Laverne “Kay” Parsons, 41 tuổi, sống cùng chồng David và con trai 12 tuổi trong một khu phố yên tĩnh ở Grovetown, Georgia. Hàng xóm của gia đình họ là nhà Rebecca “Becky” Sears, gồm hai vợ chồng và năm đứa con. Kay và Becky vừa là bạn thân vừa là đồng nghiệp tại một trung tâm vật lý trị liệu.
Sáng 25/3/2009, chủ thầu đến nhà Kay để bảo trì cửa sau nhưng thấy kính đã bị vỡ. Khi đi vòng trở lại đường, anh ta gặp một trong những đứa con nhà Becky, nghe nói rằng họ cũng bị đột nhập nên gọi 911.
Tại nhà Kay, cảnh sát phát hiện máu vương vãi khắp các phòng, bao gồm phòng khách, hành lang và gara. Phòng ngủ chính bị lục lọi, đồ trang sức bị mất.
Kay được tìm thấy nằm trong vũng máu ở gara, bị đánh đập dã man đến mức không thể nhận ra nhưng tim vẫn còn đập. Cô được đưa ngay đến bệnh viện.
Hai hung khí dính máu – một cái búa và một cây gậy bóng chày – bị vứt bỏ trong gara.
Chồng Kay, David, đang đi công tác ở California nhưng đã vội vã trở về nhà khi được thông báo vợ gặp bất trắc. Sau đó tại bệnh viện, các bác sĩ nhận định vết thương của Kay quá nghiêm trọng, không thể qua khỏi nên đã được rút máy hỗ trợ sự sống.
Tại nhà hàng xóm, cảnh sát tìm thấy những vết máu dường như xuất phát từ nhà Kay. Nhà Becky cũng có vẻ đã bị trộm, nhưng không có dấu hiệu đột nhập.
Một ngày sau khi Kay bị tấn công và sau vụ trộm tại nhà, Becky gọi 911 để báo cáo bị một người đàn ông mặc quần áo tối màu và đội mũ trắng bắn vào chân khi đang rời khỏi nơi làm việc. “Hắn đuổi theo tôi đến tận cửa và bắn tôi. Hắn nói nếu không lấy được tiền, lần sau hắn sẽ bắn vào mặt tôi”, Becky kể với điều phối viên tổng đài 911 về vụ tấn công.
Khi bắt đầu điều tra những tội ác dường như nhắm vào Becky, nhà chức trách bỗng nhận được manh mối gây sốc.
Cuộc tình ngoài luồng bại lộ
Ngày 27/3/2009, anh trai Becky, Jerry Jacobs – đang bị tạm giam vì một vụ tai nạn giao thông nhỏ – báo cho nhà chức trách rằng anh ta nắm giữ manh mối quan trọng trong vụ án. Khi bị thẩm vấn, Jerry nói với điều tra viên rằng Becky và David đã ngoại tình.
Cả hai có “mối quan hệ nồng nhiệt” kéo dài chưa đầy một năm. Khi Becky quyết định sẽ nói với chồng về chuyện ngoại tình, David chấm dứt mối quan hệ.
Trước cảnh sát, David thừa nhận ngoại tình, khai rằng vợ đã biết chuyện sau khi Becky kể cho chồng cô ta, rồi chồng Becky lại nói với Kay. “Chúng tôi đã nói chuyện về việc này. Chúng tôi định cùng nhau vượt qua khó khăn… và sẽ tiếp tục ở bên nhau”, David nói với cảnh sát khi bị thẩm vấn.
Các điều tra viên khám xét nơi làm việc của Becky và tìm thấy những bức thư tình giữa hai người trong ngăn bàn của cô ta cùng với nội y. Họ cũng phát hiện Becky và David đã “yêu” qua điện thoại vào đêm trước khi Kay bị tấn công.
Theo nhà chức trách, David được loại khỏi danh sách nghi phạm sau khi vượt qua bài kiểm tra bằng máy phát hiện nói dối. Họ không có bằng chứng nào cho thấy anh ta biết về vụ việc hay tham gia lên kế hoạch, anh ta cũng có bằng chứng ngoại phạm.
Âm mưu xúi giục ‘con trai cưng’
Điều tra viên nghi ngờ con trai của Becky, Michael, có liên quan đến âm mưu này. Nhưng David nói rằng Becky đã tiết lộ chuyện ngoại tình cho “con trai cưng” là Christopher, 20 tuổi.
Khi hai mẹ con bị triệu tập để thẩm vấn, ban đầu Christopher phủ nhận mọi liên quan, nhưng Becky lập tức thú nhận đã khiến Christopher nghĩ rằng “mẹ muốn con làm hại Kay” và tin rằng làm vậy là để giúp mẹ.
Sáng hôm xảy ra vụ tấn công, Becky đưa những đứa con khác đến trường. Khi trở về nhà, cô ta thấy mặt Christopher dính máu, nói rằng “đã lo liệu mọi chuyện xong xuôi”.
