Vận động viên điền kinh Nguyễn Văn Long (41 tuổi, quê Gia Lai) được cộng đồng biết đến với 3 lần chạy bộ xuyên Việt vào năm 2022, 2024 và 2025. Với hàng loạt thành tích và hoàn thành những thử thách sức bền đáng kinh ngạc trong chạy bộ, anh Long được cộng đồng gọi bằng biệt danh “Long dị nhân”.
Mới đây, anh Long chia sẻ trên trang cá nhân về kế hoạch mới trong năm nay: chạy bộ 102 ngày liên tục, mỗi ngày 100 km. Tuy nhiên, một số người trên mạng xã hội để lại bình luận: “Người Việt không làm được đâu”.
Chia sẻ với PV Thanh Niên, anh Long cho biết: “Thông báo được đưa ra sau khi tôi đã lên kế hoạch chi tiết với sự quyết tâm rất lớn. Chưa làm, sao biết là không được? Người Việt cũng có thể làm được những điều phi thường. Trong thời chiến tranh, dù thân hình nhỏ bé nhưng những người phụ nữ có thể vác cả thùng đạn 60 – 80 kg di chuyển trên đường rừng núi…”.
Theo tìm hiểu của PV, trên thế giới hiện có vận động viên Huang Zhenglong, người Trung Quốc xác lập kỷ lục thế giới Guinness với việc chạy 100 ngày liên tục, mỗi ngày 100 km vào tháng 3.2026.
Anh Long dự định khi hoàn thành hành trình đặc biệt này, sẽ đăng ký xác lập kỷ lục Guinness. Hiện anh đang trong quá trình chuẩn bị, vận động tài trợ để đăng ký xác lập kỷ lục.
Thay vì chạy bộ dọc miền đất nước như những lần trước, lần này anh Long thực hiện thử thách tại quê hương Pleiku, Gia Lai. Đây cũng là nơi anh có những bước chạy đầu tiên trong sự nghiệp chạy bộ của mình.
Quá trình chinh phục thử thách dự kiến kéo dài trong 3 tháng, từ ngày 10.12.2026 đến ngày 21.3.2027, quãng đường 10.200 km. Cung đường chạy mỗi ngày sẽ bao quanh bờ kè Hội Phú, vòng chạy khoảng 2,4 km.
Cũng như những lần trước, anh Long không chạy một mình. Anh muốn biến thử thách của mình thành một hoạt động dành cho cộng đồng. Ở bất cứ đâu, mọi người cũng có thể chạy hưởng ứng ngay tại nơi mình sinh sống để “đồng hành online” với anh. Theo đó, việc xác lập kỷ lục Guinness cũng là một món quà anh dành cho đất nước, cho người Việt Nam.
Anh bật mí, mọi người có thể đăng ký chạy 20, 40, 80, 102 ngày liên tiếp, mỗi ngày chạy ít nhất 2 km, tối đa 42 km, hoàn thành sẽ có áo và kỷ niệm chương. Ngoài ra cũng có thể đăng ký chạy đồng hành trực tiếp cùng anh tại bờ kè Hội Phú.
Anh Long cho biết, thử thách lần này sẽ là một hành trình trải nghiệm hoàn toàn khác trước đây. “Khó khăn, khắc nghiệt hơn và đòi hỏi thêm nhiều yếu tố đi kèm như dinh dưỡng, thời gian hồi phục, sức chịu đựng và cả tâm lý. Tôi muốn truyền cảm hứng cho cả những người chưa từng chạy, để họ hiểu rằng sức bền đôi khi bắt đầu chỉ bằng một quyết định xỏ giày”, anh nói.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Theo chân người Việt ở Mỹ đến FIFA Fan Festival ngày khai mạc World Cup 2026

Từ một chiếc vé miễn phí phải đăng ký trước cả tháng, vài email "kính chuyển" lòng vòng, những giấy phép đậu xe riêng cho từng khu vực và mấy ngày chờ duyệt đến sát giờ bóng lăn, tôi cuối cùng cũng bước qua cổng FIFA Fan Festival Dallas của World Cup 2026 trên đất Mỹ.
