Xuyên suốt nhiều thập niên qua, Trung Quốc vẫn luôn giữ chắc một vị trí trong tốp đầu làng bóng chuyền nữ thế giới.
Thứ hạng của Trung Quốc ở VNL, siêu giải đấu quy tụ toàn bộ những đội bóng chuyền mạnh nhất thế giới, thể hiện điều đó.
Trung Quốc từng là á quân mùa giải 2023, trước khi xếp hạng 5 chung cuộc ở liên tiếp 2 mùa 2024 và 2025.
Ở bảng xếp hạng hiện tại của Liên đoàn Bóng chuyền thế giới (FIVB), Trung Quốc xếp hạng 6 làng bóng chuyền nữ, nhiều hơn Czech – đối thủ trận ra quân của họ – đến 9 bậc.
Ở VNL mùa giải năm ngoái, Trung Quốc từng đánh bại Czech với tỉ số 3-1. Nhưng rồi khi tái ngộ ở mùa giải năm nay, diễn biến lại theo chiều hướng trái ngược.
Thay vì phô diễn sức mạnh như thường lệ, các cô gái có chiều cao trung bình 1m90 của Trung Quốc liên tục mắc sai lầm ở ván thứ nhất, dẫn đến việc thua sốc 20-25.
Trung Quốc tiếp tục thua với tỉ số tương tự ở ván thứ 2, và chỉ vùng lên ở ván thứ 3. Dù vậy trong những thời điểm quyết định, họ không thể vượt qua hàng rào chắn xuất sắc của Czech, và thua 24-26 ở ván này.
Một trận thua 0-3 thực sự là kết quả gây sốc với tuyển bóng chuyền nữ Trung Quốc, đặc biệt khi đối thủ của họ cũng không quá mạnh.
Ở mùa giải năm nay, Trung Quốc gặp nhiều khó khăn khi vắng các ngôi sao chủ chốt như Wu Mengjie (Ngô Mộng Khiết) hay Li Yingying (Lý Doanh Doanh) bị chấn thương.
Dù vậy, dàn ngôi sao của đại lục vẫn được đánh giá rất cao. Trong đội hình của họ hiện tại có đến 7 vận động viên cao từ 1m90 trở lên, con số gây choáng váng làng bóng chuyền nữ đỉnh cao.
Thất bại này khiến bóng chuyền Trung Quốc đối mặt nguy cơ khủng hoảng. Ở Giải vô địch thế giới diễn ra hồi cuối năm ngoái, Trung Quốc phải dừng chân ở vòng 16 đội.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Như mọi người đã biết trận PSG thắng Bayern Munich 5-4 giữa tuần qua là lần đầu tiên một trận bán kết Champions League có đến 9 bàn thắng. Quá hấp dẫn, nhưng tỷ số ấy lại nói lên hàng loạt vấn đề. Vì sao người ta ghi đến 5 bàn trong một trận đấu đỉnh cao, mà vẫn không thể chiếm được ưu thế áp đảo? Vì sao PSG từng dẫn đến 3 bàn cách biệt ngay trên sân nhà (5-2 vào giữa hiệp 2), nhưng vẫn không chuyển sang lối chơi an toàn để bảo vệ ưu thế quá quan trọng ấy, lại để đội khách gỡ thành 5-4?
Trước tiên, hãy nói về một khái niệm rất quan trọng trong suốt lịch sử bóng đá, đó là ưu thế sân nhà. Cái lợi lớn nhất của đội chủ nhà thật ra không phải là sự cổ vũ của khán giả, cũng không phải là sự quen thuộc sân bãi (bây giờ thì mọi sân bóng ở Champions League đã được tiêu chuẩn hóa đến mức gần như hoàn toàn giống nhau rồi). Giới chuyên môn nghiên cứu và đúc kết: sân nhà thường là nơi đội chủ nhà có khả năng cao nhất trong việc chủ động áp đặt lối chơi của mình.
