Tôi là nữ, 29 tuổi, đang làm tiếp viên hàng không cho một hãng nước ngoài, mức thu nhập được coi là ổn định. Tôi làm công việc này gần 3 năm. Trong một hai năm đầu, tôi khá yêu thích và hài lòng, muốn gắn bó lâu dài. Một năm gần đây, tôi gần như không có động lực làm việc như trước. Lý do, tiếp viên hàng không là công việc lặp lại, không tư duy nhiều nên tôi cảm thấy kiến thức và khả năng tư duy của mình bị thui chột rất nhiều.
Một phần tôi cảm thấy chính sách của công ty chưa thỏa đáng và sức khỏe của mình về lâu dài sẽ không đáp ứng được công việc. Phúc lợi và lương khá ổn so với mặt bằng công việc chung ở Việt Nam nhưng tôi không muốn phải tiếp tục công việc này nữa, thấy stress khi khách cứ hỏi liên tục, phải giả lả trước mặt mọi người, trong khi bản thân chỉ muốn yên lặng, không muốn giao tiếp quá nhiều với đồng nghiệp sau khi kết thúc công việc hay tham gia nói những chuyện phiếm.
Tôi cũng có một nỗi sợ là bản thân đã ra khỏi thị trường lao động chung gần 3 năm, không cập nhật nhiều về kỹ năng sẽ không thể nào tìm được công việc với mức lương như vậy. Trước đó tôi tốt nghiệp đại học, làm việc văn phòng gần hai năm, để tiến xa hơn ở công việc đó tôi nghĩ bản thân không quá hứng thú.
Tôi thật sự rất khổ sở vì không yêu thích công việc hiện tại nữa, lại chưa đủ khả năng và dũng khí để bước ra ngoài tìm cơ hội mới. Tôi không biết phải làm sao để tìm ra hướng đi cho cuộc đời mình. Tôi buồn và stress rất nhiều, gần như không còn động lực để làm công việc này nữa mà vẫn cần tiền để tự lo cho bản thân. Mong được các anh chị chia sẻ cùng, chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 26 tuổi, anh trai 28 tuổi. Cuộc sống gia đình tôi không dư dả nhưng bố mẹ luôn cố gắng cho hai anh em ăn học đầy đủ. Anh tôi học rất giỏi, kiếm được tiền. Anh em tôi không quá thân thiết vì anh đi xa nhà từ sớm. Dù vậy, tôi luôn tin tưởng và tự hào về anh.
Anh từng trải qua vài mối tình nhưng không đi đến đâu. Đến khi gần cưới, anh mới dẫn bạn gái về ra mắt gia đình. Tôi lúc đó đang đi học nên chưa có cơ hội gặp mặt. Nghe bố mẹ kể, chị khá vô tư, có phần vụng về, lại được gia đình chiều từ nhỏ nên không quen việc bếp núc. Sau này, anh lo toàn bộ chi phí để chị sang sống cùng bên đó, từ học hành đến sinh hoạt.
Trong khi đó, gia đình tôi lại gặp biến cố lớn, bố mẹ bị lừa tiền, nợ nần chồng chất. Tôi gom hết tiền tiết kiệm gửi về, còn anh gần như không có khả năng hỗ trợ vì phải lo cho cuộc sống của hai người bên kia. Điều khiến tôi buồn nhất là trong khoảng thời gian gia đình mình khó khăn như vậy, chị gần như không có một lời hỏi han hay động viên nào. Dù chưa chính thức là dâu nhưng cũng là người gắn bó với anh tôi, tôi vẫn mong chị có sự quan tâm nhất định.
Đến khi có dịp sang chỗ anh chị để phụ chuẩn bị đám cưới, tôi mới lần đầu gặp chị. Cũng từ đó, tôi bắt đầu có cái nhìn khác. Tôi là người đến chơi nhưng hầu như mọi việc trong nhà đều do tôi làm, từ nấu ăn đến dọn dẹp, còn chị khá thờ ơ. Bát đĩa để trong bồn, tôi không rửa thì cũng không thấy ai động đến. Tôi còn biết bình thường anh mình làm hết những việc đó. Chị chăm chút bản thân rất nhiều, từ quần áo, mỹ phẩm đến việc làm tóc. Tôi không có ý kiến gì về chuyện đó, nhưng trong hoàn cảnh gia đình tôi đang khó khăn, nhìn những điều ấy, bản thân không khỏi chạnh lòng.
Có lần, chị định về Việt Nam chơi, lên kế hoạch rất rôm rả, anh cũng định về, trong khi bố mẹ tôi vẫn chật vật vì nợ nần. Tôi nói với anh rằng thời điểm này không phù hợp để tiêu một khoản tiền lớn như vậy. Sau đó, anh quyết định không về nữa. Từ những chuyện đó, tôi dần mất thiện cảm với chị. Trong mắt tôi, chị sống khá vô tư, chưa thực sự nghĩ đến hoàn cảnh của gia đình tôi. Tôi không có thiện cảm với người yêu anh trai, không biết liệu sau này anh chị cưới nhau, tôi có khó hòa đồng và khó hợp với chị không nhỉ?
