Sau 4 lần sinh mổ, điều khiến tôi mỏi mệt nhất không phải là những vết đau mà là sự lặng lẽ trong chính cuộc hôn nhân của mình. Người ta thường nói phụ nữ có chồng, có con là đã có một mái ấm; tôi từng tin như vậy. Càng đi qua những năm tháng làm vợ, làm mẹ, tôi càng nhận ra có những người vẫn sống trong một gia đình đầy đủ nhưng lại phải tự đi qua gần như tất cả.
Tôi là mẹ của 4 đứa con, một trai, ba gái; cả 4 lần sinh đều là sinh mổ. Mỗi lần nằm trên bàn mổ là một lần đối diện với nỗi lo và sự bất định. Thế nhưng tôi chưa từng nghĩ nhiều cho bản thân, chỉ mong con được bình an. Chỉ đến khi bước ra khỏi phòng mổ, khi thuốc tê dần hết tác dụng, những cơn đau âm ỉ kéo dài, tôi mới cảm nhận rõ ràng cơ thể mình yếu đến mức nào. Việc ngồi dậy, bế con, hay chỉ là xoay người, với tôi cũng trở nên khó khăn.
Điều khiến tôi nhớ nhiều nhất không phải là những cơn đau mà là cảm giác phải tự mình vượt qua chúng. Có những đêm, tôi ôm con trong lòng, vừa dỗ dành, vừa chịu đựng cơn đau chưa kịp lành. Căn phòng yên tĩnh đến mức tôi có thể nghe rõ từng nhịp thở của con. Cũng trong những khoảnh khắc ấy, nước mắt tôi cứ thế lặng lẽ chảy ra, không ồn ào, không thành tiếng. Chỉ là một cảm giác tủi hờn rất sâu, rất khó gọi tên với cuộc sống hôn nhân mà mình đang có.
Tôi không khóc vì một điều cụ thể, chỉ là khi nằm bên con nhỏ, nhìn con ngủ, tôi thấy mình vừa mạnh mẽ, vừa cô đơn đến lạ. Thời gian trôi qua, cuộc sống của tôi dần trở thành một vòng quay không có điểm dừng. Sáng sớm đến tối muộn, tôi lo cho 4 đứa trẻ từ bữa ăn, giấc ngủ đến việc học hành. Những việc tưởng chừng nhỏ bé nhưng nối tiếp nhau không ngừng nghỉ. Có những ngày tôi không nhớ nổi mình đã ngồi xuống nghỉ được bao lâu. Tôi quen với việc phải gồng lên để làm mọi thứ, nhưng quen không có nghĩa là không mệt.
Chồng tôi dành nhiều thời gian cho công việc. Tôi hiểu và chưa từng phủ nhận những áp lực anh phải gánh. Cùng với thời gian, khoảng cách giữa chúng tôi dường như lớn dần. Những cuộc trò chuyện trở nên ít ỏi; khi có thì lại không trọn vẹn. Tôi nhớ có lần, sau một ngày dài mệt mỏi, chỉ nói rất nhẹ rằng mình cần anh chia sẻ nhiều hơn, cần một sự đồng hành rõ ràng hơn trong gia đình. Điều tôi nhận lại không phải là sự lắng nghe như mình mong đợi. Cuộc nói chuyện kết thúc nhanh chóng, để lại một khoảng lặng kéo dài mà tôi không biết phải bắt đầu lại từ đâu.
Những lúc căng thẳng, anh đôi khi không giữ được sự bình tĩnh. Sự nóng giận ấy, dù chỉ thoáng qua, cũng đủ làm không khí trong nhà trở nên nặng nề. Có những lúc, không chỉ tôi mà cả con trai cũng cảm nhận được điều đó. Là một người mẹ, tôi không khỏi chạnh lòng khi thấy con phải lớn lên trong những khoảnh khắc như vậy. Có lẽ, điều khiến tôi mỏi mệt không phải là việc phải làm quá nhiều mà là cảm giác mình không thực sự được thấu hiểu, không có một điểm tựa tinh thần để dựa vào khi yếu lòng.
Có những đêm, khi các con đã ngủ, tôi mới có một khoảng lặng cho riêng mình. Không còn tiếng nói cười, không còn công việc dang dở, tôi ngồi lại, nhìn một ngày đã qua và nhận ra mình đã cố gắng rất nhiều. Thứ tôi thiếu lại là một người có thể cùng mình chia sẻ những điều rất bình thường ấy. Tôi viết những dòng này không phải để kể khổ, bởi với một người mẹ, việc hy sinh cho con là điều tự nhiên. Nhưng tôi nghĩ, điều nhiều người phụ nữ như tôi mong mỏi không phải là được làm ít đi mà là được đi cùng, được có một người thật sự ở bên, không chỉ trong những lúc khó khăn mà cả trong những ngày rất đỗi bình thường.
