22h, ánh sáng trong căn hộ nhỏ gần như đã tắt hết. Ngoài cửa sổ, dòng xe dưới đường thưa dần. Trong phòng ngủ, con trai chị Mai đã ngủ từ lâu. Chỉ có chiếc điện thoại trên bàn ăn vẫn liên tục sáng màn hình, kéo theo những tiếng rung ngắt quãng quen thuộc.
Tin nhắn từ nhóm công việc xuất hiện dồn dập: khách hàng cần chỉnh nội dung, quản lý nhắc cuộc họp sáng mai, đồng nghiệp hỏi thêm dữ liệu. Chị kéo ghế ngồi xuống, mở laptop lần nữa. Người phụ nữ vừa trải qua gần 14 tiếng làm việc vẫn tự nhủ: “Thêm chút nữa thôi”.
Nhưng chút nữa ấy nhiều hôm kéo dài đến tận nửa đêm.
Có một nghịch lý đang tồn tại ngày càng phổ biến trong đời sống công sở hiện đại: nhiều người lao động tan ca đúng giờ nhưng không thật sự được nghỉ.
Họ rời văn phòng, đóng máy tính ở công ty, bước ra khỏi nơi làm việc, nhưng công việc vẫn lặng lẽ đi cùng về nhà qua những cuộc gọi bất chợt, những email đến muộn và nhiều thông báo hiện lên trên điện thoại vào lúc đáng lẽ họ phải dành cho gia đình hoặc cho chính mình.
Một buổi tối cách đây không lâu, con trai chị Mai hỏi mẹ bằng giọng rất tự nhiên: “Mẹ làm ở công ty hay làm trong điện thoại?”. Câu hỏi của một đứa trẻ khiến chị khựng lại.
Câu chuyện ấy không xa lạ với anh Phong, kỹ sư công nghệ thông tin, đã quen với việc giữ điện thoại bên cạnh ngay cả lúc đi ngủ. Công ty làm việc với đối tác ở nhiều múi giờ khác nhau, nên những cuộc gọi muộn dần trở thành bình thường.
“Ban đầu tôi nghĩ chỉ cố thêm một chút để xong việc. Sau vài năm mới nhận ra mình không còn cảm giác tan làm nữa”, anh kể. Và có lần, con anh cũng hỏi câu: Công ty của ba ở trong cái điện thoại hả?
Email thay thư tay, họp trực tuyến giảm thời gian đi lại, điện thoại thông minh giúp xử lý công việc ở bất cứ đâu. Nhưng cùng với sự tiện lợi ấy, ranh giới giữa công việc và cuộc sống riêng cũng bị kéo mờ nhanh chóng.
Giờ đây công việc có thể xuất hiện trong bữa cơm gia đình hoặc chen vào những phút cuối ngày trước khi ngủ. Nhiều người dần xem trạng thái luôn kết nối ấy như một điều hiển nhiên.
Một nhân viên nhân sự 28 tuổi kể có giai đoạn cô mang điện thoại cả vào phòng tắm vì sợ bỏ lỡ tin nhắn từ cấp trên. Đi ăn cùng bạn vẫn đặt điện thoại trên bàn. Đi du lịch nhưng liên tục mở ứng dụng công việc để kiểm tra thông báo.
“Tôi không nhớ lần cuối mình hoàn toàn biến mất khỏi công việc là khi nào”, cô nói.
Nhiều người vẫn tự đặt mình trong trạng thái chực chờ vì sợ phản hồi chậm, sợ bị đánh giá thiếu trách nhiệm, sợ mất cơ hội hoặc đơn giản là sợ trở thành người duy nhất không trả lời tin nhắn.
Nỗi sợ ấy âm thầm biến chiếc điện thoại thành sợi dây nối công việc với từng khoảng nghỉ.