.
Hồng Hà

Hôm nay, sau khi hoàn tất các thủ tục cho tiệc cưới, mình viết thư này gửi đến chuyên mục nhằm chia sẻ tin vui cùng độc giả, mong rằng câu chuyện của hai vợ chồng có thể thắp lên ngọn lửa hy vọng về tình yêu chân thành, nhẹ nhàng cho những người đang tìm mảnh ghép còn lại trên Hẹn hò VnExpress.
Vợ chồng tôi đều 38 tuổi, độc thân nhiều năm vì bận rộn công việc cũng như duyên lành chưa đến. Khoảng một năm trước tôi gửi thư cho anh trong chuyến xe từ quê lên Sài Gòn, sau đám cúng thất của người thân yêu nhất. Trời mưa, ngồi trên xe cùng với nỗi đau mất mát người thân yêu khiến tôi hết sức cô đơn, rồi vô tình đọc mục Tâm sự - Hẹn hò và đọc bài viết ngắn gọn, súc tích nhẹ nhàng này: "Tìm cô gái truyền thống, hoạt bát".
Tôi có cảm giác đây là người mà mình có thể tin cậy, vì thế gửi thư chia sẻ tâm trạng lúc đó. Tôi nhận được hồi âm, anh chia buồn cũng hết sức nhẹ nhàng, tự nhiên. Mail đi mail lại khá nhiều rồi chúng tôi mới xin zalo nhắn tin và gặp nhau. Trước khi gặp, anh nói anh bình thường lắm, cách sống đơn giản từ bề ngoài đến xe cộ. Cũng vừa hay tôi sống nhẹ nhàng, đơn giản. Cả hai hẹn nhau ở quán cà phê đẹp, bình yên, có rất nhiều hoa lúc 19h, thế mà đều đến lúc 1h30, cùng lúc bước vào cửa quán (không hẹn mà cả hai đều sợ trễ giờ, người kia đợi nên đến sớm). Theo lời anh nói là nhiều mail gửi nhưng anh chỉ trả lời một email của tôi và gặp lần đầu đã trúng tiếng sét ái tình.
Chúng tôi từ từ tìm hiểu, cảm thấy thật phù hợp, cả hai đều cư xử tôn trọng, chân thành, san sẻ và có điều gì chưa hài lòng hay cần đối phương thay đổi đều trao đổi thẳng thắn với nhau. Trước đây do công việc của tôi rất bận, ít có thời gian đi chơi, ngắm phố phường. Thế nhưng từ khi yêu nhau, anh hay chở đi tập thể dục, dạo mát công viên, đi bộ vận động. Anh tự tay chăm sóc chậu hoa tặng vì biết tôi thích cây xanh, thích hoa. Gia đình hai bên có quà quê gửi lên đều mang chia sẻ cho nhau, mọi thứ nhẹ nhàng, giản đơn như vậy. Gia đình hai bên đều mong chờ và ra sức vun vén ngày hai đứa thành đôi vì cả hai khá lớn tuổi.
Cảm ơn vì sự chân thành, quan tâm gần một năm qua. Mình cùng nhau nắm tay, san sẻ con đường hôn nhân phía trước với sự thấu hiểu, đồng cảm, trân trọng nhau, anh nhé. Cảm ơn quý độc giả và mong sẽ có nhiều mối duyên lành đến với mọi người.
Tin Gốc: Vnexpress

Bốn năm trước, khi vừa ly hôn chồng cũng là lúc tôi rơi vào khủng hoảng tài chính vì thua lỗ trong đầu tư chứng khoán, mất toàn bộ số tiền tích góp suốt nhiều năm. Gánh nặng trách nhiệm với ba đứa con nhỏ khiến tôi chìm vào trạng thái trầm cảm kéo dài. Trong những ngày cô đơn nhất, tôi tìm đến một ứng dụng hẹn hò và gặp anh, người đàn ông Thụy Điển hơn tôi một tuổi, đang làm y tá tại một bệnh viện ở Stockholm. Khi đó, anh trong một cuộc hôn nhân bế tắc với người vợ đã phản bội mình. Cuộc đời anh cũng nhiều mất mát: mẹ mất vì bệnh hiểm nghèo khi anh vừa chào đời, bố qua đời khi anh chưa tròn 18 tuổi, không có anh chị em ruột, anh cũng điều trị trầm cảm.
Chúng tôi đến với nhau như hai con người đồng cảnh ngộ. Những cuộc trò chuyện kéo dài đến 3-4 giờ sáng mỗi đêm khiến chúng tôi cảm thấy như thấu hiểu và đồng điệu với nhau một cách kỳ lạ. Chỉ sau 8 ngày, cả hai đã có cảm giác như đọc được suy nghĩ của nhau, rồi chúng tôi nói lời yêu. Sau hơn một tháng, anh xin nghỉ phép bay sang Việt Nam gặp tôi. Tôi đã đếm từng ngày chờ đợi nhưng cuộc gặp ấy đã không thể diễn ra như kế hoạch cách đây 3 năm. Anh không vượt qua được rào cản tâm lý khi vẫn chưa chính thức ly hôn, còn tôi có ba con nhỏ ở Việt Nam.
