Trong bối cảnh thế giới ngày càng bất ổn, cùng với làn sóng chuyển dịch sản xuất theo chiến lược “Trung Quốc +1”, các quốc gia thuộc khu vực sông Mekong đang nổi lên như những điểm đến tiềm năng trong quá trình tái cấu trúc chuỗi cung ứng tại châu Á. Trong đó, Việt Nam được A.P. Moller – Maersk đánh giá là tâm điểm của xu hướng này.
Ngày 2-4 tại TP.HCM, phát biểu tại hội nghị Connexions 2026, ông Kevin Stuart Burrell, Giám đốc điều hành khu vực Mekong của A.P. Moller – Maersk, cho rằng mức độ bất định chưa từng có của kinh tế toàn cầu đang buộc các doanh nghiệp phải điều chỉnh chiến lược chuỗi cung ứng.
Theo ông, căng thẳng Mỹ – Trung thúc đẩy chiến lược “Trung Quốc +1”, khiến các chuỗi cung ứng vốn phụ thuộc vào Trung Quốc phải đa dạng hóa. Nhiều doanh nghiệp đang đẩy mạnh tái cấu trúc mạng lưới sản xuất và logistics nhằm giảm phụ thuộc vào một thị trường duy nhất.
Trong bối cảnh đó, khu vực sông Mekong, bao gồm các nước Trung Quốc, Myanmar, Lào, Campuchia, Thái Lan và Việt Nam, nổi bật là điểm đến tiềm năng để quản trị rủi ro chuỗi cung ứng. “Dù rủi ro vẫn hiện hữu, khu vực này, đặc biệt là Việt Nam, sở hữu những lợi thế rõ ràng nếu doanh nghiệp muốn đặt cơ sở sản xuất”, ông Burrell nhận định.
Dưới góc độ vận tải, ông cho rằng khu vực Mekong có lợi thế trong thương mại nội Á, đồng thời ngày càng cải thiện kết nối với Mỹ và châu Âu. Riêng Việt Nam nổi bật nhờ mạng lưới các hiệp định thương mại tự do rộng khắp, giúp tăng khả năng tiếp cận thị trường toàn cầu, cùng với hệ thống hạ tầng logistics, cảng biển và sân bay đang được đầu tư mạnh.
“Chúng tôi đã đầu tư 80 triệu USD vào một cảng container tại Hải Phòng và cam kết thêm 1,7 tỉ USD cho dự án tại Đà Nẵng, cho thấy sự tin tưởng vào tiềm năng của thị trường này”, ông Burrell nhấn mạnh.
Với 35 năm hiện diện tại Việt Nam, A.P. Moller – Maersk hiện cung cấp giải pháp trong ba lĩnh vực chính: vận tải biển, logistics tích hợp và khai thác cảng.
Trả lời Tuổi Trẻ Online, bà Silvia Ding, Giám đốc điều hành khu vực Greater China, cho biết Maersk đang đẩy mạnh kết nối hạ tầng logistics hậu phương với hệ thống cảng biển nhằm hỗ trợ doanh nghiệp tại Việt Nam giảm chi phí và tăng tốc mở rộng ra thị trường toàn cầu.
Ở góc độ triển khai cụ thể, ông Burrell cho biết A.P. Moller – Maersk đang mở rộng đầu tư không chỉ ở cảng biển mà còn sang kho bãi, vận tải đường bộ và năng lực hàng không, nhằm phục vụ cho nhu cầu các doanh nghiệp tại Việt Nam.
Theo ông Burrell, việc Chính phủ Việt Nam đẩy mạnh đầu tư hạ tầng, đặc biệt là giao thông, cho thấy sự quan tâm và phản ánh quyết tâm cải thiện năng lực logistics của nền kinh tế.
Trong bối cảnh Việt Nam đặt mục tiêu phát thải ròng bằng 0 vào năm 2050, các giải pháp giảm phát thải trong logistics cũng được doanh nghiệp triển khai. “Việc đưa vào vận hành đội xe tải điện tại Việt Nam là một bước thử nghiệm nhằm giảm phát thải trong vận tải nội địa, đồng thời cung cấp thêm lựa chọn vận chuyển phát thải thấp cho khách hàng”, ông Burrell nói thêm.
Đây là hoạt động thuộc dự án truyền thông Mind Back (tạm dịch "Lấy lại sự tỉnh táo cho tâm trí") của sinh viên, được triển khai từ tháng 1 đến tháng 4-2026.
