Sau tất cả những bon chen, thứ khiến chúng ta thấy lòng bình yên nhất đôi khi chỉ là còn có nơi để quay về, còn ánh đèn chờ cửa mỗi tối và còn tiếng ai đó hỏi rất khẽ: “Hôm nay có mệt lắm không?”.
Khi còn nhỏ, ai cũng từng nghĩ niềm vui phải thật rực rỡ. Đó là món đồ chơi mới, bộ quần áo đẹp hay những chuyến đi xa đầy háo hức. Đến tuổi trưởng thành, khái niệm ấy dần đổi khác. Người ta lao vào công việc, chạy theo những mục tiêu lớn hơn, cố gắng kiếm thật nhiều tiền để mong cuộc sống đủ đầy.
Nhưng càng lớn, nhiều người mới nhận ra điều mình cần nhất lại vô cùng giản dị: một bữa cơm có đủ mặt người thân, một khoảng lặng được ngồi cạnh những người mình thương mà không phải đề phòng hay gồng gánh điều gì.
Một người đàn ông từng chia sẻ trong một chương trình truyền hình rằng anh đã mất gần mười năm chỉ để chạy theo công việc. Từ một nhân viên bình thường, anh trở thành quản lý của một công ty lớn.
Lương cao, xe đẹp, nhà đẹp, điều gì anh cũng có. Nhưng có lần trở về nhà lúc nửa đêm, đi ngang phòng con trai, anh giật mình khi nghe đứa bé nói với mẹ: “Mai ba có ở nhà ăn cơm không?”.
Người vợ im lặng rất lâu rồi mới trả lời: “Chắc không đâu con”.
Anh đứng ngoài cửa mà thấy nghẹn. Hóa ra nhiều năm qua, thứ con anh mong nhất không phải quà cáp hay điện thoại mới, mà chỉ là một bữa cơm có mặt cha mình.
Ttừ hôm đó, anh bắt đầu tập về nhà sớm nhiều hơn. Không phải để làm điều gì lớn lao, chỉ là ngồi ăn cùng con, nghe con kể chuyện trường lớp, rồi cuối tuần chở cả nhà đi ăn sáng. Anh nói điều bất ngờ nhất là càng dành thời gian cho gia đình, anh càng thấy cuộc sống của mình nhẹ lại.
Có lẽ không nơi nào khiến con người được sống thật như mái nhà của mình. Ngoài xã hội, ai cũng phải mạnh mẽ, phải cố tỏ ra ổn dù đôi khi bên trong đã rã rời. Chỉ khi bước qua cánh cửa quen thuộc, ta mới có thể thở nhẹ một hơi, buông xuống những áp lực đang mang trên vai và cho phép bản thân yếu lòng.
Người lớn bị cuốn vào vòng xoáy công việc. Trẻ nhỏ lớn lên cùng điện thoại và mạng xã hội. Có những ngày, cả nhà ở chung dưới một mái nhà nhưng gần như không trò chuyện với nhau. Mỗi người ăn vào một giờ khác nhau, ngủ vào những khoảng thời gian khác nhau, rồi dần quen với sự im lặng. Nhiều mái ấm đầy đủ tiện nghi nhưng thiếu tiếng cười.
Một cô giáo cấp hai ở Cần Thơ từng kể điều khiến cô buồn nhất không phải học sinh học yếu, mà là ngày càng nhiều đứa trẻ không còn muốn về nhà sớm. Có em tan học rồi vẫn ngồi lì ở sân trường, có em đi lòng vòng ngoài tiệm sách chỉ để “đỡ phải về nhà nghe ba mẹ cãi nhau”.
Có đứa trẻ nói một câu khiến cô ám ảnh mãi: “Ở trường còn vui hơn ở nhà”.
Điều đáng buồn là con người thường dành sự dịu dàng cho người ngoài nhiều hơn những người thân thuộc nhất. Ta có thể kiên nhẫn trước một vị khách khó tính nhưng lại dễ cáu gắt với cha mẹ chỉ vì vài câu nhắc nhở.
Ta sẵn sàng lắng nghe tâm sự của bạn bè nhưng lại quên hỏi người bên cạnh hôm nay có chuyện gì khiến họ buồn. Ta mang phần mềm mỏng nhất cho xã hội và để lại phần mệt mỏi nhất cho những người luôn thương mình vô điều kiện.
Một người mẹ từng tâm sự rằng bà không buồn vì con trai đi làm xa. Điều khiến bà chạnh lòng là mỗi lần gọi điện, con chỉ trả lời qua loa vài câu rồi vội tắt máy vì “bận”.