Tôi vẫn cố gắng mỗi ngày vì các con của mình. Tôi cũng bắt đầu học cách lắng nghe chính mình để hiểu rằng, mình cũng cần được quan tâm, sẻ chia, được sống trong một không gian đủ bình yên để trái tim không còn nặng trĩu. Có thể mọi thứ chưa thể thay đổi ngay, nhưng ít nhất tôi không còn muốn giữ tất cả trong im lặng. Với tôi, việc dám nói ra như thế này không phải là yếu đuối mà là một cách để bắt đầu. Tôi bắt đầu nhìn lại, bắt đầu lựa chọn, hy vọng một ngày nào đó mình sẽ không còn phải lặng lẽ đi qua mọi mệt mỏi một mình nữa.
Tôi gần 40 tuổi, cái tuổi mà người ta bảo là chín chắn, trụ cột của gia đình. Nhìn vào, ai cũng bảo tôi sướng: nhà cửa đàng hoàng, vợ hiền, con ngoan. Chỉ mình tôi biết, trong cái vỏ bọc bóng bẩy đó là một đống đổ nát mà tôi đã tốn bao nhiêu công sức để che đậy. Tám năm trước, tôi quen em. Tôi hơn em 7 tuổi, lúc đó em mới ra trường, đi làm với bao nhiêu mộng mơ màu hồng. Chúng tôi yêu nhau khi làm chung cơ quan. Em hiền lắm, cứ tin người rắp tắp. Còn tôi lúc đó lại chẳng chín chắn gì. Cái tính thích chinh phục, thích cái gì mới lạ nó cứ rần rần trong người. Rồi tôi gặp vợ bây giờ. Vợ tôi con nhà khá giả, lại là con một, cưới về coi như tương lai rộng mở.
Tôi tính toán, chọn cái lợi cho mình mà nhẫn tâm bỏ rơi em. Em đau khổ thế nào tôi biết chứ, nhưng lúc đó cái ích kỷ lớn quá, tôi mặc kệ em tự vượt qua cơn bão đó một mình. Tôi cưới vợ và em cũng lấy chồng. Tôi cứ ngỡ mọi chuyện thế là xong, đường ai nấy đi, vậy mà bản thân lại chẳng biết an phận. Cưới vợ được hai năm, lúc vợ vừa về quê sinh con, tôi lại lao vào những cuộc tình chóng vánh. Năm năm trời ròng rã, tôi cặp hết cô này đến cô kia: trẻ đẹp có, tình tiền sòng phẳng có, mà lừa lọc người ta cũng có. Tôi lún sâu vào vũng bùn đó lúc nào không hay, chỉ thấy mình giỏi vì giấu giếm không ai biết.
Rồi một ngày tình cờ, tôi có lại số điện thoại của em. Tò mò không biết người cũ giờ sống sao, tôi kết bạn trên mạng, không ngờ em đồng ý. Hai đứa hỏi thăm nhau như bạn bè bình thường. Em trả lời nhẹ nhàng, như thể cái sự tệ bạc ngày xưa tôi gây ra chưa từng tồn tại. Em bảo giờ hạnh phúc lắm, chồng thương, hai con ngoan, gia đình ổn định. Em còn nói nhờ ngày đó tôi bỏ nên mới gặp được người chồng hiện tại. Nghe đến đó, tôi vừa mừng cho em lại vừa thấy nhói trong lòng.
Đúng là đời có vay có trả, đang yên đang lành thì một cô bồ trẻ của tôi đổi ý, không chịu kiếp "tình trong bóng tối" nữa mà đòi tôi phải cho danh phận. Cô ta dọa nếu tôi không giải quyết, sẽ tìm đến tận nhà cho vợ biết bộ mặt thật của tôi. Tôi hoảng loạn thật sự, sợ mất gia đình, mất cái danh dự mà tôi dày công xây dựng. Lúc đó, tôi chẳng biết tin ai, chẳng dám nhờ ai. Đường cùng, tôi lại đi làm một việc hèn hạ nhất, tìm đến em. Tôi đem hết cái sự tồi tệ của mình trong suốt 5 năm qua kể cho em nghe. Tôi nhờ em giả làm vợ mình để nói chuyện với cô gái kia, mong cô ta buông tha cho tôi. En sốc lắm, lặng đi cả tuần trời, chắc không thể tin nổi người đàn ông mình từng yêu lại có thể tệ đến mức này. Cuối cùng em vẫn giúp. Mọi chuyện được giải quyết êm đẹp nhờ sự xuất hiện của em.
Xong việc, em nhắn tin, đến giờ tôi vẫn còn ám ảnh: "Em không biết lý do giúp anh là gì, nhưng em không muốn vợ con anh phải khổ. Anh sống tốt để bù đắp cho họ đi. Em giúp anh, bản thân thấy có lỗi với lương tâm vì tiếp tay cho anh để lừa dối mọi người, nhưng không có lựa chọn khác vì xem anh là người thân, không muốn gia đình anh tan vỡ. Còn với em, coi như anh là cái nghiệp duyên từ kiếp trước em chưa trả hết nợ, giờ gặp trả cho xong để từ nay không còn liên quan gì nữa". Rồi em hủy kết bạn, chặn mọi liên lạc và để lại lời nhắn cuối cùng: "Em quá stress và sốc khi thấy anh tồi tệ như vậy. Em muốn biến mất ngay lập tức vì sợ nếu còn đứng đây, anh lại lôi em vào một câu chuyện tồi tệ nào khác nữa. Mong anh biết là anh đã tệ với mọi người như thế nào để mà thay đổi tốt hơn".
