Ngày 4-4, thông tin từ UBND xã Mỹ An, tỉnh Tây Ninh cho biết ông P.V.H., 55 tuổi ngụ ấp 7, xã Mỹ An nghi nhiễm bệnh dại đã qua đời.
Qua điều tra dịch tễ cho thấy khoảng tháng 6-2025, ông H. sang nhà anh trai ở ấp 6, xã Mỹ An thì bị chó nhà người anh cắn vào ngón tay trái gây nhiều vết thương rỉ máu.
Anh trai ông H. là chủ con chó vào can thiệp cũng bị con chó cắn. Sau đó khoảng 6 ngày, con chó đã chết. Lúc cắn người, con chó chưa được tiêm phòng bệnh dại.
Lúc bị chó cắn, ông H. chỉ lấy ớt và đất đắp lên vết thương. Sau đó ông có đi tiêm phòng bệnh dại nhưng chỉ tiêm được một mũi. Người anh trai không tiêm phòng.
Đến ngày 30-3, ông H. có dấu hiệu mệt mỏi không đi làm nổi, sốt, sợ gió, nuốt khó. Sau đó gia đình chuyển lên bệnh viện tại TP.HCM. Bệnh nhân được chẩn đoán theo dõi bệnh dại, suy hô hấp.
Đến ngày 2-4, gia đình nhận thấy bệnh nhân có tiên lượng nặng nên đã xin đưa về.
Sở Nông nghiệp và Môi trường tỉnh Tây Ninh cho biết trong năm 2025 và từ đầu năm 2026 đến nay, trên địa bàn xã Mỹ An chưa ghi nhận tình trạng bệnh dại trên chó mèo.
Khi con chó cắn người và bị chết, gia đình người anh trai đã chôn sau vườn và không báo địa phương.
Trong ngày 2-4, người anh trai ông H. cũng đã xét nghiệm bệnh dại và kết quả âm tính. Hai con chó khác trong nhà này cũng đang khỏe mạnh, không có dấu hiệu bất thường.
Cơ quan chức năng đã hướng dẫn gia đình sử dụng các biện pháp phòng chống dịch, thực hiện phun xịt khử trùng, vận động các hộ chăn nuối chó mèo trên địa bàn không thả rông ra đường, đồng thời tích cực thực hiện việc tiêm phòng bệnh dại chó mèo đúng định kỳ.
Tình Yêu Giới Tính
Cho con về quê chơi với ông bà, mới 2 ngày chị dâu đã muốn đuổi cháu đi

Tôi gọi điện về nội báo sẽ cho hai đứa nhỏ về quê chơi hè với ông bà chừng nửa tháng. Bố chồng vừa nghe tin đã vội đạp xe đi mua bánh, sữa để chờ đón cháu về.
Sáng hôm đưa con về, mẹ chồng tôi đứng ngoài cổng đợi từ sớm. Bà ôm lấy hai đứa nhỏ mừng vui. Bố chồng thì lúi húi dắt chiếc xe đạp cũ ra bảo chiều chở cháu đi mua kem. Cái sân vốn im lìm tự nhiên rộn tiếng cười hẳn lên.
Chỉ có chị dâu tôi là mặt không vui. Chị ấy ở chung với bố mẹ chồng từ ngày cưới đến giờ. Nhà trên đất của ông bà nên vợ chồng chị sống luôn đó. Anh chị lấy nhau nhiều năm, chạy chữa mãi vẫn chưa có con. Lúc tôi đưa con vào nhà, chị chỉ chào nhẹ một câu rồi quay đi nấu cơm.
Chiều hôm ấy tôi về thành phố. Trước khi đi còn dúi cho mẹ chồng ít tiền mua sữa với đồ ăn cho cháu. Bà nhất quyết không lấy, bảo cháu về chơi với ông bà mà tính toán gì. Tôi nghe mà vừa thương vừa áy náy.
Tối đầu tiên, hai đứa nhỏ gọi video khoe đang nằm với bà nội. Đứa út còn chìa ra cái quạt mo bà mới làm. Tôi nhìn màn hình mà thấy lòng yên ổn lạ. Sau bao ngày vùi đầu vào sách vở, thi cử, cuối cùng con cũng có vài ngày đúng nghĩa tuổi thơ.