Theo lời khai của Becky, Christopher đã đột nhập nhà Kay, dàn dựng vụ cướp rồi đánh nạn nhân đến chết bằng búa và gậy bóng chày, sau đó tiếp tục dàn dựng một vụ trộm tại chính nhà mình.
Becky nói với cảnh sát rằng người đàn ông đã bắn cô ta vào ngày hôm sau án mạng cũng chính là Christopher. Cô ta khẳng định đó là một vụ dàn dựng khác do hai mẹ con lên kế hoạch, nhưng Christopher chưa bao giờ thừa nhận mình là một phần của kế hoạch này.
Becky khai rằng quần áo dính máu của Christopher nằm trong một chiếc hộp giấu trên gác mái nhà mẹ cô ta. Sau khi thu hồi được chiếc hộp chứa bằng chứng, nhà chức trách đã có thể liên kết Christopher với vụ giết Kay.
Dù vậy, điều tra viên tin rằng Becky là “kẻ chủ mưu” đứng sau vụ án, xúi giục con trai giết Kay. Họ cho rằng cô ta dàn dựng vụ giết người để được ở bên David.
Theo bản khai có tuyên thệ, hai người, trong đó có con trai Michael của Becky, đã nói với cảnh sát rằng Becky từng nói muốn thuê người giết Kay. Một người cung cấp thông tin giấu tên khai Becky đề nghị anh ta giết Kay. Michael cũng nói với cảnh sát rằng mẹ anh ta từng bảo “ước gì biết ai đó sẵn lòng giết người hộ mình”.
Hai mẹ con không nhận tội giết người, cướp có vũ trang và trộm cắp.
Để tránh án tử hình, vào tháng 5/2012, Becky và Christopher đề nghị nhận tội theo thỏa thuận trong phiên tòa tuyên án. Cả hai đều bị kết án tù chung thân không ân xá.
Chiều 6/5, Phòng Cảnh sát Kinh tế Công an TP.HCM cho biết, đã triệt phá đường dây sản xuất, buôn bán giấm acetic giả, khởi tố, bắt tạm giam 4 bị can về tội Sản xuất, buôn bán hàng giả là lương thực, thực phẩm, phụ gia thực phẩm.
Trước đó, tiếp tục thực hiện mệnh lệnh của Giám đốc Công an TP. Hồ Chí Minh về tăng cường công tác đấu tranh phòng, chống tội phạm về môi trường, an toàn thực phẩm và triển khai thực hiện Kế hoạch của Công an thành phố về tháng cao điểm bảo đảm vệ sinh, an toàn thực phẩm, bảo vệ sức khỏe người tiêu dùng, Phòng Cảnh sát Kinh tế Công an TP. Hồ Chí Minh đã tăng cường các biện pháp công tác nắm tình hình địa bàn, lĩnh vực.
Qua đó, Phòng Cảnh sát Kinh tế phát hiện Công ty TNHH SXTM xuất nhập khẩu Thư Trần Hớn, trụ sở tại phường Chợ Lớn, TP.Hồ Chí Minh, do Trần Minh Thư (SN 1979, cư trú: phường An Lạc, TP.Hồ Chí Minh) làm Giám đốc có hành vi tổ chức sản xuất, buôn bán giấm acetic giả xuất xứ Hàn Quốc.
Sau khi nắm rõ hoạt động của các đối tượng, Phòng Cảnh sát Kinh tế Công an TP.HCM đã phối hợp với Công an phường Phú Định, phường Chợ Lớn khám xét khẩn cấp kho hàng, trụ sở Công ty Thư Trần Hơn, thu giữ 198 thùng, can hóa chất các loại.
Quá trình điều tra, cơ quan công an xác định, Công ty Thư Trần Hớn không đăng ký và không được cơ quan chức năng có thẩm quyền cấp giấy phép sản xuất các loại hóa chất. Tuy nhiên, từ tháng 9/2025 đến nay, Trần Minh Thư đã chỉ đạo nhân viên sản xuất giấm acetic giả sử dụng trong thực phẩm.
Thủ đoạn của các đối tượng là thu mua acid acetic sử dụng trong công nghiệp do Đài Loan (Trung Quốc) sản xuất, sau đó pha trộn với nước thành giấm acetic sử dụng trong thực phẩm, chiết vào các thùng, can rỗng của mặt hàng giấm acetic xuất xứ Hàn Quốc thật để đưa ra thị trường tiêu thụ.
Từ tháng 9/2025 đến nay, các đối tượng đã sản xuất hơn 500 thùng, can giấm giả đưa ra thị trường tiêu thụ, thu lợi bất chính rất lớn.
Được biết, acid acetic sử dụng trong công nghiệp là loại không phải lên men tự nhiên; được ứng dụng, sử dụng trong ngành dệt, nhuộm vải, trong ngành gỗ (chống mốc, giúp sản phẩm có độ bền cao hơn)... Nếu sử dụng hóa chất này trong thực phẩm sẽ gây nguy cơ ngộ độc cấp tính, bỏng niêm mạc miệng/dạ dày, tổn thương gan, thận do tồn dư kim loại nặng (như chì, arsen). Chất này có thể gây trào ngược dạ dày, đau bụng, loét thực quản và thậm chí tử vong nếu nồng độ cao.
