Thông tin từ CLB Công An Hà Nội cho biết Quang Hải chỉ bị lật sơ mi (bong gân cổ chân) sau cú va chạm cuối trận đấu với Đà Nẵng. Anh chỉ cần nghỉ khoảng trên dưới 1 tuần.
“Quang Hải bị lật cổ chân sau va chạm. Thật tốt khi chúng tôi có 8 ngày nghỉ trước trận đấu tiếp theo gặp PVF-CAND. Quang Hải sẽ được điều trị và nghỉ ngơi đầy đủ”, HLV trưởng Alexandre Polking cho biết.
Quang Hải có pha va chạm mạnh với Quế Ngọc Hải ở phút 90 trận CLB Công An Hà Nội tiếp đón Đà Nẵng tối qua (4-4). Anh nhảy lên tranh bóng rồi vấp vào chân đối phương trong tư thế quay lưng, dẫn đến lật cổ chân.
Quang Hải lộ rõ sự đau đớn, lập tức được đưa lên cáng. Tuy nhiên các bác sĩ CLB xác định Hải không cần phải đi cấp cứu, chỉ chườm đá giảm đau cho cầu thủ này. Sau trận trận, các phóng viên và người hâm mộ bắt gặp Quang Hải vẫn tự đứng lên đi lại khập khiễng.
Lật sơ mi là chấn thương phổ biến với các VĐV thể thao khi dây chằng quanh khớp cổ chân bị xoắn/rách do quá tải đột ngột. Các cầu thủ thường chỉ cần nghỉ không quá 2 tuần là thi đấu trở lại.
Đây có thể là quãng nghỉ cần thiết với Quang Hải sau thời gian dài cày ải liên tục ở các đấu trường. Mùa này Hải ra sân 17 trận cho CLB Công An Hà Nội ở V-League, là thủ lĩnh tập thể đầu bảng, đóng góp 3 bàn, 7 kiến tạo, chưa tính các trận ở cúp Đông Nam Á và châu Á.
Dịp FIFA Days tháng 3-2026, Quang Hải lên tuyển Việt Nam và thi đấu 2 trận gặp Bangladesh và Malaysia, được HLV Kim Sang Sik nhận định là không thể thay thế.
Nguồn: https://tuoitre.vn/quang-hai-chi-bi-chan-thuong-nhe-20260405094754235.htm

Ở phút đấu chính thức cuối cùng của hiệp một, Hà Lan suýt ghi bàn. Nhận bóng từ ngoài cấm địa, hậu vệ Micky van de Ven sút xa uy lực, đưa bóng đi căng về phía khung thành Morocco. Thủ môn Yassine Bounou phải bay người dùng một tay đẩy bóng vọt xà, cứu thua xuất sắc và giữ tỷ số 0-0 cho đội bóng Bắc Phi.
Từ quả treo bóng của Crysencio Summerville, Denzel Dumfries bật cao đánh đầu nhưng đưa bóng đi vọt xà, mang về thêm một quả phạt góc. Ở tình huống tiếp theo, Jan Paul van Hecke lao vào không chiến và vô tình bị gầm giày của Noussair Mazraoui quệt trúng khi tiếp đất, khiến trung vệ Hà Lan phải nằm sân đau đớn với khuôn mặt đổ máu.
Thầy trò Koeman như được "giải cứu" nhờ quãng nghỉ uống nước. Họ chơi tốt hơn khi trận đấu trở lại, không còn bị đẩy sâu về sân nhà.
Từ một đường phản công, Ismael Saibari khống chế đường chuyền dài đổi cánh rồi đột phá vào vòng cấm. Tuy nhiên, tiền vệ Morocco lại đi bóng đúng vào vị trí của Crysencio Summerville và để cơ hội trôi qua.
Trung vệ Jan Paul van Hecke nằm sân sau khi lĩnh trọn cùi chỏ vào cằm từ Azzedine Ounahi trong pha tranh chấp bóng bổng. Các cầu thủ Hà Lan phản ứng quyết liệt, yêu cầu trọng tài rút thẻ, nhưng vị vua áo đen chỉ cho trận đấu tiếp tục mà không đưa ra bất kỳ án phạt nào. Bên ngoài sân, HLV Koeman giận dữ phản ứng.
