Ngày 4.4, Công an phường Nam Nha Trang (Khánh Hòa) cho biết khoảng 10 giờ cùng ngày, tại một tòa nhà cho thuê trên đường Dã Tượng (phường Nam Nha Trang) xảy ra vụ việc nam thanh niên rơi từ ban công tầng 7 xuống đất, nhưng thoát chết hy hữu.
Đó là trường hợp anh H. (31 tuổi, ở thành phố Đà Nẵng). Theo thông tin ban đầu, chiều 3.4, anh H. đến thuê phòng tại tầng 4 của căn hộ. Đến khoảng 10 giờ ngày 4.4, H. bất ngờ rơi từ ban công tầng 7 xuống bên dưới. Khi rơi, người này va vào hệ thống dây viễn thông, dây điện giăng ngang trước tòa nhà, rồi rớt trúng một ô tô 4 chỗ đậu phía dưới trước khi chạm đất, bất tỉnh.
Ghi nhận tại hiện trường, ban công tầng 7 bị vỡ kính, mảnh kính văng xuống trước tòa nhà; một số sợi dây viễn thông bị đứt; kính chắn gió của ô tô 4 chỗ bị rạn nứt.
Nhiều người cho rằng, có thể hệ thống dây viễn thông giăng ngang và nóc ô tô đã làm giảm đáng kể lực va chạm, giúp anh H. thoát khỏi tình huống nguy hiểm tính mạng.
Phát hiện sự việc, người dân xung quanh nhanh chóng báo lực lượng chức năng. Anh H. được đưa đến Bệnh viện đa khoa Khánh Hòa cấp cứu, sau đó đã tỉnh lại. Các bác sĩ xác định anh H. không bị thương tích nghiêm trọng.
Công an phường Nam Nha Trang đang điều tra, làm rõ nguyên nhân vụ việc.

Tại Hà Nội, công an vừa khởi tố, bắt tạm giam Bàn Thị Tâm (20 tuổi) và nhân tình là Nguyễn Minh Hiệp (22 tuổi) về tội giết người, với cáo buộc bỏ đói, đánh đập con gái 4 tuổi của Tâm đến tử vong.
Vụ việc tương tự xảy ra ở TP.HCM, Nguyễn Thị Thanh Trúc (33 tuổi) cùng nhân tình là Danh Chơn (30 tuổi) bị điều tra về tội cố ý gây thương tích, do nhiều lần đánh đập dã man con trai 2 tuổi của Trúc, khiến cháu nhập viện nguy kịch. Còn tại Phú Thọ, công an cũng vừa bắt giam Nguyễn Hà Chung (38 tuổi) vì dùng dây sạc điện thoại đánh con trai 7 tuổi thương tích 36% trong lúc dạy con học bài.
Những vụ bạo hành trẻ em nối tiếp nhau xảy ra, khiến dư luận đặt ra câu hỏi nhức nhối: Vì sao trẻ em vẫn chưa được an toàn ngay trong mái ấm của mình?
Ông Tạ Văn Hạ, Phó chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa - Xã hội của Quốc hội, cho rằng bất kỳ hành vi bạo lực nào với trẻ cũng không thể chấp nhận, nhất là việc đánh đập, hành hạ dẫn đến thương tích nặng nề hoặc tước đoạt mạng sống. Điều đáng lên án hơn là trẻ bị bạo hành ngay tại tổ ấm gia đình - môi trường lẽ ra phải an toàn nhất; người gây ra bạo hành lại chính là cha, mẹ - lẽ ra phải yêu thương, che chở nhất.
"Một người mẹ ra tay tàn độc với đứa trẻ mình sinh ra, rõ ràng không chỉ là vi phạm pháp luật mà còn cho thấy sự xuống cấp đáng báo động về đạo đức và trách nhiệm gia đình", ông Tạ Văn Hạ nói.
