Tôi 19 tuổi, anh 25 tuổi, yêu nhau được 9 tháng. Lúc mới yêu, anh quan tâm tôi rất nhiều nhưng càng ngày càng nhạt dần. Giờ chúng tôi yêu xa, anh hờ hững và vô tâm với tôi. Yêu xa là một điều vô cùng khó khăn với tôi, nhớ cũng không biết phải làm sao, nhiều lúc phải khóc trong âm thầm không dám để ai biết. Tôi chỉ cần anh quan tâm mình nhiều hơn chút. Con gái ai cũng vậy, không cần những lời hoa mĩ nhưng rất cần sự quan tâm, tôi cũng vậy. Yêu xa mà anh chỉ nhắn cho tôi vài tin, có khi ba ngày mới nhắn một lần. Tôi hỏi thì anh bảo bận công việc.
Những lúc tôi giận, anh bảo hãy suy nghĩ chín chắn một tí, cuộc sống còn nhiều điều phải lo, thế nhưng anh toàn đi nhậu hay cà phê với bạn. Những lúc đó anh cũng chẳng thèm hỏi han, mặc cho tôi đợi tin nhắn của anh. Có lúc anh bảo lát gọi tôi rồi mất tăm luôn đến tận 23h, cũng nhắn mỗi tin bảo anh ngủ trước đây, trong khi biết tôi vẫn đợi anh gọi. Những lúc như thế tôi lại buồn, khóc, giận rồi vẫn bỏ qua cho anh.
Hôm nay cũng lại như vậy, anh không hề có sự thay đổi nào. Anh đâu biết bên cạnh tôi cũng có người quan tâm, chăm sóc, vui buồn cùng tôi và luôn lắng nghe tôi. Tôi sợ sự vô tâm của anh khiến tôi ngã vào vòng tay người khác, cả hai mất nhau. Mong được sự chia sẻ, chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi đến với em khi đã có gia đình, không lừa dối vì tay luôn đeo nhẫn cưới, tất nhiên không bao giờ bảo "gia đình anh không hạnh phúc". Ngay từ đầu tôi xác định đến với em là do bản tính đàn ông với sự thể hiện mình và trên hết là dục vọng. Đến giờ tôi cũng không hiểu tại sao em lại dễ dàng với tôi đến thế, tôi chỉ cần vài tuần để em là của mình.
Tôi ở bên em hơn 4 năm, vừa rồi em bảo dừng lại. Tôi đồng ý vì có lẽ em đã suy nghĩ rất nhiều mới đưa ra quyết định này. Thế nhưng không ngờ tôi dành cho em nhiều tình cảm đến vậy. Em cũng không bao giờ nghĩ người níu kéo mối quan hệ này lại là tôi, nhưng em bảo không còn tình cảm với tôi nữa. Em rời xa khi tôi bắt đầu nghĩ đến em, tôi đã bỏ việc ở một nơi với thu nhập khá để dự định ra ngoài kinh doanh vì em và lo cho em xa hơn nữa.
Tôi hiểu yêu em sẽ không được phép ích kỷ giữ em lại, nói thì dễ nhưng thực hiện quá khó. Tôi biết mình sai ngay từ đầu nhưng không bao giờ nghĩ giờ lại yêu em như thế. Yêu em gần 5 năm mà gia đình tôi không biết, cũng không bị ảnh hưởng gì, thực sự đó là điều rất khó với tôi, dù tôi biết mình vô cùng có lỗi với vợ con và hoàn toàn sai khi dính vào chuyện ngoại tình. Giờ tôi phải làm sao đây? Mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

Đọc xong bài viết này có lẽ mọi người sẽ chỉ trích tôi rất nhiều. Tôi vẫn viết, bởi lúc này cô độc vô cùng, lòng nặng trĩu, muốn trải lòng. Tôi sinh ra trong một gia đình hạnh phúc (trừ lúc bố uống rượu), nhưng rất khó khăn về mặt tài chính, chuyển nhà trọ như cơm bữa. Tuổi thơ của tôi sáng đi học, trưa lóc cóc phụ mẹ bán hàng. Là những trận đòn roi đến thâm tím khi bố uống rượu hay bực mình (do lúc sinh tôi bố còn quá trẻ, chưa hề chín chắn như bây giờ). Là chiều chiều bế em đi vòng vòng xóm đút cháo cho em ăn (hôm nào nó ăn lâu quá, tôi đói là ăn hết luôn, về nói là em ăn hết rồi). Là lúc nào cũng mong ngóng bố dẫn đến chỗ ông bạn buôn ve chai để xin mượn từng quyển truyện thiếu trang về đọc.
