Ngày 5-4, Bộ trưởng Quốc phòng Israel, ông Israel Katz, tuyên bố quân đội nước này sẽ “truy đuổi và tiêu diệt” các lãnh đạo Iran, đồng thời nhắm vào các tài sản chiến lược của nước Cộng hòa Hồi giáo này nếu các cuộc tấn công tên lửa vào Israel tiếp diễn, theo Hãng tin AFP.
“Chừng nào tên lửa còn nhằm vào dân thường Israel, Iran sẽ phải trả giá đắt bằng sự suy yếu và cuối cùng là sự tê liệt hạ tầng quốc gia cũng như năng lực vận hành chế độ”, ông Katz nói trong một tuyên bố bằng video.
Trước đó, Tổng thống Donald Trump ngày 4-4 (giờ Mỹ) cũng viết trên Truth Social rằng: “Nhiều lãnh đạo quân sự của Iran, những người đã lãnh đạo đất nước một cách tồi tệ và thiếu khôn ngoan, đã bị tiêu diệt, cùng với nhiều thứ khác, trong cuộc tấn công lớn ở Tehran!”.
Bài đăng kèm theo một video cho thấy những vụ nổ thắp sáng đường chân trời của thành phố vào ban đêm nhưng không nêu rõ thời điểm diễn ra hành động quân sự này.
Những ngày gần đây, Israel cùng Mỹ đã không kích các cơ sở thép và hóa dầu của Iran, với lý do nguồn thu từ các lĩnh vực này được Lực lượng Vệ binh cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) dùng cho việc sản xuất vũ khí.
Bên cạnh đó, Israel đã hoan nghênh chiến dịch giải cứu của Mỹ tại Iran sau khi Tổng thống Donald Trump thông báo một phi công bị thương đã được đưa ra an toàn.
Ông Katz gọi đây là “minh chứng cho sự phối hợp chặt chẽ giữa Israel và Mỹ, ngay cả trong những thời điểm phức tạp nhất”.
Cùng ngày, Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu cũng chúc mừng chiến dịch giải cứu phi công của ông Trump.
“Chúc mừng Tổng thống Trump! Tất cả người dân Israel đều vui mừng trước sự kiện những chiến binh dũng cảm của nước Mỹ tiến hành một cuộc giải cứu phi công đáng kinh ngạc”, nhà lãnh đạo Israel phát biểu.
Một quan chức Israel tiết lộ nước này đã hoãn một số đợt tấn công hôm 3-4 để không ảnh hưởng đến chiến dịch tìm kiếm cứu nạn hai thành viên phi hành đoàn của máy bay bị rơi. Ngoài ra, quốc gia Do Thái còn cung cấp hỗ trợ tình báo cho chiến dịch giải cứu này.
Tình Yêu Giới Tính
Tin tức thế giới 3-4: Ông Trump nhắn Iran đạt thỏa thuận 'trước khi quá muộn'; Trung Quốc lên tiếng

Ngày 2-4 (theo giờ Mỹ), Tổng thống Donald Trump đã đăng tải một đoạn video ghi lại khoảnh khắc cây cầu lớn nhất Iran bị phá hủy trong một cuộc không kích, qua đó cảnh báo đã đến lúc Tehran phải đạt được một thỏa thuận “trước khi quá muộn”.
“Cây cầu lớn nhất Iran sụp đổ hoàn toàn, sẽ không bao giờ được vận hành trở lại. Sẽ còn nhiều điều xảy ra sau đó nữa! Đã đến lúc Iran phải đạt được một thỏa thuận trước khi quá muộn”, ông chủ Nhà Trắng viết trên Truth Social.
Trước đó, truyền hình nhà nước Iran đưa tin các cuộc không kích của Mỹ và Israel hôm 2-4 đã đánh trúng cầu B1 nằm giữa Karaj và Tehran. Đây là đợt tấn công thứ hai diễn ra cách đợt tấn công đầu tiên khoảng một giờ đồng hồ.
“Kẻ thù Mỹ - Do Thái một lần nữa nhắm mục tiêu vào cầu B1 ở Karaj”, truyền hình Iran cho biết, đồng thời tuyên bố các đợt không kích đã khiến ít nhất 8 thường dân thiệt mạng.