Theo ông Hạ, một bộ phận gia đình vẫn tồn tại quan niệm sai lệch rằng đòn roi là cách dạy con hiệu quả. Áp lực kinh tế, mâu thuẫn hôn nhân, lệ thuộc chất kích thích hay lối sống buông thả khiến nhiều người mất kiểm soát rồi trút bạo lực lên trẻ. Cạnh đó, việc phát hiện và can thiệp từ sớm vẫn còn nhiều khoảng trống. Nhiều nơi, cơ chế bảo vệ trẻ em còn mang tính hình thức; lực lượng làm công tác trẻ em mỏng, thiếu kỹ năng và điều kiện hoạt động.
Ở góc nhìn tâm lý, tiến sĩ Đào Trung Hiếu, chuyên gia nghiên cứu tội phạm học, nhận thấy phần lớn người bạo hành trẻ em có chung đặc điểm là lệch lạc nhân cách, ích kỷ cực đoan, coi trọng lợi ích cá nhân và có xu hướng sử dụng bạo lực để giải tỏa tâm lý. Nhiều vụ việc xảy ra khi gia đình đổ vỡ, nơi đứa trẻ trở thành "người thừa" trong cuộc sống mới của cha hoặc mẹ. Sống cùng cha dượng, mẹ kế hay người tình của cha mẹ, các em rất dễ trở thành nạn nhân của sự lạnh lùng, ghét bỏ.
Tiến sĩ Đào Trung Hiếu cũng chỉ ra rằng, có những người coi con riêng của bạn đời là cái gai trong mắt. Hoặc ngay chính cha mẹ ruột lại tồn tại suy nghĩ đứa con là gánh nặng, nhắc họ nhớ về những buồn thảm với "mảnh ghép" cuộc đời cũ, khiến họ không ngăn cản, thậm chí là đồng tình hành động bạo lực.
Còn theo ông Đặng Hoa Nam, nguyên Cục trưởng Cục Trẻ em, Phó chủ tịch Hội Bảo vệ quyền trẻ em VN, luật Trẻ em quy định mỗi xã phải có người phụ trách công tác bảo vệ trẻ em. Nghị định 56/2017 cũng quy định rõ trách nhiệm phòng ngừa, phát hiện và can thiệp sớm khi trẻ có nguy cơ bị bạo lực, xâm hại. Tinh thần là phải bảo vệ trẻ từ sớm, chứ không đợi đến khi các em bị tổn thương nặng rồi mới xử lý. Nhưng thực tế phần lớn cán bộ phụ trách công tác bảo vệ trẻ em ở cấp xã đều kiêm nhiệm nhiều lĩnh vực như giảm nghèo, bảo trợ xã hội, phòng chống tệ nạn… nên khó theo dõi sát sao.
Không phải mọi loại tội phạm đều có thể phòng ngừa chỉ bằng nỗi sợ hình phạt. Điều quan trọng nhất trong công tác bảo vệ trẻ em, theo ông Tạ Văn Hạ, là phòng ngừa từ sớm, bởi khi hậu quả đã xảy ra thì những tổn thương về thể chất, tinh thần đối với trẻ rất khó bù đắp.
Muốn vậy, cần triển khai đồng bộ các giải pháp, mà trước hết là thay đổi nhận thức xã hội về quyền trẻ em và phương pháp giáo dục không bạo lực. "Phải chấm dứt suy nghĩ coi đánh đập là dạy dỗ. Gia đình cần được trang bị kỹ năng làm cha mẹ, kỹ năng kiểm soát cảm xúc và ứng xử tích cực với trẻ", ông Hạ nói.
Tiến sĩ Đào Trung Hiếu cũng cho rằng hình phạt nghiêm khắc là cần thiết để bảo đảm công lý và răn đe xã hội, nhưng hình phạt chỉ đến sau khi bi kịch đã xảy ra. Để bảo vệ trẻ em, điều quan trọng hơn là không để các em phải đơn độc trong chính ngôi nhà của mình. Xã hội cần chuyển từ tư duy xử lý hậu quả sang bảo vệ chủ động.
