Tôi và anh quen nhau qua mạng được năm tháng. Tuy không quá lâu nhưng tôi cảm nhận được anh là người tốt, có thể gửi gắm cả đời. Chúng tôi có nhiều điểm chung, hợp tính nhau, gần như là mảnh ghép bù đắp cho nhau. Tình cảm của chúng tôi đang tốt đẹp, đã nghĩ đến chuyện tương lai. Vậy nhưng mới gần đây thôi, chỉ một lần hiểu lầm, tôi đã mất anh. Lần ấy là lỗi do tôi, vì nhớ anh mà tôi đã mất bình tĩnh, hiểu lầm anh, nói câu khiến anh tổn thương. Sau lời nói dại dột đó, tôi đã xin lỗi anh rất nhiều, làm mọi cách có thể để anh tha thứ cho tôi, dành cho anh tình cảm chân thành nhất có thể. Nhưng có lẽ do bản thân không biết cách (tôi không phải kiểu người thảo mai, nói ngọt được) nên anh đã không tha thứ cho tôi.
Anh không trả lời lại tin nhắn, không nghe máy khi tôi gọi. Anh biến mất, im lặng không nói một lời, cắt đứt liên lạc với tôi, thậm chí đến một câu nói cuối cùng anh cũng không nói. Tôi biết khi yêu vẫn có hiểu lầm nhưng quan trọng là cùng cố gắng. Chúng tôi không hề có người thứ ba, anh nói trân trọng tôi, đó cũng là câu cuối mà anh nói. Anh cứ im lặng khiến tôi không biết phải làm gì? Thà anh cứ trách mắng, nổi giận với tôi, như vậy còn tốt hơn. Tôi thật sự rất hối hận, không muốn mất anh nhưng chẳng thể làm được gì. Thời gian qua, tôi vô cùng đau khổ, bị trầm cảm. Nghĩ đến tương lai sau này không có anh, tôi không biết phải sống sao nữa.
Ngày còn độc thân, tôi từng nghĩ cuộc đời mình là bầu trời rộng lớn. Tôi được tự do đi nơi mình muốn, làm điều mình thích, gặp gỡ bạn bè, theo đuổi đam mê mà không cần phải xin phép hay lo nghĩ quá nhiều. Khi ấy, tôi được mọi người tôn trọng bởi sự độc lập, mạnh mẽ và luôn sống đúng với cảm xúc của bản thân. Tôi từng tự hào vì mình có tiếng nói, có quyền quyết định cuộc sống riêng.
Thế nhưng sau khi lập gia đình, mọi thứ dần thay đổi. Những trách nhiệm, áp lực cơm áo gạo tiền và những kỳ vọng vô hình khiến tôi không còn là chính mình nữa. Tôi sống vì người khác nhiều hơn sống cho bản thân. Có những lúc ý kiến của tôi trở nên nhỏ bé trong chính ngôi nhà mình vun đắp. Tôi bắt đầu học cách im lặng, nhẫn nhịn và chấp nhận những tổn thương không tên.
Điều đau lòng nhất không phải là sự mệt mỏi, mà là cảm giác không còn được tôn trọng như trước. Từ một người từng tự do giữa cuộc đời, tôi trở thành người luôn bị ràng buộc bởi trách nhiệm và cảm xúc. Nhưng sâu thẳm bên trong, tôi vẫn mong một ngày mình có thể tìm lại giá trị của bản thân, được yêu thương và được sống đúng với con người thật của mình.
Em 15 tuổi, đang trong giai đoạn ôn thi tuyển sinh vào lớp 10. Hôm nay, 12/04 là ngày sinh nhật của em. Em mong chờ lắm nhưng bố mẹ không nhớ. Em thấy cũng không sao vì em nghĩ ba mẹ lớn rồi, chắc có lúc nhớ lúc quên. Nhưng mẹ lại mắng chửi em không lý do rồi còn nói cho hàng xóm toàn những điều xấu về em cùng với tật xấu của em, có cái thật có cái giả. Em nghe vậy chỉ biết nuốt ngược ấm ức vào trong.
Em áp lực thi cử, mẹ không nói một lời an ủi hay cổ vũ em thì thôi, vào chính ngày sinh nhật của em, mẹ còn mắng chửi, nói em hỗn hào chỉ vì em im lặng khi mẹ chửi. Em thấy mẹ quá đáng nhưng cũng thấy bản thân vô dụng. Bây giờ em cảm thấy bối rối lắm và rất cần lời khuyên của các cô chú, anh chị.
Tôi 26 tuổi, làm kế toán, còn anh 31 tuổi, là kỹ sư xây dựng. Chúng tôi quen nhau gần 8 tháng qua một người bạn chung. Ngay từ những lần đầu nói chuyện, tôi đã thấy rất hợp. Hai đứa đều thích cà phê vỉa hè, thích đi dạo buổi tối và có thể ngồi nói chuyện hàng tiếng đồng hồ mà không chán. Có hôm tan làm lúc 6 giờ, đến gần 11 giờ đêm chúng tôi mới chịu về, chỉ vì mải kể cho nhau nghe những chuyện vụn vặt trong ngày.
Tôi sống một mình ở thành phố nên cuối tuần thường đi chợ nấu ăn. Thi thoảng tôi mang đồ sang nhà anh, hai đứa cùng nấu một bữa cơm đơn giản rồi xem phim. Một buổi tối, sau khi ăn xong, anh ôm tôi và muốn cả hai tiến xa hơn. Tôi nhẹ nhàng từ chối. Ngay từ đầu tôi đã nói rõ rằng chỉ muốn quan hệ khi đã xác định cưới nhau. Tôi không phải người cổ hủ, chỉ là muốn giữ nguyên quan điểm của mình. Anh im lặng, sau đó xin lỗi và nói sẽ tôn trọng tôi.
Nhưng mọi chuyện không dừng lại ở đó. Những lần gặp sau, anh vẫn tìm cách thuyết phục. Anh nói yêu nhau thì chuyện đó là bình thường, là cách để hai người gắn bó hơn. Tôi vẫn từ chối. Anh bắt đầu nghĩ tôi không thật lòng, còn hỏi có phải tôi chưa đủ tin tưởng anh hay đang giấu điều gì. Tôi từng có một mối tình kéo dài gần ba năm nhưng chưa bao giờ vượt quá giới hạn. Anh không tin điều đó. Anh bảo ở tuổi này, yêu lâu mà chưa từng quan hệ là chuyện rất khó tin. Nghe anh nói, tôi vừa buồn vừa tủi thân vì cảm giác mình càng giải thích, anh càng nghi ngờ.
Chúng tôi chia tay rồi quay lại một lần vì cả hai đều còn tình cảm nhưng chỉ sau vài tuần, câu chuyện cũ lại lặp lại. Lần này chính anh nói nên dừng lại vì hai đứa không cùng quan điểm. Đã gần ba tháng kể từ ngày chia tay, anh lại nhắn tin muốn gặp tôi, nói vẫn còn thương và muốn bắt đầu lại. Tôi cũng chưa quên được anh, vẫn rất nhớ anh nhưng nghĩ đến những gì đã xảy ra, tôi lại sợ mọi chuyện sẽ đi vào vết xe cũ. Tôi có nên cho cả hai thêm một cơ hội cuối cùng hay dừng hẳn để khỏi đau thêm lần nữa?