Nhiều năm gắn bó với nghề biển, ngư dân Đồng Văn Thi, thuyền trưởng tàu cá BTh 85227 TS, cho biết mỗi chuyến ra khơi đều tiềm ẩn nhiều rủi ro nên bản thân luôn đặt yếu tố an toàn lên hàng đầu.
Theo ông Thi, tàu của ông thường khai thác cách bờ khoảng 17-18 hải lý, đây là vùng biển có sản lượng mực ở mức trung bình khá. Sau một thời gian nghỉ biển, ông vừa trở lại nghề và luôn xác định chỉ khai thác những gì pháp luật cho phép.
“Tôi là một ngư dân, đồng thời cũng là thuyền trưởng. Sau một thời gian tạm ngừng ra khơi, nay trở lại nghề, tôi xác định chỉ khai thác đúng quy định của pháp luật. Điều quan trọng nhất vẫn là bảo đảm an toàn hàng hải để anh em lên đường khỏe mạnh và trở về bình an”, ông Thi chia sẻ.
Cùng chung quan điểm, ngư dân Lê Hùng, chủ tàu cá BTh 85282 TS, cho rằng việc chấp hành nghiêm các quy định về an toàn hàng hải không chỉ bảo vệ tính mạng thuyền viên mà còn góp phần giúp hoạt động khai thác diễn ra hiệu quả, hạn chế những rủi ro không đáng có trên biển.
Trao đổi với Người Đưa Tin, ông Lương Trường Phi, Phó Giám đốc Trung tâm Phối hợp tìm kiếm cứu nạn hàng hải khu vực III, cho biết, biển là không gian sinh tồn, là nguồn sinh kế của hàng triệu ngư dân Việt Nam, đồng thời cũng là tuyến giao thông quan trọng phục vụ phát triển kinh tế đất nước.
Tuy nhiên, hoạt động trên biển luôn tiềm ẩn nhiều nguy cơ như: bão, áp thấp nhiệt đới, sóng lớn, sự cố kỹ thuật, cháy nổ, va chạm tàu thuyền, tai nạn lao động cũng như các tình huống cấp cứu y tế đối với thuyền viên.
Theo ông Phi, thực tế cho thấy phần lớn các vụ tai nạn xảy ra trên biển đều xuất phát từ những nguyên nhân hoàn toàn có thể phòng tránh được như: chủ quan trong khai thác, thiếu trang thiết bị an toàn, không theo dõi dự báo thời tiết, không duy trì thông tin liên lạc hoặc chưa được trang bị đầy đủ kỹ năng xử lý khi xảy ra sự cố.
“Mỗi năm, Trung tâm Phối hợp tìm kiếm cứu nạn hàng hải Việt Nam nói chung và Trung tâm khu vực III nói riêng tiếp nhận, xử lý hàng trăm vụ việc liên quan đến tàu cá và ngư dân gặp nạn trên biển. Đằng sau mỗi cuộc gọi cứu nạn là sự lo lắng của gia đình, là sự nỗ lực không quản ngày đêm của lực lượng cứu nạn và trên hết là mong muốn đưa người dân trở về an toàn”, ông Phi nói.
Theo ông, mục tiêu lớn nhất không chỉ là tổ chức cứu nạn hiệu quả mà quan trọng hơn là giảm thiểu các vụ tai nạn ngay từ khi tàu còn neo đậu tại bến và trong suốt quá trình hoạt động trên biển.
Theo Trung tâm Phối hợp tìm kiếm cứu nạn hàng hải khu vực III, các vụ va chạm giữa tàu hàng và tàu cá vẫn xảy ra khá thường xuyên, nhất là vào ban đêm hoặc trong điều kiện tầm nhìn hạn chế.
Vì vậy, mỗi tàu cá phải được trang bị đầy đủ các thiết bị an toàn phù hợp với chiều dài tàu và vùng hoạt động, chủ tàu phải trang bị áo phao cho toàn bộ thuyền viên, ít nhất một phao tròn, thiết bị phòng cháy chữa cháy đơn giản và đèn hành trình.
Theo Trung tâm Phối hợp tìm kiếm cứu nạn hàng hải khu vực III, bên cạnh việc trang bị phương tiện cứu sinh, ngư dân cần thành thạo kỹ năng báo nạn khẩn cấp.
Một trong những thiết bị quan trọng nhất là phao vô tuyến EPIRB, có khả năng tự động hoặc được kích hoạt bằng tay để phát tín hiệu vệ tinh, truyền chính xác vị trí tàu gặp nạn về trung tâm cứu nạn.
