Tôi được gọi là xinh xắn, con nhà khá giả và công việc ổn định. Anh từng ly hôn, cũng có công việc và cuộc sống ổn định. Chúng tôi quen nhau cách đây 5 năm, đã tính đến chuyện cưới xin nhưng ba mẹ luôn ngăn cản vì quá khứ của anh. Vợ cũ của anh luôn hăm dọa, cho dù anh có yêu ai thì cô ta cũng phá đến cùng. Suốt khoảng thời gian yêu nhau, chúng tôi luôn phải lén lút gặp gỡ khổ sở, vừa sợ gia đình tôi biết, vừa sợ vợ cũ của anh biết sẽ hãm hại tôi. Có thời gian vì quá mệt mỏi với chuyện tình cảm, tôi gần như bị trầm cảm. Tôi cảm nhận được anh yêu mình rất nhiều và tôi cũng thế.
Tuy nhiên tôi luôn day dứt trong lòng, không hiểu vì sao. Nếu là những cô gái khác, chỉ cần được như tôi có lẽ họ đã hài lòng và tận hưởng cuộc sống; còn tôi lúc nào cũng có cảm giác tự ti, nghĩ mình thua kém, chưa làm được gì, vô dụng. Tôi luôn cố gắng kiếm thêm những công việc khác ngoài việc chính để tăng thu nhập, vậy mà lần nào cũng thất bại. Tôi mặc cảm về bản thân. Đôi khi tôi không hiểu tại sao mình lại tệ hại như thế, trong khi trước đây luôn tự tin. Phải chăng tôi đang yêu một người quá tài giỏi? Xung quanh anh luôn là những cô gái xinh đẹp, tài năng nên tôi có suy nghĩ như vậy?
Tôi sợ cảm giác bị so sánh, đặc biệt là gia đình anh có thể sẽ so sánh tôi với cô vợ trước. Nghe nói cô ấy rất giỏi kiếm tiền và lương vài ngàn đô mỗi tháng. Còn tôi, một tháng lương gần chục triệu đồng, nếu không mua sắm cho bản thân và phụ mẹ nuôi các em, mình tôi tiêu cũng dư. Tôi luôn muốn mình hoàn hảo trong mắt anh nên chăm chút bản thân và cuộc sống một cách chỉn chu nhất. Trước đây khi chưa đi làm, mỗi lần tôi muốn mua một món gì hay cần tiền đều phải đắn đo suy nghĩ rất nhiều trước khi gửi tin nhắn cho anh. Mỗi lần như vậy tôi thấy mình tệ hại vô cùng, có lẽ anh không nghĩ gì nhưng tôi hay suy diễn và cảm thấy anh coi thường mình. Sau mỗi lần như thế, tôi stress kinh khủng.
Mọi người vẫn nói xinh đẹp, giỏi giang lại khéo léo như tôi thì nhiều người theo, sao lại phải đắn đo về những chuyện như thế. Các cô khác còn đòi mua nhà, mua xe, như tôi đòi hỏi có gì ghê gớm. Tôi không sống được như thế, chỉ yêu mình anh, chẳng đòi hỏi gì, biết sau này khi công việc tốt hơn anh sẽ lo cho tôi chẳng thiếu gì. Khi nhận được nhiều lời khuyên của mọi người cũng là lúc chúng tôi yêu nhau tròn 5 năm, đủ lâu để hai người có thể xài chung tiền.
Gần đây, mỗi tháng tôi đều nhận từ anh hơn chục triệu đồng để lo cuộc sống, phụ mẹ. Thực lòng tôi chẳng muốn nhưng lương không cao, nhiều khoản chi, không thể đủ. Tôi không thể thoát khỏi cảm giác mặc cảm, thấy trong mắt anh mình chẳng làm được gì, chỉ như gánh nặng. Tôi thực sự muốn làm thêm một cái gì đó cho cuộc sống của mình, không muốn bị nói là đẹp vô nghĩa, trong khi cảm nhận được mình dư khả năng để phát triển bản thân. Như người khác có người yêu giúp đỡ, chia sẻ là điều hạnh phúc, còn với tôi là áp lực. Tôi mệt mỏi và muốn bước ra khỏi cảm giác này. Mong được các bạn chia sẻ.
