Tôi và vợ cưới nhau được 5 năm, cùng làm công nhân trong khu công nghiệp, lương không cao, tăng ca liên tục mà cuối tháng vẫn không dư được bao nhiêu. Thấy cuộc sống cứ đều đều như vậy, hai vợ chồng bàn nhau nghỉ việc, gom chút vốn rồi lên thành phố học làm đồ ăn vặt để về quê mở quán.
Hai đứa khăn gói đi học đủ thứ: nộm sứa, nộm chân gà, cóc lắc, xoài lắc… Về quê, chúng tôi thuê một căn nhà cấp bốn ở mặt đường để bán. Thời gian đầu khá vất vả, sáng sớm đi chợ, trưa sơ chế, chiều tối mở bán tới khuya. Nhưng dần dần quán đông khách, có khách quen, có người đặt mang về, thu nhập ổn hơn đi làm công nhân.
Làm được khoảng một năm thì mọi thứ bắt đầu thay đổi. Người ta thấy chúng tôi bán được nên mở ra khắp nơi. Một đoạn đường vài trăm mét có đến mấy quán đồ ăn sẵn giống nhau. Khách thưa dần, doanh thu giảm mạnh. Sau nhiều tháng cầm cự, vợ tôi quyết định quay lại làm công nhân để có lương cố định, còn tôi ở nhà tiếp tục buôn bán kiếm đồng ra đồng vào.
Hôm vừa rồi, vợ bất ngờ hỏi tôi về sổ đỏ, bảo lấy cho cô ấy xem, vì từ hồi làm xong sổ tới giờ, cô ấy chưa xem kỹ. Nói chung lý do cô ấy đưa ra nghe cũng hợp lý. Sổ đỏ tôi đang gửi nhờ mẹ giữ hộ từ lâu vì nhà bà có két sắt, cách nhà tôi không xa. Nghe vợ hỏi, tôi thấy lạ vì từ trước đến nay cô ấy chưa từng quan tâm chuyện giấy tờ trong nhà.
Linh tính có chuyện không ổn, tôi bắt đầu để ý vợ. Nhưng chưa kịp để tôi phát hiện chuyện gì thì đã có người tìm tới cửa đòi nợ. Hóa ra vợ tôi chơi tài xỉu online từ lúc đi làm công nhân trở lại. Ban đầu chỉ vài trăm nghìn, rồi vài triệu, sau đó vay chỗ này đắp chỗ kia. Nợ từ đồng nghiệp ở công ty, vay công ty tài chính, vay cả họ hàng bên nội, bên ngoại. Tổng số tiền phải gần một tỷ đồng. Lúc ấy tôi mới hiểu vợ hỏi sổ đỏ làm gì. Có lẽ cô ấy muốn mang đi cầm cố để trả nợ.
Tôi ngồi chết lặng, không nghĩ tới người vợ chỉn chu, biết lo toan cho gia đình lại dính vào đỏ đen, nợ nần như vậy. Cô ấy đang đòi tôi bán nhà trả nợ nếu không sẽ ly hôn. Hỏi ra mới biết bên ngoại từng trả nợ cho vợ tôi một lần vài trăm triệu, giờ ông bà cũng chịu. Bên nhà tôi, bố mẹ già yếu và không mấy khá giả. Tôi mệt mỏi vô cùng và chưa biết nên giải quyết thế nào.
Hôm nay, sau khi hoàn tất các thủ tục cho tiệc cưới, mình viết thư này gửi đến chuyên mục nhằm chia sẻ tin vui cùng độc giả, mong rằng câu chuyện của hai vợ chồng có thể thắp lên ngọn lửa hy vọng về tình yêu chân thành, nhẹ nhàng cho những người đang tìm mảnh ghép còn lại trên Hẹn hò VnExpress.
Vợ chồng tôi đều 38 tuổi, độc thân nhiều năm vì bận rộn công việc cũng như duyên lành chưa đến. Khoảng một năm trước tôi gửi thư cho anh trong chuyến xe từ quê lên Sài Gòn, sau đám cúng thất của người thân yêu nhất. Trời mưa, ngồi trên xe cùng với nỗi đau mất mát người thân yêu khiến tôi hết sức cô đơn, rồi vô tình đọc mục Tâm sự - Hẹn hò và đọc bài viết ngắn gọn, súc tích nhẹ nhàng này: "Tìm cô gái truyền thống, hoạt bát".
Tôi có cảm giác đây là người mà mình có thể tin cậy, vì thế gửi thư chia sẻ tâm trạng lúc đó. Tôi nhận được hồi âm, anh chia buồn cũng hết sức nhẹ nhàng, tự nhiên. Mail đi mail lại khá nhiều rồi chúng tôi mới xin zalo nhắn tin và gặp nhau. Trước khi gặp, anh nói anh bình thường lắm, cách sống đơn giản từ bề ngoài đến xe cộ. Cũng vừa hay tôi sống nhẹ nhàng, đơn giản. Cả hai hẹn nhau ở quán cà phê đẹp, bình yên, có rất nhiều hoa lúc 19h, thế mà đều đến lúc 1h30, cùng lúc bước vào cửa quán (không hẹn mà cả hai đều sợ trễ giờ, người kia đợi nên đến sớm). Theo lời anh nói là nhiều mail gửi nhưng anh chỉ trả lời một email của tôi và gặp lần đầu đã trúng tiếng sét ái tình.