Ông Hiếu khuyến nghị "nhìn sâu hơn" vào các vụ án hình sự về bạo hành thời gian qua, nơi những đứa trẻ đều ở hoàn cảnh là nạn nhân trực tiếp, đầu tiên của các cuộc hôn nhân tan vỡ. Bởi vậy, việc quan trọng là phải khôi phục lại truyền thống văn hóa gia đình VN: ông bà, cha mẹ nêu gương, con cháu thảo hiền. Làm sao để gia đình đứng vững trước nguy cơ có tên "ly hôn", chỉ khi gia đình bền vững mới vơi đi những cái chết tức tưởi.
Cạnh đó, không ít trường hợp dễ nóng giận, những hành vi rất bình thường của trẻ như khóc, ăn chậm, nghịch ngợm hoặc không nghe lời… đều có thể biến thành lý do trút đòn roi. Hoặc một số người lệch lạc về "quyền lực gia đình", xem trẻ như đối tượng thuộc quyền sở hữu của mình để tùy ý áp đặt, quát mắng, đánh phạt. "Cần chấm dứt ngay tâm lý này", ông Hiếu nói.
Góp ý thêm, luật sư Đặng Văn Cường, Ủy viên Ban Chấp hành Hội Bảo vệ quyền trẻ em VN, đề nghị cơ quan chức năng đặc biệt quan tâm đến những gia đình có nguy cơ cao như thường xuyên xảy ra bạo lực, mâu thuẫn kéo dài hoặc có trẻ sống cùng cha dượng, mẹ kế có tiền án, tiền sự hay lối sống phức tạp. Nếu phát hiện môi trường sống không an toàn cho trẻ, chính quyền địa phương cần sớm có biện pháp hỗ trợ, giám sát hoặc can thiệp để ngăn ngừa nguy cơ xâm hại.
Một thực tế đáng buồn là trong nhiều vụ bạo hành trẻ em, nạn nhân đã phải chịu đựng đòn roi suốt thời gian dài trước khi vụ việc bị phát hiện. Tiến sĩ Đào Trung Hiếu đặt câu hỏi: "Tại sao không ai biết cho đến khi những sinh mệnh non nớt ấy rời khỏi cuộc đời?".
Ông cho rằng việc nhận ra một đứa trẻ bị bạo hành không quá khó. Tiếng khóc, tiếng quát tháo, những vết bầm tím trên cơ thể hay sự thay đổi bất thường về tâm lý đều là những dấu hiệu rất rõ ràng. Không ít vụ án, bên cạnh kẻ trực tiếp gây ra tội ác thì sự thờ ơ của người xung quanh cũng là nguyên nhân khiến nỗi đau của trẻ kéo dài. Do đó, ông Hiếu kiến nghị tăng trách nhiệm phát hiện, thông báo và xử lý của cộng đồng. Người dân khi nghe, thấy dấu hiệu trẻ bị bạo hành không nên im lặng. Nhà trường cần quan sát kỹ hơn những thay đổi bất thường của học sinh. Cơ sở y tế khi tiếp nhận trẻ có dấu hiệu nghi vấn phải có kênh báo tin nhanh. Chính quyền cơ sở và công an địa phương cần phản ứng kịp thời khi có thông tin cảnh báo.
Cùng quan điểm, ông Tạ Văn Hạ nhận định cần xây dựng cơ chế phát hiện sớm và can thiệp kịp thời. Chính quyền cơ sở, công an khu vực, tổ dân phố, trường học và cơ sở y tế phải chủ động nắm tình hình các gia đình có nguy cơ cao như bạo lực gia đình, nghiện rượu, mâu thuẫn kéo dài hoặc trẻ sống trong hoàn cảnh đặc biệt. "Không thể để trẻ em kêu cứu trong im lặng mà không ai biết, không ai can thiệp", ông nói.
Đồng thời, theo ông, cần làm rõ trách nhiệm của tập thể, cá nhân liên quan, nhất là người đứng đầu địa phương, khi để xảy ra tình trạng trẻ bị bạo hành kéo dài nhưng không được phát hiện, xử lý. "Bảo vệ trẻ em không thể chỉ dừng ở khẩu hiệu hay những lời kêu gọi chung chung. Mọi hành vi bạo lực phải được phát hiện từ sớm, xử lý nghiêm minh và không có sự thờ ơ", ông khẳng định.
