Ngày 25/5, Ngân hàng Xuất Nhập khẩu Việt Nam (Eximbank) cho biết đã nhận được đơn từ nhiệm của ba lãnh đạo cấp cao gồm ông Đào Hồng Châu, Nguyễn Hồ Hoàng Vũ và Nguyễn Hướng Minh.
Trong đó, ông Đào Hồng Châu xin thôi giữ chức Phó tổng giám đốc, ông Nguyễn Hồ Hoàng Vũ cũng xin từ nhiệm Phó tổng giám đốc kiêm Giám đốc tài chính từ ngày 1/6 hoặc theo quyết định của Hội đồng quản trị Eximbank. Còn ông Nguyễn Hướng Minh xin rời vị trí Phó tổng giám đốc từ ngày 15/7.
Trong các đơn từ nhiệm, ba lãnh đạo đều cho biết lý do là cá nhân và sẽ bàn giao đầy đủ để đảm bảo hoạt động ngân hàng không bị gián đoạn.
Ba phó tổng giám đốc Eximbank đều là những nhân sự công tác lâu năm tại nhà băng. Trong đó, ông Đào Hồng Châu và ông Nguyễn Hồ Hoàng Vũ có thâm niên gần 30 năm làm việc tại Eximbank. Còn ông Nguyễn Hướng Minh cũng giữ chức Phó tổng giám đốc từ năm 2018 đến nay.
Về phía Eximbank, ngân hàng này cho biết thời gian qua đã rà soát mô hình hoạt động, chiến lược và định hướng phát triển giai đoạn 2026-2030. Theo Eximbank, việc tinh chỉnh cơ cấu tổ chức nhằm xây dựng mô hình vận hành tinh gọn, linh hoạt hơn và tăng hiệu quả phối hợp trong toàn hệ thống.
Ngân hàng cũng cho biết đang rà soát, sắp xếp lại một số vị trí quản lý phù hợp với định hướng phát triển trong giai đoạn tới.
Tin Gốc: Vnexpress

Hôm 28/4, thị trường thế giới bất ngờ trước thông báo của Các tiểu vương quốc Arab thống nhất (UAE) về việc sẽ rời Tổ chức Các nước Xuất khẩu Dầu mỏ (OPEC) từ ngày 1/5.
Bộ trưởng Năng lượng Suhail Al Mazrouei cho biết quyết định đưa ra sau quá trình rà soát toàn diện chính sách sản xuất cũng như năng lực hiện tại và tương lai của đất nước, giúp UAE linh hoạt hơn trong ứng phó với biến động thị trường.
Các nguồn tin và giới phân tích cho biết, quyết định của UAE đã được cân nhắc trong thời gian dài, sau nhiều khác biệt về đường hướng của OPEC và quan hệ kinh tế, chính trị với các nước thành viên trong liên minh này.
Ông William F. Wechsler, Giám đốc cấp cao phụ trách các chương trình Trung Đông tại Atlantic Council (Wasington DC, Mỹ) kể lại hôm 28/4, một quan chức cấp cao Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE) đã bình luận với ông về động thái rằng: "Đó là điều được chờ đợi từ lâu".
Chuyên gia cho biết ý định rời OPEC đã được thảo luận kín nhiều năm, cả trong nội bộ UAE cũng như giữa các quan chức UAE và Mỹ. Ông William từng là Phó trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng phụ trách các hoạt động đặc biệt và chống khủng bố.
"Từ góc nhìn của Abu Dhabi, lợi ích quốc gia của họ đã khác biệt và có khả năng ngày càng xung đột với các thành viên khác của OPEC và OPEC+, trong đó đáng chú ý có Nga", ông bình luận.
Ông Kristian Coates Ulrichsen, nghiên cứu viên về Trung Đông tại Viện Baker, Đại học Rice (Texas, Mỹ) nhận định UAE đã phát tín hiệu về khả năng rời OPEC ít nhất 5 năm trước, khi bày tỏ quan điểm khác biệt Arab Saudi về cách điều hành chính sách dầu mỏ trước thềm hội nghị OPEC+ vào tháng 11/2020.
Rạn nứt trở nên rõ ràng tại cuộc họp của OPEC+ vào tháng 7/2021. Trong cả hai dịp, UAE muốn tăng sản lượng dầu - vốn đã bị OPEC cắt giảm mạnh trong đại dịch, nhưng Arab Saudi lại muốn giữ sản lượng thấp để neo giá cao.
