Sau tất cả những bon chen, thứ khiến chúng ta thấy lòng bình yên nhất đôi khi chỉ là còn có nơi để quay về, còn ánh đèn chờ cửa mỗi tối và còn tiếng ai đó hỏi rất khẽ: “Hôm nay có mệt lắm không?”.
Khi còn nhỏ, ai cũng từng nghĩ niềm vui phải thật rực rỡ. Đó là món đồ chơi mới, bộ quần áo đẹp hay những chuyến đi xa đầy háo hức. Đến tuổi trưởng thành, khái niệm ấy dần đổi khác. Người ta lao vào công việc, chạy theo những mục tiêu lớn hơn, cố gắng kiếm thật nhiều tiền để mong cuộc sống đủ đầy.
Nhưng càng lớn, nhiều người mới nhận ra điều mình cần nhất lại vô cùng giản dị: một bữa cơm có đủ mặt người thân, một khoảng lặng được ngồi cạnh những người mình thương mà không phải đề phòng hay gồng gánh điều gì.
Một người đàn ông từng chia sẻ trong một chương trình truyền hình rằng anh đã mất gần mười năm chỉ để chạy theo công việc. Từ một nhân viên bình thường, anh trở thành quản lý của một công ty lớn.
Lương cao, xe đẹp, nhà đẹp, điều gì anh cũng có. Nhưng có lần trở về nhà lúc nửa đêm, đi ngang phòng con trai, anh giật mình khi nghe đứa bé nói với mẹ: “Mai ba có ở nhà ăn cơm không?”.
Người vợ im lặng rất lâu rồi mới trả lời: “Chắc không đâu con”.
Anh đứng ngoài cửa mà thấy nghẹn. Hóa ra nhiều năm qua, thứ con anh mong nhất không phải quà cáp hay điện thoại mới, mà chỉ là một bữa cơm có mặt cha mình.
Ttừ hôm đó, anh bắt đầu tập về nhà sớm nhiều hơn. Không phải để làm điều gì lớn lao, chỉ là ngồi ăn cùng con, nghe con kể chuyện trường lớp, rồi cuối tuần chở cả nhà đi ăn sáng. Anh nói điều bất ngờ nhất là càng dành thời gian cho gia đình, anh càng thấy cuộc sống của mình nhẹ lại.
Có lẽ không nơi nào khiến con người được sống thật như mái nhà của mình. Ngoài xã hội, ai cũng phải mạnh mẽ, phải cố tỏ ra ổn dù đôi khi bên trong đã rã rời. Chỉ khi bước qua cánh cửa quen thuộc, ta mới có thể thở nhẹ một hơi, buông xuống những áp lực đang mang trên vai và cho phép bản thân yếu lòng.
Người lớn bị cuốn vào vòng xoáy công việc. Trẻ nhỏ lớn lên cùng điện thoại và mạng xã hội. Có những ngày, cả nhà ở chung dưới một mái nhà nhưng gần như không trò chuyện với nhau. Mỗi người ăn vào một giờ khác nhau, ngủ vào những khoảng thời gian khác nhau, rồi dần quen với sự im lặng. Nhiều mái ấm đầy đủ tiện nghi nhưng thiếu tiếng cười.
Một cô giáo cấp hai ở Cần Thơ từng kể điều khiến cô buồn nhất không phải học sinh học yếu, mà là ngày càng nhiều đứa trẻ không còn muốn về nhà sớm. Có em tan học rồi vẫn ngồi lì ở sân trường, có em đi lòng vòng ngoài tiệm sách chỉ để “đỡ phải về nhà nghe ba mẹ cãi nhau”.
Có đứa trẻ nói một câu khiến cô ám ảnh mãi: “Ở trường còn vui hơn ở nhà”.
Điều đáng buồn là con người thường dành sự dịu dàng cho người ngoài nhiều hơn những người thân thuộc nhất. Ta có thể kiên nhẫn trước một vị khách khó tính nhưng lại dễ cáu gắt với cha mẹ chỉ vì vài câu nhắc nhở.
Ta sẵn sàng lắng nghe tâm sự của bạn bè nhưng lại quên hỏi người bên cạnh hôm nay có chuyện gì khiến họ buồn. Ta mang phần mềm mỏng nhất cho xã hội và để lại phần mệt mỏi nhất cho những người luôn thương mình vô điều kiện.
Một người mẹ từng tâm sự rằng bà không buồn vì con trai đi làm xa. Điều khiến bà chạnh lòng là mỗi lần gọi điện, con chỉ trả lời qua loa vài câu rồi vội tắt máy vì “bận”.
