Tôi và vợ cưới nhau được 5 năm, cùng làm công nhân trong khu công nghiệp, lương không cao, tăng ca liên tục mà cuối tháng vẫn không dư được bao nhiêu. Thấy cuộc sống cứ đều đều như vậy, hai vợ chồng bàn nhau nghỉ việc, gom chút vốn rồi lên thành phố học làm đồ ăn vặt để về quê mở quán.
Hai đứa khăn gói đi học đủ thứ: nộm sứa, nộm chân gà, cóc lắc, xoài lắc… Về quê, chúng tôi thuê một căn nhà cấp bốn ở mặt đường để bán. Thời gian đầu khá vất vả, sáng sớm đi chợ, trưa sơ chế, chiều tối mở bán tới khuya. Nhưng dần dần quán đông khách, có khách quen, có người đặt mang về, thu nhập ổn hơn đi làm công nhân.
Làm được khoảng một năm thì mọi thứ bắt đầu thay đổi. Người ta thấy chúng tôi bán được nên mở ra khắp nơi. Một đoạn đường vài trăm mét có đến mấy quán đồ ăn sẵn giống nhau. Khách thưa dần, doanh thu giảm mạnh. Sau nhiều tháng cầm cự, vợ tôi quyết định quay lại làm công nhân để có lương cố định, còn tôi ở nhà tiếp tục buôn bán kiếm đồng ra đồng vào.
Hôm vừa rồi, vợ bất ngờ hỏi tôi về sổ đỏ, bảo lấy cho cô ấy xem, vì từ hồi làm xong sổ tới giờ, cô ấy chưa xem kỹ. Nói chung lý do cô ấy đưa ra nghe cũng hợp lý. Sổ đỏ tôi đang gửi nhờ mẹ giữ hộ từ lâu vì nhà bà có két sắt, cách nhà tôi không xa. Nghe vợ hỏi, tôi thấy lạ vì từ trước đến nay cô ấy chưa từng quan tâm chuyện giấy tờ trong nhà.
Linh tính có chuyện không ổn, tôi bắt đầu để ý vợ. Nhưng chưa kịp để tôi phát hiện chuyện gì thì đã có người tìm tới cửa đòi nợ. Hóa ra vợ tôi chơi tài xỉu online từ lúc đi làm công nhân trở lại. Ban đầu chỉ vài trăm nghìn, rồi vài triệu, sau đó vay chỗ này đắp chỗ kia. Nợ từ đồng nghiệp ở công ty, vay công ty tài chính, vay cả họ hàng bên nội, bên ngoại. Tổng số tiền phải gần một tỷ đồng. Lúc ấy tôi mới hiểu vợ hỏi sổ đỏ làm gì. Có lẽ cô ấy muốn mang đi cầm cố để trả nợ.
Tôi ngồi chết lặng, không nghĩ tới người vợ chỉn chu, biết lo toan cho gia đình lại dính vào đỏ đen, nợ nần như vậy. Cô ấy đang đòi tôi bán nhà trả nợ nếu không sẽ ly hôn. Hỏi ra mới biết bên ngoại từng trả nợ cho vợ tôi một lần vài trăm triệu, giờ ông bà cũng chịu. Bên nhà tôi, bố mẹ già yếu và không mấy khá giả. Tôi mệt mỏi vô cùng và chưa biết nên giải quyết thế nào.
Gửi Cốm! Em à, vậy là chúng mình đã về chung một nhà được hai tuần rồi. Em giờ đã là vợ của anh. Chúng mình có thêm bố mẹ, thêm người thân. Với anh, gia đình vốn trước đây ít người nên giờ anh hạnh phúc lắm. Bố mất sớm, anh đợi 22 năm để lại được gọi "Bố ơi". Từ bé anh nghĩ mình không thiếu thốn tình thương vì vẫn có mẹ lo lắng chăm sóc; vẫn có em trai để bầu bạn, chia sẻ và cùng nhau lớn lên. Thế nhưng sâu thẳm trong anh có lẽ vẫn luôn ngưỡng mộ các bạn, những người luôn có bố để dựa vào, có bố chở che. Nhà nghèo nên hồi nhỏ khi còn đi học rồi tới khi ra trường anh vẫn rất tự ti, do vậy anh không yêu ai cả. Trẻ thì ngại yêu, sợ người ta đánh giá hoàn cảnh; khi bớt tự ti hơn rồi anh lại nghĩ chưa thực sự cần tình yêu. Để rồi ngoảnh đi ngoảnh lại anh đã 34 tuổi mà vẫn một mình.
Anh chưa từng có suy nghĩ sẽ độc thân hay không lập gia đình, thế nhưng anh luôn nghĩ không thể vì sợ cô đơn mà chọn bừa may rủi, hay kết hôn mà không cần tình yêu. Trước khi gặp em, anh nghĩ sẽ kết hôn nhưng không có một mốc thời gian nào cụ thể, có lẽ gần 40 tuổi gì đó, cũng có thể hơn vì càng lớn tuổi càng ít lựa chọn hơn mà. Em hay bảo anh khó tính nên mới khó có người yêu, khó lấy vợ nhưng em cũng vậy mà nhỉ. Vậy mà không hiểu tại sao ông tơ bà nguyệt lại se duyên cho chúng mình thành một cặp, hơn nữa còn hợp nhau đến lạ.
Mình gặp nhau khi Hà Nội vào thu nồng nàn, mùa đẹp nhất trong năm. Có lẽ vậy mà chuyện tình của chúng mình cũng được thời tiết hỗ trợ nhiều. Mình dắt tay nhau đi qua những con phố nhỏ, ăn khoai nướng những quán ven đường, cùng nhau ngắm hoàng hôn ở hồ Tây và còn rất nhiều kỷ niệm nữa mà chắc chẳng bao giờ anh quên được.
