Tranh cãi xuất phát từ pha xử lý của Bryan Mbeumo trong cấm địa ở phút 55. Từ quả tạt của Diogo Dalot, tiền đạo Cameroon cố khống chế bóng bằng đùi nhưng bóng bật lên, chạm vào vùng giữa hông và cánh tay phải của anh. Sau đó, Mbeumo xoay người sút nhưng bị chặn lại trước khi Cunha đá bồi ghi bàn.
VAR Matthew Donohue lập tức kiểm tra tình huống. Quá trình rà soát kéo dài gần hai phút trước khi trọng tài chính Michael Salisbury được gọi ra màn hình ngoài sân. Sau thêm khoảng 90 giây xem lại pha quay chậm, trọng tài này vẫn giữ nguyên quyết định công nhận bàn thắng. Điều này hiếm gặp ở Ngoại hạng Anh, vì các trọng tài thường đồng thuận với VAR, mỗi khi xem lại tình huống.
Thông báo phát qua loa sân Old Trafford giải thích: “Sau khi xem xét, bàn thắng được công nhận vì lỗi chạm tay là không cố ý”.
Đó cũng là chìa khóa của toàn bộ vụ việc. Theo Luật 12 của IFAB – bộ luật điều hành bóng đá quốc tế – không phải mọi tình huống bóng chạm tay đều bị xem là phạm lỗi. Từ năm 2021, luật đã được sửa theo hướng giảm bớt các bàn thắng bị hủy vì lỗi chạm tay vô tình trong giai đoạn triển khai bóng.
Cụ thể, nếu cầu thủ vô tình để bóng chạm tay rồi chính anh ta ghi bàn ngay sau đó, bàn thắng sẽ bị hủy. Nhưng nếu bóng chạm tay không cố ý và sau đó đồng đội ghi bàn, trọng tài có thể cho trận đấu tiếp tục. Đây chính là cơ sở để Salisbury bảo vệ quyết định ban đầu của ông.
Trong pha bóng tại Old Trafford, người ghi bàn cuối cùng là Cunha chứ không phải Mbeumo. Vì thế, trọng tài xác định tình huống chạm tay của Mbeumo không trực tiếp tạo ra bàn thắng theo cách luật hiện hành cấm tuyệt đối.
Ngoài ra, những người ủng hộ quyết định này còn viện dẫn thêm vài chi tiết khác. Bóng đi ở cự ly gần, Mbeumo dường như có động tác kéo tay về phía sau thay vì cố tình dang rộng để đỡ bóng, đồng thời không có dấu hiệu chủ động dùng tay kiểm soát.
Tuy nhiên, chính luật chạm tay hiện đại cũng khiến tranh cãi chưa thể chấm dứt.
Một điều khoản khác quy định cầu thủ có thể bị thổi phạt nếu cánh tay đặt ở vị trí làm cơ thể to bất thường (unnaturally bigger). Trong pha quay chậm, tay phải của Mbeumo rõ ràng không ép sát người hoàn toàn. Nhiều chuyên gia cho rằng việc bóng bị kẹp giữa hông và cánh tay đã giúp tiền đạo Man Utd khống chế thuận lợi hơn trước khi dứt điểm.
Cựu hậu vệ Man Utd, Gary Neville phản ứng dữ dội trên sóng Sky Sports: “Nhìn kiểu gì cũng thấy quyết định của trọng tài gây sốc. VAR đã rất rõ ràng rằng cầu thủ để bóng chạm tay và đưa bóng trở lại tình huống chơi. Tôi không thể tin nổi điều mình vừa thấy”.
Neville còn nói rằng VAR dường như đã nghiêng về phương án từ chối bàn thắng, nhưng Salisbury lại bác bỏ khuyến nghị sau khi tự xem màn hình ngoài sân.
Cầu thủ ghi nhiều bàn nhất lịch sử Ngoại hạng Anh Alan Shearer viết trên mạng xã hội rằng đây là tình huống rõ ràng là bóng chạm tay. Phía Nottingham Forest cũng phản ứng, khi HLV Vitor Pereira và nhiều cầu thủ đội khách liên tục gây áp lực với trọng tài sau quyết định cuối cùng.
Điều đáng chú ý là đây không phải lần đầu Salisbury gây tranh luận với cách diễn giải luật chạm tay. Trước đó, ông từng là VAR trong trận Everton gặp West Ham, khi từ chối cho Everton hưởng phạt đền ở một pha bóng mà ông đánh giá là “vô tình”.