Nhưng bà vẫn nhớ rõ những ngày con còn nhỏ, chỉ cần đi học về là ríu rít kể đủ chuyện trên lớp.
“Con tôi lớn rồi, nhưng càng lớn càng ít nói chuyện với mẹ”, bà cười, nhưng mắt đỏ hoe.
Một đứa trẻ từng ríu rít kể đủ chuyện trên lớp sẽ đến lúc đóng cửa phòng và không còn muốn tâm sự nữa. Người cha từng khỏe mạnh bỗng chậm chạp hơn sau vài năm. Người mẹ từng thức trắng đợi con trở về cũng dần có nhiều sợi tóc bạc.
Con người thường nghĩ mình còn nhiều thời gian. Nhiều thời gian để báo hiếu, để yêu thương, để nói những điều cần nói.
Nhưng cuộc đời chưa bao giờ hứa trước điều gì. Có những cuộc gọi không kịp nghe. Có những lần chỉ định ghé về chốc lát rồi lại bận thêm một cuộc hẹn khác. Có những lời quan tâm còn chưa nói ra thì người nghe đã không còn chờ nữa.
Một chàng trai ở Đồng Nai từng chia sẻ câu chuyện khiến nhiều người xúc động trên mạng xã hội. Anh làm việc ở thành phố, cuối tuần nào mẹ cũng gọi hỏi: “Khi nào về ăn cơm?”. Có nhiều lần anh trả lời: “Tuần sau con về”. Nhưng rồi công việc, bạn bè, những cuộc hẹn cứ kéo anh đi.
Cho đến một buổi chiều, anh nhận được tin mẹ nhập viện.
Anh kể điều khiến mình day dứt nhất là trong điện thoại vẫn còn nhiều chục cuộc gọi nhỡ từ mẹ mà anh chưa kịp gọi lại.
“Lúc còn mẹ, mình cứ nghĩ lúc nào về cũng được. Đến khi muốn nghe lại tiếng mẹ gọi thì không còn nữa”, anh viết.
Đôi khi điều làm người ta day dứt nhất không phải những gì đã mất ngoài xã hội, mà là những tháng ngày vô tâm với người thân trong chính ngôi nhà của mình.
Một gia đình ở Vĩnh Long có quy định rất đơn giản: tối nào cũng ăn cơm cùng nhau ít nhất 30 phút, không ai dùng điện thoại. Ban đầu, hai đứa con tuổi teen rất khó chịu vì “bị ép”. Nhưng rồi dần dần, khoảng thời gian ấy trở thành điều cả nhà mong chờ nhất trong ngày.
Người cha kể: “Có hôm con tôi tự kể chuyện bị áp lực học hành mà trước đây chưa bao giờ nói”.
Những điều giản dị ấy không tạo nên cảm giác đặc biệt ngay lập tức, nhưng lại âm thầm giữ con người ở gần nhau suốt nhiều năm tháng.
Có người từng nói rằng khi còn trẻ, ai cũng muốn đi thật xa. Đến lúc trưởng thành mới chỉ mong được trở về. Câu nói ấy khiến nhiều người chạnh lòng vì quá đúng.
Sau rất nhiều va vấp, điều khiến con người thấy an tâm nhất không phải nơi sang trọng nào đó, mà là căn nhà cũ có mùi thức ăn quen thuộc, có tiếng dép của mẹ ngoài hiên, có dáng cha ngồi lặng lẽ xem thời sự mỗi tối.
Không đâu trên đời cho ta cảm giác thuộc về sâu sắc như nơi ấy.
Tại mặt trận tỉnh Lâm Đồng, Phó trưởng ban thường trực Ban Tuyên giáo và Dân vận Thành ủy TP.HCM Lê Văn Minh cùng Phó bí thư Thành Đoàn TP.HCM Nguyễn Minh Sơn đã thăm đội hình Trường đại học Khoa học xã hội và Nhân văn (Đại học Quốc gia TP.HCM) tại Trường tiểu học Bi Năng Tắc.
Đoàn cũng dự giờ Lớp chia sẻ “Tự hào bản sắc văn hóa Việt Nam", sân chơi "Rung chuông vàng", khánh thành công trình thanh niên "Thắp sáng đường quê" tại Bon Đắk Gằn.