Em đi rồi, để lại tôi trơ trọi với "gia đình hạnh phúc" mà tôi vừa cứu vãn được bằng lòng tốt của người tôi từng phản bội. Tôi giữ được cái nhà nhưng trong lòng thấy trống rỗng và sợ chính mình. Em bảo đã trả hết nợ rồi, còn tôi biết cái nợ của mình với vợ con, với lương tâm, chắc là cả đời này trả cũng chẳng xong. Giờ mỗi lần nhìn vợ cười, con vui, tôi lại thấy đau thắt. Tôi sống trong bình yên nhưng là một sự bình yên đầy tội lỗi.
Tôi và anh quen nhau hơn ba năm, tình cảm ngày càng khăng khít. Anh tốt tính, hiền lành, chăm chỉ, không vướng tứ đổ tường. Vừa rồi anh đề cập đến chuyện cưới hỏi vì hai đứa yêu nhau đủ lâu, hiểu tính nhau và phù hợp về nhiều mặt. Tôi bảo anh cho thêm thời gian suy nghĩ, không dám nói với anh những băn khoăn.
Bố anh là người xởi lởi, tốt bụng nhưng thích chơi cờ bạc. Mẹ anh hiền lành, chịu khó, thường để bố anh quyết mọi chuyện trong gia đình. Bố anh gây nợ nần nhiều lần với con số lớn, có lần lên đến năm bảy trăm triệu đồng. Anh em họ hàng giúp đỡ nhưng bố anh cũng không thoát khỏi cảnh nợ nần, chạy tiền từng ngày để đóng tiền góp họ (tiền hụi). Anh chán nản mỗi lần nói về chuyện tiền nong của bố.
Mới đây thôi, anh để dành được ít vàng, bố cũng lén lấy bán mà anh không biết, nói chung cái gì cầm được bác cũng cầm cố rồi cả nhà lại lo đi chuộc về. Nhiều lúc anh buồn, tâm sự, tôi cũng buồn cho anh. Tôi từng giúp bác một hai lần, sau đó cũng không muốn dây dưa vào việc tiền nong đó. Lúc bác mượn tiền tôi thì nói ngọt ngào, đến khi tôi hỏi thì bác tỏ thái độ, còn nói cạnh khóe.
Tôi nghĩ mình chưa về làm dâu đã như này, sau sống cùng còn đến mức nào. Bác cứ gây nợ rồi để vợ con trả, bao nhiêu lần rồi cũng không trả hết được. Tôi nghĩ đến tương lai không tươi sáng khi về làm dâu. Còn chia tay anh, tôi không thể, vì anh yêu tôi và là người có nhiều điểm tốt. Tôi phải làm sao đây?
Có lẽ tôi thuộc kiểu người ngược lại với tác giả của câu chuyện "Làm đồng nào tiêu đồng đó giúp tôi lạc quan, thoải mái đầu óc". Tôi không thấy thoải mái khi làm bao nhiêu tiêu bấy nhiêu, mà ngược lại, chỉ khi có một khoản tiết kiệm bên người, tôi mới thực sự nhẹ đầu và lạc quan. Khoản tiết kiệm đó ít thì độ yên tâm ít, còn nhiều hơn thì tôi sẽ yên tâm hơn.
Tôi kiếm tiền không giỏi, thu nhập ở mức vừa phải, có tháng dư, có tháng cũng phải cân đối. Nhưng thay vì để tiền trôi đi hết, tôi luôn cố gắng giữ lại một phần, dù nhỏ. Ban đầu chỉ là vài triệu, rồi dần dần thành một khoản rõ ràng hơn và nó như một điểm tựa tinh thần của tôi. Với tôi, cảm giác trong nhà không có khoản dự phòng nào thực sự rất bất an. Nhất là khi có các tình huống bất ngờ như ốm đau, công việc trục trặc hay một việc gì đó phát sinh, mới thấy khoản tiết kiệm có tác dụng lớn.
Tôi không nghĩ tiết kiệm đồng nghĩa với hà tiện hay bóp nghẹt bản thân. Tôi vẫn chi tiêu cho những thứ mình thích, vẫn đi ăn, đi chơi khi cần. Nhưng tôi chọn cách chi tiêu có ý thức hơn. Tôi biết mỗi người một cách sống, chẳng ai có quyền phán xét ai. Cũng may, người bạn đời của tôi cùng quan điểm với tôi. Cảm ơn mọi người đã lắng nghe chia sẻ của tôi.