Tôi 24 tuổi, công việc ổn, có đủ thu nhập để lo cho bản thân. Tôi và bạn trai yêu nhau được gần ba năm. Cậu ấy bằng tuổi tôi. Ai cũng nhận xét là cậu ấy hiền lành, tốt bụng, còn tôi tính tình có hơi đanh đá, nóng nảy. Tôi thừa nhận mình đanh đá, chua ngoa nhưng nói xong là thôi, không suy nghĩ nhiều. Tôi yêu cậu ấy không vì bất kể thứ gì. Tiền bạc, vật chất tôi chưa bao giờ đòi hỏi.
Tôi ra trường được hai năm, cậu ấy thi lại một năm đại học nên tốt nghiệp muộn hơn tôi. Tính từ lúc tốt nghiệp đến giờ mới đi làm được hai nơi thì cả hai nơi đều làm được một hai tháng rồi nghỉ. Cậu ấy chỉ thích đá bóng, ngày ngủ đến trưa, chiều đi ăn rồi ngồi cà phê, tối đi đá bóng. Trước đây tôi nói rất nhiều lần, chúng tôi cũng cãi nhau nhiều, đau khổ cũng nhiều. Tôi chỉ muốn cậu ấy đi làm, kiếm tiền tự lo cho bản thân, không phải phụ thuộc vào bố mẹ chứ không cần phải lo được cho tôi.
Cuối năm ngoái là khoảng thời gian khủng hoảng nhất. Hai đứa ở chung, cứ cãi nhau là im lặng, ở chung một nhà mà như người dưng, thậm chí tôi ốm hay có việc gì, cậu ấy cũng mặc kệ. Sau khoảng thời gian đó, tôi quyết định không làm việc ở Hà Nội nữa mà xin về quê làm. Lúc này cậu ấy mới bắt đầu nhận việc ở chỗ làm mới. Chúng tôi vẫn yêu nhau. Cậu ấy sống một mình cô đơn, buồn chán nên suốt ngày năn nỉ, mong muốn tôi ra đi làm. Tôi đã đắn đo rất nhiều. Cuối cùng lại ngu ngốc ra Hà Nội một lần nữa.
Tôi ra đi làm được một tháng, cậu ấy lại nghỉ việc ở chỗ làm. Từ đó đến giờ đã ba tháng, lại tiếp tục vòng tròn ăn, ngủ, hưởng thụ. Thật sự tôi rất chán nhưng nghĩ nói nhiều cũng không làm gì được nên tôi nhẹ nhàng khuyên bảo. Nhưng cậu ấy chỉ nói mồm thì hay, chả làm được việc gì. Rồi chúng tôi lại cãi nhau, giận hờn.
Đỉnh điểm là hôm nọ đang giận nhau, hơn hai giờ sáng tôi đói bụng vì tối chưa ăn gì nên dắt xe ra phố đi ăn đêm. Đi được một đoạn xe hết xăng, điện thoại sập nguồn, tôi đợi mãi có người đi đường qua, xin gọi nhờ một cuộc cho cậu ấy. Kết quả là cậu ấy bỏ mặc tôi ngồi ngoài đường từ hai giờ đến gần bốn giờ sáng. Tôi phải nhờ xe ôm đẩy ra cây xăng mua xăng đi về. Mấy ngày sau cậu ấy làm lành, giải thích là vì xuống nhưng chủ nhà khóa hai lần cửa nên không lấy xe ra được (cậu ấy gửi xe ngoài vì nhà trọ chật).
Hôm qua chúng tôi lại tiếp tục cãi nhau, chuyện rất nhỏ nhặt thôi nhưng thái độ của cậu ấy rất thờ ơ, kiểu “em làm em phải chịu, chả liên quan gì đến anh”. Tôi cứ nghĩ lại lúc trước cậu ấy xin tôi ra đây làm cùng, rồi giờ thái độ lại như vậy, tôi buồn thật sự. Tôi đã quyết định hết tháng này về quê, tìm công việc ổn định rồi ở nhà sống cùng bố mẹ nhưng tôi vẫn thấy buồn quá. Xin anh chị hãy cho tôi lời khuyên để thức tỉnh tôi.
Tôi biết là mình đã chia tay, lời đề nghị đó do chính tôi đề nghị. Vào buổi tối hôm anh giấu tôi trong phòng khi có khách đến nhà, như anh đang giấu một điều gì đó thật xấu xa, tôi nói với lòng mình: Tình yêu đó đã chết. Vì nếu tình yêu mình dành cho nhau là thật, đủ lớn, tôi tin anh đủ bản lĩnh để không mang bạn gái đi giấu như vậy. Anh cũng chẳng phải giấu biệt cả đôi giầy của tôi để xóa sạch tất cả các nghi vấn rằng có bóng dáng tôi đang ở cùng. Thế mà anh vẫn luôn nói yêu tôi chân thành.
Tim tôi tan nát, giận không nói nên lời. Tôi không biết tình yêu chân thành của anh là như thế nào, nhưng biết tình yêu của tôi bị tổn thương ra sao khi anh đối xử như vậy. Quên anh ngay là điều không thể, lòng tôi vẫn quay quắt nhớ, tim vẫn âm thầm đau mỗi khi nghĩ về anh. Mỗi khi tôi say, nước mắt cứ trào ra cho một tình yêu đã không còn tồn tại. Tôi không tiếc những tháng ngày và tình yêu mình đã dành cho anh, chỉ tiếc bản thân bây giờ mãi vẫn còn vương vấn tình cũ. Tôi phải làm sao để quên anh?