Vợ tôi đòi đi đám cưới bạn ở Đà Nẵng bốn ngày ba đêm. Tôi muốn đi theo nhưng cô ấy không cho. Tôi hỏi thiệp cưới đâu thì vợ bảo người ta ở xa, mời online nên không có thiệp. Tôi bảo cho xem tin nhắn mời thì vợ nói tôi xen vào riêng tư của cô ấy. Tôi phải làm sao đây?
Tôi sinh ra và lớn lên ở Bến Tre, đang sống và làm việc tại TP HCM. Tôi đã trải qua 34 tuổi xuân của đời con trai mà vẫn cô đơn một mình. Tôi từng trải qua một mối tình kéo dài ba năm với người con gái cùng tuổi. Vì không phù hợp tính cách và bất đồng quan điểm sống nên tôi và bạn gái quyết định dừng lại. Từ đó tôi mạnh dạn theo đuổi những người con gái mà mình thích nhưng sự may mắn lại không mỉm cười với tôi, tôi đều không được chấp nhận.
Giờ nhìn thấy những người xung quanh, ai cũng có cặp có đôi mà tôi không khỏi chạnh lòng. Có lẽ ước mơ lớn nhất của tôi lúc này là cưới vợ sinh con để có một mái ấm gia đình hạnh phúc. Nhưng sao tôi cảm thấy ước mơ ấy quá xa vời. Mỗi lần về quê, ai thúc giục chuyện cưới hỏi, tôi đều muốn nổi đóa. Biết đến bao giờ duyên số mỉm cười với tôi đây.
Có ai càng gần tuổi 38 lại càng sợ những buổi tối cô đơn không? Nhìn từ bên ngoài, tôi có cuộc sống mà nhiều người mơ ước. Chồng làm hai công việc để lo cho gia đình, trả mọi chi phí, tài khoản chung dù chỉ anh đi làm, cho tôi tiền tiêu vặt, mua chiếc xe hơi mới tôi thích lái khi ở nhà, vẫn đưa tôi đi ăn riêng bên ngoài cuối tuần, còn mua vé cho hai vợ chồng đi Ý vào tháng sau. Chúng tôi vẫn có thời gian riêng ba tiếng một tuần và vẫn có quan hệ vợ chồng khi có người giữ con.
Anh không có người khác vì tôi gắn định vị trên xe nên biết anh đi đâu và anh có đạo nên rất sợ tội ngoại tình. Nhưng điều khiến tôi buồn là đã khá lâu rồi chúng tôi không còn ngủ chung giường thường xuyên từ khi có con. Tôi ngủ với con trai nhỏ 2 tuổi, còn anh ấy thường ngủ với con trai lớn ở phòng bên. Tôi đã nói với anh nhiều lần rằng tôi thấy cô đơn. Có khi anh ngủ với tôi được một hai đêm rồi lại quay về ngủ với con trai lớn. Anh nói ôm nhau, anh ngủ không được, con trai nhỏ lại hay thức giữa đêm và anh thương con trai lớn vì chỉ còn 7-8 năm nữa con sẽ đi học xa nhà nên muốn gần gũi con nhiều hơn. Tôi hiểu lý do của anh. Tôi biết anh là người cha tốt và một người chồng có trách nhiệm. Nhưng có những đêm tỉnh giấc, nhìn sang bên cạnh không có chồng, tôi thấy lòng mình trống trải.
Càng gần tuổi 38, tôi càng sợ cảm giác thức dậy giữa đêm mà không có người đàn ông của mình nằm bên cạnh. Có những lúc, tôi chỉ ước có một vòng tay ôm mình, có một người nằm kế bên để cảm thấy mình không cô đơn. Tôi không thiếu vật chất. Thứ tôi thiếu là cảm giác được gần gũi, được nhớ và được yêu theo cách trái tim mình cần. Có ai từng ở trong một cuộc hôn nhân mà mọi thứ đều ổn nhưng đêm xuống lại thấy cô đơn như vậy không? Tôi có ích kỷ khi chỉ mong một người nằm cạnh mình vào buổi tối? Chúng tôi đã đi tư vấn hôn nhân và nói chuyện rất nhiều lần nhưng anh vẫn không giữ thói quen ngủ với vợ mỗi tối như người khác. Chẳng lẽ tôi lại ly dị chồng.