Đề thi như sau (Xem lời giải chi tiết):
Năm nay, Hà Nội có gần 17.000 thí sinh đăng ký vào bốn trường THPT chuyên, gồm Hà Nội – Amsterdam, Chu Văn An, Nguyễn Huệ, Sơn Tây, cạnh tranh hơn 2.000 suất.
Hôm qua, các em đã hoàn thành ba môn thi chung (Văn, Toán, Ngoại ngữ), hôm nay thi nốt môn chuyên. Đăng ký lớp chuyên nào, học sinh dự thi môn hoặc mạch kiến thức tương ứng, trừ chuyên Tin thi bằng Toán.
Điểm xét tuyển là tổng bốn môn, trong đó môn chuyên nhân hệ số hai, tối đa 50.
Tính cả nguyện vọng 1 và 2, các lớp chuyên Toán ở 4 trường có hơn 3.000 thí sinh đặt nguyện vọng. Tỷ lệ chọi vào lớp này trường THPT chuyên Chu Văn An cao nhất – hơn 1/12, còn lại từ 1/3 đến 1/9.
Điểm thi, điểm chuẩn dự kiến được công bố từ ngày 19 đến 22/6.
Tin Gốc: Vnexpress

Năm 2004, tôi rời quê nhà ở Bà Rịa – Vũng Tàu để lên thành phố nhập học tại Trường Đại học Sư phạm TPHCM. Hành trang của một cậu học trò tỉnh lẻ khi ấy đơn giản lắm: vài bộ quần áo, ít sách vở mẹ chuẩn bị, một chiếc ba lô cũ và giấc mơ trở thành thầy giáo. Tôi vẫn nhớ như in buổi sáng ngày lên xe. Mẹ đứng trước cổng nhà, dặn đi dặn lại rằng: “Lên thành phố nhớ cố gắng học, sống tử tế, sau này làm thầy giáo để giúp học trò nghen con”. Câu nói ấy theo tôi suốt những năm tháng tuổi trẻ.
Ngày đầu tiên đặt chân đến thành phố, mọi thứ với tôi đều quá lớn. Những dòng xe nối dài không ngớt, những con đường đông đúc, những tòa nhà cao tầng, những tiếng còi xe vang lên liên tục khiến cậu sinh viên quê mùa khi ấy vừa háo hức vừa lo lắng. Tôi nhớ cảm giác đứng giữa bến xe, ôm chiếc túi hành lý, ngước nhìn bầu trời thành phố rộng lớn mà tự hỏi: “Liệu nơi này có chỗ cho mình không?”
Nhưng thành phố đã trả lời tôi bằng sự bao dung.
Những ngày đầu đi tìm phòng trọ gần trường, tôi từng lạc giữa những con hẻm ngoằn ngoèo. Có hôm trời mưa bất chợt, tôi trú dưới mái hiên một tiệm sửa xe thì được cô chủ quán đưa cho chiếc khăn lau mặt và ly trà nóng. Cô hỏi: “Sinh viên mới lên hả con?” Chỉ một câu hỏi giản dị thôi mà khiến lòng tôi ấm lạ. Thành phố này đông đúc thật, vội vã thật, nhưng chưa bao giờ thiếu tình người.
Suốt quãng đời sinh viên, thành phố đã dạy tôi cách trưởng thành. Những buổi sáng chen chúc trên xe buýt đến trường, những chiều đi làm thêm để trang trải học phí, những tối thức trắng làm bài tập nhóm hay thực tập giáo án… tất cả đều trở thành một phần thanh xuân không thể nào quên.
Tôi từng làm nhiều công việc để có thêm thu nhập: phát tờ rơi, phục vụ quán cà phê, dạy kèm học sinh. Có những hôm tan làm lúc gần nửa đêm, chạy xe qua những con đường rực sáng ánh đèn của thành phố mà trong lòng vừa mệt vừa đầy hy vọng. Tôi hiểu rằng nơi đây không hứa hẹn cuộc sống dễ dàng với bất kỳ ai, nhưng nếu cố gắng, thành phố sẽ không phụ lòng người.
Điều tôi biết ơn nhất trong những năm đại học chính là những người thầy, người cô đã truyền cho tôi tình yêu nghề giáo. Các thầy cô không chỉ dạy kiến thức mà còn dạy chúng tôi cách làm người, cách đứng trên bục giảng bằng cả trái tim. Tôi nhớ mãi lời một giảng viên từng nói: “Người thầy giỏi không phải người biết nhiều nhất, mà là người có thể làm cho học sinh tin vào chính mình”. Câu nói ấy sau này trở thành kim chỉ nam trong hành trình giảng dạy của tôi.
Năm tốt nghiệp đại học, tôi chính thức ở lại thành phố để nhận công tác giảng dạy tại quận 5 cũ. Ngày đầu tiên đứng trên bục giảng, tay tôi run đến mức cầm viên phấn không chắc. Phía dưới là ánh mắt của hàng chục học sinh đang nhìn lên người thầy trẻ vừa mới ra trường. Tôi hiểu rằng từ hôm ấy, giấc mơ của mình đã thật sự bắt đầu.
Hơn hai mươi năm sống tại thành phố, điều khiến tôi yêu nơi này không chỉ là sự phát triển hiện đại, mà còn là cách thành phố cho người trẻ cơ hội để vươn lên. Ở đây, tôi gặp những học sinh đến từ nhiều hoàn cảnh khác nhau: có em là con công nhân nhập cư, có em sáng đi học chiều phụ cha mẹ bán hàng, có em từng thiếu tự tin vì điều kiện gia đình khó khăn. Nhưng chính các em cũng cho tôi thấy sức sống mãnh liệt của thành phố này - luôn cố gắng, luôn tiến về phía trước.
Có một học sinh cũ của tôi từng nói: “Nhờ thầy mà em dám mơ lớn hơn”. Khi nghe câu ấy, tôi bỗng nhớ lại hình ảnh của chính mình năm nào - cậu sinh viên tỉnh lẻ ôm giấc mơ làm thầy giáo giữa thành phố rộng lớn. Hóa ra, hành trình chắp cánh ước mơ không chỉ là câu chuyện thành phố giúp tôi trưởng thành, mà còn là hành trình tôi tiếp tục truyền động lực cho thế hệ sau.
Tôi yêu thành phố qua những điều rất bình dị.
Là những sáng sớm đi ngang chợ với mùi bánh mì nóng thơm lừng. Là những chiều mưa bất chợt trên đường Nguyễn Tri Phương, nơi dòng người vẫn hối hả nhưng ai cũng sẵn lòng nhường nhau một chỗ trú mưa. Là những mùa khai giảng rộn ràng tiếng cười học trò. Là những ngày cuối năm thành phố lung linh ánh đèn nhưng đâu đó trong những con hẻm nhỏ vẫn còn tiếng rao quen thuộc của người bán hàng rong.
Suốt hơn hai thập kỷ qua, tôi đã chứng kiến thành phố thay đổi từng ngày. Những tuyến đường mới mở rộng hơn, những công trình hiện đại mọc lên, những chuyến metro đầu tiên bắt đầu vận hành, những khu đô thị ngày càng phát triển. Thành phố hôm nay hiện đại và năng động hơn rất nhiều so với ngày tôi mới đặt chân đến. Nhưng giữa những đổi thay ấy, điều đẹp nhất vẫn là con người.
Đó là bác bảo vệ trường học luôn đến sớm mở cổng cho học sinh. Là cô lao công lặng lẽ quét sân trường mỗi sáng. Là phụ huynh làm việc vất vả nhưng vẫn cố gắng cho con học hành đầy đủ. Là những đồng nghiệp luôn hết lòng vì học sinh. Chính những con người bình dị ấy đã tạo nên linh hồn của thành phố.
Có những giai đoạn khó khăn tưởng chừng không thể vượt qua. Những áp lực nghề nghiệp, những lo toan cuộc sống nơi đô thị lớn, cả những thời điểm thành phố trải qua biến động khiến ai cũng mệt mỏi. Nhưng rồi sau tất cả, tôi nhận ra rằng thành phố này luôn mang trong mình sức sống mạnh mẽ. Người dân nơi đây có thể vất vả, nhưng chưa bao giờ ngừng hy vọng.
Là giáo viên, tôi may mắn được đồng hành cùng biết bao thế hệ học sinh của thành phố. Tôi từng chứng kiến những cô cậu học trò ngày nào giờ đã trở thành bác sĩ, kỹ sư, giáo viên, công an, doanh nhân… Có em quay lại trường thăm thầy cô, kể về công việc, về gia đình, về những nỗ lực của bản thân. Mỗi lần như thế, tôi lại thấy nghề giáo của mình thật ý nghĩa.
Nhiều người hỏi tôi rằng: “Sau từng ấy năm, điều gì khiến thầy gắn bó với thành phố này đến vậy?” Tôi thường mỉm cười và nói rằng: bởi nơi đây đã cho tôi cơ hội được sống đúng với ước mơ.
Nếu ngày ấy tôi không lên thành phố học đại học, có lẽ cuộc đời tôi đã rất khác. Chính thành phố đã mở ra cho tôi những cánh cửa mới, cho tôi tri thức, nghề nghiệp, những người bạn, đồng nghiệp, học sinh và cả những bài học quý giá về cuộc sống. Thành phố không biến tôi thành người thành công ngay lập tức, nhưng dạy tôi cách không bỏ cuộc.
Năm 2026, nhìn lại hành trình hơn hai mươi năm gắn bó với TPHCM, tôi hiểu rằng mình đã lớn lên cùng thành phố này. Từ một sinh viên nghèo rụt rè ngày nào, hôm nay tôi đã là một người thầy đứng lớp với tất cả tình yêu dành cho nghề và cho học sinh.
Có đôi lúc đi ngang qua Trường Đại học Sư phạm TPHCM, tôi vẫn chậm lại vài giây để nhìn cánh cổng trường quen thuộc. Trong dòng người tấp nập ấy, có lẽ đâu đó vẫn còn những cậu sinh viên tỉnh lẻ giống tôi năm xưa - mang theo nhiều bỡ ngỡ nhưng cũng đầy hy vọng. Tôi muốn nói với các em rằng: thành phố này có thể khiến các em mệt mỏi, nhưng cũng sẽ cho các em cơ hội để trưởng thành và chạm đến ước mơ nếu các em đủ kiên trì.
Với tôi, thành phố không chỉ là nơi để sống. Thành phố là thanh xuân, là ký ức, là hành trình trưởng thành. Là nơi chứng kiến những giọt nước mắt đầu đời xa nhà, những lần thất bại, những lần đứng dậy, những niềm vui giản dị khi nhìn học sinh tiến bộ từng ngày.
Và hơn hết, thành phố là nơi đã chắp cánh cho giấc mơ của một cậu học trò từ tỉnh nhỏ trở thành người thầy giáo hôm nay.
Tôi biết mình vẫn chỉ là một hạt cát rất nhỏ giữa thành phố rộng lớn này. Nhưng tôi luôn tự hào vì đã dành tuổi trẻ, tình yêu nghề và những năm tháng đẹp nhất cuộc đời để gắn bó với TPHCM.
Cảm ơn thành phố vì đã dang rộng vòng tay với một người trẻ năm nào.
Cảm ơn thành phố vì đã cho tôi cơ hội được sống với nghề giáo.
Cảm ơn thành phố vì đã biến những ước mơ bình dị trở thành hiện thực.
Và dù mai này thời gian có trôi đi bao lâu nữa, trong trái tim tôi, TPHCM vẫn mãi là nơi bắt đầu của một hành trình đẹp nhất - hành trình chắp cánh ước mơ.
Lương Ngọc Tuấn
Tin Gốc: Dân Trí

Sáng 1/6, thí sinh bắt đầu kỳ thi với môn Văn trong thời gian 120 phút.