Nhưng đến ngày thứ hai thì chị dâu bắt đầu gọi điện cho tôi. Chị than hai đứa nhỏ nghịch quá. Hết leo cây lại chạy khắp sân. Chị bảo tụi nhỏ khó ăn, đến bữa cứ đòi ăn món nọ món kia khiến chị đi chợ mệt hơn hẳn.
Tôi nghe mà ngượng. Tôi vội xin lỗi rồi chuyển khoản thêm tiền cho chị. Nghĩ bụng chắc trẻ con đông đúc nên phiền thật. Nhưng tối hôm sau chị lại gọi tiếp. Giọng chị lần này khó chịu ra mặt. Chị bảo nhà này không chịu nổi hai đứa con tôi nữa.
Tôi cố nhẫn nhịn, bảo trẻ con nó chưa biết gì, mong hai bác thông cảm. Nhưng chị cứ nói mãi. Nào là con tôi làm bẩn nhà. Nào là mở tủ lạnh ăn vặt liên tục, mắng thì chúng nó khóc, mà không mắng thì nói không nghe.
Nghe đến đó tôi chạnh lòng vô cùng. Hai đứa nhỏ nhà tôi tuy nghịch nhưng rất biết điều. Ở nhà còn phụ mẹ gấp quần áo, quét nhà. Vậy mà chỉ sau mấy ngày về nội đã bị coi như gánh nặng.
Đến tối thứ tư, anh trai chồng gọi cho chồng tôi. Anh nói thẳng rằng nên đón con về sớm chứ vợ anh căng thẳng lắm rồi, cả nhà đảo lộn vì hai đứa nhỏ. Anh còn buột miệng: “Mới có mấy hôm mà không sống nổi với tụi nó”.
Chồng tôi cúp máy mà mặt đỏ bừng. Anh đi đi lại lại ngoài ban công suốt gần tiếng đồng hồ. Tôi biết anh vừa giận vừa xấu hổ. Bác ruột mà nói câu ấy khác nào bảo con cháu là người dưng. Nhưng tôi bảo chồng, có thể hai bác chưa có con nên không quen nhà có con trẻ.
Tôi định đợi vài hôm tới cuối tuần thì về đón các con lên. Nhưng khuya ấy, mẹ chồng gọi lên trước. Bà nói giọng nghèn nghẹn rằng đừng nghe vợ chồng anh cả nói. Hai đứa nhỏ ngoan lắm, chỉ tại người lớn khó tính thôi.
Qua điện thoại, tôi còn nghe tiếng bố chồng quát ai đó dưới nhà. Ông bảo con nít nghỉ hè không cho về với ông bà thì còn gọi gì là gia đình. Giọng ông run run nhưng đầy tức giận. Tôi nghe mà sống mũi cay xè.
Sáng hôm sau, tôi xin nghỉ làm bắt xe về quê. Vừa bước vào sân đã thấy hai đứa nhỏ ngồi im thin thít dưới gốc ổi. Bình thường chúng nghịch như quỷ. Cái vẻ lặng lẽ ấy làm tôi đau hơn mọi lời than phiền.
Mẹ chồng tôi vừa thấy tôi đã khóc. Bà trách mình già rồi mà không giữ nổi hòa khí trong nhà. Bố chồng thì mặt buồn rười rượi. Chỉ mới mấy hôm trước, ông còn vui như trẻ nhỏ vì có cháu về chơi.
Tối đó, tôi nói sẽ đón con lên lại thành phố. Không ngờ bố chồng đập mạnh chén xuống bàn. Ông bảo nếu cháu nội về thì ông bà cũng chẳng thiết ăn uống gì nữa. Ông nói nhà này là của ông bà, cháu ông bà về chơi mà phải nhìn sắc mặt người khác thì nhục lắm.
Cả nhà im phăng phắc. Chị dâu ngồi trong góc quay mặt đi. Anh trai chồng cũng không dám nói thêm câu nào. Tôi nhìn mái tóc bạc của bố chồng rung rung dưới ánh đèn mà thấy thương ông vô cùng.
Đêm ấy mẹ chồng sang nằm với hai cháu. Bà ôm tụi nhỏ rồi kể chuyện ngày xưa chồng tôi và anh cả cũng từng nghịch phá đến mức làm vỡ cả chum nước. Vậy mà ông bà chưa từng thấy phiền, chỉ thấy nhà đông vui và mong tôi để hai đứa ở lại thêm ít ngày nữa nhưng tôi không đồng ý. Tôi biết ông bà thương cháu, nhưng tôi cũng sợ thái độ của hai bác sẽ khiến con trẻ tổn thương và có ký ức không tốt đẹp về quê nội.