Morocco được hưởng quả phạt góc đầu tiên. Achraf Hakimi treo bóng chuẩn xác để Neil El Aynaoui bật cao đánh đầu hiểm hóc, nhưng thủ thành Bart Verbruggen phản xạ xuất sắc, cứu thua cho Hà Lan.
Một phút sau, Achraf Hakimi dứt điểm từ sát vòng cấm, buộc Verbruggen thêm một lần trổ tài cứu thua, giúp Hà Lan đứng vững trước sức ép liên tiếp.
Những phút đầu chứng kiến cầu thủ hai đội chơi rắn, liên tục va chạm mạnh ở mọi khu vực trên sân. Ngay đầu trận, Jan Paul van Hecke và Ismael Saibari lời qua tiếng lại sau tình huống cùng bật cao tranh chấp bóng bổng.
Hai đội nhập cuộc thận trọng, ưu tiên kiểm soát thế trận. Morocco chơi với nhịp độ chậm hơn nhiều so với màn khởi đầu đầy tốc độ ở trận cuối vòng bảng gặp Haiti vài ngày trước. Hà Lan được hưởng quả phạt góc đầu tiên, nhưng hàng thủ Morocco dễ dàng đánh đầu giải nguy.
Hà Lan, trong trang phục da cam, giao bóng trước.
Morocco bước vào vòng 1/16 World Cup 2026 với sự tự tin lớn sau màn trình diễn thuyết phục ở vòng bảng. Đại diện Bắc Phi mở màn bằng trận hòa 1-1 trước Brazil, trước khi lần lượt đánh bại Scotland 1-0 và Haiti 4-2 để giành 7 điểm, đứng nhì bảng C.
Kết quả này cho thấy thành tích vào bán kết World Cup 2022 không phải hiện tượng nhất thời. Dưới sự dẫn dắt của HLV Mohamed Ouahbi, Morocco tiếp tục duy trì đà phát triển và trở thành đội tuyển châu Phi thứ ba trong lịch sử có hai kỳ World Cup liên tiếp vượt qua vòng bảng, sau Nigeria (1994, 1998) và Ghana (2006, 2010).
Bên kia chiến tuyến, Hà Lan cũng khép lại vòng bảng với thành tích 7 điểm. Sau trận hòa Nhật Bản 2-2 ở ngày ra quân, thầy trò Ronald Koeman thắng đậm Thụy Điển 5-1 và Tunisia 3-1 để đứng đầu bảng F.
Ở các vòng đấu loại trực tiếp World Cup, Hà Lan thắng tới 7 trong 10 trận kể từ năm 2010. Tuy nhiên, ba trong năm trận knock-out gần nhất của Hà Lan phải phân định bằng loạt luân lưu. Gần nhất, họ để thua Argentina 3-4 trên chấm 11 mét ở tứ kết World Cup 2022 sau khi hòa 2-2.
Tin Gốc: Vnexpress

Sau khi ghi bàn ấn định tỷ số 4-1 ở phút bù giờ trên sân Seattle, Washington ngày 6/7, Romelu Lukaku chạy về cột cờ góc để ăn mừng. Nhiều đồng đội như Thomas Meunier, Axel Witsel, Nicolas Raskin hay Timothy Castagne cũng nhập cuộc.
Họ sau đó đồng loạt thực hiện điệu nhảy vốn gắn liền với Tổng thống Donald Trump, bằng những động tác lắc người và vung tay cứng nhắc từng được ông sử dụng trong các cuộc vận động tranh cử và nhiều sự kiện công khai. Màn ăn mừng nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội và được báo Bỉ HLN xem là lời mỉa mai nhắm vào ông Trump.
Nguyên nhân là những tranh cãi trước trận đấu. Tiền đạo Balogun nhận thẻ đỏ trong trận Mỹ thắng Bosnia & Herzegovina ở vòng 1/16 và tự động bị treo giò một trận theo quy định. Tuy nhiên, FIFA sau đó hoãn thi hành án phạt, giúp tiền đạo chủ nhà đủ điều kiện ra sân ở trận đấu với Bỉ.
Trump có tác động lớn đến quyết định bất thường kể trên. Ông thậm chí công khai cho biết đã gọi cho FIFA, đề nghị xem lại án phạt của Balogun.
