Tôi 30 tuổi, vợ 29 tuổi, quen nhau từ thời sinh viên, kết hôn được hai năm. Thời gian đầu mới cưới, vợ chồng thường xuyên cãi nhau, chủ yếu vì những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống; tuy nhiên, tần suất ngày càng dày đặc. Mỗi lần cãi nhau, vợ thường đòi ly hôn, nổi giận, mất kiểm soát và có những lời lẽ khá nặng nề với tôi. Sau đó, cô ấy dọn đồ về nhà ba mẹ ruột. Vì không muốn ba mẹ hai bên phải lo lắng, tôi luôn là người chủ động xin lỗi và năn nỉ vợ quay về.
Gần đây, tính chất công việc của tôi thường xuyên phải đi nhậu với khách hàng, có tuần 3-4 lần, có tuần không lần nào. Tuy vậy, mỗi lần đi nhậu tôi đều cố gắng về sớm, thường là trước 18h. Sau khi về, tôi vẫn làm việc nhà như bình thường. Vợ không giỏi việc dọn dẹp nên hầu như tôi là người làm chính. Vợ chỉ nấu ăn khi rảnh, còn lại tôi sẽ phụ hoặc tự nấu vì cô ấy ăn uống khá đơn giản. Tuy nhiên, việc tôi phải đi nhậu khiến vợ không hài lòng và mâu thuẫn giữa chúng tôi ngày càng nhiều. Tôi nhiều lần giải thích đó là yêu cầu công việc, nhưng vợ cho rằng tôi chỉ lo ăn nhậu, không quan tâm gia đình. Vợ lại đòi ly hôn. Sau đó, tôi xin lỗi và đề xuất sẽ giảm xuống còn hai lần/tuần. Vợ đồng ý.
Vừa rồi vợ mang thai. Do bị ốm nghén nặng, cô ấy xin làm việc online tại nhà một tháng và muốn chuyển về nhà ba mẹ ruột để có người chăm sóc. Thấy vợ vất vả, tôi đồng ý chuyển sang ở cùng bên nhà vợ để tiện chăm sóc cô ấy. Hiện tại, sức khỏe của vợ đã tốt hơn nhiều. Tuy nhiên, thời gian gần đây, mỗi khi tôi đi nhậu, vợ thường nói những lời không hay ngay trước mặt ba mẹ vợ, kiểu như: “Suốt ngày chỉ biết đi nhậu, vợ đang bầu mà không quan tâm”. Tôi có nhắc lại rằng hai vợ chồng đã thống nhất mỗi tuần tôi chỉ đi nhậu hai lần, tuần đó tôi đã đủ số lần nên sẽ không đi thêm nữa. Vợ vẫn nói: “Phải đi đủ như vậy anh mới chịu à? Làm chồng, làm cha như thế thì không được”. Tôi chọn im lặng để tránh cãi nhau trước mặt ba mẹ vợ.
Có lần tôi đi nhậu về rất mệt nhưng vẫn cố gắng nấu ăn, rửa bát như mọi ngày. Căng thẳng lên đến đỉnh điểm khi vợ bắt đầu kiểm soát và nghi ngờ tôi ngoại tình. Cô ấy yêu cầu mỗi lần tôi đi nhậu phải check-in địa điểm, chụp ảnh những người có mặt, nếu có phụ nữ thì không được tham gia. Một lần tôi quên không thực hiện. Trong buổi nhậu đó, phía đối tác có một đồng nghiệp nữ đi cùng. Sau buổi gặp, người đó kết bạn zalo với tôi để tiện trao đổi công việc sau này. Vợ vào zalo và phát hiện ra chuyện này. Sáng hôm sau, trước khi tôi đi làm, vợ hỏi: “Hôm qua đi nhậu có phụ nữ không”. Tôi đoán là vợ đã kiểm tra điện thoại nên thẳng thắn thừa nhận. Tôi cũng giải thích rõ đó chỉ là mối quan hệ công việc, không có gì mờ ám. Tuy nhiên, vợ tôi không chấp nhận.