Tính cách tôi bây giờ cũng ảnh hưởng phần nhiều từ những nhân vật chính: quân tử, thương người, sống tình cảm nhưng đôi khi rất nổi loạn, sống không theo quy tắc, luôn muốn làm điều khác biệt. Tôi nghiện đá banh đến tột độ. Tuổi thơ cứ thế trôi đi, ngẫm lại nhiều lúc thấy tủi thân nhưng vẫn đẹp và đáng nhớ vô cùng vì vô lo vô nghĩ, chẳng biết ngại, chẳng biết yêu, chẳng phải tiếp xúc với cuộc sống bon chen, ích kỷ ngoài kia.
Mọi chuyện bắt đầu từ năm lớp 12, thời điểm tôi có những rúng động tình cảm đầu đời, thời điểm của sự nổi loạn, như chiếc lò xo bị nén quá lâu bung ra một cách mạnh mẽ nhất khi có những chất xúc tác cần thiết. Tôi cùng đám bạn cúp học đá banh, chơi game, sau cùng là cờ bạc, đề đóm, cá độ đá banh. Kết quả là tôi rớt đại học, bắt đầu cảm nhận được thế nào là áp lực. Tôi đi bụi lần đầu, được hai tháng mẹ tìm về, rồi đi làm công nhân được hai tháng. Tôi biết thế nào là kiếm tiền khó lắm, làm công vất vả lắm. Tôi lại quyết tâm thi lại. Năm đầu tôi bình thường như chúng bạn, có quen một cô gái. Tôi hết mực đối xử tốt với cô ấy, vậy mà lại bị phản bội. Từ đó tôi rút ra kinh nghiệm: "Theo tình, tình chạy. Chạy tình, tình theo".
Theo học ngành mình không thích cộng thêm việc gia đình không có điều kiện mua máy tính, tôi chỉ cố gắng được năm rưỡi. Cuối năm thứ hai tôi chán nản, gặp lại tụi bạn cũ, lại lao vào vòng cá độ với mục tiêu duy nhất là kiếm được cái máy tính xài. Đời không như là mơ, tôi thua nhiều hơn thắng, lấy tiền học trả nợ rồi không tiền đóng học, rồi tôi bỏ học. Mọi chuyện bắt đầu từ đây.
Tôi quen cô ấy, một "nấm lùn dễ thương". Trong khoảng thời gian tôi suy sụp nhất, thiếu thốn đủ điều, cô ấy luôn bên cạnh tôi. Tôi cũng đi làm khá nhiều việc: phụ nhà hàng tiệc cưới, làm quán nhậu, làm công nhân, phục vụ trò chơi nhưng trong lòng vẫn ảo tưởng sẽ kiếm tiền qua cá độ đá banh. Tôi giấu bạn gái, tiếp tục chơi, lại thua nhưng không bỏ. Bạn gái đứng ra vay mượn giúp tôi. Ngoài ra cô ấy còn có một động lực, một khát khao vươn lên mà tôi thầm ngưỡng mộ. Tôi yêu và thương bạn gái rất nhiều nhưng thật ngu ngốc khi không biết cách đối xử với cô ấy.
Trong khi cô ấy hết lòng vun vén cho tình cảm của hai đứa, hy sinh mọi thứ, tôi lại thường xuyên bỏ mặc, đôi khi bực mình hoặc tức giận là lại dễ dàng nói chia tay bạn gái. Tính ra tôi đã đòi chia tay đến 3-4 lần rồi. Vậy mà trong mọi lần cô ấy luôn là người chủ động làm lành, năn nỉ tôi quay lại. Tôi cứ nghĩ cô ấy sẽ không thể sống thiếu tôi. Cách đây vài ngày, vì đang chán nản chuyện tiền bạc, tôi đã dại dột đòi chia tay. Không như mọi lần, cô ấy im lặng. Sau vài ngày tôi chịu không nổi chủ động xin quay lại thì biết đã mất bạn gái thật rồi.