Dự án hướng tới nhóm công chúng trẻ Việt Nam từ 18-24 tuổi với thông điệp "Clean Feed - Clear Mind", nghĩa là khi người dùng chủ động lọc bớt nội dung AI chất lượng thấp, thông tin sẽ "sạch" hơn, từ đó đầu óc bớt quá tải, bớt nhiễu và lấy lại sự tập trung.
Trương Thanh Yến Quỳnh - sinh viên chuyên ngành truyền thông đa phương tiện, Trưởng dự án - cho biết thuật ngữ "AI slop" chỉ các nội dung số chất lượng thấp, thiếu logic, được tạo ra hàng loạt bằng công nghệ AI và có thể khiến người dùng cuốn vào thói quen xem nội dung một cách vô thức.
Triển lãm Nhiễu số tạo ra không gian nghệ thuật đương đại, sử dụng ngôn ngữ thị giác và các hình thức ẩn dụ để tái hiện tình trạng nhiễu nội dung trong môi trường số. Một số tác phẩm tranh vẽ được tích hợp công nghệ thực tế tăng cường (AR), trong đó có các bức tranh do chính sinh viên thực hiện.
Triển lãm hướng người xem nhìn lại chính thói quen tiêu thụ nội dung trên mạng xã hội; đồng thời khuyến khích những hành động cụ thể như dừng lại vài giây trước khi xem tiếp, bấm "không quan tâm", bỏ theo dõi các nguồn nội dung kém chất lượng và ưu tiên lựa chọn những kênh thông tin có giá trị.
Triển lãm mở cửa miễn phí cho tất cả những ai quan tâm đến môi trường truyền thông số, đặc biệt là người trẻ.
Chiều 3-4 trên sân Quảng Ngãi, đoàn quân của huấn luyện viên Vũ Như Thành thi đấu lượt trận thứ 2 Giải hạng nhì quốc gia 2026. Ở ngày ra quân, đội đã hòa 1-1 trước Lâm Đồng.
Có gần 7.000 khán giả đến sân cổ vũ cho đội bóng Quảng Ngãi. Tất cả đều mong một chiến thắng đầu tiên cho mùa giải. Đây cũng là trận thứ 2 liên tiếp họ được thi đấu trên sân nhà.
Khán giả phải chờ đến phút 66 mới được chứng kiến bàn thắng duy nhất của trận đấu. Tiền đạo Văn Nam bật cao đánh đầu dũng mãnh, đưa bóng qua tay thủ môn Đắk Lắk.
Bàn thắng khiến không khí khán đài sân Quảng Ngãi bùng nổ. Không chỉ là bàn thắng duy nhất, Văn Nam đã giúp đội bóng Quảng Ngãi giành chiến thắng đầu tiên với 3 điểm.
Kết quả này giúp đoàn quân của HLV Vũ Như Thành có 4 điểm sau lượt trận thứ 3. CLB Quảng Ngãi tạm thời đứng thứ 4, bằng điểm với CLB Lâm Đồng.
Chiến thắng đã đánh dấu mốc cho bóng đá Quảng Ngãi sau thời gian dài "mất tích". Sau khi CLB Kon Tum đổi tên thành CLB Quảng Ngãi, địa phương này trở lại Giải hạng nhì.
Lần gần nhất người ta nhắc tới bóng đá Quảng Ngãi là khi họ rút lui khỏi Giải hạng nhì 2018. Lý do muôn thuở của bóng đá là vấn đề kinh phí sau khi đội giành suất thăng hạng.
Mùa Giải hạng ba năm 2017, Quảng Ngãi giành 1 suất lên hạng ở bảng A. Sau khi rút lui, bóng đá Quảng Ngãi cũng không còn tham dự hệ thống nào cho đến khi Kon Tum đổi tên.
Đã hơn 8 năm trôi qua, bóng đá Quảng Ngãi "sống lại" đúng nghĩa khi đội bóng thi đấu trên sân nhà và nhận được sự quan tâm của đông đảo khán giả địa phương.
Giải hạng nhì quốc gia 2026 có 14 đội tham dự chia làm 2 bảng và sẽ có 3 suất lên hạng nhất.
Tôi kết hôn khá sớm nên năm nay con đầu đã vào đại học. Vợ chồng không giàu có nhưng có nhà cửa ổn định, con cái ngoan ngoãn, ít khi xảy ra cãi vã. Chỉ có điều, chuyện riêng trong phòng ngủ lại là điều khiến tôi đau đầu.