Tôi nhận ra rằng World Cup 2026 không chỉ diễn ra trong sân vận động mà còn bùng nổ trên những bãi cỏ, quầy bia, khu trò chơi, màn hình khổng lồ và cả trong những lời "bốc phét" rất đáng yêu của các cổ động viên tin chắc đội nhà sẽ vô địch.
Từ hồi tháng 5, khi website của FIFA Fan Festival Dallas vừa mở đăng ký vé cho cổ động viên, tôi đã nhanh tay đặt trước một suất vào khu fanfest ở Fair Park, TP.Dallas bởi dù vé miễn phí nhưng không có nghĩa là cứ thích thì mình ung dung xách máy ảnh đến cổng, cười duyên cười dáng rồi xin vào như đi hội làng mà người xin vé vẫn phải khai báo thông tin, đăng ký trước và chờ xác nhận, chưa kể với một sự kiện tầm World Cup thì mọi thứ, từ chiếc vé vào cổng đến chỗ đậu xe, đều có thể biến thành một môn thể thao mang tính lập trình "hack não" nếu bạn không chuẩn bị sớm.
Tôi vốn đã dự phòng vé cổ động viên trước cả tháng để chắc chắn có mặt trong khu fanzone vào ngày đội tuyển Mỹ đá trận khai mạc gặp Paraguay nhưng rồi cái máu tò mò nghề nghiệp nổi lên, cộng thêm suy nghĩ rằng đã đến tận nơi thì không thể chỉ đứng chen giữa đám đông mà được nhìn từ xa, được ngồi bất cứ đâu để canh được góc máy đẹp nên tôi quyết định thử một con đường nghe có vẻ "oai" hơn nhưng cũng hồi hộp hơn: xin thẻ tác nghiệp báo chí.
Hành trình xin thẻ ấy nếu dùng từ nhẹ nhàng là "liên hệ" với ban tổ chức" còn nếu kể đúng ra là một chuỗi những email được gửi đi trong tinh thần hết mình với các kiểu - kính gửi, kính chuyển, kính nhờ, kính mong và kính… hy vọng. Tôi bắt đầu tìm thông tin của ban tổ chức, gửi email trình bày nhu cầu tác nghiệp, rồi sau một thời gian chờ đợi được chuyển tới đúng người, cuối cùng cũng nhận được đường link để đăng ký.
Với người lần đầu làm thủ tục tại một sự kiện FIFA ở Mỹ, mọi thứ sẽ dễ khiến mọi người bối rối, bởi thẻ ra vào khu Dallas Host City Media Center dành cho báo chí là một chuyện, vé vào khu fan festival dành cho cổ động viên lại là chuyện khác, giấy phép đậu xe cho media center là một chuyện khác nữa, giấy phép đậu xe cho khu fan zone lại là một chuyện khác hai chuyện trước kia và nếu không có giấy phép phù hợp thì hoặc là bạn chuẩn bị tinh thần trả khoảng 25 USD để có chỗ đậu xe gần hơn hoặc chọn phương án đậu xe miễn phí ở xa hơn, cách khoảng 3 ga tàu, đi chừng 20 phút mới vào đến cổng Fair Park rồi tiếp tục chờ xe trung chuyển đưa vào khu trung tâm xem bóng đá.
Đến lúc trận khai mạc của đội tuyển Mỹ chỉ còn khoảng 4 tiếng nữa là bắt đầu, tôi mới chính thức nhận được thông báo chấp thuận cùng bảng hướng dẫn đến nhận thẻ mà cảm giác lúc ấy giống như vừa ghi bàn ở phút bù giờ, bởi từ ý định "đột nhập" ban đầu, sau một thời gian chờ đợi, cuối cùng tôi được đường hoàng bước qua cổng FIFA Fan Festival Dallas với tấm thẻ thông hành của "phóng viên từ xa" của Thanh Niên Online đưa tin từ Dallas, đeo trên cổ một cách rất trang trọng dù trong lòng vẫn còn hơi run vì sợ đi nhầm cổng, nhầm bãi đậu xe hoặc nhầm luôn cả khu dành cho báo chí với khu dành cho cổ động viên.