Minh, nhân viên marketing 25 tuổi, từng tự hào vì bản thân phản hồi tin nhắn cực nhanh. Đi ăn với bạn vẫn trả lời khách hàng. Cuối tuần vẫn tranh thủ chỉnh nội dung. Trước khi ngủ vẫn kiểm tra email lần cuối.
“Tôi từng nghĩ đó là chuyên nghiệp. Sau này mới hiểu mình đang làm việc liên tục mà không nhận ra”, Minh kể.
Sự mệt mỏi hiếm khi xuất hiện ngay lập tức. Nó tích tụ từ những điều rất nhỏ: một bữa cơm thường xuyên bị cắt ngang bởi điện thoại rung, một buổi tối cuối tuần mở máy tính chỉ để xử lý “chút việc”, một chuyến du lịch vẫn canh thông báo công việc.
Dần dần, nhiều người bắt đầu ngủ ít hơn, dễ cáu gắt hơn, khó tập trung hơn nhưng lại không nhận ra nguồn cơn đến từ việc bản thân chưa từng thật sự nghỉ ngơi.
Chị Mai nhớ có thời gian mình luôn trong trạng thái bực bội. Chồng nói chuyện, chị nghe nửa vời vì đang nghĩ tới deadline. Con khoe điểm tốt, chị chỉ gật đầu vì còn đọc email. Có những tối ngồi cạnh gia đình nhưng đầu óc vẫn ở cuộc họp sáng mai.
“Cơ thể ở nhà nhưng tâm trí vẫn ở công ty”, chị nói.
Không ít người lao động cảm thấy áy náy nếu không trả lời tin nhắn ngoài giờ. Một số quản lý cũng vô tình tạo áp lực khi gửi việc vào buổi tối hoặc cuối tuần vì nghĩ rằng “đọc lúc nào cũng được”.
Một quản lý ngành dịch vụ kể anh từng thường xuyên nhắn việc lúc gần nửa đêm vì sợ quên. Sau này khi rơi vào trạng thái kiệt sức, anh mới nhận ra mỗi tin nhắn gửi đi đều có thể khiến nhân viên cảm thấy phải phản hồi ngay.
“Tôi chuyển sang hẹn giờ gửi email vào sáng hôm sau. Việc gì không gấp thì để ngày mai. Hóa ra công việc vẫn chạy bình thường”, anh nói.
Thực tế không phải ngành nghề nào cũng có thể tách biệt tuyệt đối giữa giờ làm và giờ nghỉ. Có những công việc cần trực ca, xử lý khẩn cấp hoặc phản ứng nhanh. Nhưng linh hoạt không đồng nghĩa với việc xóa bỏ hoàn toàn ranh giới nghỉ ngơi, bởi con người không phải thiết bị có thể hoạt động liên tục mà không cần phục hồi.
Sau giờ làm, người lao động cần được trở về với những vai trò khác của mình: làm cha mẹ, làm con cái, làm bạn bè, hoặc đơn giản chỉ là một người bình thường muốn có vài giờ yên tĩnh.
Một bữa cơm không nhìn điện thoại. Một buổi tối không mở email. Một ngày cuối tuần không kiểm tra ứng dụng công việc. Những điều tưởng chừng nhỏ nhặt ấy đang dần trở thành mong muốn lớn của rất nhiều người.
Ít ai nghĩ lá tre trước đây rụng bỏ đi giờ thành hàng xuất khẩu, được bán với giá khá đắt. Lá tre Việt Nam được ưa chuộng ở nước ngoài do chất lượng tốt và có mùi thơm đặc trưng.
oại lá tre được thu mua để xuất khẩu là tre bát độ (hay còn gọi là bương). Tre bát độ rất khác với lá tre thường. Chúng có kích cỡ to hơn hẳn.
Tre bát độ là loại cây mọc hoang, xuất hiện rất nhiều ở vùng cao và cả đồng bằng. Hiện ở Yên Bái, Bắc Giang, Thanh Hóa, Sóc Sơn - Hà Nội... có rất nhiều người dân trồng tre bát độ để xuất khẩu.