Vấn đề lớn nhất nằm ở chỗ luật chạm tay hiện tại tồn tại nhiều điều khoản, ngoại lệ và cách diễn giải. Cùng một tình huống, trọng tài này có thể xem là vô tình, trong khi người khác lại cho rằng cầu thủ đã hưởng lợi nhờ vị trí cánh tay.
Một số chuyên gia cho rằng quyết định hợp lý nhất trong pha bóng của Man Utd là thổi phạt ngay từ đầu, thay vì để tình huống tiếp diễn rồi tạo ra cuộc tranh cãi kéo dài hơn bốn phút. Nhưng một khi trọng tài đã cho trận đấu tiếp tục, luật hiện hành vẫn mở ra đủ điều kiện để Salisbury bảo vệ lựa chọn của ông.
Sau bàn thắng của Cunha, Man Utd còn ghi thêm một bàn nữa nhờ công Mbeumo. Đoàn quân Michael Carrick thắng 3-2 chung cuộc, ở trận cuối trên sân Old Trafford mùa này, và giữ chắc vị trí thứ ba.
Theo The Athletic và The Telegraph, sự việc xảy ra trước trận đấu giữa đội tuyển Đức và Curacao tại World Cup 2026 (rạng sáng 15.6, giờ Việt Nam). Khi chương trình truyền hình giới thiệu tổ VAR đang làm nhiệm vụ từ trung tâm điều hành của FIFA, ông Shaun Evans (Úc) – giám sát viên VAR và là trọng tài thuộc Liên đoàn Bóng đá châu Á (AFC) bị phát hiện thực hiện một cử chỉ tay gây tranh cãi ngay trước máy quay.
Trong đoạn hình ảnh được phát sóng, ông Evans đứng phía sau các trọng tài VAR khác và dường như tạo dấu hiệu bằng cách chạm ngón cái với ngón trỏ, trong khi ba ngón còn lại duỗi thẳng. Đây vốn là ký hiệu “OK” quen thuộc, nhưng trong những năm gần đây cũng bị một số tổ chức cực hữu sử dụng như biểu tượng mang thông điệp “White Power” (quyền lực da trắng).
Ngay sau khi hình ảnh xuất hiện trên truyền hình, nhiều khán giả đã đăng tải đoạn video lên mạng xã hội và đặt nghi vấn về ý nghĩa của cử chỉ này. Một số ý kiến cho rằng hành động của ông Evans có thể liên quan đến biểu tượng từng bị các nhóm theo chủ nghĩa thượng đẳng da trắng sử dụng, trong khi nhiều người khác kêu gọi không nên vội vàng kết luận khi chưa có đầy đủ bằng chứng về động cơ phía sau.
Mạng lưới Fare, tổ chức chuyên chống phân biệt đối xử trong bóng đá, đã ra thông cáo cho rằng cử chỉ xuất hiện trên sóng truyền hình “rõ ràng giống với biểu tượng quyền lực da trắng” thường được các nhóm cực hữu sử dụng. Tổ chức này đồng thời đặt câu hỏi vì sao một quan chức VAR lại thực hiện động tác đó ngay thời điểm biết máy quay đang hướng về phía mình.
Trong khi đó, FIFA xác nhận đã nắm được thông tin về vụ việc nhưng từ chối bình luận chi tiết. Theo The Telegraph, cơ quan quản lý bóng đá thế giới đã gấp rút khởi động quá trình điều tra, nhằm xác định liệu hành động của ông Evans có mang hàm ý phân biệt chủng tộc hay không.
Tuy nhiên, vụ việc cũng gây ra nhiều tranh luận bởi cử chỉ “OK” từ lâu được sử dụng phổ biến với ý nghĩa tích cực hoặc đơn giản là một trò đùa vô hại. Liên đoàn Chống Phỉ báng (ADL) của Mỹ từng đưa biểu tượng này vào danh sách các ký hiệu thù hận có thể bị các nhóm cực đoan lợi dụng, nhưng cũng nhấn mạnh rằng cần hết sức thận trọng trước khi quy kết ý định của người sử dụng.
The Athletic cho biết ông Evans hiện chưa đưa ra bất kỳ phản hồi công khai nào. Trong lúc cuộc điều tra vẫn đang diễn ra, đây được xem là một trong những tranh cãi lớn đầu tiên liên quan đến công tác trọng tài tại World Cup 2026, giải đấu vốn đang thu hút sự chú ý đặc biệt của người hâm mộ trên toàn thế giới.