Vụ việc gây nhiều tranh cãi và vấp phải phản ứng mạnh từ Liên đoàn Bóng đá Bỉ (RBFA). Tổ chức này cho biết họ "kinh ngạc" trước quyết định của FIFA và đã gửi đơn kháng cáo. Tuy nhiên, Ủy ban Kỷ luật FIFA nhanh chóng bác bỏ với lý do Bỉ không phải bên liên quan trực tiếp đến vụ việc nên không có quyền yêu cầu xem xét.
Sau khi thắng đậm để loại chủ nhà, tiền vệ Nicolas Raskin thừa nhận những diễn biến ngoài sân cỏ càng khiến Bỉ quyết tâm hơn. "Rất nhiều chuyện đã xảy ra trong hai ngày trước trận", anh nói. "Cả đội đều cảm thấy có sự bất công và muốn đáp trả bằng màn trình diễn trên sân".
Thủ môn Thibaut Courtois thì cho hay: "Tôi đọc những tin đó và chỉ biết cười. Tôi hiểu họ muốn tạo sức hút cho đội tuyển Mỹ, nhưng trước trận tôi còn tự tin hơn cả khi gặp Senegal, đội mạnh hơn Mỹ".
Câu nói của Courtois ám chỉ việc Bỉ bị Senegal dẫn trước 2-0 tại vòng 1/16, nhưng vẫn thắng ngược 3-2 trong hiệp phụ.
Dù bị đánh giá thấp hơn, Bỉ thắng nhờ cú đúp của Charles De Ketelaere, cùng các pha làm bàn của Hans Vanaken và Lukaku, chia đều trong hai hiệp. Balogun được đá chính nhưng không để lại nhiều dấu ấn. Mỹ trở thành đội chủ nhà cuối cùng bị loại ở World Cup 2026. Trước đó, Mexico thua Anh 2-3, còn Canada thất bại 0-3 dưới tay Morocco ở vòng 1/8.
Không chỉ trên sân, đội tuyển Bỉ cũng còn công kích vụ việc Balogun trên mạng xã hội. Tài khoản chính thức của đội tuyển đăng bức ảnh Lukaku úp tay sau tai cùng dòng chú thích "Hãy đảo ngược điều này đi", nhắm đến việc Balogun được đảo ngược án treo giò.
Ít lâu sau, họ tiếp tục đăng bài viết "Tứ kết đang gọi", kèm biểu tượng chiếc điện thoại. Nhiều người cho rằng đây là lời nhắc tới thông tin ông Trump từng gọi điện cho Chủ tịch FIFA Gianni Infantino liên quan đến vụ Balogun.
Hậu vệ Thomas Meunier cũng chia sẻ trên Instagram dòng trạng thái: "Chiến thắng của sự chính trực".
Francesca Brienza, vợ HLV Rudi Garcia, đăng thông điệp bằng tiếng Italy: "Nghiệp báo và sự lạnh lùng", ám chỉ Bỉ đã đáp trả những tranh cãi bằng kết quả trên sân.
Nhiều bức ảnh chế cũng đã được lan truyền, trong đó nổi bật là dòng chữ: "Ông Trump đang cân nhắc áp thuế đối với đội tuyển Bỉ", ám chỉ việc Tổng thống Mỹ thường sử dụng chính sách thuế quan trong các cuộc đối đầu quốc tế.
Một số khác thậm chí chế giễu rằng ông Trump có thể tiếp tục gọi cho FIFA để can thiệp kết quả. "Bỉ ghi tới bốn bàn chỉ để phòng trường hợp ông Trump gọi điện cho Infantino yêu cầu hủy thêm một quyết định nào đó", một tài khoản khác viết.
Ở tứ kết, Bỉ sẽ gặp Tây Ban Nha, lúc 2h thứ Bảy 11/7 giờ Hà Nội.
Tin Gốc: Vnexpress

Nhìn lại lịch sử giải đấu, từ kỳ World Cup đầu tiên năm 1930 đến nay, danh sách nhà vô địch luôn gắn liền với những cái tên HLV cùng quốc tịch. Uruguay vô địch năm 1930 dưới tay HLV Alberto Suppici, rồi lặp lại kỳ tích năm 1950 với HLV Juan Lopez Fontana. Cả 2 đều là người Uruguay.