Một nghiên cứu khác là ưu thế sân nhà trong những năm gần đây có vẻ đã giảm hẳn tác dụng. Liên đoàn Bóng đá châu Âu (UEFA) bỏ luôn quy định "bàn thắng trên sân đối phương" một phần cũng vì điều này. Câu hỏi vừa nêu: Vì sao PSG không thể chủ động quay sang lối chơi an toàn để bảo vệ ưu thế 3 bàn cách biệt (gần như đồng nghĩa với việc sẽ đi tiếp vào chung kết), cũng là một ví dụ nói lên tình trạng ưu thế sân nhà bây giờ đã giảm tác dụng.
Lối chơi của PSG rất hay. Nhưng cũng vì vậy, PSG không dễ linh động chuyển sang lối chơi khác, mục tiêu khác; nghĩa là tính chủ động trong việc áp đặt lối chơi của họ không cao.
Về mặt chiến thuật, PSG luôn để cặp trung vệ giữ vững vị trí, phòng khi đối phương phản đòn. Đấy là cặp "mỏ neo" phòng ngự. Ngoài ra, luôn có 3 "mỏ neo" khác ở mặt trận tấn công: cặp tiền vệ cánh đứng thật sát biên để mở rộng tối đa đội hình tấn công và vị trí trung phong đứng cao nhất có thể. Nhìn vào đội hình PSG, luôn có người trấn giữ 5 vị trí vừa nêu. Sự khác biệt ở chỗ: cặp trung vệ là nhân sự cố định, còn 3 vị trí phía trên luôn có người, dù không nhất thiết là ai.
Mùa trước, PSG vô địch và lập kỷ lục về tỷ số đậm nhất trong trận chung kết Cúp C1/Champions League (5-0 trước Inter Milan, một đội nổi tiếng về phòng thủ). Tỷ số kỷ lục ấy được mở ra thế nào? Thật kinh ngạc khi hậu vệ phải Achraf Hakimi đứng ở vị trí… trung phong, đệm bóng vào lưới từ cự ly 7 m, khi bóng mới lăn 12 phút.
Nếu là một đội yếu hoặc đội thất bại, người ta sẽ chỉ vào Hakimi trong pha bóng ấy để kết luận về một lối chơi hỗn loạn, cầu thủ đứng sai vị trí… Kỳ thực, khi PSG tấn công thì trung phong đứng ở giữa sân, hậu vệ biên lọt vào vị trí trung phong hoặc tiền vệ cánh xuất hiện ở khu trung lộ là điều bình thường. Kỷ luật chiến thuật của HLV Luis Enrique chỉ tuyệt đối yêu cầu: có người ở 5 vị trí "thả neo", trong đó 2 "mỏ neo" phòng thủ phải là trung vệ.
Lối chơi của PSG thành công chủ yếu nhờ họ quá nhuần nhuyễn. Các cầu thủ di chuyển như cỗ máy tự động để thế chỗ cho nhau. Đấy là cách đá bằng khoảng trống và sự di chuyển, hơn là đá bằng cầu thủ cụ thể. Chỉ sau khi các siêu sao Neymar, Lionel Messi, Kylian Mbappe đều đã ra đi, lối chơi của PSG mới bắt đầu hay. Và bây giờ họ xuất sắc với những cái tên chỉ như Kvaratskhelia hoặc Doue. Ông Enrique từng nói: "Trong đội của tôi không có mẫu cầu thủ di chuyển theo ý riêng của mình". PSG tập cách đá ấy đến mức nhuần nhuyễn, nên khi muốn lui về cố thủ thì… cũng chẳng được. Thế là mưa bàn thắng xuất hiện ở cả hai đầu sân, khi họ gặp đối thủ mạnh.