FIFA Fan Festival Dallas được tổ chức tại khu tổ hợp Fair Park, một không gian rộng lớn vốn quen thuộc với các sự kiện văn hóa, giải trí và cộng đồng của TP.Dallas nhưng trong mùa World Cup thì nơi này được biến thành một "ngôi làng bóng đá" đúng nghĩa, nơi người hâm mộ có thể xem các trận đấu trên màn hình lớn, thưởng thức âm nhạc, ăn uống, chơi các trò tương tác, chụp ảnh, mua đồ lưu niệm và quan trọng nhất là tìm một chỗ đứng hoặc ngồi đủ đẹp để cùng hàng nghìn người khác hét lên khi đội mình ghi bàn.
Ấn tượng đầu tiên khi bước vào khu fanfest là mọi thứ đều rất to, rất… Texas và rất biết cách khiến người ta phải rút điện thoại ra chụp ảnh, từ Coca-Cola Fan Zone đỏ rực nổi bật giữa trời xanh Texas, những quầy đồ ăn và đồ uống xếp thành dãy dài, các khu trò chơi sút bóng, khu trải nghiệm công nghệ cho đến quả bóng FIFA khổng lồ ở trung tâm, một mô hình không chỉ để trang trí mà còn hoạt động như màn hình trình chiếu hình ảnh người hâm mộ, khiến nhiều nhóm cổ động viên vừa đi ngang qua đã dừng lại reo lên khi thấy mặt mình xuất hiện trên "hành tinh bóng đá" ấy.
Một điểm thú vị khác là khu trải nghiệm của Choctaw Casinos & Resorts, nhà tài trợ quen thuộc với các sự kiện thể thao và giải trí tại khu vực Texas – Oklahoma, đặc biệt cũng là cái tên không xa lạ với nhiều gia đình gốc Việt ở Dallas–Fort Worth, bởi cuối tuần không ít người Việt vẫn lái xe đến Choctaw để nghỉ ngơi, thử vận may, ăn uống và nhất là xem những show ca nhạc rất "thuần Việt" với ca sĩ từ Việt Nam sang biểu diễn. Tại sự kiện này, Choctaw dựng một khu trải nghiệm khá bắt mắt, trong đó có chiếc xe chở kem màu đen độc đáo cùng các trò chơi tương tác và không gian giải trí nhẹ nhàng để cổ động viên vừa tránh nắng, vừa tham gia hoạt động bên lề trước giờ bóng lăn.
Nói đến Choctaw cũng phải nhắc thêm một chuyện khá thú vị quanh sân vận động ở Arlington, nơi vốn được nhiều người biết đến với tên AT&T Stadium, sân nhà của Dallas Cowboys, nhưng trong thời gian World Cup phải dùng tên "Dallas stadium" theo quy định của FIFA về việc loại bỏ tên thương mại và thương hiệu không thuộc hệ thống tài trợ chính thức. Với người ở Dallas–Fort Worth, chuyện này nghe hơi buồn cười vì sân nằm ở Arlington chứ không phải Dallas và dễ khiến nhiều phóng viên nhầm lẫn nhưng với FIFA thì tên gọi theo thành phố chủ nhà có vẻ quan trọng hơn ranh giới hành chính, nên người địa phương đành vui vẻ chấp nhận một thực tế rằng trong mùa World Cup, đôi khi "Dallas" có thể chạy sang tận Arlington mà vẫn rất hợp lệ còn các anh Urber có dịp tăng cuốc dịp này.
Nếu phần tổ chức của FIFA Fan Festival Dallas cho thấy một sự kiện được chuẩn bị khá bài bản, từ an ninh, tình nguyện viên, khu check-in, lối đi, bãi xe đến các khu tiện ích, thì phần làm tôi thích thú nhất vẫn là không khí cổ động của người Mỹ trong ngày đội tuyển chủ nhà ra quân.
