Trên sân Miami Gardens, bang Florida, Na Uy dẫn trước nhờ bàn của Andreas Schjelderup, nhưng Bellingham gỡ hòa ở phút bù hiệp một trước khi ấn định ở phút 93 của hiệp phụ. Tiền vệ 23 tuổi nhờ đó nâng thành tích lên sáu bàn tại World Cup 2026, cân bằng thông số của Kane.
Đây là lần đầu trong lịch sử World Cup, một đội tuyển có hai cầu thủ cùng ghi từ sáu bàn trở lên ở một kỳ. Trước khi Bellingham lập cú đúp, Anh cũng đã trở thành đội tuyển thứ sáu trong lịch sử có hai cầu thủ cùng ghi ít nhất năm bàn tại một kỳ World Cup, sau Hungary năm 1938, Brazil năm 1958 và 2002, Ba Lan năm 1974 và Pháp năm 2026. Trong năm đội trước đây, một trong hai cầu thủ chỉ ghi năm bàn.
Trong lịch sử bóng đá Anh trước World Cup 2026, chỉ Gary Lineker (sáu bàn năm 1986) và Kane (sáu bàn năm 2018) từng chạm mốc năm bàn ở một kỳ World Cup. Tài năng của Bellingham và Kane là lý do chính. Ngoài ra, World Cup mở rộng lên 48 đội cũng có thể giúp song sát này cải thiện thống kê.
Bellingham cũng tiếp tục khẳng định vai trò đầu tàu của đội tuyển Anh ở thời điểm quan trọng. Sau cú đúp vào lưới Mexico ở vòng 1/8, tiền vệ Real Madrid lại ghi hai bàn trước Na Uy. Anh trở thành cầu thủ thứ bảy trong lịch sử World Cup lập cú đúp ở hai trận liên tiếp thuộc vòng knock-out, sau Silvio Piola (1938), Sandor Kocsis (1954), Pele (1958), Garrincha (1962), Diego Maradona (1986) và Kylian Mbappe (2022).
Ở tuổi 23 và 12 ngày, Bellingham là cầu thủ trẻ thứ hai ghi từ hai bàn trở lên trong hai trận knock-out World Cup liên tiếp, chỉ sau Pele tại World Cup 1958.
Với sáu bàn đều từ các tình huống bóng sống, Bellingham cũng là tiền vệ ghi nhiều bàn nhất World Cup 2026 đến nay. Trong lịch sử các giải đấu lớn của Anh (World Cup và Euro), chỉ Lineker ghi nhiều bàn không từ phạt đền như vậy, với sáu bàn tại World Cup 1986.
Nếu tính các cầu thủ từ 23 tuổi trở xuống, Bellingham đã ghi bảy bàn ở các kỳ World Cup, ngang huyền thoại Pele và chỉ kém Mbappe (12 bàn).
Hai bàn của Bellingham còn giúp Real Madrid lập kỷ lục mới. Các cầu thủ thuộc CLB Hoàng gia Tây Ban Nha đã ghi tổng cộng 19 bàn tại World Cup 2026, nhiều nhất lịch sử đối với một CLB ở một kỳ World Cup.
Trong số đó, Mbappe góp tám bàn cho Pháp, Bellingham sáu bàn cho Anh, Vinicius Junior bốn bàn cho Brazil và Arda Guler một bàn cho Thổ Nhĩ Kỳ. Kỷ lục cũ là 18 bàn, do Budapest Honved (1954), Bayern Munich (2014) và PSG (2022) cùng nắm giữ.
Real cũng trở thành CLB thứ hai trong lịch sử có hai cầu thủ cùng ghi từ sáu bàn trở lên ở một kỳ World Cup, sau PSG với Mbappe (8) và Lionel Messi (7) tại World Cup 2022.
Chiến thắng trước Na Uy còn đưa Anh vào bán kết World Cup lần thứ tư, sau các năm 1966, 1990 và 2018. “Tam Sư” đang hướng tới danh hiệu World Cup đầu tiên kể từ chức vô địch trên sân nhà năm 1966.
Kể từ World Cup 2018, Anh đã vào bán kết bốn giải lớn (World Cup và Euro), bằng đúng tổng số lần họ làm được điều đó trong lịch sử trước năm 2018.