Căn cứ tài liệu, chứng cứ thu thập được, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP.HCM đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can, bắt tạm giam đối với Trần Minh Thư và 3 nhân viên Công ty Thư Trần Hớn gồm: Trần Ngũ Châu (SN 1987, em ruột Thư), Võ Phi Cường (SN 1968, trú phường Phú Định, TP.Hồ Chí Minh), Nguyễn Văn Nhì (SN 1981, trú xã An Trạch, tỉnh Cà Mau) về tội Sản xuất, buôn bán hàng giả là lương thực, thực phẩm, phụ gia thực phẩm.
Ngày 12/6, thông tin từ Công an tỉnh Cà Mau cho biết cơ quan cảnh sát điều tra đã bắt tạm giam N.T.M.N. (21 tuổi, trú tại phường Vĩnh Trạch, tỉnh Cà Mau) để điều tra về tội Cố ý gây thương tích.
Theo thông tin ban đầu, N. sống cùng con ruột là cháu N.G.B. (4 tuổi) tại một nhà trọ ở phường Vĩnh Trạch.
Ngày 25/3, N. đang nấu ăn còn cháu B. chạy chơi quanh khu bếp. N. nhắc nhở con không chạy nghịch nhưng cháu B. không nghe. Bực tức, N. dùng tay đánh mạnh vào mặt con khiến cháu bé ngã đập đầu xuống nền gạch.
Vài ngày sau, thấy con có dấu hiệu bất thường, N. đưa con vào bệnh viện điều trị. Tuy nhiên đến ngày 31/3, bé tử vong do chấn thương nặng.
Thấy trường hợp này có dấu hiệu nghi vấn liên quan đến bạo hành trẻ em nên bác sĩ đã thông báo cho cơ quan chức năng.
Ngày 3/7, TAND TP Huế tuyên phạt ông Lê Anh Phương (52 tuổi, cựu giám đốc Đại học Huế, cựu Hiệu trưởng trường Đại học Sư phạm Huế) 13 năm tù; Nguyễn Văn Vinh (nguyên Phó phòng phụ trách Phòng đào tạo sau đại học thuộc Đại học Sư phạm Huế) 6 năm tù về tội Lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản.
HĐXX cũng buộc hai bị cáo trả lại số tiền đã chiếm đoạt cho hơn 1.000 học viên cao học.
Theo cáo trạng, trong hai năm 2020 và 2021, Đại học Sư phạm Huế đào tạo hai khóa cao học K29 và K30. Để đủ điều kiện đầu ra, học viên phải có chứng chỉ hoặc chứng nhận tiếng Anh trình độ B1. Đại học Sư phạm Huế không có chức năng đào tạo và tổ chức thi chứng chỉ này. Tuy nhiên, ông Phương (Hiệu trưởng) vẫn giao ông Vinh thu hồ sơ và kinh phí của học viên với mức 7,5 triệu đồng mỗi người. Mức này cao hơn mức phí 4,9 triệu đồng do Đại học Ngoại ngữ Huế (đơn vị có chức năng khảo thí) quy định.
Trước đó, Đại học Ngoại ngữ Huế tổ chức ôn tập và thi cấp giấy chứng nhận B1 với tổng kinh phí 4,9 triệu đồng một học viên (gồm 3,7 triệu đồng tiền ôn và 1,2 triệu đồng phí thi). Ông Phan Thanh Tiến, Phó Trưởng phòng đào tạo Đại học Ngoại ngữ Huế, được giao liên hệ quảng bá đến các trường thành viên. Năm 2020, ông Tiến trao đổi và thống nhất với ông Phương về việc Đại học Ngoại ngữ Huế sẽ trích lại 30% kinh phí ôn thi để hỗ trợ Đại học Sư phạm Huế.
Nhà chức trách cáo buộc ông Vinh đã thu của 372 học viên khóa K29 tổng cộng 2,79 tỷ đồng và 678 học viên khóa K30 hơn 5 tỷ đồng. Ông Vinh chuyển cho Đại học Ngoại ngữ Huế hơn 5,1 tỷ đồng, giữ lại hơn 2,7 tỷ đồng tiền thu vượt mức.
Đối với số tiền thu vượt và hơn 1,1 tỷ đồng (khoản 30% hỗ trợ lại), ông Phương và ông Vinh chi hơn 759 triệu đồng bồi dưỡng cho các cá nhân thu hộ. Trong số tiền còn lại, ông Phương hưởng lợi hơn 3 tỷ đồng, ông Vinh hưởng hơn 64 triệu đồng.
Vụ án từng được TAND TP Huế đưa ra xét xử vào tháng 1/2026 song phiên tòa phải tạm hoãn khi nhiều nhân chứng và bị hại vắng mặt.