Cũng tại Đồn biên phòng Đắk M’Bai, đoàn thăm các chiến sĩ tình nguyện Trường đại học Quốc tế (Đại học Quốc gia TP.HCM), Đội công tác xã hội TP.HCM, Đoàn Cơ quan Đại học Quốc gia TP.HCM và các y, bác sĩ trẻ từ Bệnh viện Chợ Rẫy đang khám phát thuốc miễn phí và giao lưu cùng các chiến sĩ biên phòng…
Tại mặt trận tỉnh Tây Ninh, đoàn công tác do Phó bí thư Đảng ủy UBND TP.HCM Nguyễn Trường Giang cùng Phó bí thư Thành Đoàn TP.HCM Lê Tuấn Anh đã thăm đội hình Trường đại học Công thương TP.HCM, ở xã Long Chữ.
Đoàn tham dự lễ khánh thành tuyến đường đèn năng lượng mặt trời dài 2,5km; thăm, động viên đội hình thi công, sửa chữa “Nhà Khăn quàng đỏ” do Ban chỉ huy cấp thành hỗ trợ kinh phí xây dựng.
Ở xã Phước Chỉ, đoàn đến thăm đội hình chiến sĩ Trường đại học Ngoại ngữ - Tin học TP.HCM và dự lễ khánh thành công trình mang tính lan tỏa tri thức “Máy tính cũ - tri thức mới”, trao tặng 14 máy vi tính cho địa phương.
Tại các xã biên giới thuộc tỉnh Gia Lai, đoàn công tác do Phó bí thư Thường trực Thành Đoàn TP.HCM Hồ Thị Ánh Tuyết thăm, động viên đội hình Trường đại học Công Thương TP.HCM; tham dự lễ khánh thành công trình thanh niên “Ánh sáng đường biên” với hơn 100 trụ đèn năng lượng mặt trời kết hợp “Đường cờ Tổ quốc”; trao 50 phần quà cho thiếu nhi vượt khó học giỏi ở xã Ia Mơ.
Ở xã Ia Nan, đoàn thăm, động viên đội hình Trường đại học Sư phạm TP.HCM có công trình sửa chữa nhà ở cho người dân khó khăn, do Ban chỉ huy chiến dịch tình nguyện Mùa hè xanh cấp thành hỗ trợ kinh phí.
Còn tại xã Ia Chia, đoàn thăm đội hình Trường đại học Nông Lâm TP.HCM; tham dự lễ khánh thành các công trình “Đường cờ Tổ quốc”, “Ánh sáng đường quê”...
Tại xã Đại Lãnh (tỉnh Khánh Hòa), Phó bí thư Thành Đoàn TP.HCM Nguyễn Đăng Khoa đã thăm đội hình Trường đại học Tôn Đức Thắng. Đoàn cũng trao 58 suất học bổng cho học sinh Trường Tiểu học và THCS Vạn Thạnh ; khánh thành sân chơi thiếu nhi, bàn giao đường cờ Tổ quốc, hỗ trợ 80 triệu đồng xây dựng nhà tình nghĩa và trao 30 phần quà an sinh cho các gia đình chính sách, hộ khó khăn.
Ở xã Công Hải, đội hình Trường đại học Nông Lâm TP.HCM thực hiện công trình "Tuyến đường sáng - xanh - sạch - đẹp - văn minh - an toàn" với 20 đèn năng lượng mặt trời trị giá 30 triệu đồng; sơn sửa sân chơi tại Trường mẫu giáo Phước Chiến...
Một năm trước, ông Mo (đã đổi tên) nhận bàn giao căn hộ trong một khu chung cư mới ở quận Nam Liên, TP Hồ Châu, tỉnh Chiết Giang. Sau đó ông dành nhiều tháng lựa chọn vật liệu, giám sát thi công và hoàn thiện nội thất cho căn hộ.
Khi chuẩn bị chuyển đến ở, một cặp vợ chồng lạ xuất hiện trước cửa căn hộ. "Hai người là ai? Tại sao lại ở trong nhà chúng tôi?", họ hỏi.
Sau khi đối chiếu giấy tờ, các bên mới phát hiện nguyên nhân do chủ đầu tư đã gắn nhầm biển số căn hộ 104 lên cửa căn hộ 103. Do hai căn hộ có bố cục tương tự nhau và không kiểm tra kỹ thông tin khi nhận nhà, ông Mo sửa nhầm nhà người khác.
Chủ sở hữu thực sự của căn hộ là vợ chồng ông Wu. Do chưa có nhu cầu ở nên sau một năm nhận nhà ông Mo mới đến xem và phát hiện sự việc.
Ông Mo yêu cầu chủ đầu tư, đơn vị quản lý tòa nhà và vợ chồng ông Wu cùng chia sẻ trách nhiệm. Tuy nhiên, các bên không đạt được thỏa thuận.
