tiền đi Bali và nâng cấp một chiếc túi xách hàng hiệu cho bằng chị bằng em, vợ tôi đã lén vay mượn qua các app tín dụng đen và thấu chi thẻ tín dụng lên tới gần 200 triệu đồng. Lãi mẹ đẻ lãi con, số tiền giờ đã vượt quá khả năng chi trả.
Tôi cầm xấp hồ sơ sao kê ném lên bàn. Vợ tôi không hề sợ hãi, mà đứng phắt dậy, chỉ thẳng mặt tôi và thốt ra những lời mà cả đời này tôi không thể quên: “Phải, tôi vay đấy! Thì đã sao? Chồng người ta một tháng đưa vợ hàng trăm triệu đồng đi shopping, đi spa. Còn anh? Anh nhìn lại bản thân anh xem, có tư cách gì mà lớn tiếng? Tôi lấy anh là một sự sỉ nhục rồi, tôi phải gồng mình lên để thiên hạ không khinh bỉ cái nhà này. Anh không trả được thì để tôi tự trả!”.
Trái tim tôi như bị ai bóp nghẹt. Sự cố gắng, sự hy sinh, những đêm thức trắng làm việc đến mờ mắt, những bữa cơm nghẹn đắng của tôi trong mắt cô ấy hóa ra chỉ là sự sỉ nhục. Cô ấy thà sống ảo với những người dưng, còn hơn chấp nhận thực tại bên một người chồng yêu thương mình. Tôi không tranh cãi gì thêm. Tôi chỉ lẳng lặng quay về phòng, viết tờ đơn ly hôn.
200 triệu đồng đó, tôi sẽ gánh một nửa vì tình nghĩa vợ chồng, xem như trả tiền cho những năm tháng thanh xuân cô ấy sinh cho tôi một đứa con. Nhưng cuộc hôn nhân này, tôi sẽ dừng lại. Tôi quyết định như vậy có đúng không?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Chồng tôi đi họp lớp về. Anh mở cửa rất khẽ nhưng mùi bia vẫn nồng nặc khiến căn phòng trọ nhỏ trở nên ngột ngạt thêm. Hai đứa nhỏ đã ngủ từ lâu. Tôi vẫn ngồi bên máy may, tranh thủ nhận thêm hàng gia công để kiếm vài chục nghìn tiền sữa.
Anh bước vào, cởi chiếc áo sơ mi đã nhăn nhúm rồi soi gương rất lâu. Tôi thấy lạ. Đàn ông ngoài 40 tuổi, làm kỹ sư cơ khí quanh năm dầu mỡ, hiếm khi để ý vẻ ngoài như vậy. Nhưng tối ấy, anh có vẻ vui.
Anh kể hôm nay họp lớp đông đủ lắm. Sau 25 năm ra trường, ai cũng khác. Có đứa ngày xưa học không tới đâu mà giờ mở công ty riêng. Có đứa giờ định cư nước ngoài. Anh cười nói liên hồi như người vừa nhặt lại được tuổi trẻ đã đánh rơi đâu đó.
Điện thoại anh reo liên tục. Nhóm lớp nhắn tin rôm rả sau buổi họp mặt. Người ta gửi ảnh chụp tập thể, ảnh nâng ly, ảnh sân trường cũ. Giữa những dòng tin nhắn ấy, tôi thấy nhiều người nhắc tên anh. Có người còn khen anh hào phóng.
Tôi tò mò hỏi anh làm gì mà bạn bè tung hô thế. Anh xua tay, nói có gì đâu, chỉ là ủng hộ quỹ lớp 20 triệu đồng để sửa phòng truyền thống và hỗ trợ bạn cũ bệnh nặng. Anh nói xong còn cười rất nhẹ, như thể 20 triệu đồng chỉ là vài tờ tiền lẻ.
Tay tôi đang cắt chỉ bỗng khựng lại. Số tiền ấy đủ để mua cho hai đứa nhỏ biết bao thứ mà chúng tôi từng hứa hẹn, đủ để thay cái máy giặt đã hỏng hơn 2 tháng, đủ để tôi có thể nghỉ một bữa làm thêm buổi tối mà không cần đắn đo.