Trận thắng tại Miami cũng cho thấy bản lĩnh của đoàn quân Thomas Tuchel. Dù không có pha dứt điểm hướng cầu môn nào trong hiệp hai và chỉ tạo ra tổng bàn thắng kỳ vọng (xG 0,27) – thấp nhất ở hiệp hai của một trận đấu tại World Cup 2026, họ vẫn kéo trận đấu vào hiệp phụ trước khi Bellingham định đoạt kết cục.
Đội tuyển xứ sương mù cũng khắc chế thành công Erling Haaland. Đây là lần đầu tiên sau 636 ngày tiền đạo Na Uy không ghi bàn trong một trận đấu chính thức cấp đội tuyển, kể từ cuộc chạm trán Áo ngày 13/10/2024.
Chiến thắng 2-1 trước Na Uy giúp Anh vào bán kết gặp Argentina hoặc Thụy Sĩ lúc 2h thứ Năm 16/7, giờ Hà Nội.
Sau khi ghi bàn nâng tỷ số lên 4-1 ở phút 81 trong trận thắng Damac tối 21/5, Ronaldo nhảy xoay rồi nằm ngửa ra sân, bật khóc trước khán đài Al-Awwal Park. Khi đứng dậy, tiền đạo Bồ Đào Nha đưa hai tay lên mặt, liên tục lau nước mắt trong lúc rảo bước trở lại vạch giữa sân.
Sau khi được thay ra ở phút 87, Ronaldo tiếp tục cúi đầu, lấy tay lau nước mắt trong khu kỹ thuật. Anh được các đồng đội ôm và tri ân. Có những khoảnh khắc siêu sao 41 tuổi khóc nhưng vẫn nở nụ cười tươi trên môi. Đó là những giọt nước mắt hạnh phúc. Chiến thắng trước Damac đồng nghĩa với việc Ronaldo chấm dứt mạch 5 năm không đoạt danh hiệu chính thức nào ở cấp CLB.
Đây là chức vô địch đầu tiên của Ronaldo kể từ khi anh chuyển sang Arab Saudi cuối năm 2022, nếu không tính Arab Club Champions Cup - giải đấu bị coi như giao hữu. Trong ba mùa trước đó, Al Nassr hai lần về nhì và một lần đứng thứ ba, dù sở hữu nhiều ngôi sao như Sadio Mane, Joao Felix hay Aymeric Laporte. CLB cũng liên tục lỡ hẹn ở AFC Champions League Elite, AFC Champions League Two, King Cup và Siêu Cup Arab Saudi.
Trong lúc ăn mừng sau trận, khán giả Al Nassr còn đồng thanh hô "Siuuu" và gọi tên thủ quân đội bóng, trong khi Ronaldo quỳ một bên gối, đánh trống mua vui cho người hâm mộ.
Trong lễ trao Cup, Ronaldo còn gây chú ý với một loạt động tác tay hướng về khán đài và máy quay. Nhiều CĐV trên mạng xã hội cho rằng anh muốn đáp trả những chỉ trích về việc chưa giành danh hiệu nào tại Arab Saudi suốt ba năm qua, dù chính Ronaldo không giải thích ý nghĩa các cử chỉ này.
Trong trận gặp Damac, Ronaldo lập cú đúp, trong đó có một cú sút phạt hàng rào thành bàn. Anh khép lại mùa giải với 28 bàn qua 29 trận Saudi Pro League, dù bỏ lỡ nhiều trận vì bất đồng quan điểm với lãnh đạo đội bóng và giải đấu.
Al Nassr kết thúc mùa với 86 điểm, hơn á quân Al Hilal hai điểm. Đội thắng 28 trận và ghi 91 bàn, đều là thành tích tốt nhất giải. Al Hilal kết thúc mùa giải bất bại, nhưng chỉ đứng thứ hai.
Cảm xúc của Ronaldo cũng tạo ra làn sóng tranh luận trên Reddit. Tài khoản vloneman29 viết: "Anh ấy sống vì những khoảnh khắc như thế", bình luận nhận được hàng nghìn lượt like.
Người dùng Objective_Toe_49 thì bình luận: "Phải thực sự tôn trọng sự tận hiến của anh ấy cho bóng đá".
Nhiều CĐV nhấn mạnh việc Ronaldo vẫn khát khao chiến thắng ở tuổi 41, dù đã giành gần như mọi danh hiệu lớn trong sự nghiệp. Tài khoản Fairbyyy nhận xét: "Đã vô địch 5 Champions League, giành 5 Quả Bóng Vàng, nhưng anh ấy vẫn chiến đấu hết mình ở Saudi League".