Dù đội tuyển Pháp trải qua trận thua trước tuyển Anh (sáng 19-7), World Cup 2026 vẫn đánh dấu một cột mốc lịch sử đối với cá nhân tiền vệ Michael Olise.
Tiền vệ thuộc biên chế Bayern Munich chính thức xô đổ một trong những kỷ lục tưởng chừng như không thể phá vỡ của "Vua bóng đá" Pele.
Trong nỗ lực lội ngược dòng của Pháp trước Anh trong hiệp 2, chính Michael Olise là ngòi nổ tạo nên sự khác biệt.
Tiền vệ này đã liên tiếp thực hiện hai đường kiến tạo dọn cỗ đẳng cấp để Kylian Mbappe lập công, rút ngắn tỉ số xuống lần lượt là 1-4 rồi 3-4 cho tuyển Pháp.
Hai đường chuyền thành bàn này đã nâng tổng số pha kiến tạo của cầu thủ mang áo số 11 tại giải đấu năm nay lên con số 7.
Thành tích này chính thức giúp Olise vượt qua kỷ lục 6 pha kiến tạo của Pele lập được tại World Cup 1970 trên đất Mexico. Anh trở thành cầu thủ có nhiều đường chuyền dọn cỗ nhất trong một vòng chung kết, kể từ khi số liệu thống kê bắt đầu được ghi nhận vào năm 1966.
Dù Pelé thiết lập kỷ lục cũ với số trận ít hơn Olise 2 trận, kỳ tích của tiền vệ người Pháp vẫn vô cùng xứng đáng khi anh duy trì được phong độ kiến tạo xuyên suốt giải đấu.
Hành trình đi vào lịch sử của tiền vệ Olise được rải đều qua các trận đấu tính từ vòng bảng.
Pha kiến tạo cho Mbappe trong trận gặp Senegal là đường dọn cỗ đầu tiên của Olise tại World Cup 2026, trước khi có cú đúp kiến tạo trước Iraq (cho Mbappe và Dembele).
Sau đó, ngôi sao tuyển Pháp có thêm 2 đường chuyền thành bàn trước Thụy Điển (cho Barcola và Mbappe). Và cuối cùng là cú đúp kiến tạo cho đội trưởng tuyển Pháp trong trận tranh hạng 3 với tuyển Anh rạng sáng 19-7, dù kết quả chung cuộc Pháp thua Anh 4-6.
Jordan Pickford có lần ra sân thứ 18, vượt Peter Shilton để trở thành cầu thủ khoác áo Anh nhiều nhất tại các kỳ World Cup. Thủ thành này hiểu rõ sự nguy hiểm của Haaland.
Trong các lần đối đầu tại Ngoại hạng Anh, Pickford đã để thủng lưới bảy từ 10 cú sút trúng đích của Haaland. Chỉ ba thủ môn José Sá (10 bàn), Alphonse Areola (9) và Bernd Leno (8) bị tiền đạo Na Uy chọc thủng lưới nhiều hơn.
Cả hai đội vẫn chưa dứt điểm trong hơn 10 phút đầu. Tuyển Anh tiếp tục triển khai bóng nhanh ra hai biên, đặc biệt hướng nhiều đường lên bóng sang cánh của Noni Madueke - phương án tấn công đã được họ sử dụng xuyên suốt giải đấu.
Trong khi đó, Na Uy duy trì đội hình chơi chặt chẽ và dâng tương đối cao. Khoảng trống vì thế chủ yếu xuất hiện ở hai hành lang cánh và phía sau hàng phòng ngự, nếu đối thủ có thể khai thác.
Hai đội nhập cuộc khá thận trọng, chưa bên nào đẩy cao nhịp độ. Anh kiểm soát bóng nhiều hơn trong những phút đầu và chiếm ưu thế về thế trận.
Cả hai cũng không chủ động gây áp lực tầm cao, phần vì điều kiện thời tiết nóng và độ ẩm cao. Na Uy dường như vẫn theo đuổi cách tiếp cận kiên nhẫn đã áp dụng kể từ khi xoay tua đội hình ở trận cuối vòng bảng gặp Pháp.
Trước khi trận đấu bắt đầu, cả sân dành một phút mặc niệm để tưởng nhớ tuyển thủ Nam Phi Jayden Adams, người qua đời ở tuổi 25 chỉ vài tuần sau khi tham dự World Cup 2026.