Ngoài ra, hai nhà máy thép lớn nhất của Iran đã buộc phải ngừng hoạt động do các đợt không kích liên tiếp của Mỹ và Israel.
Ngày 2-4, Bắc Kinh một lần nữa kêu gọi ngừng bắn tại Trung Đông, cũng như đảm bảo lưu thông an toàn qua eo biển Hormuz trong các cuộc trao đổi với đối tác phương Tây.
Theo Hãng tin Reuters, Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị đã thảo luận về tình hình Trung Đông trong các cuộc điện đàm riêng với Đại diện cấp cao phụ trách chính sách đối ngoại và an ninh của Liên minh châu Âu (EU) Kaja Kallas và Ngoại trưởng Đức Johann Wadephul.
Bộ Ngoại giao Trung Quốc dẫn lời Ngoại trưởng Vương rằng ngừng bắn là chìa khóa để đảm bảo an toàn hàng hải qua eo biển Hormuz.
Ngoài ra, nhà ngoại giao Trung Quốc kêu gọi bảo vệ chủ quyền và an ninh của các quốc gia vùng Vịnh, cũng đảm bảo an toàn cho dân thường, các mục tiêu phi quân sự và những tuyến hàng hải quan trọng.
Ngày 3-4, Tổng thống Donald Trump đã cách chức Bộ trưởng Tư pháp Pam Bondi và chỉ định luật sư riêng của ông trước đây là Todd Blanche thay thế vị trí này.
Viết trên Truth Social, nhà lãnh đạo Mỹ cho biết bà Bondi “sẽ chuyển sang một công việc mới rất cần thiết và quan trọng trong khu vực tư nhân”.
“Bà Pam Bondi là một người Mỹ yêu nước vĩ đại và là người bạn trung thành, người đã phục vụ tận tụy trong vai trò Bộ trưởng Tư pháp của tôi suốt năm ngoái. Bà đã làm rất tốt khi giám sát chiến dịch trấn áp tội phạm quy mô lớn trên khắp đất nước, với tỉ lệ giết người giảm xuống mức thấp nhất kể từ năm 1900”, ông Trump viết.
Theo các nguồn tin của Đài CNN, ông Trump không hài lòng với bà Bondi trên nhiều phương diện, bao gồm cách bà xử lý hồ sơ phạm tội Jeffrey Epstein, cũng như việc bà chưa điều tra hoặc truy tố đủ nhiều đối thủ chính trị của ông.
Ngày 2-4, Cơ quan Hàng không và Vũ trụ Mỹ (NASA) đã bật đèn xanh đối với bốn phi hành gia thuộc chương trình Artemis II đang bay quanh Trái đất, cho phép họ lên đường tới Mặt trăng và thực hiện chuyến bay vòng quanh Mặt trăng có người lái đầu tiên trong hơn 50 năm.
Giám đốc bay NASA Jeff Radigan thông báo với các phi hành gia rằng đội quản lý nhiệm vụ đã phê duyệt việc kích hoạt động cơ của khoang tàu Orion để đưa tàu vào quỹ đạo hướng tới Mặt trăng.
“Các kiểm soát viên bay sẽ theo dõi chặt chẽ hiệu suất động cơ, dữ liệu dẫn đường và điều hướng trong suốt quá trình này để đảm bảo Orion luôn duy trì hướng đi chính xác cho hành trình”, NASA nêu trong một tuyên bố.
Đây là sứ mệnh có người lái đầu tiên của NASA trong chương trình Artemis. Phi hành đoàn gồm bốn thành viên: các phi hành gia NASA Reid Wiseman, Victor Glover và Christina Koch, cùng với phi hành gia người Canada Jeremy Hansen.
Tổng giám đốc NASA Jared Isaacman ca ngợi: “Các phi hành gia Artemis II đang làm rất tốt. Tàu Orion đang hoạt động ổn định theo một quỹ đạo elip ấn tượng”.
Orion sẽ bay vòng quanh Mặt trăng trong khuôn khổ sứ mệnh kéo dài 10 ngày của Artemis II, nhằm mở đường cho chuyến đổ bộ có người lái đầu tiên lên bề mặt Mặt trăng vào năm 2028 trong sứ mệnh Artemis IV.
Ngày 2-4, Tổng thống Donald Trump đã điều chỉnh các mức thuế đối với thép, nhôm và đồng nhập khẩu vì lý do an ninh quốc gia.
