Tôi sinh ra và lớn lên ở Bến Tre, đang sống và làm việc tại TP HCM. Tôi đã trải qua 34 tuổi xuân của đời con trai mà vẫn cô đơn một mình. Tôi từng trải qua một mối tình kéo dài ba năm với người con gái cùng tuổi. Vì không phù hợp tính cách và bất đồng quan điểm sống nên tôi và bạn gái quyết định dừng lại. Từ đó tôi mạnh dạn theo đuổi những người con gái mà mình thích nhưng sự may mắn lại không mỉm cười với tôi, tôi đều không được chấp nhận.
Giờ nhìn thấy những người xung quanh, ai cũng có cặp có đôi mà tôi không khỏi chạnh lòng. Có lẽ ước mơ lớn nhất của tôi lúc này là cưới vợ sinh con để có một mái ấm gia đình hạnh phúc. Nhưng sao tôi cảm thấy ước mơ ấy quá xa vời. Mỗi lần về quê, ai thúc giục chuyện cưới hỏi, tôi đều muốn nổi đóa. Biết đến bao giờ duyên số mỉm cười với tôi đây.
Tôi 29 tuổi, quen bạn gái được gần hai năm. Cô ấy nhỏ hơn tôi ba tuổi, hiền lành, vui tính, đối xử với tôi rất tốt. Dù biết trước đây cô ấy có vài mối tình, từng thân mật với họ và có thời gian sống khá thoáng nhưng tôi không quá bận tâm vì đó là quá khứ của cô ấy, miễn hiện tại cô ấy yêu thương tôi thật lòng và cả hai hợp nhau là được.
Hai tháng trước, vì mâu thuẫn liên tục, chúng tôi quyết định chia tay. Tôi nghĩ cả hai cần thời gian bình tĩnh lại. Thế nhưng chỉ sau hơn ba tuần, tôi đã nhớ cô ấy đến mức không chịu nổi nên chủ động liên lạc để hàn gắn. Cô ấy cũng đồng ý gặp. Trong buổi nói chuyện đó, cô ấy thú nhận khi chia tay tôi, cô ấy quen một người qua bạn bè giới thiệu. Hai người đi du lịch cùng nhóm, sau đó phát sinh quan hệ vì cô ấy nghĩ sẽ nghiêm túc với người đó. Mối quan hệ ấy chỉ kéo dài vài tuần rồi kết thúc. Cô ấy nói không hề muốn giấu tôi, nếu quay lại thì muốn bắt đầu bằng sự thật.
Từ hôm đó đến nay, đầu óc tôi lúc nào cũng rối bời. Lý trí nói rằng lúc ấy chúng tôi không còn là người yêu, cô ấy không phản bội tôi. Nhưng mỗi lần nghĩ đến chuyện đã xảy ra, tôi lại thấy nặng lòng và đau như có gì đó đè lên ngực. Tôi vẫn còn yêu cô ấy rất nhiều và muốn cho cả hai thêm một cơ hội nhưng không biết tôi có đủ bao dung để bước qua cảm giác ám ảnh này không. Tôi chỉ sợ việc đó sẽ ảnh hưởng tới tâm trạng tôi, rồi khiến cả hai nảy sinh mâu thuẫn. Tôi có nên quay lại không hay dứt khoát hẳn, đau một lần rồi thôi? Nhưng tôi thực sự rất nhớ cô ấy. Tôi rất mong nhận được lời khuyên từ mọi người.
Tôi gần 40 tuổi, lập gia đình từ năm 25 tuổi, vợ kém hai tuổi, hiện có ba con. Tôi rất yêu vợ và thương các con, kinh tế gia đình tôi lo được. Điều khiến tôi khó xử là vợ cực kỳ lãnh cảm, vài tháng không gần gũi cũng không đòi hỏi gì, thậm chí còn nói tôi có thể tìm người bên ngoài.
Nhu cầu của tôi tự thấy bình thường, khoảng tuần hai lần. Từ ngày cưới, vợ rất hiếm khi có hứng thú, đa phần chỉ làm cho xong chuyện. Có lần tôi nửa đùa nửa thật nói có bồ, vợ cũng không phản ứng, còn như kiểu đồng tình với việc đó. Thực tế tôi có quen một người nhỏ hơn nhiều tuổi nhưng rất ít gặp, cả năm vài lần, vì tôi vẫn chỉ yêu vợ thương con.
Gần đây nhu cầu của tôi cao hơn trước. Tôi không muốn tiếp tục gặp bồ vì sợ ảnh hưởng kinh tế, thời gian và con lớn biết chuyện. Vợ đi khám cũng không có vấn đề gì. Tôi rất phân vân, không biết phải làm sao.
Tôi 37 tuổi, có vợ và một đứa con gái xinh xắn, đang kinh doanh ở chợ tỉnh. Tôi gặp một tình huống khá khó xử. Gần đây, kế bên cửa hàng tôi xuất hiện một cô gái. Lúc đầu tôi cũng ít trò chuyện và giữ khoảng cách vì cô ấy có chồng rồi. Chuyện chẳng có gì cho đến một hôm cô ấy gặp sự cố ngoài ý muốn. Hôm đó cô ấy đến ngày phụ nữ nhưng chắc không để ý nên bẩn quần. Tôi kêu cô ấy lại và nói nhỏ: "Em bị dính tùm lum kìa, điện thoại cho chồng mang đồ xuống thay đi". Cô ấy nói chồng đi làm xa không về kịp. Tôi lấy áo khoác của của mình choàng qua để cho cô ấy về nhà thay đồ.
Qua hôm sau cô ấy nhìn tôi cảm giác ái ngại và có phần xấu hổ. Tôi liền nói đó là sự cố ngoài ý muốn của phụ nữ, đàn ông tụi anh đều biết điều này nên em cứ bình thường đi. Cô ấy bắt đầu trò chuyện với tôi nhiều hơn, gần gũi hơn. Rồi tôi luôn muốn được quan tâm, sẻ chia với cô ấy, muốn giúp đỡ người phụ nữ này mọi thứ dù bên ngoài vẫn luôn giữ khoảng cách. Tôi nhìn trộm cô ấy hàng ngày dù trước đây không để ý lắm. Tôi sợ mọi chuyện rồi sẽ đi quá xa dù thâm tâm chẳng muốn chút nào.
Cảm giác tình cảm như ở tuổi đôi mươi trỗi dậy, khiến tôi rạo rực, hồi hộp, nhiều đêm không tài nào ngủ được. Tôi rất thương vợ con, chưa bao giờ có ý nghĩ phản bội vợ mình, thế nhưng tôi cũng là con người mà, làm sao tránh khỏi sai lầm. Công việc kinh doanh hiện tại rất ổn nên tôi không có ý định thay đổi.
Tôi đang say nắng phải không mọi người? Làm sao có thể trở lại bình thường bây giờ? Người ta nói: "Anh hùng khó qua ải mỹ nhân", tôi lại không phải anh hùng nên càng sợ một ngày nào đó mọi thứ vượt qua kiểm soát. Xin mọi người cho tôi lời khuyên. Chân thành cảm ơn.