Lần gần nhất nước Mỹ đăng cai World Cup là năm 1994, tức là đã hơn 3 thập niên trôi qua, đủ lâu để một đứa trẻ như tôi từng ngồi trước màn hình xem đội tuyển Mỹ thi đấu ngày ấy nay đã trở thành người lớn, đủ lớn để tự lái xe đến Fair Park, đeo thẻ tác nghiệp và đứng giữa hàng nghìn cổ động viên Mỹ đang sống trọn vẹn với cảm giác World Cup đang ở trên chính đất nước của mình.
Tôi nhớ ngày nhỏ xem đội tuyển Mỹ thi đấu chỉ như một khán giả ở rất xa, nơi World Cup là thứ chỉ có trên tivi, còn nước Mỹ là một khái niệm rộng lớn và xa xôi nằm ở bên kia bán cầu, vậy mà giờ đây tôi lại đứng ngay giữa Dallas, trên đất nước của họ, nhìn những gia đình Mỹ mặc áo sọc đỏ trắng xanh, những em bé ngồi nép trên cạnh cha mẹ, những nhóm bạn trẻ đội mũ cao bồi giày boot da thú, cầm cờ, đeo kính hình quả bóng và hò reo như thể cả mùa hè Texas đã chờ khoảnh khắc này rất lâu lâu để có dịp khai hỏa.
Với tấm thẻ phóng viên, tôi có một "đặc quyền" nhỏ là dễ dàng tiến lại gần cổ động viên hơn để xin chụp ảnh và phỏng vấn nhanh, dĩ nhiên vẫn phải giơ tay xin phép trước. Có lẽ cứ máy ảnh càng to, ống kính càng dài thì nụ cười của người được chụp cũng thường càng tươi, miễn là bạn đủ lịch sự để cho họ vài giây chỉnh áo, sửa tóc, giơ cờ hoặc nâng cốc bia lên cho đúng tinh thần World Cup.
Điều đặc biệt ở Mỹ là văn hóa cổ động thể thao rất an toàn và thoải mái. Trong những trận bóng bầu dục tôi từng xem, nhiều lần tôi chứng kiến cổ động viên hai đội ngồi lẫn vào nhau mà không có chuyện căng thẳng hay gây gổ. Và trong trận khai mạc ở đây, hình ảnh ấy lại xuất hiện khi cổ động viên Mỹ, Mexico, Colombia, Đức, Hà Lan, Nhật Bản, Argentina, thậm chí cả Paraguay ngồi xen kẽ trên bãi cỏ, cùng xem trận đấu, cùng mua đồ ăn, cùng tranh luận và đôi khi còn vui vẻ chụp ảnh với nhau như thể khác màu áo chỉ là cái cớ để có thêm câu chuyện bắt chuyện.
Khi đội tuyển Mỹ bắt đầu ghi bàn, không khí ở Fair Park như nổ tung. Tiếng hò reo vang lên từ khu vực màn hình lớn, những lá cờ Mỹ được giơ cao, những chiếc áo đấu số 10 của "Captain America" Pulisic xuất hiện khắp bãi cỏ và người ta dễ dàng cảm nhận được sự dồn nén của một thế hệ cổ động viên đã chờ quá lâu để được xem World Cup 2026 diễn ra ngay trên đất nước này.
Với nhiều người Mỹ, đây không chỉ là một trận bóng mà là một lời xác nhận rằng bóng đá, môn từng bị xem là đứng sau bóng bầu dục, bóng rổ và bóng chày, giờ đây đã có đủ sức hút để kéo hàng ngàn người đến một khu lễ hội giữa ngày hè nóng bức chỉ để cùng nhau xem đội tuyển quốc gia thi đấu.