Vì quá bức xúc khi bị nghi ngờ, tôi đã phản ứng lại. Lúc đó, vợ hét lớn, gọi ba mẹ vào và yêu cầu họ phải mắng, dạy dỗ, bắt tôi thừa nhận lỗi, thế nhưng ba mẹ vợ chỉ im lặng. Điều này khiến tôi cảm thấy không được tôn trọng. Tôi nói rằng mình phải đi làm và không muốn tiếp tục tranh cãi. Khi tôi đứng dậy, vợ yêu cầu tôi ngồi xuống, không được đi khi chưa nói rõ mọi chuyện. Tôi vẫn đeo ba lô và đi, vợ giật lấy ba lô và ném xuống trước mặt ba mẹ. Cô ấy nói tôi là người không tử tế, nếu không biết nhận sai thì cứ đi luôn đi. Tôi im lặng, nhặt ba lô và rời đi.
Sau đó, vợ nhắn tin bảo tôi đừng bao giờ xuất hiện trước mặt cô ấy và con nữa. Cô ấy muốn chấm dứt hoàn toàn vì cho rằng hai người không có tiếng nói chung, sợ sau này con sẽ bị ảnh hưởng xấu từ tôi. Về đứa con, vợ nói sẽ cho theo họ mẹ và tự nuôi dạy, tôi không được gặp con, nếu ông bà nội muốn thăm cháu thì có thể sang thăm. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
Tôi và vợ đều hơn 40 tuổi. Tôi sinh 8x đời đầu, còn vợ 8x đời giữa, yêu và cưới đến nay hơn 20 năm. Vợ chồng có hai con, con trai 16 tuổi và con gái 14 tuổi. Người ngoài nhìn vào thấy gia đình tôi rất hạnh phúc: có nhà, có xe, có của ăn của để. Vợ tôi là người phụ nữ khá giỏi giang, biết tính toán nên gần 20 năm qua cũng vun vén và tích góp cho gia đình khá nhiều tài sản. Ai tiếp xúc với vợ tôi đều nhận xét cô ấy tốt tính, nói chuyện nhẹ nhàng, vui tính. Sống chung với nhau, tôi mới biết vợ rất nóng tính và hay cằn nhằn chồng con. Mỗi lần cãi nhau, vợ mắng chửi, khá hỗn hào, nói lời gây tổn thương, xúc phạm chồng, thậm chí còn tác động vật lý chồng nữa.
Khi cơn giận qua, vợ đều biết lỗi và xin lỗi, nói rằng nóng tính lên là không kiểm soát được cảm xúc. Trước đây, do yêu nhiều và cũng biết ơn vợ đã vun vén gia đình nên tôi nhịn và bỏ qua tất cả. Tôi biết vợ cũng áp lực kiếm tiền rồi mệt mỏi trong việc nuôi dạy con tuổi dậy thì nên nhiều lúc bực bội, đặc biệt con trai tôi hơi cá biệt, ham chơi và nhác học. Tôi tuy không kiếm được nhiều tiền nhưng cũng rất chăm chỉ làm việc, không lười nhác, phụ giúp vợ việc nhà, không thuốc lá hay rượu chè gì, chỉ thỉnh thoảng cà phê với bạn. Mấy năm gần đây, ngày càng lớn tuổi, tôi không thể chịu đựng được tính này của vợ nữa.
Một năm trước, tôi gặp em, người phụ nữ hơn mình vài tuổi. Em rất tâm lý, tinh tế. Ở bên em tôi mới thấy mình là đàn ông, được sống thật với con người mình. Em là phụ nữ đơn thân có hai con trai trạc tuổi hai con tôi. Em mạnh mẽ và có tài kinh doanh, hiện là chủ một công ty bất động sản khá thành công. Lúc đó, tôi vẫn chưa có ý định bỏ vợ dù nhiều khi cũng mệt mỏi lắm. Cách đây vài tháng, vợ chồng tôi lại cãi nhau và lần này tôi không còn muốn chịu đựng nữa. Tôi đề nghị ly hôn. Khi tôi đưa đơn, vợ khá bất ngờ, chắc cũng nghĩ như mấy lần cãi vã trước xong rồi sẽ qua, nhưng lần này như giọt nước tràn ly, tôi thấy mình không được tôn trọng nên không còn muốn sống chung nữa. Vợ sau đó khóc lóc rồi xin lỗi, hứa sẽ thay đổi tính cách, mong tôi nghĩ lại, vợ không chịu ký đơn.
Vợ biết chuyện, yêu cầu tôi cắt đứt với người tình thì sẽ che giấu việc này với gia đình hai bên, chấp nhận tha thứ cho tôi để con có đủ cha mẹ, thế nhưng tôi từ chối. Sau đó vợ tung hô hết bằng chứng cho hai bên nội ngoại, nói tôi đào mỏ, làm trai bao rồi đủ lời lăng mạ, thậm chí còn kể lể với các con để tụi nó đâm ra ghét cha. Tôi xấu hổ nhưng cũng đành, quyết tâm ly hôn cho bằng được.