Áp lực khiến anh rơi vào trầm cảm lần nữa và cắt đứt mọi liên lạc với tôi. Suốt hơn một năm sau đó, chúng tôi không liên lạc. Tôi không mở lòng với ai, chỉ tập trung làm việc và chăm sóc con cái. Cho đến một ngày, anh nhắn tin trở lại, báo rằng đã chính thức ly hôn. Trái tim tôi như được hồi sinh. Chúng tôi kết nối lại, trò chuyện mỗi ngày như chưa từng có khoảng cách. Khi đó, anh bận vừa làm y tá, vừa theo học ngành IT, đồng thời một mình nuôi con trai nhỏ. Tôi quyết định xin visa sang Thụy Điển gặp anh, dù biết đó là một hành trình vô cùng khó khăn. Chúng tôi chưa từng gặp nhau trước đó, tôi chưa từng đi châu Âu, cũng không có nhiều ràng buộc tài chính để chứng minh với đại sứ quán.
Bằng tình yêu và sự đồng hành của anh trong việc chuẩn bị giấy tờ bảo lãnh, điều kỳ diệu đã xảy ra, tôi được cấp visa. Tôi vỡ òa trong hạnh phúc và háo hức chuẩn bị cho chuyến đi. Cuối cùng chúng tôi cũng gặp và có vài tuần sống bên nhau tại Thụy Điển. Dù có những khác biệt về ngôn ngữ, văn hóa và ẩm thực, đặc biệt là con trai anh chưa quen với món ăn Việt và không thể giao tiếp với tôi bằng tiếng Anh, chúng tôi vẫn cố gắng thích nghi. Tôi nấu ăn mỗi ngày, còn anh phụ giúp và học cách làm các món Việt như nem rán, phồng tôm, các món cuốn, thậm chí cả phở. Anh rất thích và dần "nghiện" đồ ăn Việt. Anh là người hiền lành, thông minh nhưng cũng rất nhạy cảm. Anh hay khóc khi cảm thấy tủi thân.
Đã nhiều lần tôi lau nước mắt cho anh, đặc biệt là đêm trước khi tôi trở về Việt Nam. Anh không ngủ, nằm suốt đêm khóc vì không muốn xa tôi. Anh sợ phải quay lại cuộc sống cô đơn và mong tôi ở lại, nhưng visa của tôi đã hết hạn, tôi buộc phải rời đi. Khoảnh khắc chia tay ở sân bay, chúng tôi ôm nhau suốt 30 phút trong nước mắt, hứa với nhau sẽ sớm gặp lại. Anh quay lưng rời đi, một tay lau nước mắt mà không dám ngoảnh lại, còn tôi đứng đó nhìn theo bóng anh xa dần. Sau khi tôi về nước, chúng tôi vẫn liên lạc mỗi ngày. Dù bận học, bận làm và chăm con, anh vẫn luôn dành thời gian nhắn cho tôi những tin nhắn dài kể về ngày của mình. Tôi tin rằng anh chính là người tôi tìm kiếm.
Chúng tôi cùng nhau lên kế hoạch cho lần gặp tiếp theo sau khi anh tốt nghiệp, mơ về một tương lai và mái ấm chung. Rồi biến cố xảy ra, một ngày, tôi nhận tin anh bị đột quỵ khi đang làm việc và phải cấp cứu trong bệnh viện. Anh nằm viện một tuần, sau đó về nhà theo dõi thêm cả tháng, không ai bên cạnh chăm sóc. Sức khỏe suy yếu, tài chính khó khăn với chi phí sống đắt đỏ ở Stockholm khiến anh rơi vào trầm cảm nặng hơn. Tin nhắn của anh thưa dần. Từ thói quen trò chuyện mỗi ngày, giờ đây 2-3 ngày anh mới trả lời. Tôi buồn và trách anh thiếu quan tâm.
Sau vài ngày im lặng, anh nói rằng cuộc sống hiện tại quá tải, vừa bệnh tật vừa lo công việc, học hành và con cái khiến anh gần như không còn thời gian để thở. Anh mong tôi hiểu và thông cảm. Tôi im lặng, chỉ đăng một dòng trạng thái buồn: "Nhớ anh đến quặn lòng". Anh đã xem, ngay đêm đó anh nói cần thời gian để tự giải quyết vấn đề của mình. Anh không muốn làm tôi buồn hay kéo tôi vào cuộc sống hỗn loạn của anh, tin rằng dừng lại là cách tốt nhất để tôi có thể tìm được người khác mang lại hạnh phúc cho tôi. Rồi anh lại chặn mọi liên lạc.
Đã 6 tháng trôi qua, tôi vẫn không thể quên được anh, mối tình xuyên biên giới kéo dài hơn 3 năm. Tôi biết chúng tôi rời xa không phải vì sự phản bội hay không còn yêu mà vì hoàn cảnh. Tháng này anh sẽ tốt nghiệp đại học. Tôi vẫn tự hỏi: liệu mình có nên tiếp tục chờ đợi anh?
Tin Gốc: Vnexpress