Tôi hỏi anh lấy đâu ra tiền, anh đáp rất nhanh là tiền thưởng nhân viên xuất sắc mới nhận tuần trước. Dự án cải tiến dây chuyền cho nhà máy Nhật, anh làm gần 2 tháng trời mới xong, có hôm nửa đêm còn bật dậy sửa bản vẽ kỹ thuật trên chiếc laptop cũ nóng ran.
Tôi nhớ rõ hôm công ty thưởng, anh từng nói sẽ để dành mua cho con gái chiếc xe đạp mới. Con bé đi học bằng chiếc xe cũ thấp hơn bạn bè cả cái đầu. Mỗi lần đạp lên dốc, xích lại kêu rào rào như sắp đứt.
Nghĩ đến đó, tôi bỗng cảm thấy giận vô cùng. 20 triệu đồng không khiến nhà tôi giàu lên nhưng cũng trang trải được nhiều thứ. Vậy mà chỉ vì một chút sĩ diện, anh sẵn sàng cho đi một khoản tiền không hề đắn đo chỉ để nhận về vài lời khen tặng.
Anh kể, bạn bè nhìn anh khác hẳn sau khi biết anh làm kỹ sư phụ trách cho một dự án lớn. Bao năm nay, anh vốn ít nói trong các buổi họp lớp. Người ta giàu lên, đi xe đẹp, nói chuyện đầu tư đất cát còn anh chỉ lặng lẽ ngồi nghe.
Anh bảo cảm giác bị bỏ lại phía sau khó chịu lắm. Một người đàn ông ngoài 40 tuổi, đầu đã lấm tấm bạc, vẫn muốn chứng minh mình chưa thất bại. 20 triệu đồng kia không phải chỉ để cho lớp mà giống một lời khẳng định rằng anh cũng có vị trí giữa những người bạn cũ.
Nghe đến đó, tôi thấy thương anh nhiều hơn giận. Đêm ấy, tôi nằm nhìn cái trần nhà mốc meo mà không ngủ được. Ngoài hành lang, tiếng công nhân đi ca đêm vang lên lẹp xẹp. Cuộc đời quanh tôi vẫn nghèo và mệt như cũ.
Mấy hôm sau, chồng tôi bỗng nổi trên mạng xã hội của trường cũ. Người ta đăng ảnh anh trao tiền, kèm những lời khen đẹp đẽ. Bạn bè gọi anh là niềm tự hào của lớp. Cô bạn cũ còn bình luận rằng ngày xưa đã biết anh là người tử tế và có chí lớn.
Tối ấy, tôi thấy anh ngồi đọc từng bình luận rất lâu. Ánh sáng điện thoại hắt lên gương mặt đã có nếp nhăn của anh. Tôi chợt hiểu, có lẽ đàn ông càng lớn tuổi càng sợ bị quên lãng. Họ muốn được công nhận, dù chỉ một lần.
Tôi không biết phải trách hay thương nữa. Người nghèo thường bị giằng co giữa cơm áo và lòng tự trọng. Chỉ ai từng cúi mặt giữa bạn bè thành đạt mới hiểu cảm giác ấy đau ra sao. Chỉ là tôi nghĩ, giữa việc lo cho gia đình và làm công ích xã hội, có phải vẫn nên ưu tiên gia đình hơn hay không?
V.Q.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngày 2-4, Trường ĐH Công nghệ Thông tin – ĐHQG TP.HCM (UIT) và VNGGames (thuộc Tập đoàn VNG) ký kết triển khai chương trình đồng đào tạo phát triển game trên nền tảng Roblox.
Chương trình được thiết kế theo hướng gắn trực tiếp với đầu ra sản phẩm. Trong suốt quá trình học, sinh viên không chỉ học lý thuyết mà sẽ liên tục tiếp cận trực tiếp với vòng đời của sản phẩm, từ lên ý tưởng, xây dựng và phát hành sản phẩm, qua đó hình thành tư duy và năng lực của một nhà phát triển độc lập.