Bên cạnh đó, thiết bị phát đáp radar SART sẽ phát tín hiệu giúp tàu cứu hộ phát hiện vị trí người gặp nạn khi ở trong phạm vi khoảng gần 10 hải lý. Thiết bị cần được đặt ở vị trí cao nhất trên phao bè hoặc cột buồm để tăng khả năng phát hiện.
Theo Trung tá Võ Duy Thạnh, Đồn trưởng Đồn Biên phòng Thanh Hải (Ban Chỉ huy Bộ đội Biên phòng tỉnh Lâm Đồng), cùng với công tác bảo đảm an toàn hàng hải, đơn vị thường xuyên phối hợp với các ngành chức năng đẩy mạnh tuyên truyền cho ngư dân về các quy định chống khai thác hải sản bất hợp pháp, không báo cáo và không theo quy định (IUU).
Thông qua các buổi tuyên truyền trước mỗi chuyến biển, lực lượng biên phòng hướng dẫn ngư dân chấp hành nghiêm các quy định của pháp luật, duy trì hoạt động của thiết bị giám sát hành trình, không vi phạm vùng biển nước ngoài, đồng thời nâng cao ý thức bảo đảm an toàn trong suốt quá trình khai thác.
Dọc tuyến kênh chìm Sơn Tịnh đoạn qua phường Trương Quang Trọng, xã Thọ Phong đến khu vực cầu Lệ Thủy (xã Tịnh Khê), dòng nước chuyển màu đen đặc, nổi bọt trắng lềnh bềnh và bốc mùi hôi khó chịu.
Tại khu vực thôn Phong Niên Hạ (xã Thọ Phong), nơi được xem là "điểm nóng" ô nhiễm, nhiều hộ dân phải đóng kín cửa cả ngày vì không chịu nổi mùi hôi bốc lên từ dòng kênh.
Người dân địa phương cho biết, tình trạng này đã kéo dài nhiều năm và thường nghiêm trọng hơn vào mùa nắng nóng, khi dòng nước gần như không còn lưu thông.
Ông Hà Kiến (84 tuổi, trú thôn Phong Niên Hạ) cho biết, mỗi khi có nước từ thượng nguồn đổ về, mùi hôi giảm bớt. Tuy nhiên, khi ngừng cấp nước, dòng kênh lại chuyển màu đen kịt, bốc mùi nồng nặc, cá và sinh vật dưới nước chết hàng loạt.
"Người dân phản ánh nhiều lần rồi nhưng đến nay vẫn chưa xử lý dứt điểm được", ông Kiến nói.
Không chỉ ô nhiễm môi trường, nhiều hộ dân còn lo ngại nguồn nước giếng sinh hoạt bị ảnh hưởng. Theo người dân, phần lớn các hộ ở khu vực này vẫn sử dụng nước giếng đào, giếng khoan nên nguy cơ nước bẩn thẩm thấu xuống mạch nước ngầm khiến ai cũng bất an.
Ông Hồ Văn Định (trú thôn Phong Niên Hạ) cho biết, vào mùa nắng, mực nước xuống thấp, dòng nước đen từ kênh càng bốc mùi nặng hơn.
"Điều người dân lo nhất là chưa ai kiểm tra cụ thể xem nguồn nước sinh hoạt có bị ảnh hưởng hay không", ông Định nói.
Theo tìm hiểu, đoạn kênh dài khoảng 2,5 km qua thôn Phong Niên Hạ hiện ô nhiễm nghiêm trọng, trong khi đây từng là tuyến dẫn nước tưới cho cánh đồng Đồng Kê Trên.
Ông Bùi Văn Nho, Trưởng thôn Phong Niên Hạ cho biết, tuyến kênh đi qua nhiều khu vực trước khi chảy về địa bàn xã, đồng thời tiếp nhận lượng lớn nước thải từ các cơ sở sản xuất và khu công nghiệp dọc tuyến.
"Người dân kiến nghị nhiều lần qua các buổi tiếp xúc cử tri nhưng tình trạng ô nhiễm vẫn kéo dài", ông Nho nói.
Ông Trương Công Hòa, Chủ tịch UBND xã Thọ Phong xác nhận tình trạng ô nhiễm tại kênh chìm Sơn Tịnh tái diễn nhiều năm nay, đặc biệt vào mùa hè thường xuất hiện hiện tượng cá chết, nước đen và mùi hôi thối.
Những video cổ súy thân hình gầy trơ xương, eo bé như tờ giấy, xương quai xanh càng lộ càng quyến rũ đang gây tranh cãi dữ dội vì bị cảnh báo là cánh cửa dẫn tới rối loạn ăn uống và ám ảnh ngoại hình.