Tin Gốc: Thanh Niên

Siêu máy tính dự đoán kết quả trận U19 Việt Nam gặp U19 Timor Leste
U19 Việt Nam đứng trước cơ hội lớn giành 3 điểm khi đối đầu với đối thủ yếu là U19 Timor Leste trong trận ra quân ở giải U19 Đông Nam Á diễn ra vào chiều 1/6. Thậm chí, đoàn quân HLV Yutaka Ikeuchi còn có khả năng giành chiến thắng đậm.
Theo dự đoán của siêu máy tính Be Soccer, U19 Việt Nam có 73,4% cơ hội giành chiến thắng. Hệ số bàn thắng kỳ vọng (xG) của U19 Việt Nam lên tới 2,5. Trong khi đó, U19 Timor Leste chỉ có 10,6%, với hệ số bàn thắng kỳ vọng chỉ là 0,85. Khả năng trận đấu kết thúc với tỷ số hòa là 15,9%.
Ở khả năng U19 Việt Nam chiến thắng, tỷ số 2-0 dễ xuất hiện nhất với tỷ lệ 10,9%. Tiếp theo là các tỷ số 2-1 (9,3%), 3-0 (9,1%). Còn tỷ số dễ xuất hiện nhất ở khả năng U19 Timor Leste chiến thắng là 2-1 với 3,2%. Tỷ số hòa dễ có khả năng cao nhất xuất hiện là 1-1 với 7,4%.
Theo quy định của ban tổ chức, hệ số đối đầu sẽ được xét tới đầu tiên khi hai đội bằng điểm. Tuy nhiên, U19 Việt Nam vẫn cần thắng đậm để cạnh tranh hiệu số bàn thắng bại với các đối thủ ở các bảng khác trong trường hợp đứng nhì bảng.
Chỉ có ba đội đứng đầu ba bảng đấu và đội nhì bảng có thành tích tốt nhất mới giành vé đi tiếp. Ngoài U19 Timor Leste, U19 Việt Nam còn phải đối đầu với hai đối thủ khác là chủ nhà U19 Indonesia và U19 Myanmar.
HLV Nhật Bản: “Mỗi trận đấu của U19 Việt Nam giống như trận chung kết”
Phát biểu trong buổi họp báo vào sáng 31/5, HLV Yutaka Ikeuchi bày tỏ sự vui mừng khi các cầu thủ trẻ có cơ hội được góp mặt tại một sân chơi khu vực giàu tính cạnh tranh, qua đó tích lũy thêm kinh nghiệm thi đấu quốc tế cho quá trình phát triển trong tương.
Ông cho biết: “Chúng tôi rất vui khi các cầu thủ trẻ có cơ hội thi đấu tại giải đấu này. U19 Việt Nam sẽ cố gắng hết sức và thi đấu từng trận như một trận chung kết”.
HLV người Nhật Bản cũng khẳng định U19 Việt Nam không tập trung vào trận đấu với U19 Indonesia. Thay vào đó, đội bóng sẽ tiếp cận giải đấu với tinh thần cao nhất ở tất cả các trận đấu. Ông nói thêm: “Như tôi đã chia sẻ, U19 Việt Nam sẽ chiến đấu hết sức mình trong từng trận đấu. Trận gặp U19 Indonesia cũng vậy”.
Bóng đá Việt Nam thiếu chức vô địch giải U19 để thống trị Đông Nam Á
Hiện tại, đội tuyển Việt Nam là đương kim vô địch (ĐKVĐ) AFF Cup, sau khi đoàn quân của HLV Kim Sang Sik lên ngôi ở giải đấu này năm 2024. Đội tuyển U23 Việt Nam là ĐKVĐ giải U23 Đông Nam Á. Đội tuyển U17 Việt Nam là tân vô địch của giải U17 Đông Nam Á, giải đấu kết thúc cách đây chỉ ít tuần.
Bóng đá Việt Nam gần như thống trị tuyệt đối ở mọi cấp độ dành cho các đội tuyển trong khu vực. Chúng ta chỉ thiếu mỗi danh hiệu U19 Đông Nam Á 2026 là cùng lúc sở hữu toàn bộ những chiếc cúp của bóng đá nam trong khu vực.