Tre bát độ, hay còn gọi là cây bương, là loại cây mọc hoang, được trồng rất nhiều ở vùng cao và cả đồng bằng. Trước người dân trồng tre bát độ chỉ dùng cây còn lá thì bỏ đi. Nhưng vài năm lại đây, lá tre bát độ tươi và khô lại trở thành mặt hàng xuất khẩu, đem lại thu nhập khả quan cho người dân.
Trên chợ mạng và các group bán hàng online, rất nhiều tiểu thương công khai thu mua lá tre bát độ với số lượng không giới hạn và giá không hề rẻ. Họ thu mua rồi bán lại cho các thương lái xuất khẩu sang Đài Loan với giá 10.000 đồng/kg lá tre tươi và 40.000 đồng/kg lá tre khô.
Lá tre bát độ có kích cỡ to hơn hẳn lá tre thường. Chúng được làm sạch bằng phương pháp tự nhiên, không dùng hóa chất nên được xuất khẩu ra nước ngoài để làm vật liệu gói bánh, gói thực phẩm...
Đáng chú ý tên các sàn thương mại điện tử quốc tế như Alibaba, lá tre được chào bán với mức giá khá đa dạng. Với đơn hàng số lượng lớn từ vài trăm kg, giá lá tre tươi hoặc khô phổ biến khoảng 1-5 USD/kg (26.000-132.000 đồng/kg), tùy chủng loại và quy mô đặt mua. Một số sản phẩm bán lẻ hoặc loại đặc thù có giá cao hơn, dao động 6-7 USD/kg (157.000-185.000 đồng/kg), thậm chí 10 USD/kg (263.000 đồng/kg).
Hạt vải khô
Năm 2020, Theo thông tin từ Thương vụ Việt Nam tại Nhật Bản, các lô vải sang quốc gia này được đóng hộp nhỏ 200g với giá là 537 yên (tương đương hơn 110.000 đồng). Như vậy, ước chừng 1kg vải thiều Việt Nam được bán tại Nhật có giá lên đến hơn 500.000 đồng.
Không chỉ quả vải, mà điều bất ngờ là hạt vải cũng đóng gói bán với giá đắt. Trên trang thương mại điện tử Alibaba, một túi hạt vải khô có giá từ 5 đến 20 USD (tương đương khoảng 116.000 đến 460.000 đồng), tùy theo khối lượng từ 100 đến 500 gram. Theo đó, những công dụng được người bán đề cập đến là để làm đẹp, chăm sóc sức khỏe, dược liệu khô,…
Bên cạnh đó, trên nhiều trang bán hàng trực tuyến tại Nhật, 5 hạt vải khô có giá 150.000 đồng. Nghe đến đây chắc hẳn người Việt Nam nào cũng bất ngờ, thậm chí có phần nuối tiếc khi nhận ra từ trước đến nay, bản thân đã vứt đi cả một núi tiền mà không hề hay biết.
Sáng 12-4, đoàn 192 đại biểu thanh niên, thiếu nhi Việt Nam đã đến thăm Nghĩa trang Hoàng Hoa Cương và di tích trụ sở Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên tại Quảng Châu (tỉnh Quảng Đông).
Đây là những điểm dừng chân quan trọng trong chương trình "Hành trình đỏ" năm 2026 với nhiều nội dung học tập, nghiên cứu tại Trung Quốc, gắn với lịch sử cách mạng Việt Nam và hoạt động của Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Tại nghĩa trang Hoàng Hoa Cương, đoàn đã dâng hương tại phần mộ liệt sĩ Phạm Hồng Thái. Khu nghĩa trang này được xây dựng để tưởng niệm 72 liệt sĩ Hoàng Hoa Cương hy sinh trong cuộc khởi nghĩa năm 1911.