Chỉ cần gõ từ khóa #SkinnyTok trên TikTok trong suốt thời gian qua, người dùng dễ dàng bị cuốn vào hàng chục nghìn video khoe thân hình mỏng dính, xương quai xanh hằn sâu, vòng eo bé đến mức tưởng chỉ còn da bọc xương. Nhiều clip không ngần ngại đưa ra những câu khẩu hiệu như: "Càng đói càng đẹp", "Đừng ăn nếu chưa đủ gầy", "Lộ xương quai xanh mới là đỉnh cao quyến rũ".
Từ một hashtag tưởng như chỉ chia sẻ bí quyết giảm cân, SkinnyTok nhanh chóng biến thành "thánh địa" mới của những người tôn sùng chuẩn thân hình siêu gầy. Ở đó, việc ăn cực ít, bỏ bữa, cắt sạch tinh bột, uống nước để át cơn đói hay tập luyện đến kiệt sức được mô tả như con đường ngắn nhất để trở nên hấp dẫn hơn.
Theo Healthline, làn sóng này nguy hiểm tới mức TikTok đã phải chặn hashtag #SkinnyTok sau khi chịu sức ép từ các cơ quan quản lý châu Âu vì nội dung cổ súy giảm cân cực đoan và hành vi ăn uống rối loạn. Tuy nhiên, việc xóa hashtag không khiến cơn sốt biến mất. Hàng loạt video tương tự vẫn tiếp tục xuất hiện dưới những tên gọi khác như "thin check", "body check", "what I eat in a day".
Điều khiến SkinnyTok gây tranh cãi nằm ở chỗ nó không chỉ đơn thuần là khoe vóc dáng, mà còn gieo vào đầu người xem một chuẩn đẹp méo mó: càng gầy càng đáng giá. Những cô gái với xương sườn lộ rõ, cánh tay khẳng khiu, gương mặt hóp sâu lại được tung hô là "discipline girl" – biểu tượng của sự kỷ luật và hấp dẫn. Từ đó, không ít bạn trẻ bắt đầu xem việc nhịn đói là thành tích.
Trên nhiều diễn đàn Reddit, chính những người từng giảm cân hoặc mắc rối loạn ăn uống cũng phải lên tiếng rằng SkinnyTok chẳng khác nào cộng đồng "pro-ana" trá hình – nơi tôn vinh chứng biếng ăn dưới lớp vỏ truyền cảm hứng sống healthy. Một tài khoản viết: "Tôi ghét sự trỗi dậy của SkinnyTok vì nó khiến việc chỉ ăn một bữa/ngày được xem như bình thường và quyến rũ."
Các chuyên gia dinh dưỡng cảnh báo, chế độ ăn 500–800 calo/ngày mà nhiều TikToker đang khoe khoang gần như không thể đáp ứng nhu cầu tối thiểu của cơ thể. Hậu quả là thiếu sắt, thiếu canxi, mất cơ, rối loạn nội tiết, rụng tóc, mất kinh và thậm chí ảnh hưởng tim mạch. Đáng sợ hơn, tổn thương tâm lý mới là thứ âm thầm ăn mòn người trẻ: cảm giác tội lỗi khi ăn, ám ảnh cân nặng, liên tục soi gương kiểm tra xương và mỡ thừa.
Nhiều chuyên gia gọi đây là sự trở lại của thời kỳ "size zero" từng ám ảnh phụ nữ những năm 2000, nhưng lần này còn nguy hiểm hơn vì nó được thuật toán mạng xã hội khuếch đại. Chỉ cần xem vài video giảm cân, TikTok sẽ liên tục đẩy thêm những nội dung thân hình gầy nhom lên trang chủ, khiến người dùng có cảm giác chuẩn đẹp đó đang là xu thế bắt buộc phải theo.
Từ mong muốn giảm vài ký cho đẹp dáng, không ít cô gái trẻ dần rơi vào cuộc đua vô hình với chính chiếc cân và những khúc xương trên cơ thể mình. Họ không còn hỏi "mình có khỏe không?" mà chỉ chăm chăm nhìn xem xương quai xanh đã đủ sâu, đùi đã đủ nhỏ, bụng đã đủ lép hay chưa.
SkinnyTok vì thế không còn là một trend làm đẹp đơn thuần. Nó là lời nhắc đáng sợ rằng trong thời đại mạng xã hội, chỉ một hashtag cũng có thể biến nỗi tự ti ngoại hình thành cơn ám ảnh tập thể nơi cái đẹp được đo bằng mức độ gầy guộc đến trơ xương.