Nhưng bà vẫn nhớ rõ những ngày con còn nhỏ, chỉ cần đi học về là ríu rít kể đủ chuyện trên lớp.
“Con tôi lớn rồi, nhưng càng lớn càng ít nói chuyện với mẹ”, bà cười, nhưng mắt đỏ hoe.
Một đứa trẻ từng ríu rít kể đủ chuyện trên lớp sẽ đến lúc đóng cửa phòng và không còn muốn tâm sự nữa. Người cha từng khỏe mạnh bỗng chậm chạp hơn sau vài năm. Người mẹ từng thức trắng đợi con trở về cũng dần có nhiều sợi tóc bạc.
Con người thường nghĩ mình còn nhiều thời gian. Nhiều thời gian để báo hiếu, để yêu thương, để nói những điều cần nói.
Nhưng cuộc đời chưa bao giờ hứa trước điều gì. Có những cuộc gọi không kịp nghe. Có những lần chỉ định ghé về chốc lát rồi lại bận thêm một cuộc hẹn khác. Có những lời quan tâm còn chưa nói ra thì người nghe đã không còn chờ nữa.
Một chàng trai ở Đồng Nai từng chia sẻ câu chuyện khiến nhiều người xúc động trên mạng xã hội. Anh làm việc ở thành phố, cuối tuần nào mẹ cũng gọi hỏi: “Khi nào về ăn cơm?”. Có nhiều lần anh trả lời: “Tuần sau con về”. Nhưng rồi công việc, bạn bè, những cuộc hẹn cứ kéo anh đi.
Cho đến một buổi chiều, anh nhận được tin mẹ nhập viện.
Anh kể điều khiến mình day dứt nhất là trong điện thoại vẫn còn nhiều chục cuộc gọi nhỡ từ mẹ mà anh chưa kịp gọi lại.
“Lúc còn mẹ, mình cứ nghĩ lúc nào về cũng được. Đến khi muốn nghe lại tiếng mẹ gọi thì không còn nữa”, anh viết.
Đôi khi điều làm người ta day dứt nhất không phải những gì đã mất ngoài xã hội, mà là những tháng ngày vô tâm với người thân trong chính ngôi nhà của mình.
Một gia đình ở Vĩnh Long có quy định rất đơn giản: tối nào cũng ăn cơm cùng nhau ít nhất 30 phút, không ai dùng điện thoại. Ban đầu, hai đứa con tuổi teen rất khó chịu vì “bị ép”. Nhưng rồi dần dần, khoảng thời gian ấy trở thành điều cả nhà mong chờ nhất trong ngày.
Người cha kể: “Có hôm con tôi tự kể chuyện bị áp lực học hành mà trước đây chưa bao giờ nói”.
Những điều giản dị ấy không tạo nên cảm giác đặc biệt ngay lập tức, nhưng lại âm thầm giữ con người ở gần nhau suốt nhiều năm tháng.
Có người từng nói rằng khi còn trẻ, ai cũng muốn đi thật xa. Đến lúc trưởng thành mới chỉ mong được trở về. Câu nói ấy khiến nhiều người chạnh lòng vì quá đúng.
Sau rất nhiều va vấp, điều khiến con người thấy an tâm nhất không phải nơi sang trọng nào đó, mà là căn nhà cũ có mùi thức ăn quen thuộc, có tiếng dép của mẹ ngoài hiên, có dáng cha ngồi lặng lẽ xem thời sự mỗi tối.
Không đâu trên đời cho ta cảm giác thuộc về sâu sắc như nơi ấy.
Thay vì xảy ra xung đột, một người phụ nữ Thái Lan ở tỉnh Chaiyaphum đã nồng nhiệt chào đón cuộc hôn nhân thứ 2 của chồng mình với người phụ nữ khác, thu hút sự chú ý của nhiều người.
Theo Khaosod, người vợ cả thậm chí còn đảm nhiệm việc tổ chức và dẫn đầu đám rước truyền thống đưa chồng đến với người tình thứ 2.
Được tổ chức vào ngày 15/5, tại làng Ban Nong Phai, buổi lễ có sự tham gia của một đoàn xe mô tô phân khối lớn và hơn 10 xe diễu hành trên các tuyến phố, tạo thành một đám rước lớn, với sự góp mặt đông đảo của gia đình, bạn bè và hàng xóm đến chứng kiến sự kiện này.
Bà Yupin Tadthai, 36 tuổi, vợ của chú rể, được gọi là "người vợ cả", đóng vai trò là người lớn tuổi nhất trong đám cưới và dẫn đầu đoàn rước, mang theo 300.000 baht tiền mặt cùng với 5 baht vàng, như một phần của hồi môn.