Chủ đầu tư thừa nhận gắn nhầm biển căn hộ nhưng cho rằng ông Mo không đối chiếu kỹ hồ sơ khi nhận bàn giao. Đơn vị quản lý tòa nhà khẳng định nhiệm vụ của họ là đăng ký thi công, thu tiền đặt cọc và tuần tra định kỳ, không có nghĩa vụ xác minh số căn hộ.
Vợ chồng ông Wu cho biết họ không chọn phong cách sửa chữa này nên không đồng ý thanh toán toàn bộ chi phí phát sinh.
Không tìm được tiếng nói chung, ông Mo khởi kiện chủ đầu tư ra tòa. Đơn vị quản lý tòa nhà được đưa vào vụ kiện với tư cách đồng bị đơn, còn vợ chồng ông Wu tham gia với tư cách bên thứ ba.
Theo thẩm phán Ni Jiali, tổ chức hoặc cá nhân gây thiệt hại cho người khác do lỗi của mình phải chịu trách nhiệm bồi thường tương ứng.
Tòa án nhận định chủ đầu tư đã không thực hiện đầy đủ nghĩa vụ kiểm tra khi bàn giao bất động sản, dẫn đến việc gắn sai biển số căn hộ. Đơn vị quản lý tòa nhà cũng có phần trách nhiệm khi không phát hiện sai sót trong suốt 6 tháng thi công, dù thường xuyên thực hiện công tác tuần tra và quản lý sửa chữa. Tuy nhiên, tòa cho rằng ông Mo cũng thiếu sự cẩn trọng cần thiết khi không kiểm tra sơ đồ và thông tin căn hộ trước khi tiến hành cải tạo.
Riêng vợ chồng ông Wu được xác định không có lỗi trong vụ việc và có quyền yêu cầu khôi phục căn hộ về tình trạng ban đầu.
Sau nhiều vòng hòa giải, các bên đạt được thỏa thuận. Chủ đầu tư đồng ý bồi thường cho ông Mo bằng một chỗ đỗ xe trong khu chung cư (khoảng 100.000 tệ). Đơn vị quản lý miễn phí dịch vụ trong hai năm.
Gia đình ông Wu đồng ý hỗ trợ 50.000 tệ nhằm bù đắp một phần chi phí sửa chữa. Hai bên cũng thống nhất ông Mo có thể tháo dỡ và mang đi các thiết bị, đồ nội thất có thể di chuyển, còn những hạng mục hoàn thiện gắn liền với căn hộ sẽ được giữ nguyên.
Đoàn thanh niên xã Bàu Lâm đã đón đội hình Mùa hè xanh với 45 sinh viên đến địa bàn xã. Trong số này có 15 sinh viên Indonesia cùng sinh viên khoa Đông phương học, Trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn (Đại học Quốc gia TP.HCM).
Các bạn sẽ lưu lại địa phương đến ngày 27-7, tham gia một số công trình, phần việc ý nghĩa. Trong đó có tổ chức lớp học ngoại ngữ, sinh hoạt hè thiếu nhi, tuyên truyền chuyển đổi số, bảo vệ môi trường, chỉnh trang cảnh quan, giao lưu văn hóa và các hoạt động an sinh xã hội tại địa bàn.
Ngay sau lễ đón, các chiến sĩ tình nguyện đã bắt tay vào công việc đầu tiên là vẽ tranh tường bích họa tại Nhà văn hóa đồng bào dân tộc Chơ Ro tại xã.
Dưới những nét cọ đầy sáng tạo, bức tường dần khoác lên diện mạo mới với những hình ảnh sinh động, mang đậm bản sắc văn hóa dân tộc Chơ Ro.
Đồng thời truyền tải các thông điệp về đoàn kết, bảo vệ môi trường, gìn giữ văn hóa truyền thống và xây dựng nông thôn mới. Mỗi nét vẽ không chỉ là sự khéo léo, tâm huyết của chiến sĩ tình nguyện mà còn là biểu tượng đẹp của tình hữu nghị, giao lưu văn hóa giữa thanh niên hai nước.
Song song đó, các chiến sĩ còn tổ chức sinh hoạt hè thiếu nhi với các trò chơi tập thể. Sự thân thiện, gần gũi của các bạn sinh viên quốc tế đã mang đến bầu không khí vui tươi, tạo nhiều ấn tượng đẹp và giúp các em thiếu nhi mạnh dạn giao tiếp, mở rộng hiểu biết về văn hóa các nước.