Có lẽ vì đã qua thời kỳ sung sức nên tôi không còn nhiều hứng thú với chuyện chăn gối như trước.
Tôi có một cửa hàng nhỏ. Ban ngày đi làm, tối về lo cơm nước, sổ sách, tính toán tiền bạc, đầu óc tôi lúc nào cũng quay cuồng với đủ khoản chi tiêu. Đêm đến, điều tôi mong nhất chỉ là được nằm yên và ngủ một giấc đến sáng.
Tất nhiên, tôi vẫn luôn tự nhắc nhở mình vẫn là một người vợ, vẫn có nghĩa vụ chiều chồng, nhưng tôi nghĩ ở tuổi này mỗi chỉ tháng 1-2 lần là đủ.
Trái ngược với tôi, chồng vẫn rất sung sức như tuổi đôi mươi. Anh luôn nói rằng, tình cảm vợ chồng muốn bền thì không thể bỏ quên sự gần gũi. Ban đầu, tôi thấy đó là điều đáng quý vì ít ra chồng luôn dành sự quan tâm cho vợ. Nhưng càng về sau, tôi càng muốn né tránh.
Anh học đâu đó những cách "hâm nóng lửa yêu" rồi về áp dụng. Có hôm đang giờ nghỉ trưa, anh nhắn tin bảo tôi bỏ công việc ở cửa hàng vài tiếng để cả hai đi ăn riêng rồi dành thời gian cho nhau. Tôi cười trừ rồi từ chối vì trong đầu vẫn còn bao nhiêu công việc chưa xong.
Lần khác, anh bất ngờ mua cho tôi vài bộ váy ngủ khá gợi cảm. Anh hí hửng bảo: "Em mặc thử xem, chắc đẹp lắm".
Tôi cầm túi quà thấy ngượng ngùng nhiều hơn là vui mừng. Mặc thử chiếc váy rồi đứng trước gương, tôi thấy một người phụ nữ với vòng eo quá khổ, phần da bụng nhăn nheo và vô số những dấu vết của tuổi tác. Tôi lại lặng lẽ cất chiếc váy vào tủ.
Dẫu vậy, chồng vẫn không bỏ cuộc. Anh rủ tôi tham gia “ngày không con cái” với chuỗi hoạt động từ sáng tới đêm. Trước đó, anh đã chủ động sắp xếp cho 2 con sang nhà ông bà nội để vợ chồng có không gian riêng. Anh còn đặt sẵn bữa tối, mua hoa và nói rằng: "Hôm nay chỉ có chúng ta thôi".
Đáng lẽ tôi phải vui mới đúng. Thế nhưng, trước sự cuồng nhiệt quá mức của chồng, tôi lại cảm thấy áp lực.
Tôi thấy rõ sự thất vọng trong mắt chồng. Nhiều lần anh hỏi tôi có còn yêu anh không? Đương nhiên tôi vẫn yêu anh, song trong lòng cảm giác muốn gần gũi dường như đã nhạt đi rất nhiều. Tôi không biết đó là do tuổi tác, do nội tiết thay đổi hay vì cuộc sống khiến tôi lúc nào cũng căng như dây đàn.
Có một điều tôi chưa từng nói với chồng. Từ ngày lấy nhau đến giờ, tôi luôn là người gánh phần lớn kinh tế gia đình. Công việc của tôi ổn định, thu nhập cao hơn chồng khá nhiều.
Anh vẫn đi làm, vẫn đưa tiền về nhưng chỉ phụ được một phần nhỏ. Tiền học của con, tiền trả góp nhà, những khoản phát sinh lớn... gần như đều do tôi đứng ra lo liệu.
Tôi chưa bao giờ trách chồng vì anh vốn là người hiền lành, chăm chỉ và rất thương vợ con. Anh cũng san sẻ việc nhà, đưa đón con, chăm sóc bố mẹ hai bên. Nhưng sâu trong lòng, tôi vẫn luôn có cảm giác mình đang phải gồng gánh quá nhiều.
Phải chăng vì thế mà mỗi lần chồng muốn gần gũi, tôi lại thấy như mình đang phải hoàn thành thêm một nhiệm vụ. Gần đây, tôi thấy khoảng cách giữa hai vợ chồng cứ âm thầm lớn lên.
Ở tuổi này, tôi không biết mình đã làm tròn vai chưa? Tôi phải như thế nào mới đúng? Xin hãy cho tôi lời khuyên!