Trên chuyến xe trở lại thành phố, tôi cứ nghĩ mãi. Người lớn nhiều khi chỉ vì chút khó chịu mà làm trẻ con tổn thương. Một câu “nhà này không sống nổi với tụi nó” có thể khiến đứa trẻ nhớ cả đời rằng mình không được chào đón.
Nếu là các bạn, trong hoàn cảnh ấy, các bạn sẽ đón con về ngay để giữ tự trọng cho con, hay vẫn để con ở lại để ông bà được gần cháu và mọi người học cách bao dung với nhau hơn?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Việt Nam là lựa chọn nổi bật để doanh nghiệp toàn cầu đa dạng chuỗi cung ứng

Trong bối cảnh thế giới ngày càng bất ổn, cùng với làn sóng chuyển dịch sản xuất theo chiến lược “Trung Quốc +1”, các quốc gia thuộc khu vực sông Mekong đang nổi lên như những điểm đến tiềm năng trong quá trình tái cấu trúc chuỗi cung ứng tại châu Á. Trong đó, Việt Nam được A.P. Moller - Maersk đánh giá là tâm điểm của xu hướng này.
Ngày 2-4 tại TP.HCM, phát biểu tại hội nghị Connexions 2026, ông Kevin Stuart Burrell, Giám đốc điều hành khu vực Mekong của A.P. Moller - Maersk, cho rằng mức độ bất định chưa từng có của kinh tế toàn cầu đang buộc các doanh nghiệp phải điều chỉnh chiến lược chuỗi cung ứng.
Theo ông, căng thẳng Mỹ - Trung thúc đẩy chiến lược “Trung Quốc +1”, khiến các chuỗi cung ứng vốn phụ thuộc vào Trung Quốc phải đa dạng hóa. Nhiều doanh nghiệp đang đẩy mạnh tái cấu trúc mạng lưới sản xuất và logistics nhằm giảm phụ thuộc vào một thị trường duy nhất.
Trong bối cảnh đó, khu vực sông Mekong, bao gồm các nước Trung Quốc, Myanmar, Lào, Campuchia, Thái Lan và Việt Nam, nổi bật là điểm đến tiềm năng để quản trị rủi ro chuỗi cung ứng. “Dù rủi ro vẫn hiện hữu, khu vực này, đặc biệt là Việt Nam, sở hữu những lợi thế rõ ràng nếu doanh nghiệp muốn đặt cơ sở sản xuất”, ông Burrell nhận định.
Dưới góc độ vận tải, ông cho rằng khu vực Mekong có lợi thế trong thương mại nội Á, đồng thời ngày càng cải thiện kết nối với Mỹ và châu Âu. Riêng Việt Nam nổi bật nhờ mạng lưới các hiệp định thương mại tự do rộng khắp, giúp tăng khả năng tiếp cận thị trường toàn cầu, cùng với hệ thống hạ tầng logistics, cảng biển và sân bay đang được đầu tư mạnh.
“Chúng tôi đã đầu tư 80 triệu USD vào một cảng container tại Hải Phòng và cam kết thêm 1,7 tỉ USD cho dự án tại Đà Nẵng, cho thấy sự tin tưởng vào tiềm năng của thị trường này”, ông Burrell nhấn mạnh.
Với 35 năm hiện diện tại Việt Nam, A.P. Moller - Maersk hiện cung cấp giải pháp trong ba lĩnh vực chính: vận tải biển, logistics tích hợp và khai thác cảng.
Trả lời Tuổi Trẻ Online, bà Silvia Ding, Giám đốc điều hành khu vực Greater China, cho biết Maersk đang đẩy mạnh kết nối hạ tầng logistics hậu phương với hệ thống cảng biển nhằm hỗ trợ doanh nghiệp tại Việt Nam giảm chi phí và tăng tốc mở rộng ra thị trường toàn cầu.
Ở góc độ triển khai cụ thể, ông Burrell cho biết A.P. Moller - Maersk đang mở rộng đầu tư không chỉ ở cảng biển mà còn sang kho bãi, vận tải đường bộ và năng lực hàng không, nhằm phục vụ cho nhu cầu các doanh nghiệp tại Việt Nam.