Theo chuyên gia, một phần nguyên nhân nằm ở hoàn cảnh kinh tế khác nhau của hai nước. Arab Saudi phụ thuộc vào giá dầu cao để tạo nguồn thu ngân sách lớn phục vụ các dự án hạ tầng khổng lồ như chương trình Vision 2030. Trong khi, nền kinh tế UAE đa dạng hơn và ít phụ thuộc trực tiếp vào doanh thu dầu mỏ.
"Ở góc độ kinh tế, tăng trưởng của các quỹ đầu tư nhà nước UAE trong những năm gần đây phụ thuộc vào diễn biến kinh tế toàn cầu nhiều hơn là với giá dầu", ông William F. Wechsler, nêu ví dụ. Do đó, một số thành viên OPEC ưu tiên giá dầu cao còn UAE quan tâm nhiều hơn đến các rủi ro đối với kinh tế toàn cầu, vốn là yếu tố ảnh hưởng lợi nhuận đầu tư của họ.
Về dài hạn, UAE muốn khai thác tối đa trữ lượng dầu mỏ trước khi nhu cầu đạt đỉnh và bắt đầu suy giảm do quá trình chuyển đổi sang năng lượng tái tạo. Những năm gần đây, Abu Dhabi tung ra gói đầu tư đến 150 tỷ USD, bao gồm mục tiêu mở rộng công suất sản xuất dầu từ mức 3,4 triệu thùng lên 5 triệu thùng mỗi ngày vào năm 2027 và có thể cao hơn sau đó.
"Điều này phản ánh mong muốn khai thác tối đa trữ lượng và đưa dầu ra thị trường, tránh nguy cơ tài sản bị 'mắc kẹt' nếu nhu cầu toàn cầu giảm trong quá trình chuyển dịch khỏi nhiên liệu hóa thạch", ông Kristian Coates Ulrichsen, nêu.
Nếu vẫn ở trong OPEC, UAE không thể tùy ý sản xuất thêm. Họ đang bị áp hạn hạch 3,2 triệu thùng mỗi ngày. "Trong nhiều năm, Abu Dhabi đã tìm cách thu lợi từ khoản đầu tư vào việc mở rộng năng lực sản xuất", Helima Croft, chuyên gia tại RBC Capital Markets, cho biết.
Theo ông Jorge Leon, Trưởng bộ phận phân tích địa chính trị của Rystad Energy, khi nhu cầu dầu đang tiến gần đến đỉnh, bài toán của các nhà sản xuất đang thay đổi rất nhanh. "Và việc chờ đến lượt trong một hệ thống hạn ngạch giống như bỏ lỡ cơ hội kiếm tiền", ông nói.
Ngoài ra, độc lập chính sách có thể mang lại lợi ích gián tiếp cho quan hệ với các đối tác quan trọng của UAE như Trung Quốc, ngay cả khi có nguy cơ làm giảm giá dầu toàn cầu ở mức độ nào đó. "Với nhu cầu kinh tế ngắn hạn, triển vọng tối đa hóa doanh thu năng lượng của UAE rõ ràng rất hấp dẫn", ông William nói.
Ngoài động lực kinh tế, quan hệ địa chính trị ở Vùng Vịnh cũng khiến UAE không còn mặn mà với OPEC. Dù vẫn đầu tư lớn vào nhau, khác biệt giữa UAE và nhà lãnh đạo OPEC là Arab Saudi ngày càng lớn.
Hai quốc gia từng hợp tác chống lại lực lượng phiến quân Houthi ở Yemen năm 2015. Nhưng liên minh đã rạn nứt và chuyển sang đổ lỗi nhau vào cuối tháng 12/2025, khi Arab Saudi ném bom một lô hàng mà họ cho là vũ khí vận chuyển tới Hội đồng Chuyển tiếp Miền Nam tại Yemen (STC) do UAE hậu thuẫn. Sự việc dẫn đến tranh cãi công khai, lan sang cả các chính sách khác biệt về Sudan.
Rạn nứt vẫn chưa được giải quyết thì xung đột Trung Đông nổ ra. Lần này, Iran nhắm mục tiêu vào UAE nhiều hơn bất kỳ nước nào khác, kể cả Israel. Abu Dhabi chỉ trích phản ứng "yếu kém" của các đối tác vùng Vịnh. Và việc Iran - thành viên OPEC - chặn các tàu dầu qua eo biển Hormuz và yêu cầu thu phí đã dập tắt những luyến tiếc ở lại OPEC của UAE.
