Theo chuyên trang quân sự War Zone, các xe tải quân sự Nga đã được sơn lớp “ảo ảnh” để gây nhiễu đầu dò của vũ khí tầm xa sử dụng công nghệ đối chiếu hình ảnh. Chiến thuật này từng được áp dụng trên một số mẫu máy bay quân sự quan trọng.
Hình ảnh các xe tải Nga với lớp sơn kỳ lạ này đã lan rộng trên mạng xã hội trong những ngày gần đây, với các mẫu xe hạng nặng Ural và KAMAZ là những cái tên đầu tiên lộ diện.
Có ít nhất hai kiểu họa tiết được ghi nhận, gồm dạng kẻ sọc dọc như vằn ngựa vằn, và dạng uốn lượn gợi hình lá cây. Trong cả hai trường hợp, lớp sơn phủ kín hầu hết bề mặt bên ngoài, bao gồm bánh và lốp xe.
“Sơn ảo ảnh” hay “ngụy trang ảo ảnh” được họa sĩ Norman Wilkinson phát triển năm 1917, nhằm giảm thiểu thiệt hại của tàu Anh trước các cuộc tấn công của tàu Đức.
Các họa tiết hình học tương phản cao – thường là đen trắng – được bố trí để phá vỡ hình khối tàu, khiến đối phương khó xác định khoảng cách và góc nhìn.
Kỹ thuật này nhằm đánh lừa mắt người quan sát qua kính tiềm vọng. Ngay cả khi radar và máy đo khoảng cách ra đời, kiểu ngụy trang này vẫn phát huy hiệu quả nhất định.
Hiện nay, nguyên lý tương tự được áp dụng trên xe tải Nga, nhưng mục tiêu cần đánh lừa giờ đây là “đôi mắt nhân tạo” – các camera quang – điện tử và hồng ngoại trên UAV của Ukraine.
UAV Ukraine đã tích hợp trí tuệ nhân tạo (AI) để nâng cao hiệu suất chiến đấu, đặc biệt trên các dòng giá rẻ. Công nghệ này bao gồm thị giác máy tính, cho phép nhận diện, phân loại, theo dõi mục tiêu và hỗ trợ ra quyết định.
Bằng cách làm biến dạng ngoại hình phương tiện, Nga đang nhắm vào điểm yếu của thị giác máy tính trong nhận diện vật thể. Khi hình dạng bị biến đổi đủ mức, thuật toán sẽ không đạt ngưỡng xác minh cần thiết để kích hoạt tấn công.
Chiến thuật này có thể giúp giảm nguy cơ bị phát hiện ngay từ giai đoạn UAV tự động tìm kiếm mục tiêu.
Một nguồn tin chia sẻ với hãng thông tấn Fars rằng thỏa thuận có đề cập đến vai trò của Iran và Oman trong việc quản lý các “dịch vụ hàng hải” tại tuyến đường thủy quan trọng này, mở đường cho việc thu phí trong tương lai từ hoạt động vận tải thương mại.
Nguồn tin cho biết các thay đổi đã được thực hiện trong giai đoạn đàm phán cuối cùng nhằm củng cố các điều khoản đề cập đến thẩm quyền của Iran và Oman đối với eo biển Hormuz.
“Vào những thời khắc cuối cùng của cuộc đàm phán, văn bản của bản ghi nhớ hiểu biết đã được sửa đổi để nhấn mạnh một cách rõ ràng và dứt khoát vấn đề chủ quyền của Iran - Oman đối với eo biển Hormuz”, Fars dẫn lời nguồn tin cho hay.
Nguồn tin cho biết trong khi các phiên bản trước đó của thỏa thuận chứa đựng những điều khoản đảm bảo việc thực thi chủ quyền của Iran và các dàn xếp liên quan, thì văn bản cuối cùng hiện tại nêu rõ rằng "tương lai của việc quản lý các dịch vụ hàng hải ở eo biển Hormuz" sẽ do Iran và Oman quyết định.
Theo báo cáo, Tehran coi việc đưa thuật ngữ "dịch vụ hàng hải" vào thỏa thuận là một sự nhượng bộ lớn từ phía Washington.