Tôi 28 tuổi, bạn gái 27 tuổi, yêu nhau 3 năm, hai bên gia đình đã sang nhà gặp gỡ và định ngày cưới. Mọi thứ diễn ra tốt đẹp, tình cảm chúng tôi ngày càng mặn nồng, chỉ còn gần tháng nữa chúng tôi sẽ tổ chức đám cưới. Tuy nhiên, do những giây phút bồng bột, ham chơi, tôi đã làm mất sạch số tiền tích góp gần 200 triệu đồng vào tiền ảo, thậm chí nhà bố mẹ mua cho trước cưới, tôi cũng mang giấy tờ đi cầm cố, mọi thứ chỉ diễn ra trong vòng gần hai tháng nay.
Giờ tôi không biết có nên hủy hôn để tập trung vào kiếm tiền, làm lại từ đầu? Tôi sợ cưới giờ, bạn gái sẽ khổ khi có người chồng nợ nần, cuộc sống không ổn định. Tôi cũng không chắc mình có thể đảm bảo cuộc sống cho bạn gái và tương lai còn có con nữa. Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi đang cảm thấy rất mệt mỏi và mất phương hướng trong cuộc sống hôn nhân của mình. Điều khiến tôi buồn nhất không phải là một vấn đề cụ thể, mà là cảm giác hai vợ chồng ngày càng không hiểu nhau, đặc biệt trong suy nghĩ và cách nhìn nhận về trách nhiệm gia đình.
Chồng tôi sống tình cảm, hay quan tâm đến người khác. Tuy nhiên, đôi khi tôi cảm thấy anh ấy dành sự quan tâm đó cho người ngoài nhiều hơn cho chính gia đình mình. Gần đây, anh chia sẻ về một người bạn bị mất việc và dự định cho bạn vay 10 triệu đồng để trang trải cuộc sống. Khi nghe điều đó, tôi thực sự rất sốc, vì trong khi gia đình vẫn còn nhiều khó khăn, anh lại sẵn sàng giúp đỡ người khác với số tiền không nhỏ.
Hiện tại, gia đình tôi nợ bố mẹ đẻ và người thân bên ngoại tiền xây nhà khoảng 3,8 cây vàng (tương đương hơn 600 triệu đồng). Khoản nợ này khiến tôi luôn cảm thấy áp lực và lo lắng nhưng chồng lại có suy nghĩ chưa cần trả ngay, chỉ khi nào bố mẹ tôi có việc cần mới tính đến. Điều này khiến tôi rất bất an, vì tôi luôn cảm thấy mình đang mang nợ bên gia đình mà chưa có kế hoạch rõ ràng để giải quyết.
Thu nhập của hai vợ chồng không quá dư dả. Tôi là người lo chi tiêu chính cho hai con với mức lương 12 triệu đồng mỗi tháng, còn chồng lo trả nợ tiền nhà. Cuộc sống vẫn cần phải tính toán, cân nhắc từng khoản chi. Nhưng tôi cảm thấy chồng có phần chủ quan và lạc quan về tài chính, trong khi tôi luôn phải cân nhắc rất kỹ.
Gần đây, chúng tôi xảy ra mâu thuẫn lớn khi chị gái chồng cho anh vay 100 triệu đồng với lý do ban đầu là để mua ôtô. Trong khi gia đình tôi vẫn còn nợ và chưa ổn định tài chính, việc nghĩ đến mua ôtô khiến tôi lo lắng. Tuy nhiên, điều khiến tôi sốc hơn là chồng không dùng số tiền đó để phục vụ nhu cầu thiết yếu mà lại đem đi mua vàng với mục đích chờ giá lên để bán kiếm lời. Trong bối cảnh giá vàng đang ở mức cao, tôi cảm thấy việc này tiềm ẩn nhiều rủi ro, giống như hình thức đầu tư mang tính may rủi.
Khi tôi góp ý, chồng tỏ ra khó chịu, nóng giận và nói rằng tôi không cần phải quan tâm đến việc này. Điều đó khiến tôi cảm thấy mình không được tôn trọng trong những quyết định tài chính quan trọng của gia đình. Tôi cũng rất ngại chia sẻ thẳng với chồng về trách nhiệm đối với bên ngoại, vì nhà tôi không có con trai. Tôi sợ nếu mình nói nhiều, anh sẽ nghĩ tôi thiên về bên ngoại và sau này không còn quan tâm đến bố mẹ tôi nữa.
Gần đây, tôi cảm thấy dần mất động lực trong việc chia sẻ và vun đắp mối quan hệ vợ chồng. Mỗi lần nói chuyện dễ dẫn đến tranh cãi nên tôi chọn im lặng nhưng trong lòng ngày càng nặng nề và áp lực. Tôi không biết nên tiếp tục im lặng để giữ hòa khí hay thẳng thắn nói chuyện với chồng? Tôi cũng không biết làm thế nào để chồng có thể hiểu được áp lực và suy nghĩ của mình. Rất mong nhận được tư vấn để tôi có thể tháo gỡ những khúc mắc hiện tại và tìm lại sự cân bằng trong cuộc sống gia đình.