Buổi lễ được dành riêng cho Oruma Janpheng, 28 tuổi, người gia nhập gia đình với tư cách là người vợ thứ 2 của Witsanu Prangchaiyaphum, 40 tuổi.
Được tổ chức theo nghi lễ truyền thống Thái Lan, lễ cưới được lên kế hoạch vào lúc 9h09, một giờ được coi là tốt lành.
Tờ Bangkok Post đưa tin Yupin Tadthai đã kết hôn với chồng hơn 20 năm và có một con chung.
Người chồng điều hành công việc kinh doanh hệ thống âm thanh địa phương, các dự án kinh doanh trực tuyến và các hoạt động giải trí trong tỉnh.
Tờ Bangkok Post cho biết thêm, gia đình cho biết thỏa thuận này được thực hiện dựa trên sự hiểu biết lẫn nhau.
Theo Amarin TV, Yupin Tadthai cho phép chồng mình lấy vợ trẻ hơn vì bà đã quen biết người phụ nữ này từ lâu và thấy cô ấy là một người tốt bụng và trung thực.
Bà cũng muốn mang lại sự công bằng và tôn trọng cho người phụ nữ trẻ hơn, vì vậy bà yêu cầu cuộc hôn nhân được tiến hành theo phong tục truyền thống.
Sau khi lan truyền rộng rãi trên mạng, nhiều người đã tỏ ra ngạc nhiên về đám cưới này.
Ali Rosli hiện quản lý bộ phận tài chính tại một doanh nghiệp ở London (Anh). Trong 7 năm qua, anh đã hai lần nghỉ hưu ngắn hạn. Kỳ đầu tiên kéo dài hai tháng vào năm 2019. Kỳ thứ hai diễn ra trong bốn tháng, bắt đầu từ tháng 11/2025.
Quyết định này bắt nguồn từ thời gian anh làm trợ lý giám đốc kiểm toán tại Malaysia, phải làm việc 80 giờ mỗi tuần đến mức kiệt sức. "Tôi quyết định xách balo đi du lịch dài ngày để suy nghĩ về con đường sự nghiệp", anh kể.
Năm 2019, Rosli nhận mức lương 14.000 bảng (19.000 USD) một năm. Bằng việc tiết kiệm 20-40% thu nhập mỗi tháng, anh có tài chính để thực hiện chuyến đi đường bộ từ Bắc Kinh (Trung Quốc), qua Nga và đến châu Âu.
Sau thời gian nghỉ ngơi, Rosli trở về London và đảm nhận vị trí quản lý cấp cao tại một công ty tài chính. Mức lương của anh tăng gần 6 lần, đạt 85.000 bảng Anh (114.000 USD) một năm.
Cuối năm 2025, Rosli chọn nghỉ ngơi lần hai cùng vợ tại quê nhà Malaysia trong 4 tháng. Trong khoảng thời gian này, anh tìm kiếm các dự án làm từ xa. Khi quay lại London, anh làm nhà thầu độc lập, đồng thời làm chuyên gia tư vấn và sáng tạo nội dung trên mạng xã hội.
"Kinh nghiệm cá nhân tôi chứng minh các quãng nghỉ ngắn hạn mang lại đà bứt phá cho tương lai", Rosli nói và cho biết có kế hoạch thực hiện thêm các đợt nghỉ ngắn hạn sau mỗi 4-5 năm làm việc.
Theo Báo cáo Chất lượng Cuộc sống năm 2025 của Ngân hàng quốc tế HSBC, Gen Z (sinh năm 1997-2012) và thế hệ Y (sinh năm 1980-1996) đang thay đổi quan điểm về lao động. Họ không coi nghỉ hưu là sự kết thúc mà xem đây như một chuỗi các kỳ nghỉ ngơi có kế hoạch.
Kelly Renner, chuyên gia hoạch định tài chính tại Life Strategies Financial Partners (Mỹ), cho biết việc tạm nghỉ không gây rủi ro đối với những người tiết kiệm đều đặn, chi tiêu hợp lý và có quỹ dự phòng đủ cho vài tháng nghỉ việc. Tuy nhiên, nữ chuyên gia cảnh báo những đợt nghỉ này có thể gây rủi ro tài chính nếu cá nhân không có thói quen quản lý ngân sách. Khoảng thời gian trống trong sơ yếu lý lịch cũng có thể ảnh hưởng đến hồ sơ xin việc.