Trong khi đó, IPissExcellentThrows - một người tự nhận là "anti Ronaldo" - cũng thừa nhận: "Ngay cả những người ghét Ronaldo nhất cũng không thể phủ nhận đam mê của anh ấy".
Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường ĐH Nha Trang phối hợp Trung tâm thể dục thể thao nhà trường tổ chức giải bóng đá nam – nữ sinh viên năm 2026. Giải đấu nằm trong chuỗi hoạt động tháng Thanh niên 2026, hướng tới kỷ niệm 95 năm ngày thành lập Đoàn TNCS Hồ Chí Minh và 51 năm ngày thống nhất đất nước.
Giải diễn ra từ ngày 8.4 đến 17.4, quy tụ 20 đội bóng gồm 12 đội nam và 8 đội nữ đến từ 7 đơn vị trực thuộc Đoàn Trường ĐH Nha Trang: Đoàn Trường Kinh tế và Kinh doanh, Đoàn Trường Thủy sản và Khoa học sự sống, Đoàn Trường Kỹ thuật và Công nghệ, Đoàn Khoa Khoa học Xã hội và Nhân văn, Đoàn Khoa Du lịch, Đoàn Khoa Công nghệ Thông tin và Đoàn Khoa Ngoại ngữ.
Ở nội dung nam sân 7, 12 đội bốc thăm chia bảng, mỗi bảng 3 đội thi đấu vòng tròn một lượt; đội nhất mỗi bảng vào bán kết và chung kết. Nội dung nữ sân 5 có 8 đội chia bảng, mỗi bảng 4 đội, chọn 2 đội đứng đầu mỗi bảng vào vòng trong. Cơ cấu giải thưởng gồm 1 nhất, 1 nhì, 2 ba ở mỗi nội dung, cùng giải cá nhân cho vua phá lưới và thủ môn xuất sắc nhất.
Giải đấu diễn ra trong bối cảnh Trường ĐH Nha Trang vừa khép lại hành trình một tháng trở thành chủ nhà 2 giải đấu do Báo Thanh Niên tổ chức thành công (giải TNSV THACO Cup 2026 và giải bóng đá TNSV quốc tế lần II - 2026 cúp THACO). Việc tổ chức giải cấp trường ngay sau đó cho thấy nhà trường tiếp tục duy trì và lan tỏa phong trào bóng đá học đường tới đông đảo sinh viên.
PGS.TS Đỗ Quang Thắng, Bí thư Đoàn Trường ĐH Nha Trang, chia sẻ: "Bóng đá không chỉ là một môn thi đấu, mà còn là nơi hun đúc ý chí, bản lĩnh, tinh thần đồng đội, kỷ luật tập thể và khát vọng chinh phục. Tôi tin tưởng rằng, với tinh thần đoàn kết – trung thực – cao thượng – hết mình, các đội bóng sẽ cống hiến cho khán giả những trận đấu đẹp, lan tỏa mạnh mẽ hình ảnh sinh viên Trường ĐH Nha Trang năng động, tự tin và giàu khát vọng".
Bí thư Đoàn Trường ĐH Nha Trang cũng kỳ vọng giải đấu sẽ là dịp để BHL đội bóng Trường ĐH Nha Trang phát hiện thêm những tài năng bổ sung vào đội tuyển bóng đá nhà trường, tiếp nối thành công của mùa giải TNSV THACO Cup vừa qua.
Tranh cãi xuất phát từ pha xử lý của Bryan Mbeumo trong cấm địa ở phút 55. Từ quả tạt của Diogo Dalot, tiền đạo Cameroon cố khống chế bóng bằng đùi nhưng bóng bật lên, chạm vào vùng giữa hông và cánh tay phải của anh. Sau đó, Mbeumo xoay người sút nhưng bị chặn lại trước khi Cunha đá bồi ghi bàn.
VAR Matthew Donohue lập tức kiểm tra tình huống. Quá trình rà soát kéo dài gần hai phút trước khi trọng tài chính Michael Salisbury được gọi ra màn hình ngoài sân. Sau thêm khoảng 90 giây xem lại pha quay chậm, trọng tài này vẫn giữ nguyên quyết định công nhận bàn thắng. Điều này hiếm gặp ở Ngoại hạng Anh, vì các trọng tài thường đồng thuận với VAR, mỗi khi xem lại tình huống.
Thông báo phát qua loa sân Old Trafford giải thích: "Sau khi xem xét, bàn thắng được công nhận vì lỗi chạm tay là không cố ý".