Sau khi tòa gọi hòa giải nhiều lần, thấy thái độ tôi quá cương quyết nên vợ đồng ý ký đơn thuận tình ly hôn và chia tài sản. Hiện chúng tôi chờ tòa gửi quyết định ly hôn nhưng cô ấy thỉnh thoảng vẫn nhắn tin chửi bới khi con cái khó dạy. Cô ấy nói con đang tuổi dậy thì mà gặp chuyện gia đình như vậy nên khó dạy và đổ hết trách nhiệm cho tôi. Tôi nhận thấy dù không là vợ chồng nữa nhưng tôi vẫn có trách nhiệm với con. Dù không ở cùng con, tôi vẫn gọi điện hỏi thăm hàng ngày, tiền học của con tôi cũng đóng.
Khi thấy tôi làm việc trong công ty của nhân tình, vợ luôn nghĩ tôi đào mỏ, đánh đổi gia đình để kiếm tiền, rồi nghĩ tôi có thể bị lừa hết tài sản sau ly hôn vì giờ người giàu giả nhiều lắm, ý cô ấy nói người tôi yêu là chủ doanh nghiệp bất động sản nhưng có khi nợ còn nhiều hơn số tài sản hiện có nên tiếp cận tôi để lừa. Cô ấy còn chửi người yêu tôi là ham trai trẻ nên mới cặp với tôi, rồi liên tục nhắn tin chửi bới chúng tôi. Mong được các bạn chia sẻ.
Nhà tôi ở gần ông bà ngoại. Ông bà thực sự rất quý các cháu. Tuy nhiên tôi thấy ông bà quá chiều cháu. Tối thứ 7 hoặc chủ nhật tôi đều cho các cháu sang chơi và ăn cơm với ông bà. Ngày thường, tối nào ông bà cũng sang chơi với các cháu. Tuy nhiên, ông bà vẫn muốn các cháu nghỉ hè phải sang nhà ở và ngủ bên đó mấy ngày.
Ông bà rất quý nhưng đôi khi chiều quá, chúng đòi hỏi gì cũng đều được đáp ứng. Cháu sang là cho xem điện thoại từ lúc đến cho tới lúc về, không bảo các cháu xem ít. Thực sự các cháu đã lớn, một cháu lớp 3 và một cháu lớp 5. Nghe ông bà đề nghị cho cháu sang ở mấy ngày, tôi đã từ chối, bảo các cháu ở nhà còn học. Tôi làm vậy có được không. Xin ý kiến mọi người. Tôi có khắt khe quá không?
Tôi 37 tuổi, chồng hơn tôi 14 tuổi. Chúng tôi kết hôn được 11 năm, khi tôi mới ra trường đi làm còn anh vừa trở về từ nước ngoài để khởi nghiệp lại. Theo lời anh, toàn bộ những gì còn lại sau cuộc hôn nhân trước, anh đều để cho con gái riêng. Thời điểm đó, thu nhập của hai vợ chồng tương đương nhau. Những năm đầu hôn nhân khá hạnh phúc. Chúng tôi có một ngôi nhà nhỏ và một cô con gái. Chồng luôn cố gắng tìm nhiều hướng làm ăn để cải thiện kinh tế nhưng kết quả chỉ đủ sống. Trong khi đó, nhiều bạn bè cùng trang lứa của anh đều thành đạt, thậm chí rất giàu có. Vì vậy anh thường sốt ruột và thất vọng về bản thân. Tôi sống giản dị nên không đặt nặng chuyện vật chất, luôn cố gắng tiết kiệm để anh có một khoản xoay xở cho những dự định riêng.