Ông Đặng Hoa Nam lưu ý, luật Trẻ em đã quy định rõ hệ thống tiếp nhận thông tin tố giác về bạo hành trẻ em gồm công an các cấp, cơ quan quản lý nhà nước về trẻ em và đặc biệt là Tổng đài quốc gia 111. "Người dân chỉ cần gọi điện, tổng đài sẽ kết nối các lực lượng để hỗ trợ can thiệp, giải cứu trẻ nếu cần", ông nói và khuyến nghị phải làm tốt công tác truyền thông để người dân biết đến các kênh tiếp nhận thông tin, hiểu rằng khi họ lên tiếng thì thông tin sẽ được tiếp nhận và xử lý nghiêm túc.
Tin Gốc: Thanh Niên

Khi những video đầu tiên về vụ 5 học sinh đuối nước trên sông Lô lan truyền trên mạng xã hội chiều 18/5, ông Trương Hữu Khoa ngồi trước màn hình điện thoại ở nhà riêng tại xã Hải Lựu. "Tôi xem mà nước mắt cứ chảy dàn dụa vì xót thương vô cùng", ông kể.
Ít phút sau, ông chạy xe máy hơn 20 km tới hiện trường ở khu vực bãi bồi ven sông thuộc thôn Yên Kiều, xã Sông Lô. Người đàn ông từng có gần 30 năm gắn với nghề sông nước nói ông đi vì nghĩ phải xuống đó xem có thể giúp được gì.
Khi ông có mặt, lực lượng chức năng đang dùng thuyền và móc sắt rà dọc lòng sông. Trên bờ, tiếng khóc gọi tên con vang lên liên tục giữa đám đông ken đặc người đứng dõi theo công tác cứu hộ.
Sau khi giới thiệu bản thân có kinh nghiệm bơi lặn và xin phép lực lượng công an tham gia hỗ trợ, ông được chấp thuận. Người đàn ông 53 tuổi cởi áo rồi lao xuống dòng sông lạnh.
Ông kể trước khi lặn xuống nước đã thầm khấn nguyện rồi liên tục gọi các nạn nhân trong tâm trí: "Các con ơi, nếu hữu duyên thì báo cho bác biết các con ở đâu, bác sẽ đưa các con về với gia đình".
Quan sát mặt sông trước khi lặn, ông Khoa chú ý khu vực nước xoáy nằm cách chỗ các học sinh để quần áo vài chục mét. Với kinh nghiệm nhiều năm làm nghề chài lưới trên sông, ông nhận định phía dưới có thể là hố sâu nơi các nạn nhân bị cuốn xuống.
Đúng như dự đoán, dưới lớp nước sâu khoảng 4 m, ông bắt gặp cảnh tượng khiến bản thân ám ảnh: hai học sinh ôm ghì lấy nhau dưới đáy sông. "Tôi định gỡ ra để đưa từng cháu lên nhưng hai cháu ghì chặt quá nên phải kéo cả hai lên cùng lúc", ông nói.
Dòng nước sâu và chảy xiết khiến việc kéo hai nạn nhân lên mặt nước rất khó khăn. Khi đưa được các em vào bờ bàn giao cho lực lượng chức năng, ông gần như kiệt sức nhưng vẫn tiếp tục lao xuống sông tìm kiếm những nạn nhân còn lại.
Khoảng nửa giờ sau, ông phát hiện thêm một học sinh khác cách vị trí trước khoảng 20 m. Đây cũng là nạn nhân cuối cùng được tìm thấy dưới lòng sông.
Sau nhiều giờ ngụp lặn dưới nước sâu, ông Khoa lên bờ trong trạng thái thấm mệt. Thiếu tướng Nguyễn Minh Tuấn, Giám đốc Công an tỉnh Phú Thọ đã trực tiếp động viên và trao phong bì cảm ơn tinh thần cứu nạn của ông.