Kết thúc khóa học, mỗi nhóm sinh viên sẽ hoàn thiện một sản phẩm game của riêng mình và có cơ hội phát hành trực tiếp trên Roblox, sẵn sàng tiếp cận với người dùng ở quy mô toàn cầu.
PGS. TS. Nguyễn Tấn Trần Minh Khang, Phó hiệu trưởng UIT, cho biết: “Chương trình đồng đào tạo giữa UIT và VNGGames không đơn thuần là một hoạt động hợp tác mà đây còn là cam kết hai chiều giữa nhà trường và doanh nghiệp để cùng xây dựng hệ sinh thái đào tạo gắn liền với thực tiễn, nơi sinh viên được học bằng dự án thực tế, được dẫn dắt bởi chuyên gia doanh nghiệp, có lộ trình rõ ràng để trở thành những nhà sáng tạo game chuyên nghiệp.
Bị can Hoàng Sỹ Thắng cùng đồng phạm bị Viện KSND TP.HCM truy tố về các tội: Vận chuyển trái phép chất ma túy, Mua bán trái phép chất ma túy, Tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy, Tàng trữ trái phép chất ma túy, Không tố giác tội phạm, Che giấu tội phạm, Chiếm giữ trái phép tài sản, Sử dụng tài liệu giả của cơ quan, tổ chức.
Trong 227 bị can, có 4 bị can bị truy nã bị đề nghị xét xử vắng mặt theo quy định của pháp luật. Hồ sơ vụ án và bản cáo trạng đã được Viện KSND TP.HCM chuyển đến TAND TP.HCM để đưa ra xét xử.
Theo Viện KSND TP.HCM, vụ án Hoàng Sỹ Thắng và đồng phạm là vụ án đặc biệt nghiêm trọng, có tổ chức, liên quan đến số lượng lớn bị can, phạm vi hoạt động trải rộng trên nhiều tỉnh, thành phố.
Những người này thực hiện hành vi phạm tội với phương thức, thủ đoạn tinh vi, có sự phân công vai trò chặt chẽ, lợi dụng không gian mạng và các phương tiện giao dịch điện tử để thực hiện việc mua bán, vận chuyển trái phép chất ma túy.
Trong quá trình kiểm sát điều tra, ngày 13-1-2026, Viện KSND TP.HCM đã ban hành quyết định trả hồ sơ để điều tra bổ sung nhằm làm rõ thêm hành vi phạm tội, vai trò của các đối tượng và củng cố chứng cứ.
Trên cơ sở đó, cơ quan điều tra đã phục hồi điều tra, tiếp tục truy xét, xử lý các đối tượng liên quan, trong đó có 4 bị can bị truy nã.
Ngày 13-3-2026, Cơ quan điều tra Công an TP.HCM đã ban hành kết luận điều tra, chuyển hồ sơ đề nghị truy tố 227 bị can về các tội: Tàng trữ trái phép chất ma túy, Vận chuyển trái phép chất ma túy, Mua bán trái phép chất ma túy, Tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy, che giấu tội phạm, Không tố giác tội phạm, Chiếm giữ trái phép tài sản và Sử dụng tài liệu giả của cơ quan, tổ chức.
Sau đó Viện KSND TP.HCM đã ban hành cáo trạng truy tố 227 bị can, trong đó có 4 bị can đề nghị xét xử vắng mặt như trên.
Trong vụ án này, bị can Nguyễn Trung Hiếu (ca sĩ Chi Dân) bị truy tố về tội tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy.
Bị can Andrea Aybar Carmona (quốc tịch Tây Ban Nha, người mẫu, diễn viên) bị truy tố về tội tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy và tàng trữ trái phép chất ma túy.
Bị can Nguyễn Đỗ Trúc Phương ("cô tiên từ thiện", 32 tuổi) bị truy tố về tội tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy.