Chiều 1-6, trao đổi với báo chí, ông Nguyễn Tân Thịnh – Cục trưởng Cục Quản lý công sản (Bộ Tài chính) – cho biết đến nay, các địa phương đã hoàn thành bước đầu việc sắp xếp, xử lý các cơ sở nhà, đất dôi dư sau khi sắp xếp tinh gọn bộ máy và thực hiện chính quyền hai cấp.
Theo đó từ 1-7 đến 31-12-2025, các địa phương đã hoàn thành xử lý 26.447 cơ sở nhà đất. Trong đó hơn 3.000 cơ sở được bố trí vào mục đích giáo dục – đào tạo; 648 cơ sở bố trí làm cơ sở y tế; gần 2.400 cơ sở bố trí làm thiết chế văn hóa – thể thao; 626 cơ sở dành cho các mục đích công cộng khác.
Từ đầu năm 2026 đến nay, thêm 4.709 cơ sở nhà, đất dôi dư được hoàn thành xử lý hoặc đưa vào khai thác.
Tuy nhiên hiện vẫn còn 11.412 cơ sở nhà, đất dôi dư đã có quyết định thu hồi, chuyển giao về địa phương quản lý nhưng chưa được xử lý, khai thác triệt để.
Trong số này 5.329 cơ sở đã được giao cho các tổ chức kinh doanh nhà hoặc tổ chức phát triển quỹ đất quản lý nhưng chưa đưa vào khai thác; hơn 2.820 cơ sở đã được phê duyệt phương án xử lý nhưng chưa hoàn thành; còn 3.260 cơ sở chưa có phương án xử lý, khai thác.
Đối với các bộ, ngành Trung ương, đã có 3.446 cơ sở nhà, đất được xử lý, song vẫn còn 702 cơ sở chưa hoàn thành xử lý.
Một số cơ quan còn số lượng lớn nhà, đất dôi dư chưa xử lý xong như Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và Tòa án nhân dân tối cao.
Bộ Tài chính đánh giá việc sắp xếp, xử lý tài sản công thời gian qua góp phần bảo đảm hoạt động thông suốt của bộ máy chính quyền địa phương hai cấp sau sắp xếp, đồng thời tạo thêm nguồn lực đất đai, cơ sở vật chất cho các lĩnh vực giáo dục, y tế, văn hóa và thể thao.
Tuy nhiên nhiều cơ sở nhà, đất có quy mô nhỏ, nằm ở vùng sâu, vùng xa hoặc không có lợi thế thương mại nên khó thu hút tổ chức, cá nhân thuê hoặc khai thác.
Ngoài ra một số xã mới được giao quản lý tài sản dôi dư vẫn còn lúng túng trong việc xây dựng phương án sử dụng hiệu quả.
Để đẩy nhanh tiến độ xử lý, ngày 26-5, Bộ Tài chính đã có tờ trình Chính phủ về việc ban hành nghị quyết về cơ chế, chính sách đặc thù để đẩy nhanh tiến độ xử lý, khai thác nhà, đất dôi dư.
Theo ông Nguyễn Tân Thịnh, dự thảo đề xuất nhiều giải pháp nhằm rút ngắn quy trình xử lý như đơn giản hóa việc xác định giá cho thuê, tăng phân cấp cho địa phương, cho phép điều chỉnh linh hoạt phương án quản lý, khai thác và cắt giảm thủ tục hành chính không cần thiết.
Đáng chú ý, dự thảo cũng đề xuất cho phép điều chỉnh giá cho thuê trong trường hợp đã công khai nhưng chưa lựa chọn được người thuê, nhằm tránh tình trạng tài sản bị bỏ không kéo dài.
Báo cáo tài chính quý 1-2026 cho thấy bức tranh tăng trưởng lợi nhuận trái chiều giữa Công ty cổ phần Nông nghiệp Hòa Phát (HPA), Công ty cổ phần Tập đoàn Dabaco Việt Nam (DBC), Công ty cổ phần nông nghiệp BAF Việt Nam (BAF), Công ty cổ phần Masan MeatLife (MML)
Cụ thể, Nông nghiệp Hòa Phát của tỉ phú Trần Đình Long đạt gần 1.764 tỉ đồng doanh thu thuần, giảm 11,3% so với cùng kỳ năm 2025. Lợi nhuận sau thuế đạt 345 tỉ đồng, giảm 15,2%. Doanh nghiệp cho biết lợi nhuận giảm do sản lượng heo và sản lượng bò bán ra giảm, giá heo hơi giảm so với cùng kỳ.
Còn Dabaco của tỉ phú Nguyễn Như So đạt 4.124 tỉ đồng doanh thu thuần trong quý 1-2026, tăng hơn 14% so với cùng kỳ. Tuy nhiên lợi nhuận sau thuế chỉ đạt 374 tỉ đồng, giảm hơn 26%.
Đơn vị này giải trình mặc dù sản lượng tiêu thụ mảng thức ăn chăn nuôi tăng nhưng giá nguyên liệu và tỉ giá tăng nên lợi nhuận mảng này giảm so với cùng kỳ. Ngoài ra, giá lợi hơi thấp hơn nên lợi nhuận các công ty chăn nuôi lợn giảm.
Đối lập với 2 đơn vị trên, doanh thu thuần của BAF trong quý vừa qua đạt hơn 1.762 tỉ đồng, tăng gần 57%. Lợi nhuận sau thuế ở mức 206 tỉ đồng, tăng hơn 54%. Công ty cho biết kết quả tăng trưởng tích cực nhờ sản lượng heo đạt gần 240.000 con, tăng khoảng 50% so với cùng kỳ năm 2025.
Bên cạnh đó, mặc dù chi phí đầu vào như giá dầu và nguyên liệu thức ăn chăn nuôi có xu hướng tăng từ 5-15%, tuy nhiên công ty đã chủ động kiểm soát thông qua mô hình chuỗi giá trị khép kín Feed-Farm-Food, qua đó duy trì biên lợi nhuận ở mức tích cực.
Quý 1-2026, Masan MEATLife của tỉ phú Nguyễn Đăng Quang đạt 2.479 tỉ đồng doanh thu thuần (tăng gần 20%) và 147 tỉ đồng lợi nhuận sau thuế (tăng gần 27%). Công ty này cho biết doanh thu tăng đến từ tất cả các mảng, gồm trang trại, thịt mát và thịt chế biến. Chi phí sản xuất được kiểm soát tối ưu đã góp phần làm tăng lợi nhuận gộp, từ đó cải thiện lợi nhuận sau thuế.
Để so sánh khả năng sinh lời giữa các doanh nghiệp, giới phân tích thường sử dụng biên lợi nhuận sau thuế thay vì số liệu tuyệt đối. Đây là chỉ số thể hiện lợi nhuận cuối cùng mà doanh nghiệp giữ lại được sau khi trừ hết tất cả chi phí từ sản xuất, vận hành đến thuế và lãi vay.
Nông nghiệp Hòa Phát đứng đầu về biên lợi nhuận sau thuế với tỉ lệ 19,6% trong quý 1-2026. BAF xếp thứ 2 với 11,7%. Còn Dabaco và Masan MEATLife lần lượt đạt 9,1% và 5,9%.
Số liệu năm 2024 và 2025 cũng thấy Nông nghiệp Hòa Phát đứng đầu về khả năng sinh lời. Các công ty đều ghi nhận sự cải thiện về biên lợi nhuận trong năm 2025, trừ trường hợp của BAF giảm từ mức 5,7% của năm 2024 về mức 2,5%.
Biên lợi nhuận sau thuế của một doanh nghiệp được thúc đẩy từ 3 yếu tố: Biên lợi nhuận gộp cao, hiệu quả quản lý chi phí bán hàng trực tiếp, gián tiếp và các chi phí quản lý doanh nghiệp (chi phí SG&A) và hiệu quả kiểm soát chi phí tài chính ròng.
Theo Chứng khoán Vietcap, về biên lợi nhuận gộp, Masan MEATLife có lợi thế nhất do tập trung vào thịt heo mát cao cấp có thương hiệu. Về hiệu quả quản lý chi phí SG&A, Nông nghiệp Hòa Phát vượt trội hơn, trong khi tỉ lệ này của Masan MEATLife khá cao do chi tiêu marketing lớn để xây dựng thương hiệu thịt cao cấp.
Do sử dụng đòn bẩy thấp, chi phí tài chính cũng không ít tác động đến lợi nhuận ròng của Nông nghiệp Hòa Phát so với các công ty còn lại.
Quyết định bầu Chủ tịch Hội đồng quản trị được Tập đoàn Hóa chất Đức Giang (mã chứng khoán: DGC) công bố sau phiên họp cổ đông bất thường cuối tuần này. Theo đó, ông Kha làm Chủ tịch DGC từ ngày 8/5.
Ông Đào Hữu Kha sinh năm 1970, có trình độ cử nhân Quản trị Kinh doanh. Ông gia nhập công ty từ năm 2008, là cán bộ Phòng dự án Công ty TNHH MTV Hóa chất Đức Giang Lào Cai. Ông là cổ đông lớn của DGC với tỷ lệ sở hữu xấp xỉ 6% vốn, tương ứng gần 22,7 triệu cổ phiếu.
Ngay sau khi nhận nhiệm vụ mới, ông Đào Hữu Kha đã ký quyết định bổ nhiệm chủ tịch HĐQT 6 công ty con hoạt động trong lĩnh vực hóa chất, bất động sản và thể thao.
Nhân sự cấp cao được Hóa chất Đức Giang kiện toàn sau gần hai tháng kể từ khi cựu Chủ tịch Đào Hữu Huyền bị bắt tạm giam do vi phạm quy định về kế toán, khai thác tài nguyên và gây ô nhiễm môi trường. Ông Đào Hữu Duy Anh, Phó chủ tịch HĐQT và là con trai ông Huyền, cũng bị bắt do vi phạm quy định về kế toán.
Ông Huyền vẫn là cổ đông lớn nhất tại đây, nắm giữ 18,4% vốn, còn các cá nhân có liên quan đến ông sở hữu trên 45% vốn.
Tại phiên họp cổ đông bất thường hôm 8/5, ông Lưu Bách Đạt, Thành viên HĐQT kiêm Tổng giám đốc Hóa chất Đức Giang, đánh giá những sai phạm liên quan đến lãnh đạo cũ sẽ là bài học sâu sắc với công ty. HĐQT mới cam kết hoàn thiện, sửa đổi những "lỗ hổng pháp lý" còn tồn tại để tình trạng tương tự không diễn ra trong tương lai.
Theo ông Đạt, ông Đào Hữu Huyền đã liên tục đào tạo và bồi dưỡng lứa cán bộ kế cận cho công ty trong 20 năm qua. Các thành viên HĐQT mới đắc cử cũng làm việc tại đây 15-20 năm.
"Các lãnh đạo mới sẽ thừa hưởng toàn bộ ý chí cũng như tầm nhìn của cựu Chủ tịch Đào Hữu Huyền", ông Đạt nói và thêm rằng doanh nghiệp hiện vẫn hoạt động bình thường, ổn định.
Theo báo cáo tự lập, năm 2025, Hóa chất Đức Giang ghi nhận gần 11.266 tỷ đồng doanh thu thuần, cải thiện 14% so với năm trước. Lợi nhuận sau thuế nhích gần 3% lên 3.188 tỷ đồng, vượt kế hoạch cả năm. Tổng tài sản đạt 19.550 tỷ đồng, tăng gần 1.000% sau 10 năm.
Hóa chất Đức Giang hiện vẫn chưa nộp báo cáo tài chính kiểm toán năm 2025, muộn gần 40 ngày so với quy định. Vì vậy, cổ phiếu DGC đã bị chuyển sang diện kiểm soát và rời khỏi bộ chỉ số VN30.
Theo Hiệp hội Hồ tiêu và Cây gia vị Việt Nam (VPSA), từ tháng 3 đến tháng 5/2025, một doanh nghiệp trong nước đã ký hợp đồng xuất khẩu 21 container hồ tiêu sang Karachi (Pakistan) cho đối tác nước ngoài, song không yêu cầu đặt cọc.
Đối tác sử dụng nhiều pháp nhân trung gian để tạo dựng uy tín ban đầu, khiến phía Việt Nam tin tưởng giao hàng. Từ cuối tháng 5 đến giữa tháng 7/2025, 20 container đã cập cảng Karachi.
Tuy nhiên, sau khi hàng đến nơi, đối tác liên tục trì hoãn thanh toán với các lý do không rõ ràng, đồng thời đưa ra các cam kết mang tính hình thức như đang xử lý chuyển tiền hoặc chờ xác nhận từ ngân hàng. Trong quá trình này, đối tác nhiều lần cung cấp chứng từ chuyển tiền giả và yêu cầu bổ sung các bộ hồ sơ không cần thiết nhằm kéo dài thời gian.
Việc chậm thanh toán kéo dài từ tháng 5 đến tháng 9/2025 khiến hàng hóa bị lưu tại cảng, phát sinh chi phí lưu container và lưu bãi lớn, đồng thời gây áp lực nghiêm trọng lên dòng tiền của doanh nghiệp xuất khẩu.
Lợi dụng tình trạng này, đối tác tiếp tục gây sức ép, yêu cầu giảm giá sâu khoảng 25% so với hợp đồng ban đầu, thấp hơn đáng kể giá thị trường, kèm theo cam kết thanh toán nhanh nhưng không thực hiện.
Trong bối cảnh chi phí phát sinh ngày càng tăng và rủi ro hàng hóa có thể bị xử lý theo quy định tại nước sở tại, doanh nghiệp buộc phải chấp nhận điều chỉnh giá để giảm thiểu thiệt hại. Tuy nhiên, sau khi đạt thỏa thuận, đối tác vẫn tiếp tục trì hoãn thanh toán đến cuối năm 2025, nhiều lần gửi chứng từ giả và không thực hiện nghĩa vụ.
Kết thúc vụ việc, dù đã xử lý được một phần hàng hóa, tổng thiệt hại của doanh nghiệp ước tính gần 600.000 USD (khoảng 15 tỷ đồng), bao gồm phần giảm giá bán, chi phí lưu bãi và logistics. Sự cố cũng ảnh hưởng tiêu cực đến dòng tiền và uy tín của doanh nghiệp với đối tác vận tải, ngân hàng.
Theo VPSA, vụ việc cho thấy một phương thức lừa đảo có chủ đích: đối tác đặt hàng số lượng lớn nhưng không đặt cọc, kéo dài thời gian thanh toán để phát sinh chi phí lưu cảng, từ đó gây sức ép buộc bên bán giảm giá, rồi tiếp tục chây ì nhằm chiếm dụng lợi ích.
Từ thực tế này, Hiệp hội khuyến nghị doanh nghiệp xuất khẩu hồ tiêu và gia vị cần đặc biệt thận trọng khi giao dịch với đối tác mới, nhất là tại các thị trường rủi ro cao. Doanh nghiệp không nên giao hàng khi chưa có đảm bảo thanh toán như đặt cọc, thư tín dụng (L/C) hoặc bảo lãnh ngân hàng; đồng thời cần xác minh đối tác qua nhiều kênh và chủ động phối hợp với Thương vụ Việt Nam tại nước sở tại. Các điều khoản hợp đồng cũng cần được xây dựng chặt chẽ, đặc biệt là quy định xử lý hàng hóa tại cảng khi phát sinh tranh chấp.
Những năm gần đây, nhiều doanh nghiệp Việt Nam đã gặp rủi ro khi xuất khẩu hồ tiêu, điều, quế và các mặt hàng gia vị sang một số thị trường, với kịch bản phổ biến là đối tác đặt hàng lớn để tạo niềm tin nhưng không đặt cọc, sau đó kéo dài thanh toán và sử dụng chứng từ ngân hàng giả.
Trước đó, năm 2024, một số doanh nghiệp thành viên VPSA cũng gặp sự cố khi xuất khẩu hồ tiêu sang Malaysia cho khách hàng Mafipro SDN BHD. Khi hàng đến cảng, lô hàng bị lấy ra dù phía Việt Nam vẫn giữ vận đơn đường biển gốc.
Trong bối cảnh xuất khẩu hồ tiêu vẫn tăng trưởng, VPSA nhấn mạnh việc kiểm soát rủi ro thương mại cần được đặt lên hàng đầu để bảo vệ doanh nghiệp. Năm 2025, xuất khẩu hồ tiêu Việt Nam đạt kim ngạch kỷ lục 1,66 tỷ USD, dù sản lượng giảm còn 246.132 tấn, nhờ giá xuất khẩu bình quân tăng mạnh.