Giải U19 Đông Nam Á sẽ diễn ra từ ngày 1/6 đến 13/6 tại Indonesia. U19 Việt Nam hiện là một trong những ứng cử viên nặng ký nhất cho danh hiệu.
Đội bóng của HLV Yutaka Ikeuchi (người Nhật Bản) nằm ở bảng A cùng các đội chủ nhà Indonesia, Myanmar và Timor Leste. Theo điều lệ của giải, các đội nhất bảng (có tổng cộng 3 bảng) cùng đội xếp thứ nhì có thành tích tốt nhất vòng bảng sẽ vào bán kết.
Đội tuyển U19 Việt Nam sẽ nhắm đến một trong hai vị trí đầu bảng A, để tìm cơ hội vào bán kết. Ngoài U19 Việt Nam và Indonesia, những đội mạnh khác tại giải có U19 Thái Lan (bảng B) và Australia (bảng C).
Tin Gốc: Dân Trí

1. Diego Maradona. Thủ lĩnh tuyển Argentina vô địch World Cup 1986 chưa bao giờ là một tên tuổi lớn ở Cup C1/Champions League. Trên đấu trường này, ông chỉ thi đấu hai mùa và ghi hai bàn, bị Real loại ở vòng một mùa 1987-1988 và Spartak Moscow loại ở vòng hai mùa 1990-1991.
1. Diego Maradona. Thủ lĩnh tuyển Argentina vô địch World Cup 1986 chưa bao giờ là một tên tuổi lớn ở Cup C1/Champions League. Trên đấu trường này, ông chỉ thi đấu hai mùa và ghi hai bàn, bị Real loại ở vòng một mùa 1987-1988 và Spartak Moscow loại ở vòng hai mùa 1990-1991.
2. Ronaldo Nazario. Tương tự Maradona, tiền đạo từng giành hai World Cup và hai Quả Bóng Vàng giống như vị khách qua đường tại giải đấu hay nhất châu Âu cấp CLB. Thành tích tốt nhất của "Người ngoài hành tinh" là vào bán kết mùa 2002-2003 với Real, nơi anh ghi một bàn nhưng không thể ngăn Juventus thắng chung cuộc 4-3. Với Inter, Ronaldo vào tứ kết mùa 1998-1999.
2. Ronaldo Nazario. Tương tự Maradona, tiền đạo từng giành hai World Cup và hai Quả Bóng Vàng giống như vị khách qua đường tại giải đấu hay nhất châu Âu cấp CLB. Thành tích tốt nhất của "Người ngoài hành tinh" là vào bán kết mùa 2002-2003 với Real, nơi anh ghi một bàn nhưng không thể ngăn Juventus thắng chung cuộc 4-3. Với Inter, Ronaldo vào tứ kết mùa 1998-1999.
3. Eric Cantona. Thành tích tốt nhất của Cantona tại Cup C1/Champions League là vào chung kết với Marseille mùa 1990-1991 (thua Red Star Belgrade 3-5 trong loạt luân lưu). Khi Marseille vô địch mùa 1992-1993, cựu tiền đạo người Pháp đã chuyển sang Anh, nơi ông giành năm chức vô địch Anh, đồng thời đặt nền móng cho đế chế Man Utd. Cantona giải nghệ vào năm 1997 khi mới 31 tuổi, hai năm trước khi "Quỷ Đỏ" giành cú ăn ba 1998-1999.
3. Eric Cantona. Thành tích tốt nhất của Cantona tại Cup C1/Champions League là vào chung kết với Marseille mùa 1990-1991 (thua Red Star Belgrade 3-5 trong loạt luân lưu). Khi Marseille vô địch mùa 1992-1993, cựu tiền đạo người Pháp đã chuyển sang Anh, nơi ông giành năm chức vô địch Anh, đồng thời đặt nền móng cho đế chế Man Utd. Cantona giải nghệ vào năm 1997 khi mới 31 tuổi, hai năm trước khi "Quỷ Đỏ" giành cú ăn ba 1998-1999.