Theo tuyên bố của Chính phủ Mỹ, Washington sẽ duy trì mức thuế nhập khẩu 50% đối với các kim loại này theo Điều 232 của Đạo luật Thương mại 1974, nhưng áp dụng dựa trên giá trị thực mà khách hàng Mỹ chi trả, thay vì mức giá nước ngoài được cho là “bị thao túng”.
Ngoài ra, ông Trump đã ký sắc lệnh hành pháp áp thuế 100% đối với các loại dược phẩm có thương hiệu nhập khẩu vào Mỹ, trừ khi các nhà sản xuất đồng ý tham gia các thỏa thuận định giá thuốc với chính phủ, hoặc cam kết sản xuất trong nước.
Các hãng dược lớn trên thế giới đã ký thỏa thuận với Chính phủ Mỹ từ năm ngoái, qua đó giúp nhiều loại thuốc được miễn thuế. Tuy nhiên, các công ty quy mô vừa và nhỏ sẽ phải đối mặt với mức thuế này nếu không đạt được thỏa thuận riêng, hoặc không chuyển hoạt động sản xuất vào Mỹ.
Tình Yêu Giới Tính
Nhà "dính" quy hoạch, tôi ngã quỵ khi bí mật của chồng bị lộ

Tưởng chừng khoản tiền đền bù sẽ là cơ hội để gia đình tôi đổi đời sau bao năm chật vật. Nào ngờ, chính tờ giấy thông báo quy hoạch ấy lại lộ bí mật người chồng đầu ấp tay gối đã giấu giếm tôi suốt nửa thập kỷ.
Vợ chồng tôi lấy nhau được hơn 10 năm, tài sản lớn nhất là căn nhà và mảnh đất vườn rất rộng nằm sâu trong một con hẻm nhỏ. Dù chật chội và hay ngập nước mỗi mùa mưa, đó vẫn là tổ ấm mà tôi đã chắt chiu từng đồng, vay mượn khắp nơi để cùng chồng gầy dựng. Anh làm nhân viên kinh doanh, tôi làm kế toán cho một xưởng nhỏ, cuộc sống cứ bình lặng trôi qua với hai đứa con ngoan ngoãn.
Cách đây một tháng, cả xóm tôi nháo nhào vì nhận được thông báo chính thức: Khu vực nhà tôi nằm trong diện giải tỏa trắng để làm dự án đường vành đai của thành phố.
Ban đầu, tôi khóc cạn nước mắt vì tiếc mảnh đất gắn bó bao kỷ niệm. Nhưng khi nhìn vào bảng giá đền bù, nhẩm tính số tiền gia đình sẽ nhận được lên tới gần 5 tỷ đồng, tôi bắt đầu nhen nhóm hy vọng.
Với số tiền đó, chúng tôi dư sức mua một căn chung cư khang trang ở ngoại ô, sắm sửa nội thất mới và để ra một khoản cho các con ăn học. Những bữa cơm tối, tôi say sưa vạch ra kế hoạch tương lai, vẽ nên viễn cảnh về một cuộc sống không còn cảnh dột nát, ẩm thấp.
Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với sự háo hức của tôi, chồng tôi lại có những biểu hiện vô cùng kỳ lạ. Thay vì cùng vợ bàn bạc chuyện tìm nhà mới, mặt anh lúc nào cũng tái mét, thất thần. Anh bắt đầu hút thuốc liên tục, thường xuyên giật mình thon thót mỗi khi có tiếng chuông điện thoại reo. Những đêm nằm cạnh nhau, tôi cảm nhận rõ cơ thể anh vã mồ hôi lạnh, trằn trọc không ngủ.
“Sắp có tiền đền bù rồi, anh tính xem mình nên mua chung cư hay mua đất nền?", Tôi gặng hỏi. Chồng tôi gắt gỏng lảng tránh: "Cứ từ từ, tiền chưa cầm trên tay thì đừng có mơ mộng hão huyền. Chuyện giấy tờ phức tạp lắm, để đó anh lo".
Linh tính của một người đàn bà mách bảo có chuyện chẳng lành, nhưng tôi vội gạt đi, tự nhủ chắc do anh xót xa căn nhà do chính tay mình xây lên.