Tôi gặp Mike và nhóm bạn của anh đến từ Fort Worth khi đội tuyển Mỹ vừa nâng tỷ số lên 3-0. Có lẽ "vitamin lúa mạch" trong những chiếc cốc đã giúp tinh thần họ phơi phới hơn, nhưng phải công nhận là Mike có một niềm tin rất đáng nể. Khi tôi hỏi đội tuyển Mỹ sẽ đi xa đến đâu ở World Cup lần này, anh không chần chừ mà khẳng định đội chủ nhà sẽ vào đến chung kết, gặp Bồ Đào Nha cũng được, vì thắng đội mạnh thì chiến thắng mới vẻ vang, rồi cuối cùng Mỹ sẽ nâng cúp. Những người bạn xung quanh cười ầm lên nhưng không ai phản đối, bởi ở fanfest này, quyền được "phét" về đội nhà hình như cũng là một phần của vé vào cổng.
Không chỉ có cổ động viên Mỹ, tôi còn bắt gặp một vài cổ động viên gốc Việt trong khu lễ hội, có người đi cùng gia đình, có người đưa con nhỏ đến xem cho biết không khí World Cup, có nhóm bạn trẻ tranh thủ cuối tuần để hòa mình vào ngày hội bóng đá ngay tại nơi mình đang sinh sống.
Với cộng đồng người Việt tại Dallas–Fort Worth, World Cup 2026 không còn là một sự kiện ở đâu đó rất xa, phải canh giờ thức đêm xem qua màn hình, mà là một trải nghiệm có thể chạm vào được, từ tấm vé đăng ký miễn phí, chuyến tàu điện đến Fair Park, mùi đồ nướng BBQ của ẩm thực vùng Texas tỏa ra trong không khí, tiếng nhạc trên sân khấu, cho đến cảm giác vui vẻ khi ngồi giữa hàng nghìn người Mỹ khác màu da khác và hiểu rằng bóng đá có thể biến một thành phố xa lạ thành một nơi rất gần gũi.
Trận đấu khép lại với chiến thắng 4-1 dành cho đội tuyển Mỹ, một tỷ số đủ đậm để người hâm mộ chủ nhà rời Fair Park trong trạng thái hân hoan và cũng đủ ấn tượng để buổi khai mạc của FIFA Fan Festival Dallas trở thành một màn chào sân suôn sẻ. Nhưng với tôi, điều còn lại sau buổi tối ấy không chỉ là tỷ số mà là cảm giác vừa hài hước vừa xúc động khi một người Việt từng nghĩ mình phải "đột nhập" vào khu fanfest cuối cùng lại được đứng trong đó với tư cách phóng viên, chứng kiến người dân nước Mỹ sống trong bầu không khí World Cup sau hơn 30 năm chờ đợi và nhìn thấy nhiều người xa lạ từ các quốc gia cùng ngồi cạnh nhau trước màn hình lớn, cùng reo hò, cùng tiếc nuối, cùng mỉm cười…
Tin Gốc: Thanh Niên

Đề xuất thực hiện miễn phí sách giáo khoa trên cả nước từ năm học 2029 - 2030 nhận được sự quan tâm đặc biệt của xã hội. Vậy làm thế nào để thực hiện được chủ trương nhân văn này?.
Dự kiến từ ngày 1.7, TP.HCM sẽ ban hành hệ số điều chỉnh giá đất (hệ số K) để áp dụng trong 7 trường hợp, trong đó có dùng để tính tiền sử dụng đất, tiền thuê đất, giá đất tính tiền sử dụng đất tại nơi tái định cư.
Eo biển Hormuz trở thành "chốt" quan trọng trong cuộc chiến ở Iran mà cả 2 bên đều muốn kiểm soát, nhưng liệu Mỹ có đủ sức "thông chốt" lâu dài?.
Nguồn: https://thanhnien.vn/tin-tuc-dac-biet-tren-bao-in-thanh-nien-242026-185260401235828189.htm

Nằm trong con hẻm trên đường D5, phường Thạnh Mỹ Tây (Q.Bình Thạnh cũ) quán ăn "Măm Măm Gia Lai" tồn tại gần 1 thập kỷ nổi tiếng với đặc sản bún cua thối. Câu chuyện phía sau quán ăn bán món "hiếm có khó tìm" ở TP.HCM này khiến nhiều thực khách bất ngờ.