Theo ông Burrell, việc Chính phủ Việt Nam đẩy mạnh đầu tư hạ tầng, đặc biệt là giao thông, cho thấy sự quan tâm và phản ánh quyết tâm cải thiện năng lực logistics của nền kinh tế.
Trong bối cảnh Việt Nam đặt mục tiêu phát thải ròng bằng 0 vào năm 2050, các giải pháp giảm phát thải trong logistics cũng được doanh nghiệp triển khai. “Việc đưa vào vận hành đội xe tải điện tại Việt Nam là một bước thử nghiệm nhằm giảm phát thải trong vận tải nội địa, đồng thời cung cấp thêm lựa chọn vận chuyển phát thải thấp cho khách hàng”, ông Burrell nói thêm.
Tình Yêu Giới Tính
Trách vợ tiêu sạch tiền tiết kiệm và sự thật phía sau khiến tôi hối hận

Tôi làm nghề kỹ sư công trình. Cái nghề quanh năm đi theo những khối bê tông và tiếng máy nổ, ở công trường nhiều hơn ngày ở nhà. Nhiều lúc nhìn bức ảnh 2 đứa con trong điện thoại, tôi giật mình nhận ra thằng lớn đã cao hơn lần gặp trước, còn thằng út thì đã thay răng lúc nào chẳng biết.
Vợ tôi làm công ty, lương tháng cũng đủ để xoay xở những việc lặt vặt trong nhà. Tôi vẫn thường nói đùa rằng đàn ông kiếm tiền, đàn bà giữ tiền là hợp lý. Vậy nên mỗi lần lĩnh lương hay thưởng công trình tôi đều chuyển hết cho vợ.
Những khoản thưởng có khi vài chục triệu đồng, có khi cả trăm triệu đồng sau một công trình kéo dài mấy tháng. Tôi chưa từng giữ lại ngoài chút tiền ăn uống và xăng xe. Tôi vẫn nghĩ, tiền nằm trong tay vợ cũng là tiền của gia đình, rồi mai này sẽ gom lại xây căn nhà khang trang hơn.
Bao năm như thế, tôi chưa một lần hỏi vợ tiết kiệm được bao nhiêu. Không phải tôi giàu có đến mức không cần biết, mà vì tôi tin. Đã là vợ chồng thì còn điều gì đáng quý hơn niềm tin, tôi vẫn nghĩ vậy.
Cho đến một buổi tối cách đây ít hôm. Tôi đang tính đầu tư một mảnh đất gần khu công nghiệp, nhẩm đi nhẩm lại số tiền mình từng chuyển về chắc cũng hơn 500 triệu đồng. Chỉ cần lấy số ấy cộng với ít vốn vay nữa là đủ xoay một thương vụ.
Tôi gọi điện cho vợ, giọng rất bình thường. Tôi hỏi: "Em này, nhà mình có bao nhiêu tiến để dành?". Đầu dây bên kia im lặng khá lâu rồi chỉ đáp gọn: “Không có”. Tôi thảng thốt: “Thế tiền bao lâu nay anh gửi về thì sao?”. Cô ấy lại im lặng, sau đó lại đáp gọn lỏn y như câu trước: "Hết rồi!".
Tôi tưởng mình nghe nhầm, 500 triệu đồng đâu phải 5 triệu đồng mà bảo hết là hết. Trong khi đó lương vợ tôi mỗi tháng đã hơn 10 triệu đồng. Tôi hỏi dồn, vợ chỉ nói tiền nuôi con, tiền sinh hoạt, tiền về quê, tiền thăm bố mẹ hai bên và đủ thứ chi tiêu khác.
Tôi bắt đầu thấy nóng mặt. Những con số trong đầu tôi chạy loạn lên, còn câu trả lời của vợ thì càng lúc càng ngắn. Đến khi tôi bảo em liệt kê cụ thể từng khoản thì cô ấy chỉ nói một câu: "Em nhớ làm sao được mà ghi".
Câu nói ấy như đổ thêm dầu vào lửa. Tôi cúp máy mà trong lòng đầy bực bội. Đêm ấy, tiếng máy điều hòa chạy đều đều nhưng tôi không sao ngủ được, cứ nằm nhìn trần nhà rồi tự tính toán.