Qua quan sát và một vài thông tin, tôi sốc vô cùng khi biết cô ấy đã có người mới, là bạn cũ hồi cấp hai của tôi. Tôi trách mình quá ngu ngốc, ích kỷ, luôn che giấu cảm xúc. Tôi còn quá yêu cô ấy, nghĩ cô ấy cần người mới để bên cạnh lúc suy sụp. Cô ấy bảo quen người này rồi xác định rõ tình cảm mới tính tiếp. Tôi tự nhủ lòng mình, nếu cô ấy cho cơ hội sẽ quay lại ngay lập tức và trân trọng. Thế nhưng cậu ấy lại là bạn cũ của tôi, tôi không biết phải làm sao nữa.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi ngoài 40 tuổi, kết hôn năm 28 tuổi, cái tuổi mà ai cũng nghĩ mình cần phải lập gia đình. Ngày ấy anh theo đuổi rất nhiệt tình nên tôi đồng ý. Ngay từ đầu, tình yêu của tôi dành cho anh không quá mãnh liệt như nhiều người khác. Sau khi kết hôn, tôi lao vào làm việc, ngày làm đêm làm, cố gắng gây dựng kinh tế cho gia đình. Đến nay, tôi có nhà, xe, đất đai, có một căn nhà ở quê cho thuê và một công việc ổn định. Nhìn lại chặng đường đã qua, phần lớn đều do một mình tôi nỗ lực. Chồng giống như người đứng bên ngoài cuộc sống đó, chỉ hỗ trợ khi tôi mở lời nhờ vả.
Anh thương con hết mực nhưng với vợ lại khá vô tâm. Còn tôi, từ chỗ không có quá nhiều tình cảm, dần chuyển sang thất vọng rồi chán nản bởi sự vô tâm và ích kỷ của chòng. Theo thời gian, khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày càng lớn. Có lẽ cũng vì gánh nặng cơm áo gạo tiền đè lên vai quá lâu nên tôi dần mất cảm xúc với chồng. Chúng tôi gần như sống ly thân trong cùng một mái nhà, có những lúc rất buồn và cô đơn. Thỉnh thoảng, vì quá trống trải, tôi lại kiếm chuyện cãi vã, chỉ để mong nhận được một chút quan tâm. Rồi tôi nhận ra điều đó chẳng giải quyết được gì, chỉ khiến bản thân mệt mỏi hơn. Từ đó, tôi ít nói dần, không còn muốn mở lòng nữa.
Tôi quay lại chăm sóc chính mình, buồn thì đi tập thể thao, mua sắm một chút, học thêm những kiến thức phục vụ công việc. Tôi dành nhiều thời gian hơn cho con cái và bản thân. Ở tuổi này, đôi khi hôn nhân chỉ còn là trách nhiệm, sự quen thuộc kéo dài quá lâu dễ khiến mọi thứ trở nên nhạt nhòa. Tôi không trách những người từng "say nắng", có lẽ ai cũng khao khát được yêu thương và quan tâm. Tôi từng rung động trước một người đàn ông ấm áp, biết lắng nghe và chia sẻ. Những cuộc trò chuyện khiến tôi vui hơn, thấy lòng mình còn cảm xúc. Tất cả chỉ dừng lại ở đó. Tôi hiểu rất rõ mình sẽ không rời bỏ gia đình này, họ cũng không vì tôi mà từ bỏ gia đình của họ.
Người ta thường nói đàn ông ngoại tình vì tìm của lạ, còn phụ nữ đôi khi chỉ đi tìm sự quan tâm và sẻ chia đã mất từ lâu trong hôn nhân. Tôi không biết điều đó đúng bao nhiêu phần, nhưng hiểu cảm giác cô đơn ngay trong chính gia đình mình là như thế nào. Giờ đây, tôi không còn quan tâm chồng đi đâu, làm gì, tình cảm không còn thì việc kiểm soát nhau chẳng còn ý nghĩa. Kinh tế tôi tự lo được, anh chỉ hỗ trợ một phần trong việc nuôi dạy con. Thậm chí, nếu một ngày anh có người khác, có lẽ tôi cũng không còn đủ cảm xúc để đau lòng. Tôi từng nghĩ đến chuyện ly hôn, rồi lại tự hỏi ly hôn để làm gì?
Tôi không có ý định đi thêm bước nữa. Trong khi đó, dù sao chồng vẫn là cha của các con tôi. Nếu ly hôn, anh có thể sẽ xây dựng gia đình mới, biết đâu chính các con lại là người chịu thiệt thòi nhất. Vì thế, tôi chọn sống chậm lại, yêu thương bản thân nhiều hơn, chăm sóc con cái thật tốt, để thời gian trả lời những điều còn dang dở. Không biết có ai đang ở trong hoàn cảnh giống tôi không? Nếu có, hãy chia sẻ cùng tôi. Đôi khi chỉ cần biết mình không phải người duy nhất cũng đủ thấy lòng nhẹ hơn rất nhiều.
Tin Gốc: Vnexpress