Buổi chiều một ngày giữa tháng 6, chúng tôi tìm đến con hẻm nhỏ trên đường D5, phường Thạnh Mỹ Tây sầm uất, lần đầu ghé quán ăn của chị Thu Hằng và em gái là chị Thu Hà. Quán ăn có cái tên dễ thương "Măm Măm Gia Lai" suốt gần 10 năm qua là điểm đến của nhiều thực khách đang sống và làm việc ở TP.HCM yêu thích các món đặc sản nơi phố núi.
Quán ăn gia đình bình dân sạch sẽ, thoáng mát đều đặn khách ra vào. Vừa bước vào quán, thực khách sẽ cảm nhận được ngay mùi "thum thủm" đặc trưng của món bún cua thối, do cua đồng ủ lên men tự nhiên qua đêm - vốn là linh hồn của món ăn đặc sản nổi tiếng bậc nhất Gia Lai.
Những góc nhỏ dễ thương ở quán ăn bán món Gia Lai
ẢNH: CAO AN BIÊN
"Thực ra không phải thực khách nào cũng chịu được mùi này và cũng không phải ai cũng ăn được món này. Có người ăn lần đầu chưa quen, nhưng ăn lần hai, lần ba… rồi ghiền lúc nào không hay, bỏ không được. Có người chỉ ăn được một hai lần, rồi thôi vì không hợp!", chị Thu Hằng, một trong những người sáng lập quán từ bếp bước ra, nở nụ cười tươi tiếp chuyện với chúng tôi.
Nhiều năm lập nghiệp tại TP.HCM, gần 10 năm trước, chị Hằng và em gái quyết định mở quán ăn nhỏ này, với mong muốn mỗi ngày đều có thể thưởng thức những món ăn quê hương gắn với ký ức tuổi thơ. Thêm vào đó, 2 chị em cũng muốn mang hương vị quê nhà Gia Lai đến với những người đồng hương đang sống và làm việc ở thành phố cũng như giới thiệu văn hóa - ẩm thực địa phương tới thực khách trong nước và quốc tế.
Nhờ cách nấu ăn ngon cũng như có duyên buôn bán, qua bao thăng trầm của ngành F&B ở TP.HCM, quán ăn đã tồn tại ngót nghét gần 1 thập kỷ với sự ủng hộ của nhiều khách "ruột" lẫn khách mới.
Quán bán khoảng 8 món chính mang đặc trưng của ẩm thực Gia Lai như bún mắm nêm, bánh tráng cuốn, bún thịt nướng, bánh canh bột mì, bún riêu, bánh khọt mắm cà, phở khô… và được nhiều khách ủng hộ. Tuy nhiên, nổi tiếng và là "ngôi sao" trong thực đơn của quán chính là món bún cua thối trứ danh.
Chị Thu Hằng tự hào nói rằng quán ăn của mình là một trong những quán ăn đầu tiên và hiếm hoi bán món đặc sản này ở trung tâm TP.HCM. Đây là món ăn không thể chiều lòng tất cả mọi người bởi mùi "thum thủm" đặc trưng, tuy nhiên với những ai ăn được món này sẽ ghiền khó lòng bỏ được.
Tô bún cua thối ở quán là sự kết hợp của nhiều thành phần như sợi bún tươi, măng tươi, nem chua Gia Lai, chả, da heo chiên giòn, trứng, hành phi, rau sống…. Linh hồn của món ăn này chính là phần nước lèo không mấy bắt mắt với màu xám tro, hơi đen đục có mùi thối đặc trưng.
Nước lèo được làm bằng cách xay nhuyễn cua đồng, sau đó ủ lên men để tạo ra mắm cua đặc, đen óng ánh. Sau đó phần mắm được lọc kỹ bã, thêm gia vị và nấu lên để làm nên hỗn hợp nước lèo hoàn chỉnh.