Liệt sĩ Phạm Hồng Thái (1896-1924) gắn với sự kiện năm 1924, khi ông thực hiện mưu sát toàn quyền Đông Dương Martial Merlin tại khu Sa Diện.
Vụ nổ tại khách sạn Victoria trong khu vực này được báo chí lúc bấy giờ gọi là "tiếng bom Sa Diện" đã gây chấn động dư luận quốc tế và lan rộng về Việt Nam như một biểu tượng của tinh thần chống thực dân.
Sau khi kế hoạch không thành, Phạm Hồng Thái nhảy xuống sông Châu Giang và hy sinh.
Ông được nhân dân Trung Quốc an táng tại nghĩa trang Hoàng Hoa Cương. Đây cũng là một nhà cách mạng nước ngoài duy nhất được chôn cất trong nghĩa trang này.
Phần mộ của ông đến nay vẫn được gìn giữ và thường xuyên đón các đoàn đại biểu Việt Nam đến dâng hương.
Rời nghĩa trang Hoàng Hoa Cương, đoàn tiếp tục đến thăm di tích trụ sở Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên tại số 248 và 250 đường Văn Minh.
Đây là nơi nhà yêu nước Nguyễn Ái Quốc thành lập Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên vào tháng 6-1925, đặt nền móng cho một tổ chức cách mạng có hệ thống, tiền thân của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Trong giai đoạn 1925-1927, tại địa điểm này, Nguyễn Ái Quốc đã trực tiếp mở các lớp huấn luyện chính trị, đào tạo hàng chục thanh niên Việt Nam.
Nhiều học viên sau đó trở thành những nhân vật chủ chốt của cách mạng như các ông Trần Phú, Lê Hồng Phong hay Phạm Văn Đồng...
Ngoài đào tạo, Hội còn xuất bản báo Thanh Niên, ra số đầu ngày 21-6-1925, với định hướng truyền bá tư tưởng cách mạng và kết nối lực lượng. Hiện nay, khu di tích tại đường Văn Minh đã được bảo tồn với nhiều tư liệu, hình ảnh về giai đoạn này.
Chia sẻ sau chuyến tham quan, anh Lê Minh Đức - Bí thư Đoàn thanh niên Thông tấn xã Việt Nam - cho biết việc trực tiếp đến các di tích lịch sử tại Quảng Châu giúp đoàn hiểu rõ hơn về những giai đoạn khó khăn, gian khổ của các thế hệ lãnh đạo cách mạng Việt Nam.
Theo anh Đức, những địa điểm này ngoài mang giá trị lịch sử mà còn giúp thế hệ trẻ hình dung rõ hơn về mối quan hệ gắn bó giữa Việt Nam và Trung Quốc trong giai đoạn cách mạng.
Anh kỳ vọng sẽ có thêm nhiều đoàn thanh niên Việt Nam đến tham quan, học tập tại các "địa chỉ đỏ" như vậy, để hiểu sâu hơn về lịch sử, đồng thời tiếp nối và vun đắp quan hệ hữu nghị, hợp tác giữa hai quốc gia trong bối cảnh hiện nay.
TS Trương Văn Đạt - Phó Chủ tịch Hội Thầy thuốc trẻ Việt Nam - cho rằng trong bối cảnh hiện nay, khi đất nước đang bước vào một giai đoạn phát triển mới với nhiều cơ hội và thách thức, thanh niên cần chủ động rèn luyện toàn diện, từ kiến thức, kỹ năng đến năng lực hội nhập quốc tế.
Vì vậy, học tập và nghiên cứu còn là nền tảng để thế hệ trẻ đóng góp thiết thực cho đất nước, tiếp nối tinh thần trách nhiệm và lý tưởng của các thế hệ đi trước.
Chương trình "Hành trình đỏ" do Trung ương Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh phối hợp với Trung ương Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh Trung Quốc tổ chức, là cầu nối của thế hệ trẻ trong việc vun đắp quan hệ hữu nghị giữa hai quốc gia.
