Tôi 26 tuổi, anh trai 28 tuổi. Cuộc sống gia đình tôi không dư dả nhưng bố mẹ luôn cố gắng cho hai anh em ăn học đầy đủ. Anh tôi học rất giỏi, kiếm được tiền. Anh em tôi không quá thân thiết vì anh đi xa nhà từ sớm. Dù vậy, tôi luôn tin tưởng và tự hào về anh.
Anh từng trải qua vài mối tình nhưng không đi đến đâu. Đến khi gần cưới, anh mới dẫn bạn gái về ra mắt gia đình. Tôi lúc đó đang đi học nên chưa có cơ hội gặp mặt. Nghe bố mẹ kể, chị khá vô tư, có phần vụng về, lại được gia đình chiều từ nhỏ nên không quen việc bếp núc. Sau này, anh lo toàn bộ chi phí để chị sang sống cùng bên đó, từ học hành đến sinh hoạt.
Trong khi đó, gia đình tôi lại gặp biến cố lớn, bố mẹ bị lừa tiền, nợ nần chồng chất. Tôi gom hết tiền tiết kiệm gửi về, còn anh gần như không có khả năng hỗ trợ vì phải lo cho cuộc sống của hai người bên kia. Điều khiến tôi buồn nhất là trong khoảng thời gian gia đình mình khó khăn như vậy, chị gần như không có một lời hỏi han hay động viên nào. Dù chưa chính thức là dâu nhưng cũng là người gắn bó với anh tôi, tôi vẫn mong chị có sự quan tâm nhất định.
Đến khi có dịp sang chỗ anh chị để phụ chuẩn bị đám cưới, tôi mới lần đầu gặp chị. Cũng từ đó, tôi bắt đầu có cái nhìn khác. Tôi là người đến chơi nhưng hầu như mọi việc trong nhà đều do tôi làm, từ nấu ăn đến dọn dẹp, còn chị khá thờ ơ. Bát đĩa để trong bồn, tôi không rửa thì cũng không thấy ai động đến. Tôi còn biết bình thường anh mình làm hết những việc đó. Chị chăm chút bản thân rất nhiều, từ quần áo, mỹ phẩm đến việc làm tóc. Tôi không có ý kiến gì về chuyện đó, nhưng trong hoàn cảnh gia đình tôi đang khó khăn, nhìn những điều ấy, bản thân không khỏi chạnh lòng.
Có lần, chị định về Việt Nam chơi, lên kế hoạch rất rôm rả, anh cũng định về, trong khi bố mẹ tôi vẫn chật vật vì nợ nần. Tôi nói với anh rằng thời điểm này không phù hợp để tiêu một khoản tiền lớn như vậy. Sau đó, anh quyết định không về nữa. Từ những chuyện đó, tôi dần mất thiện cảm với chị. Trong mắt tôi, chị sống khá vô tư, chưa thực sự nghĩ đến hoàn cảnh của gia đình tôi. Tôi không có thiện cảm với người yêu anh trai, không biết liệu sau này anh chị cưới nhau, tôi có khó hòa đồng và khó hợp với chị không nhỉ?
Tôi là nữ, 29 tuổi, đang làm tiếp viên hàng không cho một hãng nước ngoài, mức thu nhập được coi là ổn định. Tôi làm công việc này gần 3 năm. Trong một hai năm đầu, tôi khá yêu thích và hài lòng, muốn gắn bó lâu dài. Một năm gần đây, tôi gần như không có động lực làm việc như trước. Lý do, tiếp viên hàng không là công việc lặp lại, không tư duy nhiều nên tôi cảm thấy kiến thức và khả năng tư duy của mình bị thui chột rất nhiều.
Một phần tôi cảm thấy chính sách của công ty chưa thỏa đáng và sức khỏe của mình về lâu dài sẽ không đáp ứng được công việc. Phúc lợi và lương khá ổn so với mặt bằng công việc chung ở Việt Nam nhưng tôi không muốn phải tiếp tục công việc này nữa, thấy stress khi khách cứ hỏi liên tục, phải giả lả trước mặt mọi người, trong khi bản thân chỉ muốn yên lặng, không muốn giao tiếp quá nhiều với đồng nghiệp sau khi kết thúc công việc hay tham gia nói những chuyện phiếm.
Tôi cũng có một nỗi sợ là bản thân đã ra khỏi thị trường lao động chung gần 3 năm, không cập nhật nhiều về kỹ năng sẽ không thể nào tìm được công việc với mức lương như vậy. Trước đó tôi tốt nghiệp đại học, làm việc văn phòng gần hai năm, để tiến xa hơn ở công việc đó tôi nghĩ bản thân không quá hứng thú.