Đó cũng là chìa khóa của toàn bộ vụ việc. Theo Luật 12 của IFAB - bộ luật điều hành bóng đá quốc tế - không phải mọi tình huống bóng chạm tay đều bị xem là phạm lỗi. Từ năm 2021, luật đã được sửa theo hướng giảm bớt các bàn thắng bị hủy vì lỗi chạm tay vô tình trong giai đoạn triển khai bóng.
Cụ thể, nếu cầu thủ vô tình để bóng chạm tay rồi chính anh ta ghi bàn ngay sau đó, bàn thắng sẽ bị hủy. Nhưng nếu bóng chạm tay không cố ý và sau đó đồng đội ghi bàn, trọng tài có thể cho trận đấu tiếp tục. Đây chính là cơ sở để Salisbury bảo vệ quyết định ban đầu của ông.
Trong pha bóng tại Old Trafford, người ghi bàn cuối cùng là Cunha chứ không phải Mbeumo. Vì thế, trọng tài xác định tình huống chạm tay của Mbeumo không trực tiếp tạo ra bàn thắng theo cách luật hiện hành cấm tuyệt đối.
Ngoài ra, những người ủng hộ quyết định này còn viện dẫn thêm vài chi tiết khác. Bóng đi ở cự ly gần, Mbeumo dường như có động tác kéo tay về phía sau thay vì cố tình dang rộng để đỡ bóng, đồng thời không có dấu hiệu chủ động dùng tay kiểm soát.
Tuy nhiên, chính luật chạm tay hiện đại cũng khiến tranh cãi chưa thể chấm dứt.
Một điều khoản khác quy định cầu thủ có thể bị thổi phạt nếu cánh tay đặt ở vị trí làm cơ thể to bất thường (unnaturally bigger). Trong pha quay chậm, tay phải của Mbeumo rõ ràng không ép sát người hoàn toàn. Nhiều chuyên gia cho rằng việc bóng bị kẹp giữa hông và cánh tay đã giúp tiền đạo Man Utd khống chế thuận lợi hơn trước khi dứt điểm.
Cựu hậu vệ Man Utd, Gary Neville phản ứng dữ dội trên sóng Sky Sports: "Nhìn kiểu gì cũng thấy quyết định của trọng tài gây sốc. VAR đã rất rõ ràng rằng cầu thủ để bóng chạm tay và đưa bóng trở lại tình huống chơi. Tôi không thể tin nổi điều mình vừa thấy".
Neville còn nói rằng VAR dường như đã nghiêng về phương án từ chối bàn thắng, nhưng Salisbury lại bác bỏ khuyến nghị sau khi tự xem màn hình ngoài sân.
Cầu thủ ghi nhiều bàn nhất lịch sử Ngoại hạng Anh Alan Shearer viết trên mạng xã hội rằng đây là tình huống rõ ràng là bóng chạm tay. Phía Nottingham Forest cũng phản ứng, khi HLV Vitor Pereira và nhiều cầu thủ đội khách liên tục gây áp lực với trọng tài sau quyết định cuối cùng.
Điều đáng chú ý là đây không phải lần đầu Salisbury gây tranh luận với cách diễn giải luật chạm tay. Trước đó, ông từng là VAR trong trận Everton gặp West Ham, khi từ chối cho Everton hưởng phạt đền ở một pha bóng mà ông đánh giá là "vô tình".
Vấn đề lớn nhất nằm ở chỗ luật chạm tay hiện tại tồn tại nhiều điều khoản, ngoại lệ và cách diễn giải. Cùng một tình huống, trọng tài này có thể xem là vô tình, trong khi người khác lại cho rằng cầu thủ đã hưởng lợi nhờ vị trí cánh tay.
Một số chuyên gia cho rằng quyết định hợp lý nhất trong pha bóng của Man Utd là thổi phạt ngay từ đầu, thay vì để tình huống tiếp diễn rồi tạo ra cuộc tranh cãi kéo dài hơn bốn phút. Nhưng một khi trọng tài đã cho trận đấu tiếp tục, luật hiện hành vẫn mở ra đủ điều kiện để Salisbury bảo vệ lựa chọn của ông.
Sau bàn thắng của Cunha, Man Utd còn ghi thêm một bàn nữa nhờ công Mbeumo. Đoàn quân Michael Carrick thắng 3-2 chung cuộc, ở trận cuối trên sân Old Trafford mùa này, và giữ chắc vị trí thứ ba.