Tôi 26 tuổi, anh trai 28 tuổi. Cuộc sống gia đình tôi không dư dả nhưng bố mẹ luôn cố gắng cho hai anh em ăn học đầy đủ. Anh tôi học rất giỏi, kiếm được tiền. Anh em tôi không quá thân thiết vì anh đi xa nhà từ sớm. Dù vậy, tôi luôn tin tưởng và tự hào về anh.
Anh từng trải qua vài mối tình nhưng không đi đến đâu. Đến khi gần cưới, anh mới dẫn bạn gái về ra mắt gia đình. Tôi lúc đó đang đi học nên chưa có cơ hội gặp mặt. Nghe bố mẹ kể, chị khá vô tư, có phần vụng về, lại được gia đình chiều từ nhỏ nên không quen việc bếp núc. Sau này, anh lo toàn bộ chi phí để chị sang sống cùng bên đó, từ học hành đến sinh hoạt.
Trong khi đó, gia đình tôi lại gặp biến cố lớn, bố mẹ bị lừa tiền, nợ nần chồng chất. Tôi gom hết tiền tiết kiệm gửi về, còn anh gần như không có khả năng hỗ trợ vì phải lo cho cuộc sống của hai người bên kia. Điều khiến tôi buồn nhất là trong khoảng thời gian gia đình mình khó khăn như vậy, chị gần như không có một lời hỏi han hay động viên nào. Dù chưa chính thức là dâu nhưng cũng là người gắn bó với anh tôi, tôi vẫn mong chị có sự quan tâm nhất định.
Đến khi có dịp sang chỗ anh chị để phụ chuẩn bị đám cưới, tôi mới lần đầu gặp chị. Cũng từ đó, tôi bắt đầu có cái nhìn khác. Tôi là người đến chơi nhưng hầu như mọi việc trong nhà đều do tôi làm, từ nấu ăn đến dọn dẹp, còn chị khá thờ ơ. Bát đĩa để trong bồn, tôi không rửa thì cũng không thấy ai động đến. Tôi còn biết bình thường anh mình làm hết những việc đó. Chị chăm chút bản thân rất nhiều, từ quần áo, mỹ phẩm đến việc làm tóc. Tôi không có ý kiến gì về chuyện đó, nhưng trong hoàn cảnh gia đình tôi đang khó khăn, nhìn những điều ấy, bản thân không khỏi chạnh lòng.
Có lần, chị định về Việt Nam chơi, lên kế hoạch rất rôm rả, anh cũng định về, trong khi bố mẹ tôi vẫn chật vật vì nợ nần. Tôi nói với anh rằng thời điểm này không phù hợp để tiêu một khoản tiền lớn như vậy. Sau đó, anh quyết định không về nữa. Từ những chuyện đó, tôi dần mất thiện cảm với chị. Trong mắt tôi, chị sống khá vô tư, chưa thực sự nghĩ đến hoàn cảnh của gia đình tôi. Tôi không có thiện cảm với người yêu anh trai, không biết liệu sau này anh chị cưới nhau, tôi có khó hòa đồng và khó hợp với chị không nhỉ?
Tôi biết rằng chốn định cư là quan trọng và chỉ cá nhân mới có thể đưa ra quyết định sáng suốt. Tuy nhiên, tôi cũng muốn nhờ bạn đọc tư vấn thử về vấn đề của mình.
Cách đây hai năm, vợ chồng tôi mua một lô đất ở Đà Nẵng với giá 1,6 tỷ đồng. Lô đất này thoáng mát, rộng rãi, cách trung tâm khoảng 5 km (diện tích 110 m2). Chỗ này chưa bao giờ ngập, trong khi khu trung tâm vẫn ngập nhẹ. Hiện tại giá đã lên khoảng 3,2 tỷ đồng, tức tăng gấp đôi so với lúc tôi mua (tôi đã tìm hiểu kỹ giá hiện tại). Và tôi biết, với địa thế như vậy, giá còn có thể tăng nữa.
Khi mua, tôi vay ngân hàng 600 triệu đồng. Hiện tại còn nợ 480 triệu đồng. Ngoài ra, tôi nợ người thân 300 triệu đồng nhưng đã trả hết. Gia cảnh của tôi hiện tại như sau: thu nhập vợ chồng khoảng 15 triệu đồng mỗi người. Vợ chồng tôi có làm thêm nhưng thu nhập không ổn định, có tháng tổng cộng thêm được 2 triệu đồng, có tháng 6-8 triệu đồng, cũng có tháng không có đồng nào.
Tiền trọ bao gồm điện nước khoảng 4,8 triệu đồng mỗi tháng. Xăng xe của hai vợ chồng khoảng một triệu đồng mỗi tháng. Tiền trả gốc và lãi ngân hàng mỗi tháng là 7,8 triệu đồng. Con tôi hai tuổi, mới đi học nên chi phí tháng khoảng 4,2 triệu đồng. Ngoài ra hàng tháng còn gửi về cho ông bà 2 triệu đồng. Chi phí ăn uống của cả nhà, bỉm sữa, vaccine cho con vẫn chưa tính. Trước khi con đi học, vợ chồng tôi tích góp được nhiều hơn nhưng giờ mỗi tháng chỉ dư khoảng 8 triệu đồng.