Em từng hỏi anh là tuổi này rồi có còn tin vào tình yêu đẹp không, khi ấy anh trả lời: "Anh luôn tin vào tình yêu đẹp dù ở tuổi nào đi nữa. Hôn nhân nếu không có tình yêu thì không thể nào bền chặt được". Giờ anh lại càng tin hơn em ạ. Đám cưới của chúng mình là kết quả của tình yêu, lòng chân thành và sự thấu hiểu. Bước vào chương mới của cuộc đời, anh hy vọng dù khó khăn thế nào mình cũng nắm chặt tay nhau em nhé. Cảm ơn đời đã cho ta gặp trễ, để đủ trưởng thành mà giữ lấy nhau.
Tôi là độc giả lâu năm của VnExpress, nhân đây cũng xin cảm ơn quý báo và chuyên mục Hẹn hò đã là cầu nối để giúp vợ chồng tôi có thể tìm thấy nhau. Chúc quý báo ngày càng phát triển và ngày càng có nhiều cặp đôi có kết quả tốt đẹp thông qua chuyên mục. Chân thành cảm ơn.
Vợ chồng tôi sống chung với bố mẹ chồng. Mẹ chồng không khó tính nhưng rất hay can thiệp chuyện nuôi con. Con tôi mới hơn một tuổi mà ngày nào bà cũng ép ăn, ép uống đủ thứ. Tôi nói con ăn vậy đủ rồi thì bà bảo "mẹ không biết chăm nên con mới còi". Có hôm con sốt, tôi bế ru cả đêm, sáng ra bà vẫn trách tôi mặc ít đồ cho con nên mới bệnh. Chồng tôi luôn nói "mẹ già rồi, bà nói gì kệ đi".
Nhưng sống ngày nào cũng bị góp ý kiểu đó tôi rất áp lực. Tôi bắt đầu sợ cả giờ ăn của con vì kiểu gì cũng có chuyện. Tôi nói với chồng muốn ra riêng nhưng anh không chịu, bảo nhà bố mẹ rộng rãi, anh lại là con một, ra thuê trọ chật chội vất vả rồi tội nghiệp con. Nhưng nếu tình hình không cải thiện, tôi sợ mình stress đến phát điên mất.
Tôi 24 tuổi, còn anh 32 tuổi, quen nhau ba năm, từ lúc tôi còn là sinh viên. Sau đó đi làm một năm, tôi quyết định về quê sống và làm việc, phần vì gần nhà và cũng gần anh. Chúng tôi đã xác định nghiêm túc với nhau. Nhưng khi tôi mới về quê cũng là giai đoạn khó khăn nhất của cả hai. Tôi đau đầu trong vòng xoay kiếm việc, thử việc, còn anh bị điều chuyển công tác cách tôi 100 km. Tâm trạng lúc đó của tôi rất tệ và vì nhiều thứ, tôi đã khiến anh mất niềm tin vào mối quan hệ của hai đứa. Tôi hay cáu gắt, khó chịu, bỏ qua cảm nhận của anh và chúng tôi cãi nhau rất nhiều, cũng có một lần ghen tuông vô lý. Tôi biết lỗi và chủ động xin lỗi anh nhưng rồi mọi thứ vẫn lặp lại, tần suất cãi nhau ngày càng nhiều.
Giai đoạn đó anh chủ động im lặng với tôi và tôi cũng vậy. Mặc dù cả hai đã chia tay gần một năm nhưng vẫn giữ liên lạc đến tháng hai này. Lúc thì tôi có việc nhắn tin với anh, lúc thì anh có việc nhắn tin với tôi, nhưng không ai đủ can đảm để quay lại.
Gần đây nhất là dịp Tết, anh có nhắn tin trách nhầm tôi. Anh về quê và nghe mợ nói tôi nhắn tin hỏi thăm anh và gia đình, mợ khuyên anh rằng tôi là người tốt (đó là qua lời mợ kể sau này tôi mới biết, vì thực ra mợ đã biết chuyện hai đứa trước đó và có hỏi thăm tôi). Anh nhắn trách tôi không rõ ràng, nếu hai đứa đã hết rồi thì không nên như vậy nữa. Lúc đó tôi thật sự không hiểu chuyện gì nên đã nhắn lại trách anh rất nhiều, hỏi vì sao anh không cố gắng vì cả hai mà lại lựa chọn như vậy.
Anh nói anh từng tính chuyện kết hôn và tương lai của hai đứa nhưng càng về sau tôi càng làm anh mệt mỏi và thất vọng rất nhiều. Anh nhắc tới cục sạc dự phòng mà trước đây tôi mượn và trách tôi không tìm cách trả lại nên anh càng thất vọng (chuyện là lúc đó chúng tôi chia tay được một tháng, anh nhắn đòi lại nhưng trước đó anh chủ động im lặng với tôi nên tôi nói anh vào nhà tôi mà lấy).
Tôi cảm nhận anh còn giận tôi rất nhiều, không còn muốn quay lại để phải chịu sự mệt mỏi như trước đây. Nhưng thật sự đến bây giờ tôi vẫn buồn nhiều vì chưa quên được anh. Trong thời gian quen nhau, anh rất tốt với tôi. Có khi nào cục sạc dự phòng đó sẽ kết nối lại hai chúng tôi không? Tôi đang tính gửi trả anh và tìm cách nói chuyện trực tiếp với anh nhưng lại khá sợ. Nhờ các anh chị, bạn đọc tư vấn giúp tôi. Làm sao để người yêu cũ nhận thấy tấm lòng và sự thay đổi của tôi, làm sao để chúng tôi có thể quay lại?