Ông Nguyễn Văn Hiếu, Giám đốc Sở Giáo dục và Đào tạo, hôm 30/5 cho biết đề thi vào lớp 10 vẫn ra theo hướng mở, đòi hỏi vận dụng thực tiễn, song sẽ được điều chỉnh độ khó để phù hợp với năng lực học sinh ở ba khu vực. Ông động viên thí sinh yên tâm làm bài, phát huy năng lực với kiến thức đã được ôn luyện.
Lần đầu tiên học sinh, giáo viên khu vực Bình Dương, Bà Rịa - Vũng Tàu tham gia vào kỳ thi chung với TP HCM, Sở đặc biệt lưu ý công tác tổ chức bởi một số quy trình sẽ khác với trước, như việc nhận giấy nháp, giấy làm bài hoặc vận chuyển bài của thí sinh. Trong mọi tình huống, giám thị phải đảm bảo quyền lợi cho thí sinh trước.
Cô Phan Thị Hợi, phụ trách cơ sở vật chất điểm thi THPT Bàu Bàng, xã Bàu Bàng, nói các giám thị, cán bộ phụ trách điểm thi đều cảm nhận không khí khẩn trương, tập trung cao độ.
"Sở đôn đốc, ráo riết kiểm tra, nhắc nhở quy chế, từ quá trình giao nhận đề, bài làm, phương án xử lý tình huống bất thường đến chuẩn bị thiết bị phục vụ kỳ thi", cô Hợi cho hay.
Năm nay, thành phố có hơn 151.300 học sinh đăng ký thi lớp 10. Các trường THPT công lập đáp ứng khoảng 118.550 suất học.
THPT Bùi Thị Xuân có tỷ lệ chọi cao nhất (1/2,84), cứ ba em thi có một em đỗ. Ở chiều ngược lại, hơn 40 trường có tỷ lệ cạnh tranh dưới 1, tức số thí sinh đăng ký ít hơn chỉ tiêu. Nếu đăng ký vào các trường này, các em có cơ hội trúng tuyển cao hơn.
Chiều nay, thí sinh thi môn Ngoại ngữ, thời gian làm bài 90 phút. Ngày 2/6, các em làm bài thi môn Toán trong 120 phút. Sau đó, những em có nguyện vọng vào các lớp chuyên sẽ thi thêm môn tương ứng, dài 150 phút.
Điểm xét tuyển lớp 10 đại trà là tổng ba môn, cộng điểm ưu tiên, khuyến khích (nếu có). Với các lớp chuyên, công thức là tổng điểm ba môn nói trên theo hệ số 1, cộng điểm môn chuyên hệ số 2.
Tin Gốc: Vnexpress

Có một thực tế đáng suy nghĩ, theo nhiều thống kê và quan sát xã hội, rất ít học sinh THPT tham gia việc nhà thường xuyên.
Chúng tôi thử khảo sát sơ bộ trong gần 150 học sinh THPT (3 lớp học), thì thấy tỷ lệ học sinh không bao giờ biết tự ủi đồ đi học là rất lớn, khoảng từ 30 - 40%. Tỷ lệ tương tự với các việc như gặt đồ, quét nhà, rửa chén bát... Điều đó đặt ra một câu hỏi gia đình đang ở đâu trong việc giáo dục kỹ năng sống ở nhà cho con em?
Không ít phụ huynh quan niệm rằng nhiệm vụ chính của con là học, còn mọi việc khác đã có cha mẹ lo. Từ việc nhỏ như dọn dẹp phòng, rửa chén, đến những việc cần kỹ năng hơn như nấu ăn, quản lý chi tiêu… tất cả đều được người lớn "bao trọn". Sự hy sinh ấy xuất phát từ tình thương, nhưng lại tiềm ẩn một hệ quả lâu dài là con trẻ mất đi cơ hội học cách tự lập.
Trong khi đó theo các chuyên gia tâm lý giáo dục, lứa tuổi THPT là giai đoạn chuyển tiếp quan trọng trước khi bước vào đời. Việc thiếu kỹ năng sống không chỉ khiến các em gặp khó khăn trong sinh hoạt cá nhân, mà còn ảnh hưởng đến khả năng thích nghi khi học xa nhà, đi làm hoặc xây dựng cuộc sống riêng sau này. Đáng nói hơn, nhiều em hình thành tâm lý ỷ lại, thụ động. Khi mọi thứ đã có người khác làm thay, các em không còn nhu cầu học hỏi hay chịu trách nhiệm cho chính cuộc sống của mình.