Ngày cán bộ ban giải phóng mặt bằng yêu cầu nộp sổ đỏ để chốt hồ sơ cuối cùng đã đến. Khi tôi vừa vặn mã số két sắt, tiếng "cạch" vang lên thì cũng là lúc chồng tôi đột ngột lao đến, sập mạnh cửa két lại. Mắt anh đỏ ngầu, hơi thở gấp gáp: "Vợ ơi... anh xin lỗi! Anh có tội với mẹ con em!".
Nói rồi, người đàn ông cao lớn ấy quỳ sụp xuống chân tôi, ôm mặt khóc nức nở. Tôi đứng chết trân, đầu óc trống rỗng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Chồng tôi ngước lên, khuôn mặt vặn vẹo vì sợ hãi và nhục nhã: "Cuốn đó là giả đấy em ạ. Sổ thật, anh cắm... cho dân xã hội đen rồi".
Đất trời như sụp đổ dưới chân tôi. Tai tôi ù đi, mắt hoa lên. Tôi lao vào cào cấu anh, gào thét như một kẻ điên. Nghĩa là suốt thời gian qua, tôi và các con đang sống trên một khối nợ khổng lồ mà không hề hay biết? Cuốn sổ đỏ tôi nâng niu, hóa ra chỉ là một tờ giấy lộn được in giả một cách tinh vi để lừa tôi.
Chồng tôi khóc lóc thảm thiết, thề thốt rằng do anh hùn vốn làm ăn với bạn bị lừa, sợ tôi lo lắng nên lén mang sổ đi thế chấp vay nóng. Tiền lãi mẹ đẻ lãi con, đến nay gốc và lãi đã lên tới hơn 6 tỷ đồng. Anh bảo bọn chủ nợ đã biết tin nhà bị giải tỏa, chúng đang ráo riết siết nợ, nếu không giao toàn bộ tiền đền bù, chúng sẽ không để yên.
Sự tuyệt vọng bóp nghẹt tim tôi nhưng bi kịch chưa dừng lại ở đó. Tôi đã choáng váng khi vô tình đọc được tin nhắn trên màn hình của chồng: "Anh lấy được tiền đền bù chưa? Hai mẹ con em sắp bị chủ nhà đuổi rồi. Thằng cu Bin cứ khóc đòi bố mãi. Bọn giang hồ hôm qua lại đến xưởng tìm anh đấy, vụ cá độ lần này anh nợ đậm quá rồi, lo mà giải quyết đi".
Tôi trân trân nhìn màn hình điện thoại, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đâm thẳng vào tim. Chồng tôi làm ăn thua lỗ ư? Không! Sự thật tàn nhẫn hơn gấp vạn lần. Anh ta đã cắm nhà để lấy tiền cung phụng cho nhân tình, nuôi con rơi và nướng sạch vào những sới bạc đỏ đen.
Người chồng có vẻ ngoài hiền lành của tôi sự thật là một kẻ dối trá đê tiện đến tận cùng. Anh ta không chỉ tước đoạt mái nhà của các con tôi, mà còn chà đạp lên tình yêu, niềm tin và cả tuổi thanh xuân của tôi.
Rồi cũng đến ngày, bên ngoài cổng, mấy gã xăm trổ bặm trợn lượn lờ, ánh mắt gườm gườm hướng về phía nhà tôi. Còn chồng tôi, anh ta đã bỏ trốn biệt tăm từ lúc sự việc vỡ lở, để lại tôi một mình đối mặt với đống đổ nát của cả ngôi nhà lẫn cuộc đời mình.
Tôi thu dọn vài bộ quần áo cũ của ba mẹ con cho vào chiếc túi xách sờn rách, dắt tay hai đứa nhỏ bước ra khỏi cửa. Đứa con gái 7 tuổi ngơ ngác hỏi: "Mẹ ơi, nhà mình sắp có nhiều tiền để mua chung cư có phòng công chúa rồi phải không mẹ?".
Nước mắt tôi trào ra, đắng chát. Tôi biết trả lời con thế nào đây? Phía trước chúng tôi không có "phòng công chúa" nào cả, chỉ có những ngày tháng chạy trốn, trắng tay và gánh chịu hậu quả cho sự tàn nhẫn của một kẻ mang danh "người cha, người chồng".
