Tây Ban Nha khẳng định vị thế nhà vô địch World Cup 2026 bằng màn trình diễn vượt trội trước Argentina tại sân vận động New York New Jersey (Mỹ) vào rạng sáng 20/7 (giờ Việt Nam). Bên cạnh bàn thắng quyết định của Ferran Torres trong hiệp phụ mang về chiến thắng 1-0, La Roja còn tạo nên hàng loạt cột mốc ấn tượng, nổi bật là việc khiến Argentina trở thành đội tuyển đầu tiên trong lịch sử không có nổi một cú sút trong 90 phút của trận chung kết World Cup, qua đó khép lại giải đấu với hàng loạt kỷ lục đáng nhớ.
Dưới đây là những thống kê nổi bật sau trận chung kết World Cup 2026 giữa Tây Ban Nha và Argentina:
Tây Ban Nha giành chức vô địch World Cup thứ hai trong lịch sử, sau lần đăng quang năm 2010. Điều đó đồng nghĩa với việc 7 trong 8 quốc gia từng vô địch World Cup đều đã có ít nhất hai danh hiệu, ngoại trừ Anh (1 lần).
Đội tuyển Tây Ban Nha chỉ để thủng lưới một bàn trong 8 trận tại World Cup 2026, thành tích phòng ngự tốt nhất từng được ghi nhận đối với một nhà vô địch World Cup.
Đội bóng của HLV Luis de la Fuente hiện bất bại 38 trận liên tiếp trên mọi đấu trường, chuỗi trận dài nhất trong lịch sử đối với bất kỳ đội tuyển quốc gia nào thuộc châu Âu hoặc Nam Mỹ.
Argentina về nhì World Cup lần thứ 4 (1930, 1990, 2014 và 2026), cân bằng kỷ lục số lần giành ngôi á quân của Đức.
Tây Ban Nha mở màn World Cup 2026 bằng trận hòa 0-0 trước Cabo Verde. Đây là kỳ World Cup thứ hai liên tiếp nhà vô địch không thắng trận ra quân, sau Argentina năm 2022 (thua Saudi Arabia 1-2). Trong 21 kỳ World Cup trước đó, điều này chỉ xảy ra ba lần.
Ferran Torres trở thành cầu thủ dự bị thứ hai trong lịch sử ghi bàn thắng quyết định ở một trận chung kết World Cup, sau Mario Gotze (Đức, năm 2014), và trùng hợp đều là trước Argentina.
Argentina trở thành đội tuyển đầu tiên trong lịch sử World Cup không tung ra nổi cú sút nào trong 90 phút của một trận chung kết. Pha dứt điểm đầu tiên của họ chỉ đến ở phút 117 do Lionel Messi thực hiện (bị chặn). Sau đó họ cũng chỉ có thêm một pha dứt điểm vọt xà.
Enzo Fernandez là cầu thủ thứ 6 bị truất quyền thi đấu trong một trận chung kết World Cup. Đáng chú ý, 3 trong 6 thẻ đỏ thuộc về các cầu thủ Argentina (Pedro Monzon, Gustavo Dezotti năm 1990 và Enzo Fernandez năm 2026).
Thủ môn Emiliano Martínez thực hiện 11 pha cứu thua, nhiều nhất đối với một thủ môn trong một trận chung kết World Cup kể từ khi dữ liệu được ghi nhận từ năm 1966.
Lionel Messi trở thành cầu thủ thứ hai trong lịch sử góp mặt ở ba trận chung kết World Cup (2014, 2022, 2026), sau Cafu (Brazil). Ở tuổi 39 năm 25 ngày, Messi cũng là cầu thủ lớn tuổi thứ hai từng đá chung kết World Cup, chỉ sau Dino Zoff (40 tuổi 133 ngày).
Hiệp một chỉ có 3 cú sút, đều thuộc về Tây Ban Nha. Đây là số cú sút ít nhất trong hiệp một của một trận chung kết World Cup kể từ năm 1966, đồng thời là lần đầu Argentina không có cú sút nào trong 45 phút đầu.
Kể từ năm 1966, chỉ có ba trường hợp một cầu thủ thực hiện hơn 100 đường chuyền trong một trận chung kết World Cup. Riêng trận đấu này đã có hai cầu thủ Tây Ban Nha đạt cột mốc đó: Pau Cubarsi (121 đường chuyền) và Rodri (101). Người còn lại là Dunga (Brazil, 130 đường chuyền năm 1994).