Món ăn thường được dùng kèm với phần ớt xay cay "xé lưỡi", chanh, nhiều người cho thêm mắm nêm vào, trộn đều để phù hợp khẩu vị. Khi đưa món ăn này vào TP.HCM, chủ quán cũng đã có sự gia giảm để phù hợp với khẩu vị của mọi người hơn, đặc biệt tư vấn kỹ càng với những khách lần đầu ăn thử món này. Tất nhiên, chị chủ vẫn có thể chiều lòng bất kỳ ai muốn thử hương vị nguyên bản của món ăn này.
Món ăn đặc sản này không thể chiều lòng được tất cả mọi người, tuy nhiên với những ai lỡ ghiền bún cua thối sẽ cảm nhận được trong mùi "thum thủm" mà một số người khó chịu chính là mùi thơm cua đồng mằn mặn, dân dã. Hương vị món ăn là sự kết hợp hài hòa giữa vị mặn, vị chua, vị cay đặc trưng của ẩm thực phố núi và mùi thơm nức mũi của phần nước lèo từ cua đồng ủ lên men.
Món bún cua thối ở quán hiện được bán với giá rất bình dân, 27.000 đồng một tô bún nhỏ, 37.000 đồng tô bún lớn và 56.000 đồng với tô bún đặc biệt. Những món khác ở quán cũng có giá hợp túi tiền chỉ từ 16.000 đồng.
Mở bán từ 11 giờ đến 21 giờ hằng ngày, chị Thu Hằng cho biết 50% khách ghé quán là đồng hương Gia Lai. Bên cạnh đó, khoảng 5% khách đến ủng hộ là người nước ngoài, biết tới quán qua mạng xã hội hoặc được bạn bè giới thiệu.
3 năm trước, chị Cẩm Nhung (25 tuổi) quê Quảng Ngãi biết tới quán qua mạng xã hội, vì tò mò về món ăn bún cua thối chưa bao giờ được ăn nên quyết định ghé thử. Ngay từ lần đầu tiên, chị Nhung cho biết cảm thấy không hợp với món ăn này vì mùi hơi nồng.
"Không hiểu sao về nhà, mình lại thấy nhớ cái hương vị đó. Rồi mình ghé ăn lần hai, lần ba, rồi ghiền lúc nào không hay. Tính tới giờ, mình ăn ở quán được 3 năm rồi! Nhà mình ở Bình Tân cũ, hằng tháng, mình qua để kiểm tra niềng răng, lúc nào cũng ghé ăn bún cua thối!", nữ thực khách cười, chia sẻ.
Cùng thưởng thức món ăn đặc sản Gia Lai này với chị Nhung, anh Ngọc Tuyển (26 tuổi) quê Đồng Tháp nói rằng anh được chị giới thiệu quán này và rất thích món bún cua thối. Là người miền Tây, tuy nhiên anh cảm thấy món ăn có hương vị rất ngon, hợp khẩu vị.
Chị Bích Hằng (32 tuổi) sống ở phường Bình Đông thì nói rằng là người quê gốc Gia Lai, chị rất thích ăn bún cua thối nhưng không biết ở TP.HCM có nơi nào bán. Muốn ăn món này, chị thường nhờ người nhà ở quê gửi nguyên liệu vào thành phố, sau đó tự chế biến.
"Giờ tôi đã biết tới quán này qua lời giới thiệu của hàng xóm, chắc chắn sẽ ghé ăn thử khi có dịp. Ở Sài Gòn mà tìm được một quán bún cua thối đúng vị quê hương là quý lắm", chị bày tỏ.
Không chỉ bán cho thực khách TP.HCM, chủ quán "Măm Măm Gia Lai" còn tiết lộ chị thường gửi món bún cua thối về một số tỉnh miền Tây cho khách có nhu cầu. Chị và em gái hạnh phúc, tự hào khi có thể giới thiệu nét đặc sắc trong văn hóa - ẩm thực quê nhà đến với nhiều người.
Tin Gốc: Thanh Niên