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

Tôi 28 tuổi trai tân cao 1,8m, ngoại hình được đánh giá là ưa nhìn. Vợ tôi 43 tuổi, làm mẹ đơn thân. Cô ấy có một căn biệt thự ở ngoại ô, một chiếc Mercedes lăn bánh hàng ngày và một sổ tiết kiệm đủ để tôi không phải lo nghĩ gì. Và tôi lấy cô ấy một phần vì những thứ đó...
Nhiều người đàn ông vẫn ôm khư khư cái lý tưởng: “Đàn ông là phải làm trụ cột gia đình, phải mua nhà, tậu xe rồi mới cưới vợ”. Họ tự đặt lên vai mình một áp lực khổng lồ, cắm đầu cày cuốc ngày đêm, bán rẻ tuổi trẻ, sức khỏe chỉ để đổi lấy một căn hộ chung cư trả góp trong 20 năm. Còn tôi? Tôi từ chối cái bản lĩnh đó.
Lần đầu tiên gặp Mai, vợ tôi bây giờ, tôi chỉ là nhân viên phòng marketing, lương tháng hơn 20 triệu đồng, đi xe máy và ở nhà thuê.
Mai khi ấy là đối tác của công ty tôi, một người phụ nữ chững chạc, toát lên sự tự tin của một người đã nắm trong tay cả quyền lực và tài chính. Khi chúng tôi bắt đầu hẹn hò, sự chênh lệch không chỉ nằm ở những nếp nhăn nơi khóe mắt, mà còn ở con số dư trong tài khoản.
Bạn bè tôi hỏi: “Mày đi cạnh bà ấy không thấy ngại à?”. Tôi hỏi ngược lại: "Tại sao phải ngại?".
Cái tôi của đàn ông không đẻ ra tiền, càng không mua được thời gian. Đàn ông truyền thống thích lấy những cô gái trẻ đẹp, ngây thơ, tài chính kém hơn mình để dễ bề thị uy. Còn tôi, tôi ngưỡng mộ sự thành đạt của Mai. Việc thừa nhận vợ mình giỏi hơn, giàu hơn không làm tôi bớt đi sự nam tính. Điều đó chỉ chứng minh rằng tôi đủ tự tin để đứng cạnh một con hổ, thay vì đi tìm một con mèo con để ra oai.
Nếu một cô gái 25 tuổi, lương 10 triệu đồng cưới một đại gia 40 tuổi có nhà, có xe, có người sẽ tặc lưỡi: “Số con bé ấy sướng, chuột sa chĩnh gạo”. Người ta coi đó là chuyện hiển nhiên, là phần thưởng cho nhan sắc của thanh xuân.
Nhưng nếu một chàng trai 28 tuổi cưới người phụ nữ 43 tuổi giàu có, anh ta lập tức trở thành kẻ mạt hạng, là chó chui gầm chạn. Tôi thấy tiêu chuẩn kép của xã hội thật nực cười! Tại sao phụ nữ có quyền tìm kiếm một chỗ dựa vững chắc về kinh tế, còn đàn ông làm điều tương tự lại bị coi là bất tài?
Mai từng nói với tôi: "Phụ nữ đến tầm tuổi của em, tiền bạc không còn là vấn đề. Cái em cần là một người đàn ông đủ bao dung, đủ sức khỏe, và đủ thông minh để không cảm thấy tự ti trước em".
Và đó là sự thật mà những gã đàn ông ngoài kia vì mải mê bảo vệ lòng tự ái đã không thể nhìn ra. Những người phụ nữ thành đạt không cần một người đàn ông để nuôi họ. Họ cần một đối tác, một người đồng hành mang lại giá trị cảm xúc.
Việc tôi lấy vợ giàu, lớn tuổi hơn không có nghĩa là tôi mất quyền làm chồng. Trong gia đình, tôi vẫn là bờ vai để Mai tựa vào khi mệt mỏi, vẫn là người đàn ông che chở cho cô ấy trước những sóng gió dư luận.
Mỗi người có một vạch xuất phát và một con đường riêng để đến đích. Có người chọn đi bộ 20 năm, đổ máu và nước mắt để tự mua gạch xây nhà. Tôi chọn bước lên chiếc xe có sẵn của vợ, cầm vô lăng và lái nó đi xa hơn, nhanh hơn.
Tôi thấy mình lựa chọn như vậy đâu có sai? Có ai đồng quan điểm với tôi không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