Chuyên gia phân tích trường hợp của Ali Rosli, hai đợt nghỉ hưu ngắn hạn đóng vai trò tái tạo chiến lược. Chúng giúp Rosli tạo đà thăng tiến. Kỳ nghỉ đầu tiên mang lại cho anh định hướng chuyển từ Malaysia đến London. Kỳ nghỉ thứ hai hỗ trợ anh chuyển sang điều hành doanh nghiệp riêng thay vì làm thuê.
Để tối ưu hóa chi phí trong kỳ nghỉ thứ hai, vợ chồng Rosli trả lại nhà thuê ở London, gửi đồ đạc vào kho và về Malaysia. Việc chủ động cắt giảm chi phí sinh hoạt tại quê nhà giúp họ duy trì kỳ nghỉ dài hơn.
Ngày 25/4, tại phường Trấn Biên, tỉnh Đồng Nai, Liên hiệp các tổ chức hữu nghị tỉnh Đồng Nai phối hợp với Hội Hữu nghị Việt Nam - Thái Lan tỉnh Đồng Nai tổ chức chương trình giao lưu nhân dân chào mừng kỷ niệm 50 năm thiết lập quan hệ ngoại giao Việt Nam - Thái Lan.
Chương trình có sự tham dự của bà Nguyễn Thị Hoàng, Phó chủ tịch UBND tỉnh Đồng Nai; bà Wiraka Moodhitaporn, Tổng lãnh sự Thái Lan tại TP.HCM; ông Montri Suwanposri, Phó chủ tịch C.P. Việt Nam, Ủy viên Hội Hữu nghị Thái Lan - Việt Nam; đại diện Hiệp hội Doanh nghiệp Thái Lan tại Việt Nam (ThaiCham), cùng lãnh đạo các sở, ban, ngành, các hội hữu nghị và hơn 300 hội viên.
Đây là một trong những hoạt động đối ngoại nhân dân tại Đồng Nai hướng tới dấu mốc 50 năm quan hệ ngoại giao Việt Nam - Thái Lan, đồng thời tạo thêm không gian gặp gỡ, giao lưu giữa cộng đồng hai nước.
Gắn kết hữu nghị từ những hoạt động thiết thực
Trong khuôn khổ chương trình, 300 mắt kính và 300 phần quà đã được trao tặng cho các hội viên, trong đó có nhiều người cao tuổi. Hoạt động mang ý nghĩa chăm sóc sức khỏe, hỗ trợ đời sống và thể hiện sự quan tâm của các tổ chức, doanh nghiệp đối với người dân địa phương.
Phát biểu tại chương trình, ông Montri Suwanposri cho rằng tình hữu nghị giữa Việt Nam và Thái Lan không chỉ được thể hiện qua các dấu mốc ngoại giao, mà còn được vun đắp từ những hoạt động cụ thể, gần gũi với đời sống người dân.
Theo ông Montri, việc trao tặng kính mắt là hoạt động thiết thực, góp phần hỗ trợ người cao tuổi trong sinh hoạt hằng ngày. Những hoạt động như trao tặng mắt kính tuy giản dị nhưng mang lại giá trị thiết thực, đồng thời là biểu hiện của sự gắn kết giữa nhân dân hai nước.
C.P. Việt Nam đồng hành cùng hoạt động cộng đồng tại Đồng Nai
Đại diện Hội Hữu nghị Việt Nam - Thái Lan tỉnh Đồng Nai cho biết trong thời gian qua, các chương trình giao lưu văn hóa, đối ngoại nhân dân và hoạt động an sinh xã hội đã góp phần tạo nên những kết nối bền chặt giữa nhân dân hai nước.
Sự phối hợp giữa các cơ quan, tổ chức hữu nghị và cộng đồng doanh nghiệp cũng là yếu tố quan trọng trong việc thúc đẩy quan hệ hữu nghị Việt Nam - Thái Lan từ cấp địa phương.
Là doanh nghiệp Thái Lan đã có hơn 30 năm hoạt động tại Việt Nam, C.P. Việt Nam cho biết sẽ tiếp tục đồng hành cùng các chương trình cộng đồng, trong đó có các hoạt động chăm sóc sức khỏe, an sinh xã hội và hỗ trợ người dân có hoàn cảnh khó khăn.
Thông qua chương trình lần này, C.P. Việt Nam mong muốn tiếp tục đóng góp vào các hoạt động đối ngoại nhân dân, đồng thời lan tỏa tinh thần sẻ chia, trách nhiệm với cộng đồng tại địa phương nơi doanh nghiệp đang hoạt động.