Tôi thật sự rất khổ sở vì không yêu thích công việc hiện tại nữa, lại chưa đủ khả năng và dũng khí để bước ra ngoài tìm cơ hội mới. Tôi không biết phải làm sao để tìm ra hướng đi cho cuộc đời mình. Tôi buồn và stress rất nhiều, gần như không còn động lực để làm công việc này nữa mà vẫn cần tiền để tự lo cho bản thân. Mong được các anh chị chia sẻ cùng, chân thành cảm ơn.
Đầu tháng ba năm nay, tôi rút tiền tiết kiệm ra mua năm lượng vàng tại thời điểm giá hơn 17 triệu một lượng. Sau ba tháng, giá vàng hạ, tôi đã lỗ hơn 200 triệu, rất thấy xót ruột vì vợ chồng tôi đều làm công nhân kiếm tiền khá cực và tiết kiệm mới có. Mấy ngày hôm nay các ngân hàng gửi chào gói tiết kiệm lên gần 9% một năm, tôi lại trăn trở hơn. Giá như không mua vàng, giờ tôi vẫn giữ được y nguyên số vốn và hàng tháng có thêm hơn 6 triệu tiền lãi gửi ngân hàng đủ để cả gia đình tôi ăn uống chi phí điện nước.
Giá vàng tiếp tục hạ khiến việc đầu tư của tôi bị lỗ kép hai đầu. Vợ chồng tôi nhẩm tính nếu giá vàng tiếp tục hạ hoặc giữ nguyên mức hiện tại thì bán vàng đi gửi tiết kiệm, một năm cũng cho lời được mấy chục triệu tiền lãi ngân hàng còn hơn là ôm số vàng nằm im đó. Theo các bạn nên tiếp tục giữ vàng chờ tăng giá hay bán lỗ gửi ngân hàng lấy lãi. Tính tôi tiết kiệm chắt bóp kiểu kiến tha lâu đầy tổ nên rất mong nhận được ý kiến. Xin cảm ơn.
Tôi 35 tuổi, vợ 34 tuổi, đều làm việc tại Đồng Nai, có hai bé. Thu nhập của hai vợ chồng khoảng 33 triệu đồng mỗi tháng. Gia đình vẫn đang ở nhà thuê, tiền nhà và điện nước khoảng 3,5 triệu đồng mỗi tháng. Ngoài ra còn tiền học, tiền sữa cho các con và chi phí sinh hoạt gia đình. Bé lớn chuẩn bị vào lớp một, bé nhỏ 3 tuổi vẫn còn nhiều khoản phải lo. Tổng chi phí mỗi tháng khá nhiều nên dù hai vợ chồng cố gắng tiết kiệm cũng không dư được bao nhiêu. Sau nhiều năm đi làm, vợ chồng tôi tích góp được khoảng 600 triệu đồng.
Gần đây, tôi suy nghĩ rất nhiều về chuyện có nên tiếp tục ở lại Đồng Nai làm thêm vài năm nữa hay đưa cả gia đình về quê. Ở quê hiện chỉ còn bố mẹ tôi đã lớn tuổi và đang làm nông. Gia đình có đất rừng và đất ruộng khá nhiều. Rừng đang trồng tràm, ruộng thì đến mùa vụ mới làm. Tôi có suy nghĩ muốn về quê vừa phụ giúp bố mẹ vừa làm nông, đồng thời phát triển thêm hướng mới như sáng tạo nội dung về cuộc sống nông thôn, rừng núi, làm video chia sẻ cuộc sống quê và bán những sản phẩm từ rừng, nông sản địa phương.
Một phần tôi muốn con cái được gần ông bà, có tuổi thơ gắn với thiên nhiên. Bản thân tôi cũng muốn có cuộc sống bớt áp lực hơn, không phải mãi cảnh đi làm thuê, thuê nhà nơi xa. Nhưng thật sự tôi cũng còn nhiều băn khoăn. Ở tuổi 35, bỏ công việc ổn định để bắt đầu một hướng đi mới không dễ. Hai con còn nhỏ, tương lai học hành còn dài. Về quê thì có nhà cửa, đất đai nhưng thu nhập ban đầu chắc chắn chưa ổn định.
Theo mọi người, trong hoàn cảnh của tôi nên tiếp tục cố gắng làm thêm vài năm nữa, tích lũy thêm rồi hãy về quê? Hay mạnh dạn về sớm để xây dựng cuộc sống mới khi tôi còn sức khỏe và bố mẹ vẫn còn có thể hỗ trợ? Rất mong nhận được chia sẻ từ những anh chị từng "bỏ phố về quê" hoặc từng đứng trước lựa chọn giống tôi.