Ý có 2 lần liên tiếp lên ngôi năm 1934 và 1938 nhờ HLV Vittorio Pozzo, người duy nhất trong lịch sử vô địch World Cup 2 lần liên tiếp trên cương vị HLV. Sau đó, HLV Enzo Bearzot và Marcello Lippi tiếp tục mang cúp về cho Ý vào các năm 1982 và 2006.
Nước Đức cũng đi theo đúng khuôn mẫu ấy qua nhiều thế hệ, từ HLV Sepp Herberger năm 1954, HLV Helmut Schon năm 1974, HLV Franz Beckenbauer năm 1990, cho đến HLV Joachim Low năm 2014. Brazil, đội tuyển giàu thành tích nhất lịch sử giải đấu, cũng chưa một lần phá vỡ quy luật này khi liên tục sử dụng HLV nội từ Vicente Feola, Mário Zagallo cho đến Carlos Alberto Parreira và Luiz Felipe Scolari.
Argentina của HLV Lionel Scaloni năm 2022 là thành công mới nhất, nối tiếp thành công của các HLV Cesar Luis Menotti năm 1978 và HLV Carlos Bilardo năm 1986. Anh cũng chỉ có duy nhất một chức vô địch năm 1966, dưới tay người Anh chính hiệu Alf Ramsey. Pháp với HLV Aime Jacquet năm 1998 và HLV Didier Deschamps năm 2018, hay Tây Ban Nha với HLV Vicente del Bosque năm 2010, tất cả đều không phải ngoại lệ.
Sau thất bại 1-2 của Anh trước Argentina ở bán kết 2 World Cup 2026, "lời nguyền" HLV nội tiếp tục được duy trì. HLV Thomas Tuchel, người Đức, chính thức cùng "Tam sư" tạm biệt giấc mộng lên đỉnh thế giới.
Cả 2 đội tuyển góp mặt trong trận chung kết đều trung thành với triết lý sử dụng người nhà. HLV Lionel Scaloni tiếp tục đồng hành cùng Argentina sau chức vô địch năm 2022, trong khi HLV Luis de la Fuente, người từng đưa Tây Ban Nha vô địch EURO 2024, cũng là một nhà cầm quân bản địa. Điều đó có nghĩa là bất kể Argentina hay Tây Ban Nha giành chiến thắng, quy luật "chỉ HLV nội mới có thể vô địch World Cup" chắc chắn sẽ được nối dài, ít nhất là cho đến kỳ World Cup tiếp theo.
Theo phân tích của tờ The Business Standard, một phần lý do có thể đến từ áp lực nội bộ mà các liên đoàn bóng đá phải đối mặt, khiến họ có xu hướng thiên vị và ưu tiên bổ nhiệm HLV bản địa hơn là người nước ngoài, đặc biệt ở những nền bóng đá có truyền thống lâu đời.
Tuy nhiên, không phải ai cũng đồng tình rằng đây là một quy luật mang tính bản chất. Cây bút Steve Price của Forbes từng chỉ ra rằng thống kê này cần được nhìn nhận thận trọng hơn: trong lịch sử chỉ có 8 quốc gia từng vô địch World Cup, và phần lớn các kỳ giải diễn ra vào thời điểm việc thuê HLV ngoại gần như chưa phải một lựa chọn phổ biến đối với các liên đoàn. Bên cạnh đó, những quốc gia từng vô địch thường sở hữu nền bóng đá và giải quốc nội mạnh nhất, đồng nghĩa họ cũng có nhiều khả năng tự sản sinh ra những HLV giỏi nhất ngay tại quê nhà, chứ chưa hẳn vì HLV nội có lợi thế đặc biệt nào so với HLV ngoại.
Một số ý kiến khác lại cho rằng một HLV nội thường có lợi thế am hiểu sâu sắc văn hóa bóng đá, hệ thống đào tạo trẻ và tâm lý cầu thủ trong nước, những yếu tố khó có thể nắm bắt trọn vẹn chỉ trong vài tháng, vài năm làm việc như một người ngoài cuộc.
Tin Gốc: Thanh Niên