“Việc sử dụng thuật ngữ dịch vụ hàng hải đồng nghĩa với việc Mỹ đã chấp thuận rằng các khoản phí sẽ được thanh toán cho Iran”, Fars cho biết thêm.
Báo cáo còn nói thêm, Iran đã đồng ý cho phép các tàu đi qua eo biển Hormuz mà không phải trả phí trong khoảng thời gian 60 ngày ban đầu.
"Iran sẽ chỉ chấp nhận cho tàu bè đi qua không tính phí trong vòng 60 ngày. Điều đó có nghĩa là Mỹ đã chấp nhận nguyên tắc thu phí và chỉ đơn thuần là có được mức miễn trừ 60 ngày từ Iran", nguồn tin cho hay.
Theo báo cáo, Iran có ý định bắt đầu thu doanh thu từ các tàu thương mại sau thời hạn 60 ngày thông qua một khuôn khổ liên kết với các chức năng hỗ trợ hàng hải.
"Sau 60 ngày này, Iran có ý định hưởng lợi từ nguồn thu tài chính của các tàu thương mại quá cảnh qua eo biển này để phát triển kinh tế đất nước bằng cách cung cấp các dịch vụ an toàn, hàng hải, môi trường và bảo hiểm”, nguồn tin nói.
Báo cáo nói thêm, sự hợp tác từ Oman được coi là một yếu tố then chốt của thỏa thuận.
"Một nguyên tắc cơ bản là sự hợp tác của bên còn lại thuộc eo biển Hormuz, cụ thể là Oman, và các cuộc đàm phán cần thiết đã được tiến hành để đảm bảo sự hợp tác từ phía Oman", nguồn tin cho biết.
Mỹ vẫn chưa đưa ra bình luận nào về các điều khoản được báo cáo này, và toàn văn thỏa thuận vẫn chưa được công bố. Thỏa thuận cuối cùng dự kiến sẽ được ký kết vào ngày 19/6 tới tại Geneva, Thụy Sĩ mặc dù nước chủ nhà cho biết đến thời điểm hiện tại họ chưa nhận được đề nghị tổ chức lễ ký kết.
Trước đó, Tổng thống Donald Trump xác nhận Mỹ và Iran đã hoàn tất một thỏa thuận nhằm chấm dứt cuộc chiến kéo dài 107 ngày.
Theo ông Trump, thỏa thuận này sẽ mở cửa trở lại eo biển Hormuz và chấm dứt lệnh phong tỏa hàng hải của Mỹ đối với các cảng của Iran.
Thứ trưởng Ngoại giao Iran Kazem Gharibabadi cũng cho biết thỏa thuận đã đạt được nhưng nói thêm rằng Tehran sẽ chỉ bắt đầu thực hiện sau lễ ký kết vào ngày 19/6.
Bộ An ninh Nội địa Mỹ (DHS) ngày 23/6 cho biết đội tuyển Iran sẽ được phép nhập cảnh từ Mexico vào Mỹ trong vòng hai ngày trước trận đấu với đội tuyển Ai Cập tại Seattle, bang Washington, thay vì chỉ một ngày như thời gian qua.
Tuy nhiên, người phát ngôn DHS lưu ý rằng các biện pháp an ninh, quy trình kiểm soát khác đối với đội Iran vẫn được giữ nguyên và các cầu thủ, ban huấn luyện vẫn phải rời khỏi lãnh thổ Mỹ ngay trong ngày trận đấu kết thúc.
"Chúng tôi cam kết cung cấp giải đấu an toàn nhất có thể, đồng đều cho mọi cầu thủ, nhân viên và cổ động viên các đội", DHS khẳng định.
Trước khi World Cup 2026 khởi tranh, đội Iran đã phải chuyển "đại bản doanh" từ bang Arizona của Mỹ sang bang Tijuana của Mexico, sau khi một số thành viên ban huấn luyện và đội ngũ hỗ trợ không được cấp thị thực nhập cảnh vào Mỹ.