Tôi đang dự tính ba phương án:
Phương án thứ nhất: vay thêm để xây nhà cấp bốn, nền móng sẵn để lên tầng. Theo dự tính của nhà thầu là khoảng 750 triệu đồng hoặc trọn gói 900 triệu đồng.
Phương án thứ hai: vay thêm 200 triệu đồng để xây nhà cấp bốn cơ bản, diện tích nhỏ, lợp mái tôn khoảng 350 triệu đồng. Sau này nếu muốn làm nhà thì đập đi làm mới.
Phương án thứ ba: bán đất để vào gần trung tâm hơn, khoảng 3 km, tìm mua nhà trong ngõ xe máy 2,5 m (diện tích đất khoảng 35 m2). Phương án này đỡ gánh nặng kinh tế hơn, nhanh trả hết nợ ngân hàng hơn và quan trọng là có khoản dư để sinh thêm em bé (chắc khoảng 4-5 năm nữa). Sau này có tiền thì bán đi để mua lô đất thoáng hơn.
Ngoài ra, công ty vợ tôi đang lao đao, có thể phá sản bất cứ lúc nào. Công ty tôi ổn định hơn. Mong bạn đọc nhiệt tình chia sẻ cảm nghĩ. Biết đâu có ý tưởng nào đó tuyệt vời để tôi đưa ra quyết định sáng suốt hơn. Trân trọng cảm ơn.
Tôi có chị đồng nghiệp cùng làm xuất nhập khẩu công ty cũ ở TP HCM từ năm 2021, chơi với nhau rất thân. Chị hay chia sẻ về gia đình, khoe có em gái song sinh bên Mỹ. Trước chị hay nhập hàng xách tay từ Mỹ về bán, thỉnh thoảng vài tháng lại mượn tôi 5-10 triệu đồng vì kẹt tiền làm thủ tục, bán online nên chị ít dùng chuyển khoản. Tôi vẫn cho mượn. Tới tháng 3 năm ngoái chị rủ tôi buôn hàng nhập cont gốm từ Ninh Bình xuất đi Mỹ, em gái chị bên Mỹ lo khách hàng, chị làm thủ tục và muốn tôi góp vốn, mọi tin nhắn có trên zalo và sao kê ngân hàng.
Chị hứa hẹn sau tháng rưỡi hàng sẽ sang Mỹ và trả lại tiền cho tôi. Tôi tin tưởng vì chơi thân rất lâu với chị. Thế nhưng từ tháng tư tới tháng sáu tới hạn chị không có tiền trả lại. Tôi tới nhà đòi gấp, chị hẹn trả sau vì bận đi Mỹ. Tháng 8 tôi tới nhà tìm thì chị vẫn ở Việt Nam. Tôi làm dữ, liền bị vợ chồng chị vu cáo, dùng thủ đoạn hù dọa, nói tôi vào nhà trộm của chị 5.200 USD để muốn xù tiền của tôi. Tôi nộp đơn ra công an nhưng không làm gì được chị vì thiếu hợp đồng và thỏa thuận mua bán. Tôi phải làm sao đây?
Tôi sinh ra và lớn lên trong gia đình cùng khổ, có người bố hiền nhưng vô tâm và rượu chè, cả đời không phải lo cho ai bất cứ điều gì. Bố cũng phải gánh chịu cảnh sống khó khăn với cơ thể không lành lặn, do sở thích cá nhân dẫn đến tai nạn cho đến lúc qua đời. Mẹ là người phụ nữ thông minh, xinh đẹp, không học thức nhưng có tầm nhìn về tương lai và luôn cố gắng lo cho con ở mức có thể. Tuổi thơ của anh chị em tôi lớn lên với tình trạng thường xuyên áo không lành, cơm không đủ no vì mẹ luôn phải lao động, xoay xở lo từng bữa ăn cho cả gia đình đông người, mọi chi phí sinh hoạt và tiền học cho các con.
Rồi thời gian thấm thoát trôi qua, chúng tôi lớn lên được học hành tử tế và có công việc ổn định. Tôi luôn biết trân trọng từng khoảnh khắc tình cảm bên gia đình, công ơn sinh thành của cha và sự tảo tần, định hướng tương lai của mẹ dành cho anh chị em tôi. Có lẽ từng trải qua cuộc sống khốn khó nên khi trưởng thành, có nguồn thu nhập dồi dào, tôi luôn quan tâm, chăm sóc cả về thể chất lẫn tinh thần cho những người thân yêu, người xung quanh mình.
Hơn nửa đời người tôi chợt nhận ra thực tế đến xé lòng, tình thân hay tình cảm gia đình không phải mình muốn và vun đắp là sẽ đong đầy yêu thương, bền vững. Lúc khốn khó thì mọi người lại gần gũi, thương yêu, quý mến, đỡ đần nhau... tình cảm đó thật trân quý biết bao. Đến lúc có điều kiện hơn, khấm khá hơn, con người ta lại ganh đua, đố kỵ, soi mói với cả sự thành công của người thân từng giúp đỡ, dìu dắt mình. Tôi luôn trăn trở vì sự kết nối không thành công của chính mình, với mong muốn gia đình luôn hòa hợp, gắn bó như từng có. Sự nghèo giàu, gần gũi xa cách, phải chăng không thể nào đồng hành? Vì sao thế?