Khoảnh khắc tưởng niệm được tất cả cầu thủ, ban huấn luyện và khán giả thực hiện trong không khí trang nghiêm, gần như tuyệt đối im lặng.
Tuyển Anh có bốn cầu thủ sẽ bị treo giò một trận nếu nhận thêm thẻ vàng ở cuộc đối đầu Na Uy, gồm Declan Rice, Jude Bellingham, Marc Guehi và Nico O'Reilly.
Trong số này, Rice và Bellingham là những cái tên khó có thể thay thế ở tuyến giữa. Nếu một, hoặc thậm chí cả hai, vắng mặt ở bán kết vì án treo giò, đó sẽ là tổn thất rất lớn với đội tuyển Anh.
Tuy nhiên, sự thiếu vắng của Guehi hay O'Reilly cũng sẽ gây ảnh hưởng không nhỏ. Hàng thủ Anh vốn đã chịu tổn thất khi Jarell Quansah chắc chắn không thể góp mặt ở bán kết, khiến các lựa chọn phòng ngự càng trở nên hạn chế.
Theo điều lệ World Cup, cầu thủ nhận hai thẻ vàng từ vòng 1/16 đến hết tứ kết sẽ bị treo giò một trận. Sau vòng tứ kết, toàn bộ thẻ vàng sẽ được xóa. Vì vậy, cách duy nhất khiến một cầu thủ lỡ trận chung kết vì án kỷ luật là bị truất quyền thi đấu ở bán kết.
CĐV Anh và Na Uy vừa cùng hòa giọng trong ca khúc "Sweet Caroline", tạo nên bầu không khí đầy cảm xúc trên các khán đài trước giờ bóng lăn.
Các cầu thủ Anh đã ra sân khởi động và nhận những tiếng la ó nhẹ từ CĐV Na Uy. Khu vực CĐV Na Uy nằm cùng phía khán đài với vị trí tác nghiệp của phóng viên, nên âm thanh cổ vũ và phản ứng của họ vang lên rõ ràng hơn so với nhóm CĐV Anh ở phía đối diện.
Trên loa sân đang phát ca khúc "Vindaloo" - bài hát quen thuộc gắn liền với người hâm mộ tuyển Anh. Ba cây bút của The Athletic gồm Oli Kay, Dan Sheldon và Michael Cox đều đứng dậy hòa giọng theo giai điệu này.
Trong năm trận từ đầu giải, Na Uy thắng bốn và chỉ thua một - thất bại 1-4 trước Pháp ở lượt cuối vòng bảng. Trận này, HLV Stale Solbakken thay đổi tới 10 vị trí trong đội hình xuất phát để dưỡng sức cho các trụ cột.
Nếu đánh bại Pháp, Na Uy sẽ đứng đầu bảng I. Tuy nhiên, việc chấp nhận xếp nhì bảng để giữ thể lực cho các cầu thủ chủ chốt đã phát huy hiệu quả khi đại diện châu Âu lần lượt vượt qua Bờ Biển Ngà và Brazil ở vòng knock-out để lần đầu tiên góp mặt ở tứ kết một giải đấu lớn.
Các trận đấu của Na Uy cũng mang đến nhiều cảm xúc. Họ ghi bàn và thủng lưới trong cả năm trận đã đấu, ghi 12 bàn nhưng cũng nhận chín bàn thua. Trong lịch sử World Cup, chỉ có tuyển Đức năm 1954 từng vừa ghi vừa thủng lưới ít nhất 10 bàn trên hành trình vào bán kết.
Trong khi đó, hành trình của Anh có nhiều cung bậc khác nhau. Chiến thắng trước Mexico trên sân Azteca ở vòng 1/8 được xem là một trong những trận đấu đáng nhớ nhất giải, đồng thời cho thấy "Tam sư" sở hữu sự kết hợp giữa chất lượng chuyên môn, bản lĩnh và cả yếu tố may mắn - những yếu tố cần thiết để tiến sâu.
Khác với Na Uy, Anh đã quá quen với các trận tứ kết World Cup. Chỉ Brazil và Đức (cùng 14 lần) góp mặt ở vòng tám đội nhiều hơn Anh (11). Tuy nhiên, thành tích của đội tuyển xứ sương mù tại vòng đấu này không thật sự ấn tượng. Anh chỉ thắng ba trong 10 trận tứ kết World Cup trước đây và có tới bảy lần để lọt lưới từ hai bàn trở lên.