Chúng tôi từ từ tìm hiểu, cảm thấy thật phù hợp, cả hai đều cư xử tôn trọng, chân thành, san sẻ và có điều gì chưa hài lòng hay cần đối phương thay đổi đều trao đổi thẳng thắn với nhau. Trước đây do công việc của tôi rất bận, ít có thời gian đi chơi, ngắm phố phường. Thế nhưng từ khi yêu nhau, anh hay chở đi tập thể dục, dạo mát công viên, đi bộ vận động. Anh tự tay chăm sóc chậu hoa tặng vì biết tôi thích cây xanh, thích hoa. Gia đình hai bên có quà quê gửi lên đều mang chia sẻ cho nhau, mọi thứ nhẹ nhàng, giản đơn như vậy. Gia đình hai bên đều mong chờ và ra sức vun vén ngày hai đứa thành đôi vì cả hai khá lớn tuổi.
Cảm ơn vì sự chân thành, quan tâm gần một năm qua. Mình cùng nhau nắm tay, san sẻ con đường hôn nhân phía trước với sự thấu hiểu, đồng cảm, trân trọng nhau, anh nhé. Cảm ơn quý độc giả và mong sẽ có nhiều mối duyên lành đến với mọi người.
Tôi là lao động chính trong gia đình. Sau giờ làm, tôi vẫn phụ trách nấu cơm, còn vợ rửa bát và làm các việc nhà khác. Cuộc sống vốn dĩ không có gì quá bất thường cho đến khi vợ theo đuổi một chương trình giải trí mà cô ấy yêu thích. Khoảng một tháng trước mỗi sự kiện của chương trình, gần như toàn bộ sự quan tâm của vợ dành cho gia đình đều biến mất. Cô ấy dành phần lớn thời gian cho điện thoại, trò chuyện với bạn bè trong nhóm fan, theo dõi tin tức, chuẩn bị cho các hoạt động liên quan. Tình trạng này lặp lại suốt 3 năm qua, mỗi năm hai mùa, chưa kể các buổi fan meeting.
Điều khiến tôi mệt mỏi không chỉ là sự thiếu quan tâm mà còn là cách vợ ưu tiên thời gian và tiền bạc. Số tiền cô ấy chi cho việc đu idol trong một năm còn nhiều hơn tổng số tiền cô ấy mua sắm cho cả tôi và con trai. Trong khi đó, quần áo của con tôi chỉ vài chục nghìn đồng một bộ, còn bản thân tôi 5 năm chưa mua thêm áo sơ mi mới, chỉ xoay vòng vài bộ cũ. Tôi hiểu chương trình không có lỗi nhưng việc này kéo dài khiến tôi dần sinh ra cảm giác khó chịu, thậm chí là ác cảm với chính chương trình đó. Mỗi lần đến mùa, tôi lại cảm thấy ngột ngạt, bức bối đến mức chỉ muốn ôm con trai rời đi thật xa.
Hiện tại, tôi biết rõ sắp tới vợ lại tham gia, có những hôm đến 3 giờ sáng mới về, sau đó còn một đợt nữa vào tháng 6. Tôi thực sự đã đến giới hạn chịu đựng của mình. Tôi không biết nên tiếp tục chịu đựng hay phải làm gì để thay đổi tình trạng này.
Tôi 27 tuổi, chồng 33 tuổi, kết hôn gần một năm, cả hai đều làm giờ hành chính nhưng khác công ty. Vì điều kiện chưa dư dả nên chúng tôi thuê trọ gần nơi làm việc để tiện đi lại và tiết kiệm chi phí. Trước đây tình cảm vợ chồng khá tốt, cũng có cãi vã nhưng nhanh làm lành. Tuy nhiên, chồng có tật mê điện thoại và thích đánh bài. Hễ rảnh là anh cầm điện thoại, chiều đi làm về là ra đầu ngõ đánh bài với mấy người thuê trọ gần đó.
Trước kia, ngày nào tôi cũng đi chợ nấu cơm tối, nhưng nhiều lần dọn cơm ra phải đợi gần cả tiếng anh mới về. Ăn xong vừa đặt chén xuống là anh lại vội đi tiếp, có hôm còn không về nữa. Từ đó tôi bỏ hẳn việc nấu ăn tối, chuyển sang đi ăn ngoài. Hiếm khi nào chồng ở nhà trọn vẹn buổi tối cùng tôi. Đêm nào anh cũng 23h mới về. Đi vệ sinh anh cũng mang theo điện thoại, ngồi gần nửa tiếng. Tắm xong lên giường anh lại tiếp tục xem điện thoại, mở âm thanh lớn khiến tôi khó ngủ.
Ngày nào cũng lặp lại như vậy nên vợ chồng tôi dần ít nói chuyện với nhau, cả trong sinh hoạt thường ngày lẫn chuyện vợ chồng. Chồng trách tôi không biết chủ động, nhưng làm sao tôi đủ kiên nhẫn thức chờ đến tận nửa đêm? Có lần tôi cố đợi nhưng anh cứ bảo ngủ trước đi, rồi lại cầm điện thoại. Khi tôi hỏi thẳng, anh bảo đi làm mệt nên không có hứng.
Tôi từng góp ý để chồng hạn chế chơi bời, nhưng anh khó chịu, nói càng cấm anh càng chơi. Tôi chọn im lặng để tránh cãi nhau và hy vọng anh tự thay đổi, thế nhưng dường như anh chưa từng nhận ra mình cần thay đổi điều gì. Điều khiến tôi buồn nhất là chưa bao giờ có một ngày cuối tuần thật sự trọn vẹn bên chồng, bởi ngày nghỉ anh lại càng có nhiều thời gian cho những cuộc vui hơn gia đình. Tôi phải làm sao đây?