Ông Kristian Coates Ulrichsen đánh giá các phát biểu của những nhân vật có ảnh hưởng tại UAE cho thấy giới chức nước này theo dõi sát sao quốc gia nào đã hỗ trợ họ trong thời điểm khủng hoảng và quốc gia nào thì không.
"Quyết định rời OPEC phản ánh tính toán của Abu Dhabi rằng việc tiếp tục ở lại một tổ chức do Saudi chi phối không còn mang lại lợi ích", ông nói. Thậm chí, chuyên gia này dự báo UAE có khả năng xem xét lại các tư cách thành viên trong Liên đoàn Arab, Tổ chức Hợp tác Hồi giáo hay cả Hội đồng Hợp tác Vùng Vịnh, khi các nước Trung Đông chuẩn bị cho một bối cảnh hậu chiến đầy bất định.
Ông William F. Wechsler dự báo UAE có khả năng sẽ củng cố hơn nữa mối quan hệ với Mỹ sau thời điểm 1/5. Nhưng trớ trêu, theo thời gian, động thái này cũng có thể củng cố quan hệ Mỹ-Arab Saudi, vì Riyadh sẽ gánh vác trách nhiệm lớn hơn trong việc ổn định giá dầu toàn cầu tại OPEC.
Tin Gốc: Vnexpress
Kinh Doanh
95% công nhân tại TP.HCM muốn mua nhà ở xã hội, phải 20 năm mới đủ tiền

Chiều 20-4, báo Tuổi Trẻ tổ chức tọa đàm "Gỡ vướng để khơi thông nguồn cung nhà ở xã hội" với sự đồng hành của Công ty Cổ phần Tập đoàn Địa ốc Kim Oanh (Kim Oanh Group).
Đồng hành cùng báo Tuổi Trẻ trong tọa đàm lần này còn có sự tham dự của các đại diện đến từ các cơ quan Quản lý nhà nước như Liên đoàn Lao động TP.HCM, Sở Xây dựng TP, Sở Quy hoạch - Kiến trúc TP. Cùng đó là các chuyên gia đến từ Hiệp hội Bất động sản TP.HCM, Hội Kiến trúc sư TP.HCM, đại diện các ngân hàng, doanh nghiệp.
Nhà báo Trần Xuân Toàn - Phó tổng biên tập báo Tuổi Trẻ, nhận định nhà ở xã hội không phải là chủ đề mới song vẫn duy trì sức nóng khi liên tục thu hút sự quan tâm của dư luận, truyền thông và các bên liên quan.
"Trong bối cảnh TP.HCM đang tái cấu trúc không gian đô thị, đẩy mạnh đầu tư hạ tầng và điều chỉnh quy hoạch. Nhu cầu nhà ở, đặc biệt là nhà ở xã hội tại khu vực phía Nam được dự báo sẽ tiếp tục gia tăng mạnh. Các dự án hạ tầng khi hoàn thiện không chỉ kết nối đô thị, khu công nghiệp mà còn thúc đẩy dịch chuyển dân cư, kéo theo nhu cầu an cư ngày càng lớn", nhà báo Trần Xuân Toàn nói.
Bên cạnh đó, TP.HCM tiếp tục là điểm đến của lực lượng lao động trong và ngoài nước, bao gồm cả chuyên gia và người lao động lưu trú ngắn hạn, dài hạn. Những yếu tố trên khiến áp lực về chỗ ở, nhất là phân khúc vừa túi tiền và nhà ở xã hội ngày càng gia tăng.
Tuy nhiên, nguồn cung hiện chưa theo kịp nhu cầu. Nhà báo Trần Xuân Toàn cho rằng thị trường đang tồn tại sự lệch pha rõ rệt khi phân khúc cao cấp tăng nhanh, trong khi nhà ở cho người thu nhập thấp và trung bình lại hạn chế.
Riêng tại TP.HCM, mục tiêu năm 2026 là hoàn thành 28.500 căn, song hết quý 1 con số đạt được vẫn còn rất khiêm tốn. Từ đó, Phó tổng biên tập báo Tuổi Trẻ đặt vấn đề cần nhận diện rõ các "điểm nghẽn" về chính hiện ghi nhận một số điều chỉnh pháp lý đã góp phần mở rộng nguồn cầu, ông nhấn mạnh bài toán cốt lõi vẫn nằm ở phía cung.