Sáng hôm sau tôi nhắn cho vợ. Tôi bảo từ nay tiền lương và tiền thưởng tôi sẽ tự quản lý để dành xây nhà. Hằng tháng tôi sẽ gửi 5 triệu đồng, cộng với lương 15 triệu đồng của vợ là 20 triệu đồng, thiếu thì báo tôi thêm.
Tin nhắn hiện chữ "đã xem". Suốt cả ngày không có thêm một dòng nào nữa. Đến tối tôi gọi thì vợ không nghe máy.
Tôi xin nghỉ phép một ngày rồi bắt xe về nhà. Cửa vẫn mở, hai đứa nhỏ vẫn học bài, còn vợ tôi vẫn cặm cụi nấu cơm như chẳng có chuyện gì xảy ra. Chính sự bình thản ấy lại làm tôi thấy nặng nề hơn cả một trận cãi vã.
Tôi chưa kịp nói gì thì con trai út chạy vào phòng, mang ra một chiếc hộp giấy cũ. Nó bảo mẹ dặn khi nào bố về thì đưa. Tôi mở hộp, bên trong không phải tiền, cũng chẳng phải sổ tiết kiệm.
Đó là một cuốn sổ dày đã ngả màu. Trang đầu ghi ngày tháng từ gần 5 năm trước, phía dưới là những dòng chữ nhỏ ngay ngắn. Tiền học của con, tiền thuốc của mẹ chồng, tiền sửa mái nhà sau bão, tiền thay bình nóng lạnh, tiền viện phí... mọi khoản đều được ghi rất rõ.
Tôi lật từng trang mà bàn tay bắt đầu run. Có những khoản chỉ vài trăm nghìn đồng, có khoản vài chục triệu đồng. Tôi ngước lên nhìn vợ. Cô ấy vẫn lặng lẽ gắp thức ăn cho hai đứa nhỏ, như thể cuốn sổ kia chẳng liên quan đến mình. Còn tôi thì bỗng thấy những phép tính mình từng rất tự tin đang sụp đổ từng chút một.
Đến trang cuối, tôi bỗng khựng lại. Một hóa đơn viện phí hơn 120 triệu đồng mang tên tôi được kẹp cẩn thận. Đó là lần tôi bị tai nạn ở công trình cách đây 2 năm.
Ngày ấy tôi chỉ nhớ mình tỉnh dậy đã thấy mọi việc ổn thỏa. Tôi cứ nghĩ bảo hiểm thanh toán hết. Hóa ra bảo hiểm chỉ chi trả một phần, số còn lại là tiền tiết kiệm của gia đình mà vợ chưa từng nhắc đến.
Tôi hỏi nhỏ: "Sao em không nói?". Vợ nhìn tôi rất lâu rồi cười buồn. Cô ấy bảo nếu kể ra thì khác gì biến sự chăm sóc thành một món nợ để chồng phải mang theo suốt đời.
Tôi tưởng câu chuyện đến đó là hết. Nhưng vợ lại mở ngăn tủ, lấy thêm một xấp giấy chuyển khoản. Hóa ra nhiều năm qua, bố mẹ tôi đau ốm, em trai tôi thất nghiệp, phần lớn đều do cô ấy âm thầm lo liệu mà chưa từng kể với tôi.
Lúc ấy tôi mới hiểu vì sao tài khoản cứ vơi dần. Những đồng tiền tôi nghĩ đang nằm yên chờ xây nhà, thật ra đã lặng lẽ biến thành thuốc men, học phí, những cái Tết đủ đầy và cả sự bình yên của hai bên nội ngoại. Chỉ có người đi biền biệt như tôi là không nhìn thấy.
Đêm ấy tôi lại trở về công trình. Tiếng máy trộn bê tông vẫn đều đều như mọi ngày, nhưng lòng tôi thì khác hẳn. Hóa ra xây một cây cầu còn có bản vẽ để sửa, còn khi niềm tin trong gia đình rạn nứt thì chẳng có kỹ sư nào tính được cách hàn gắn nhanh chóng.
Ngồi giữa đêm khuya, tôi cứ tự hỏi mình đã sai ở đâu? Có phải tôi sai vì chỉ nhớ số tiền mình kiếm được mà quên mất những điều vợ đã âm thầm làm vì gia đình?
Tin Gốc: Dân Trí