Nhiều phụ huynh nghĩ rằng làm việc nhà sẽ ảnh hưởng đến việc học. Tuy nhiên, theo quan điểm người viết bài thì ngược lại. Học sinh biết chia sẻ việc nhà thường có ý thức trách nhiệm cao hơn, kỹ năng quản lý thời gian tốt hơn và tinh thần tự lập rõ rệt hơn.
Giúp việc nhà, nếu được phân bổ hợp lý, không hề lấy đi thời gian học tập mà còn giúp học sinh hiểu giá trị của lao động, rèn luyện tính kỷ luật và kiên trì, hình thành kỹ năng giải quyết vấn đề trong đời sống thực tế. Một học sinh biết tự nấu ăn, tự giặt giũ, tự sắp xếp không gian sống… cũng chính là một người đang học cách làm chủ bản thân. Đó là những bài học không có trong sách giáo khoa, nhưng lại theo các em suốt đời.
Nhà trường dạy kiến thức, xã hội có thể tạo môi trường, nhưng chính gia đình mới là nơi đặt nền móng cho thói quen và kỹ năng sống. Trẻ em không tự nhiên biết làm việc nhà, mà các em học bằng cách quan sát và được hướng dẫn. Nếu cha mẹ luôn làm thay, hoặc không giao việc cụ thể, trẻ sẽ không hình thành được ý thức trách nhiệm. Ngược lại, những gia đình biết cách giáo dục con thông qua việc nhà sẽ giao việc phù hợp với độ tuổi (rửa chén, quét nhà, nấu ăn đơn giản…); không làm thay khi con có thể tự làm; kiên nhẫn hướng dẫn thay vì trách mắng khi con làm chưa tốt; xem việc nhà là trách nhiệm chung, không phải "giúp đỡ" cha mẹ. Và chính trong không gian gia đình, những kỹ năng tưởng chừng nhỏ bé ấy dần tích lũy thành năng lực sống bền vững.
Đừng đợi đến khi con rời nhà mới dạy con tự lập. Nếu gia đình không chuẩn bị từ sớm, con trẻ sẽ phải học những bài học cơ bản nhất trong hoàn cảnh bị động và áp lực hơn rất nhiều. Ngược lại, nếu ngay từ khi còn ở nhà, các em đã được rèn luyện từng chút một, thì khi bước ra đời, các em sẽ tự tin, chủ động và thích nghi nhanh hơn.
Thực ra không thiếu những bài học từ sách vở, nhà trường (cả sách chương trình cũ và mới) đã dạy học sinh những kỹ năng sống. Từ thời nhỏ các em đã biết đến các bài thơ giản dị như về việc đánh răng; việc "Quạt cho bà ngủ" (tên bài thơ của Thạch Quý) là hành động nhỏ nhưng đầy tình cảm, dạy trẻ biết chăm sóc người thân, biết quan tâm.
Sách giáo khoa cũng dạy bé biết phụ giúp việc nhỏ trong nhà trong bài Tí Xíu (Ngô Văn Phú); giúp trẻ quan sát lao động để hiểu giá trị lao động chân chính trong bài tập đọc Bố làm thợ mộc (Ngô Quân Miện); hoặc văn bản tập đọc Đẹp mà không đẹp dạy trẻ biết giữ gìn không gian công cộng sạch đẹp...
Những bài học nói trên không chỉ dạy chữ mà còn dạy cách sống bằng những hình ảnh giản dị, gần gũi.
Chỉ tiếc rằng giữa sách vở, lý thuyết nhà trường và ứng dụng thực tế còn khoảng cách khá xa. Để lấp đầy khoảng cách này cần sự sẵn sàng hợp sức của cha mẹ học sinh.
Nguồn: https://thanhnien.vn/dung-de-con-gioi-chu-kem-viec-nha-185260405073653198.htm