Theo lệnh hạn chế đi lại ban đầu, các cầu thủ Iran chỉ được phép nhập cảnh trong vòng 24 giờ trước thời điểm trận đấu bắt đầu. Trong hai trận vừa qua tại Los Angeles, bang California, các thành viên đội này phải di chuyển từ Mexico sang Mỹ sát ngày thi đấu, sau đó lập tức xuất cảnh trở về Mexico ngay trong ngày.
Liên đoàn Bóng đá Iran tuần trước tuyên bố sẽ gửi khiếu nại đến FIFA về các quy định hạn chế đi lại mà đội tuyển nước này đang chịu.
Ông Mahdi Mohammadnabi, Phó chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Iran kiêm trưởng đoàn đội tuyển, cho biết các cầu thủ đang phải chịu những điều kiện "không bình đẳng" so với các đội khác tại giải đấu, bao gồm hạn chế đi lại và các vấn đề liên quan thị thực.
Huấn luyện viên Amir Ghalenoei từng mô tả Iran là "đội bóng bị đối xử bất công nhất World Cup", trong khi đội trưởng Mehdi Taremi gọi tình cảnh của đội là thảm họa.
Sau trận hòa Bỉ hôm 22/6, tiền vệ Alireza Jahanbakhsh cho biết toàn đội chỉ muốn nhận được sự đối xử tương tự các đội tuyển khác và có đủ thời gian thích nghi với điều kiện địa phương trước khi bước vào trận đấu tiếp theo.
Iran hiện đứng thứ hai bảng G sau hai trận hòa trước Bỉ và New Zealand. Nếu đánh bại Ai Cập ở lượt trận cuối, đội bóng Tây Á có cơ hội giành vé vào vòng loại trực tiếp.
Đài NHK ngày 15.5 loan tin rằng Bộ Quốc phòng Nhật Bản đã tiến hành đánh giá khả năng xuất khẩu tên lửa đất đối hạm Type 88 cho Philippines. Theo nguồn tin, Philippines trong tháng này đã bày tỏ sự quan tâm dành cho loại tên lửa nói trên.
Type 88 có tầm bắn hơn 100 km. Lực lượng Phòng vệ Mặt đất Nhật Bản (GSDF) đã lên kế hoạch giảm sử dụng dần loại tên lửa này để thay bằng mẫu mới hơn. Theo NHK, Bộ Quốc phòng Nhật Bản cân nhắc xuất khẩu số tên lửa còn lại từ kho của GSDF.
Trong đợt tập trận chung với Philippines và Mỹ tại Philippines từ tháng 4 đến tháng 5, lực lượng Nhật Bản cũng đã phóng tên lửa Type 88.
Mặt khác, Tokyo được cho là cũng đang cân nhắc chuyển giao các tàu hộ tống lớp Abukuma cho Philippines. Các tàu này hiện thuộc quản lý của Lực lượng Phòng vệ Biển (MSDF).
Theo chuyên san quân sự Seaforces.org, Nhật Bản có 6 tàu hộ tống lớp Abukuma, được biên chế lần lượt từ năm 1989 đến năm 1993. Tàu dài 109 m, rộng nhất 13,4 m, lượng giãn nước toàn tải 2.550 tấn, tốc độ 50 km/giờ, thủy thủ đoàn 120 người. Tàu được trang bị 2 bệ phóng tên lửa đối hạm, 2 bệ phóng ngư lôi, 1 bệ phóng rốc két chống ngầm, 2 pháo hạm.
Hồi tháng 4, chính phủ Nhật Bản đã điều chỉnh 3 nguyên tắc chuyển giao thiết bị quốc phòng cho nước ngoài và những hướng dẫn thực hiện các nguyên tắc này. Động thái này về nguyên tắc cho phép xuất khẩu vũ khí sát thương.
Vào giữa năm 2024, Nhật Bản và Philippines ký Thỏa thuận tiếp cận đối ứng (RAA), cho phép triển khai lực lượng sang lãnh thổ của nhau để tham gia các cuộc tập trận quy mô lớn, bao gồm diễn tập bắn đạn thật.
Hồi tháng 1, hai bên ký thỏa thuận quốc phòng cho phép cung cấp đạn dược, nhiên liệu, lương thực và các nhu yếu phẩm khác miễn thuế khi tiến hành huấn luyện chung.