5 trong 6 trận chung kết World Cup gần nhất phải bước vào hiệp phụ, nhiều hơn toàn bộ 17 kỳ World Cup đầu tiên cộng lại (4 trận, tính cả trận Uruguay – Brazil năm 1950).
Nico Gonzalez trở thành cầu thủ thứ 5 trong lịch sử đá chính một trận chung kết World Cup ở ngay lần đầu được xếp đá chính tại giải đấu, sau Gyula Polgar (Hungary, 1938), Jiri Tichy (Tiệp Khắc, 1962), Gustavo Dezotti (Argentina, 1990) và Christoph Kramer (Đức, 2014).
Ở tuổi 19 năm 6 ngày, Lamine Yamal trở thành cầu thủ trẻ thứ ba từng thi đấu trong một trận chung kết World Cup, sau Pele (17 tuổi 249 ngày, năm 1958) và Giuseppe Bergomi (18 tuổi 201 ngày, năm 1982). Cùng với Pau Cubarsi (19 tuổi 178 ngày), Tây Ban Nha là đội đầu tiên trong lịch sử có hai cầu thủ trẻ đá chính ở một trận chung kết World Cup.
Với độ tuổi trung bình 30 năm 101 ngày, đội hình xuất phát của Argentina là đội hình lớn tuổi thứ hai trong lịch sử các trận chung kết World Cup, chỉ sau Brazil ở chung kết năm 1962 (30 năm 216 ngày).
Tờ Bola của Indonesia đã nhắc tên Campuchia như một đối thủ tiềm tàng, khi phân tích danh sách tập trung của đội bóng này chuẩn bị cho AFF Cup 2026, với danh sách cầu thủ nhập tịch hùng hậu.
Trước đó, Campuchia công bố đội hình nhập tịch hùng hậu cho AFF Cup 2026, trong đó có thể liệt kê Yudai Ogawa, Alisher Mirzaev và Abdel Kader Coulibaly. Trong số này Alisher Mirzaev và Yudai Ogawa chơi ở vị trí tiền vệ trung tâm.
Yudai Ogawa hiện đang thi đấu cho CLB Dangkor Senchey của Campuchia. Cầu thủ sinh ra tại Kawasaki, Kanagawa (Nhật Bản) này đã có 18 lần khoác áo đội tuyển quốc gia Campuchia và ghi được 2 bàn thắng.
Alisher Mirzaev, đến từ Uzbekistan, hiện đang chơi cho CLB Kompong Dewa của Campuchia. Cầu thủ 30 tuổi này chỉ mới có một lần khoác áo đội tuyển Campuchia. Còn Abdel Kader Coulibaly đến từ Bờ Biển Ngà chơi ở vị trí tiền đạo và chưa tìm được CLB mới.
Trước đó, Campuchia từng triệu tập một số cầu thủ nhập tịch khác như Hikaru Mizuno, Mohammed Faeez, Coulibaly Abdel Kader, Rafael Andres Nieto Rondon và Takaki Ose…
Chuẩn bị cho AFF Cup 2026, đội tuyển Campuchia đã có 2 trận giao hữu trong kỳ FIFA Days tháng 6, nơi HLV Koji Gyotoku ra mắt tiền vệ trung tâm Alisher Mirzaev từng khoác áo U.16 Uzbekistan trước khi chuyển sang chơi cho Campuchia.
Tại đợt giao hữu này, Campuchia đã có 2 chiến thắng 2-0 trước Hồng Kông và 4-0 trước Bhutan, chứng kiến Yudai Ogawa ghi bàn trong cả 2 trận đấu trong khi Kader Coulibaly đóng góp 1 bàn thắng.
Tại vòng bảng AFF Cup 2026, đội tuyển Campuchia nằm ở bảng A cùng Việt Nam, Indonesia, Singapore và đội thắng trong trận play-off. Camuchia chính là đối thủ cuối cùng của đội tuyển Việt Nam tại vòng bảng, trận đấu sẽ diễn ra trên sân Mỹ Đình ngày 7.8.
Đội tuyển Việt Nam đang có thành tích đối đầu hoàn toàn vượt trội Campuchia, khi toàn thắng trong 6 lần đối đầu kể từ năm 2016, với tổng tỷ số là 18-3.
Trong chiến thắng 3-0 của đội tuyển Brazil trước Scotland ở lượt cuối bảng C World Cup 2026 (25.5), máy quay truyền hình ghi lại khoảnh khắc Davide Ancelotti - trợ lý HLV và là con trai của HLV Carlo Ancelotti - liếc nhìn Neymar rồi lắc đầu đúng lúc tiền đạo 34 tuổi chuẩn bị vào sân từ băng ghế dự bị.