Tối cùng ngày, khi mở phong bì, gia đình ông bất ngờ vì bên trong có 20 triệu đồng. Sau khi bàn bạc, vợ chồng ông quyết định dùng toàn bộ số tiền để hỗ trợ gia đình các nạn nhân. Sáng 19/5, ông cùng vợ tới thăm cả 5 gia đình có con gặp nạn, gửi mỗi nhà 4 triệu đồng để phụ lo hậu sự. "Tiền thì quý thật, nhưng nỗi đau mất con của các gia đình còn lớn hơn nhiều", ông chia sẻ.
Khoảng 10 năm nay, ông Khoa không còn gắn bó với nghề chài lưới mà phụ giúp các con kinh doanh vật liệu xây dựng. Ông thường xuyên tham gia hoạt động thiện nguyện, hỗ trợ người dân vùng lũ và các hoàn cảnh khó khăn ở nhiều tỉnh miền núi phía Bắc, miền Trung.
Ông Hoàng Mạnh Hồng, Chánh văn phòng HĐND và UBND xã Sông Lô cho biết ông Khoa đã hỗ trợ tìm thấy 3 nạn nhân. Một nạn nhân được người dân tìm thấy ngay sau khi xảy ra vụ việc, một nạn nhân còn lại được lực lượng chức năng phát hiện.
Việc tìm kiếm gặp nhiều khó khăn do lòng sông rộng, nước sâu và dòng chảy phức tạp. Các lực lượng phải chia nhiều tổ rà soát khu vực xảy ra tai nạn và các đoạn sông lân cận.
Hiện xã Sông Lô đã lập 5 tổ công tác hỗ trợ các gia đình tổ chức tang lễ, mai táng các nạn nhân. Đại diện UBND xã cho biết những ngày tới địa phương sẽ họp để đánh giá toàn bộ vụ việc.
Công an tỉnh Phú Thọ khuyến cáo phụ huynh tăng cường quản lý con em, không để trẻ tự ý tắm sông, suối, ao hồ khi không có người lớn đi cùng; đồng thời trang bị kỹ năng phòng chống đuối nước để hạn chế những tai nạn tương tự.
Khoảng 16h ngày 18/5, nhóm 9 nam sinh 13-14 tuổi ra khu vực bãi bồi sông Lô thuộc thôn Yên Kiều, xã Sông Lô để tắm. Một em bất ngờ bị đuối nước, 4 em đi cùng phát hiện đã lao ra ứng cứu nhưng cũng bị nước cuốn khiến cả 5 em tử vong.
Tin Gốc: Vnexpress

Trưa 6.4, trên quốc lộ 50, đoạn qua địa bàn tỉnh Đồng Tháp, xảy ra vụ tai nạn giao thông liên hoàn giữa 3 phương tiện làm 1 người tử vong và 1 người bị thương.
Theo người dân chứng kiến vụ tai nạn, khoảng 10 giờ 20 phút cùng ngày, xe ô tô tải mang biển kiểm soát tỉnh Tây Ninh lưu thông trên quốc lộ 50 theo hướng từ phường Mỹ Phong ra quốc lộ 1.
Khi đến đoạn thuộc địa bàn phường Đạo Thạnh, tỉnh Đồng Tháp, phương tiện này bất ngờ va chạm với xe máy mang biển kiểm soát tỉnh Đồng Tháp do người phụ nữ khoảng 56 tuổi điều khiển, chở theo một phụ nữ khác khoảng 70 tuổi, lưu thông cùng chiều.
Cú va chạm làm 2 người đi trên xe máy ngã xuống đường, người phụ nữ ngồi phía sau bị xe tải cán qua người tử vong tại chỗ, người còn lại bị thương nặng, được người dân đưa đến bệnh viện cấp cứu. Riêng xe máy bị trượt trúng vào chiếc xe ba gác do người đàn ông điều khiển đang lưu thông sát lề đường.
Nhận được tin báo, lực lượng Phòng CSGT Công an tỉnh Đồng Tháp kịp thời có mặt tại hiện trường, phối hợp các đơn vị nghiệp vụ liên quan điều tiết giao thông và điều tra nguyên nhân vụ tai nạn.