Sau khi sinh con đầu lòng, vì không có người thân bên cạnh nên tôi ở nhà chăm con đến gần hai tuổi mới đi làm lại. Toàn bộ việc nhà khi đó đều do tôi đảm nhận. Sau này đi làm văn phòng, hai vợ chồng cùng san sẻ việc nhà dù không phân chia rõ ràng. Tám năm sau, tôi sinh bé thứ hai. Lúc này sức khỏe yếu hơn nhưng vẫn phải đi làm sớm để tăng thu nhập. Tôi thuê người trông con ban ngày, tối về vẫn tự chăm sóc. Bé thường xuyên quấy khóc ban đêm nên hai vợ chồng thay phiên nhau thức. Tuy nhiên chồng tôi ngủ rất say, con khóc cũng không biết nên cuối cùng tôi lại là người lo hết. Đêm nào cũng phải dậy pha sữa, dỗ con nên tôi vô cùng mệt mỏi. Tôi nhiều lần đề nghị anh phụ giúp việc nhà nhiều hơn nhưng đi làm về, anh thường nằm ôm điện thoại, nghe nhạc và than mệt. Ban đầu tôi còn nhắc nhở, về sau nói mãi không thay đổi nên cũng chán nản.
Anh thường kể chuyện bạn bè lấy được vợ giàu hoặc được gia đình vợ hỗ trợ nhà cửa. Anh còn trách bố tôi lạc hậu vì cho tiền hai con trai mua nhà mà con gái không được gì. Mỗi khi vợ chồng có chuyện, anh hay buông những câu làm tôi tổn thương. Vì tôi làm trái ngành nên thời gian đầu thường thay đổi công ty để học hỏi thêm kinh nghiệm. Dù mỗi lần chuyển việc mức lương đều tốt hơn, nhưng hễ giận là anh lại nói: "Thế này bị đuổi việc là đúng rồi".
Hơn hai năm trước, anh nhận lại một xưởng bánh mì cung cấp cho siêu thị và đầu tư khá nhiều tiền. Dù đơn hàng ổn định nhưng anh nói vẫn phải trả nợ vốn nên chưa đưa cho gia đình đồng nào. Tôi cũng không can thiệp vì bận chăm con và đi làm. Năm ngoái, công ty tôi gặp khó khăn. Anh đề nghị tôi nghỉ việc để về quản lý xưởng. Ban đầu tôi do dự vì quen môi trường văn phòng, nhưng sau khi xem sổ sách thì phát hiện người quản lý cũ làm việc rất lỏng lẻo, chi phí nguyên liệu và nhân sự bị đội lên đáng kể. Tôi quyết định nhận việc.
Từ đó công việc của tôi tăng lên rất nhiều: quản lý nguyên liệu, theo dõi thu chi, làm báo cáo, xuất hóa đơn, phát triển sản phẩm, tìm khách hàng mới. Ngoài ra, vợ chồng còn hợp tác nhập hàng từ nước ngoài để bán nên tôi phải tìm nguồn hàng, đàm phán giá và xử lý hợp đồng. Dù làm việc ở nhà nhưng gần như quay cuồng suốt ngày, vẫn phải nấu ăn và chăm con như trước. Thế nhưng chồng tôi dường như không nhìn thấy khối lượng công việc đó. Anh đi làm văn phòng rồi liên tục nhắn tin giao việc. Nếu tôi quên hoặc xử lý chậm, anh lại trách tôi lề mề. Khi tôi bảo anh tự làm thì anh đáp: "Anh phải đi làm, em ở nhà".
Việc nhà anh vẫn làm nhưng rất thất thường, có lúc phụ rửa bát hoặc tắm cho con vài hôm rồi lại bỏ. Năm ngoái, anh còn vô cớ ghen tuông, nghe ai đó nói nhìn thấy tôi đi với người khác vào khách sạn nên nhắn tin tra hỏi liên tục. Chỉ khi tôi chứng minh được đó là chuyện bịa đặt, anh mới xin lỗi và hứa thay đổi, nhưng rồi mọi chuyện vẫn đâu vào đấy.
Giờ gia đình tôi đang trả góp một căn hộ chung cư với số tiền 8,5 triệu đồng mỗi tháng. Hai con học hết hơn chục triệu đồng, chưa kể chi phí sinh hoạt. Trong khi lương cứng của chồng khoảng 20 triệu đồng nhưng mỗi tháng anh chỉ đưa tôi 10 triệu. Tôi phải thừa nhận chồng là người tốt tính, không rượu chè, cờ bạc hay gái gú nhưng tôi cảm thấy anh đang quá ỷ lại vào vợ. Tôi vừa phải gánh phần lớn việc nhà, chăm con, quản lý công việc kinh doanh lẫn áp lực tài chính. Sự mệt mỏi và thất vọng tích tụ suốt nhiều năm khiến tôi nhiều lần nghĩ đến chuyện sống ly thân, dù vẫn chưa muốn ly hôn.