Ông kỳ vọng thông qua các diễn đàn, hội thảo, cộng đồng doanh nghiệp sẽ đề xuất giải pháp cụ thể nhằm tháo gỡ vướng mắc, thúc đẩy dự án, góp phần hoàn thành mục tiêu đề ra. Đồng thời, báo Tuổi Trẻ cam kết đồng hành cùng cơ quan quản lý, hiệp hội và doanh nghiệp, phản ánh đa chiều, góp phần hướng tới thị trường bất động sản phát triển lành mạnh, trong đó nhà ở xã hội giữ vai trò đảm bảo an sinh.
Ông Nguyễn Văn Hải, Ủy viên Ban thường vụ Liên đoàn Lao động TP.HCM, thông tin hiện Liên đoàn Lao động TP.HCM đang quản lý hơn 2,4 triệu đoàn viên, trong đó đa số là người lao động từ các tỉnh, thành đến sinh sống và làm việc. Sau giờ làm, phần lớn họ phải quay về trong các khu nhà trọ do người dân tự xây, nhiều nơi đã xuống cấp và không đảm bảo điều kiện sống lâu dài.
Một cuộc khảo sát do Liên đoàn Lao động TP.HCM thực hiện với 200.000 công nhân lao động cho thấy kết quả đầy bất ngờ: 95% người lao động có nhu cầu mua nhà, trong khi chỉ có hơn 5% muốn thuê nhà để ở.
Tuy nhiên, thực tế thu nhập đang là "bức tường" ngăn cản họ an cư. Với mức thu nhập bình quân khoảng 10 triệu đồng/tháng, sau khi trừ các chi phí sinh hoạt tối thiểu, một công nhân chỉ có thể dư từ 4 - 6 triệu đồng.
"Với một căn nhà giá khoảng 1 tỉ đồng, nếu không ốm đau, không chi xài, không tiệc tùng thì phải mất 20 năm sau họ mới có đủ tiền mua. Nhưng lúc đó, giá nhà chắc chắn đã tăng lên gấp nhiều lần rồi", ông Hải trăn trở.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Theo bản đăng ký trên Cổng thông tin quốc gia về đăng ký doanh nghiệp, Công ty cổ phần Điện gió Ngoài khơi Sông Hậu được thành lập vào ngày 20/6, với vốn điều lệ 2.000 tỷ đồng. Công ty này có trụ sở chính tại thành phố Cần Thơ, hoạt động trong lĩnh vực sản xuất điện gió điện mặt trời.
Về cơ cấu cổ đông, tập đoàn Hòa Phát cùng Công ty cổ phần Đầu tư KVS là hai nhà đầu tư lớn nhất, với tỷ lệ sở hữu 30% vốn mỗi đơn vị. Tỷ phú Trần Đình Long, Chủ tịch Hòa Phát, cũng góp 400 tỷ đồng vào công ty này, tương đương nắm giữ 20% cổ phần.
Theo thống kê của Forbes, ông Trần Đình Long hiện sở hữu khối tài sản 2,6 tỷ USD, xếp thứ 1.600 trên thế giới. Doanh nhân này trực tiếp nắm giữ 1,9 tỷ cổ phiếu HPG, tương đương 25,8% vốn Hòa Phát.
Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc của Điện gió Ngoài khơi Sông Hậu là ông Trần Đăng Khoa, sinh năm 1970. Bên cạnh đó, doanh nhân này cũng sở hữu 20% công ty.
Trước đây, Hòa Phát cũng đã đầu tư vào một số dự án điện, nhưng chủ yếu phục vụ cho các nhà máy của doanh nghiệp này. Tại Khu liên hợp gang thép Dung Quất, công ty đã chi 600 tỷ đồng để triển khai dự án điện mặt trời áp mái, với quy mô 79,2 MWp.
Tính đến nay, Hòa Phát vẫn chưa công bố chiến lược sẽ tham gia mảng năng lượng tái tạo. Hoạt động trong nhiều lĩnh vực như bất động sản, nông nghiệp, sản xuất container, đồ điện gia dụng... nhưng thép vẫn là nguồn thu chính, đóng góp trên 95% doanh thu.
Hồi tháng 4, tỷ phú Trần Đình Long chia sẻ công ty tiếp tục mở rộng và đầu tư sâu vào mảng thép. Doanh nghiệp cũng có kế hoạch phát triển mảng bất động sản, nhưng sẽ tập trung vào những dự án vị trí đắc địa, giá cả hợp lý và quan trọng nhất là đáp ứng nhu cầu thực.
Tin Gốc: Vnexpress