Hành trình kéo dài 8 ngày. Ngoài Quảng Đông, đoàn cũng sẽ tiếp tục di chuyển ra Bắc Kinh để khảo sát các mô hình phát triển khoa học - công nghệ, doanh nghiệp và đô thị hiện đại.
Chương trình còn tổ chức các diễn đàn, tọa đàm thanh niên Việt - Trung với chủ đề "Kế thừa nguồn gen đỏ", tạo không gian trao đổi giữa các đại biểu hai nước.
Trong phát biểu chào mừng vào tối 11-4, bà Hà Lộ Lộ - Phó Bí thư Tỉnh đoàn tỉnh Quảng Đông - nhấn mạnh quan hệ giữa hai nước đã được hình thành từ rất sớm với nền tảng là sự gắn bó trong lịch sử cách mạng.
Bà cho rằng từ "tình đồng chí, anh em" trong quá khứ, quan hệ Việt Nam - Trung Quốc hiện nay đã phát triển thành đối tác hợp tác chiến lược toàn diện, với nhiều kết quả cụ thể trong hợp tác song phương, đóng góp vào hòa bình và phát triển khu vực.
Bà Hà Lộ Lộ nói quan hệ hai nước đang bước vào một giai đoạn phát triển mới, dưới sự định hướng của lãnh đạo cấp cao hai bên, hướng tới xây dựng "cộng đồng chia sẻ tương lai".
Trong bối cảnh đó, thanh niên được xác định là lực lượng đóng vai trò cầu nối, với kỳ vọng tăng cường giao lưu, hợp tác và tiếp nối truyền thống hữu nghị, thông qua các hoạt động thực tiễn như chương trình học tập, nghiên cứu lần này.
Andy Milne, một giáo viên nghỉ hưu, là gương mặt quen thuộc trong cộng đồng người hâm mộ tuyển Anh. Ông thường xuyên xuất hiện trên khán đài cùng một chiếc cúp mô hình để cổ vũ đội nhà. Giải đấu tại Mỹ, Mexico và Canada sắp tới sẽ là kỳ World Cup thứ 10 ông đồng hành cùng đội tuyển quê hương (gồm 9 kỳ của đội tuyển nam và một kỳ World Cup nữ năm 2023).
Việc giải đấu được tổ chức tại 3 quốc gia với nhiều địa điểm cách xa nhau khiến chi phí đi lại và ăn ở đội lên cao. Để giải quyết bài toán tài chính, ông Milne cho biết sẽ rao bán căn nhà ở miền Bắc nước Anh với giá 350.000 bảng (khoảng 465.000 USD).
Chia sẻ với tờ Mirror, ông Milne nói: "Chúng tôi mua căn nhà thứ hai này 27 năm trước và cảm thấy đây là thời điểm thích hợp để bán".
Ông cho biết muốn xem trọn vẹn giải đấu nên sẽ đến Mỹ vào ngày 3/6, lưu lại đây 7 tuần và đã có vé mọi trận đấu cho đến chung kết. Theo kế hoạch, Milne sẽ có mặt ở Dallas để xem trận mở màn của tuyển Anh gặp Croatia vào ngày 17/6. Sau đó, ông di chuyển tới Foxborough (Massachusetts) vào ngày 23/6 để xem trận gặp Ghana, trước khi kết thúc vòng bảng bằng trận đấu với Panama tại New Jersey vào ngày 27/6.
Quyết định của ông Milne diễn ra trong bối cảnh nhiều người hâm mộ đang than phiền về sự đắt đỏ của kỳ World Cup lần này. Hồi tháng 12/2025, FIFA đã mở bán vé với mức giá từ 140 USD cho các trận vòng bảng và có thể lên tới 8.680 USD cho trận chung kết. Hiệp hội Người hâm mộ Bóng đá châu Âu đã chính thức khiếu nại chống lại FIFA trong tuần này vì "giá quá cao".