Đoạn video chỉ kéo dài vài giây nhưng nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội Brazil. Nhiều tài khoản có lượng theo dõi lớn cho rằng Davide Ancelotti không đồng tình với quyết định tung Neymar vào sân của cha mình, qua đó làm dấy lên tranh cãi dữ dội về vai trò của ngôi sao số 10 trong đội tuyển Brazil.
Làn sóng chỉ trích nhanh chóng hướng về Davide Ancelotti, kéo theo cả gia đình ông bị chỉ trích cũng như nhận rất nhiều lời lẽ lăng mạ. Ngay lập tức, vợ của ông Davide Ancelotti, Ana Galocha đã phải lên tiếng giải thích.
"Các bạn có biết rằng mình đang hiểu sai hoàn toàn một hình ảnh, điều không hề liên quan đến thực tế? Chỉ vì vậy mà từ sáng đến giờ tôi đã phải nhận vô số lời lăng mạ. Chúng tôi là những người đầu tiên mong Brazil chiến thắng", Ana Galocha viết trên Instagram.
Theo cô, đoạn video đã bị diễn giải theo hướng hoàn toàn khác với những gì thực sự xảy ra trên băng ghế huấn luyện.
Đáng chú ý, cuộc điều tra sau đó của tờ Globo đã phần nào làm sáng tỏ sự việc. Theo nguồn tin này, cái lắc đầu của Davide Ancelotti không nhằm phản đối việc Neymar được tung vào sân như nhiều người suy diễn.
Thực tế, đó chỉ là một phần trong cuộc trao đổi giữa Davide Ancelotti với trợ lý Paul Clement. Việc Davide Ancelotti vừa quay đầu nhìn Neymar vừa lắc đầu diễn ra gần như cùng thời điểm nên tạo cảm giác hai hành động có liên quan.
Ở một góc quay khác, Davide Ancelotti còn chủ động đứng dậy trao đổi trực tiếp với Neymar trước khi tiền đạo này vào sân thi đấu, qua đó cho thấy giữa hai người không hề tồn tại mâu thuẫn như những đồn đoán trên mạng xã hội.
Dù vậy, vụ việc vẫn phản ánh sức nóng của câu chuyện Neymar tại World Cup 2026. Việc cựu ngôi sao Barcelona và PSG trở lại đội tuyển vốn đã gây nhiều tranh cãi trong dư luận Brazil.
Trước đó, HLV Carlo Ancelotti từng không triệu tập Neymar trong gần một năm do lo ngại về phong độ, thể trạng và tiền sử chấn thương của tiền đạo kỳ cựu. Chỉ đến trước World Cup 2026, chiến lược gia người Ý mới quyết định trao cơ hội trở lại cho cầu thủ 34 tuổi.
Chiến thắng trước Scotland giúp Brazil tiếp tục duy trì phong độ ấn tượng tại World Cup 2026. Thầy trò HLV Ancelotti có 7 điểm sau 3 trận, vào vòng 32 đội với ngôi đầu. Tuy nhiên, với nhiều CĐV xứ Samba, khoảnh khắc đáng nhớ nhất chính là màn tái xuất của Neymar sau 981 ngày vắng bóng ở đội tuyển quốc gia.
Sau trận, tiền đạo 34 tuổi không giấu được cảm xúc khi chia sẻ ngắn gọn: "Đó là một khoảnh khắc tuyệt vời! Một khoảnh khắc tuyệt vời, 100%! Xin cảm ơn”.
Sabastian Sawe từng nghĩ rằng những người ở hãng adidas đang trêu đùa anh. Chiếc hộp đựng đôi giày anh sắp ra mắt tại London, Anh nhẹ đến mức anh tưởng nó rỗng không. Mỗi chiếc nặng chưa đầy 100 gram. Một tấm sợi carbon ẩn hiện. Lớp bọt đệm nhẹ như không khí.
Chỉ có duy nhất một VĐV marathon từng "bay" trên đôi chân nhẹ hơn thế. Đó là Abebe Bikila, huyền thoại người Ethiopia với đôi chân trần đã giành HC vàng Olympic 1960. Khi ấy, Bikila đã chạy với những vết chai sạn trên sỏi đá, băng qua những con phố lát đá sanpietrini (một loại đá cuội) của thành Rome, Italy để thiết lập kỷ lục thế giới 2 giờ 15 phút 16 giây.
Vào thời đại của những huyền thoại đó, ranh giới của hiệu suất được định đoạt bởi tài năng, sức chịu đựng và ý chí sắt đá. Đó là yếu tố con người khiến tất cả phải ngỡ ngàng và cảm phục khi đọc về những người hùng có khả năng chạy bền bỉ và tốc độ, những VĐV gầy gò, chỉ có gân cốt và một trái tim rực cháy.
Gần 7 thập kỷ sau, có thể nói con người đã lại "đặt chân lên Mặt Trăng". Trí tưởng tượng và khát vọng giờ đây được thắp sáng bởi điều kỳ diệu của công nghệ giày dép, những tiến bộ trong nghiên cứu, và hiểu biết sâu sắc hơn về trao đổi chất và dinh dưỡng.
Có những con số biết nói. Đôi giày chỉ nặng vỏn vẹn 96 gram mỗi chiếc. Lượng carbohydrate tiêu thụ lên tới 115 gram mỗi giờ, đựng trong những chai nhỏ chứa hỗn hợp đường fructose-glucose tỷ lệ 1:0.8. Các VĐV marathon nhận chúng từ trạm tiếp tế, kẹp vào cánh tay có ống bọc khí động học, vừa chạy hàng trăm mét vừa nhấm nháp từng chút một cho đến khi cạn sạch. Thậm chí, họ còn dùng cả bicarbonate để trung hòa lượng lactate sinh ra khi cơ bắp đốt cháy glucose, giúp tái kiểm soát nó như một nguồn năng lượng.
Đó chính là diện mạo mới của những người chạy bộ. Trước đây, VĐV chỉ cần vớ lấy chai nước, uống một ngụm, dội lên đầu rồi vứt chiếc chai còn đầy một nửa xuống đường. Thời đó đã qua rồi.
VĐV giờ đây có cơ bắp, hệ tiêu hóa và hệ mạch máu được rèn luyện đến cực hạn. Họ trở thành những "cỗ máy" có khả năng duy trì quãng đường 42,195 km trong 7.170 giây, với vận tốc 21,185 km/h – tương đương với việc chạy liên tiếp 53 lượt 800m với tốc độ 2 phút 15 giây mỗi lượt, hoặc 105 lượt 400m với 1 phút 8 giây mỗi lượt, không một giây nghỉ ngơi. Nếu không có carbohydrate nạp trực tiếp vào tĩnh mạch hay những đôi giày "nguyên tử", đây sẽ là một sự điên rồ bất khả thi, ngay cả với những người xuất chúng như Sawe hay Yomif Kejelcha.
Marathon, từ một kỳ tích đơn thuần khiến người ta mơ mộng, giờ đây đã trở thành "tủ kính trưng bày" của ngành công nghiệp chạy bộ và thực phẩm bổ sung, những lĩnh vực đang xoay chuyển cả thế giới.
Kỷ nguyên mới này được hãng Nike mở ra từ 10 năm trước với đôi giày giúp Eliud Kipchoge giành HC vàng tại Olympic Rio 2016. Đi cùng đôi giày, những tấm HC và kỷ lục là sự ra đời của một biểu tượng.
Kipchoge được đưa lên "bệ thờ" của làng marathon. Một "vị thánh" với lối sống thuần khiết, khổ hạnh, kết hợp giữa sự giản dị, những câu triết lý tự lực và chiêm nghiệm, nụ cười thường trực, sự hạnh phúc trong đau đớn, cùng với những công nghệ tiên tiến nhất trong huấn luyện, giày dép và dinh dưỡng. Ông trở thành nhân vật chuyển giao, tiếp nối ngọn lửa từ những kẻ "điên rồ" như Sammy Wanjiru – VĐV Kenya đoản mệnh, người đã thách thức thời tiết, cái nóng, độ ẩm và sự ô nhiễm của Bắc Kinh để giành vàng năm 2008.
Tại kỳ Olympic đó, đối thủ của Wanjiru không có Haile Gebrselassie - một tượng đài khác của marathon thế kỷ 21. VĐV Ethiopia ấy, người thừa kế hiện đại của sự thuần khiết kiểu Bikila, đã từ chối thi đấu vì lo ngại ô nhiễm tại Trung Quốc.
Câu chuyện đời tư của Gebrselassie từng làm say lòng bao người khi ông kể về đôi khuỷu tay biến dạng do thói quen kẹp sách vào nách để chạy bộ nhiều cây số từ nhà đến trường.
Nhưng thời thế đã thay đổi. Ngày nay, "giày và gel" đang định hình lại đường chạy marathon.