4. Lothar Matthaus. Năm 1987, sau khi nhận hai bàn thua ở phút 78 và 89, Matthaus cùng Bayern thua ngược Porto 1-2 trong trận chung kết Cup C1. 12 năm sau, lịch sử lập lại với tiền vệ từng giành World Cup và Quả Bóng Vàng 1990. Bayern dẫn Man Utd từ phút thứ 6, nhưng để thua hai bàn ở phút 90+1 và 90+3.
4. Lothar Matthaus. Năm 1987, sau khi nhận hai bàn thua ở phút 78 và 89, Matthaus cùng Bayern thua ngược Porto 1-2 trong trận chung kết Cup C1. 12 năm sau, lịch sử lập lại với tiền vệ từng giành World Cup và Quả Bóng Vàng 1990. Bayern dẫn Man Utd từ phút thứ 6, nhưng để thua hai bàn ở phút 90+1 và 90+3.
5. Roberto Baggio. Cầu thủ giành Quả Bóng Vàng 1993 và đưa tuyển Italy vào chung kết World Cup 1994 là người sinh sai thời. Khi Champions League mở rộng vào giữa thập niên 1990, ông đã qua đỉnh cao. Sau khi bán Baggio cho AC Milan với lý do xuống phong độ năm 1995, Juventus lập tức vào chung kết ba lần liên tiếp và vô địch một lần.
5. Roberto Baggio. Cầu thủ giành Quả Bóng Vàng 1993 và đưa tuyển Italy vào chung kết World Cup 1994 là người sinh sai thời. Khi Champions League mở rộng vào giữa thập niên 1990, ông đã qua đỉnh cao. Sau khi bán Baggio cho AC Milan với lý do xuống phong độ năm 1995, Juventus lập tức vào chung kết ba lần liên tiếp và vô địch một lần.
6. Romario. Trận chung kết Champions League 1994 là nỗi đau khó quên đối với cầu thủ giành World Cup và danh hiệu Cầu thủ hay nhất FIFA cùng năm. Barca thua AC Milan 0-4, dù được đánh giá cao hơn rất nhiều. Sau trận đấu, hậu vệ của AC Milan, Paolo Maldini khẳng định rằng được thúc đẩy bởi sự kiêu ngạo của Barca. Trước khi tới Barca, Romario vốn là "Vua vòng cấm" khi ghi 128 bàn trong 149 trận cho PSV.
6. Romario. Trận chung kết Champions League 1994 là nỗi đau khó quên đối với cầu thủ giành World Cup và danh hiệu Cầu thủ hay nhất FIFA cùng năm. Barca thua AC Milan 0-4, dù được đánh giá cao hơn rất nhiều. Sau trận đấu, hậu vệ của AC Milan, Paolo Maldini khẳng định rằng được thúc đẩy bởi sự kiêu ngạo của Barca. Trước khi tới Barca, Romario vốn là "Vua vòng cấm" khi ghi 128 bàn trong 149 trận cho PSV.
7. Pavel Nedved. Tiền vệ người CH Czech dẫn dắt Juventus tới trận chung kết Champions League 2003, nhưng phải nghỉ thi đấu do nhận đủ số thẻ vàng. Sự vắng mặt của ông là một trong những lý do khiến Juventus bị AC Milan cầm chân 0-0 trong 120 phút và thua luân lưu 2-3. Cuối năm đó, các nhà báo vẫn ghi nhận công lao của Nedved khi bầu Quả Bóng Vàng.
7. Pavel Nedved. Tiền vệ người CH Czech dẫn dắt Juventus tới trận chung kết Champions League 2003, nhưng phải nghỉ thi đấu do nhận đủ số thẻ vàng. Sự vắng mặt của ông là một trong những lý do khiến Juventus bị AC Milan cầm chân 0-0 trong 120 phút và thua luân lưu 2-3. Cuối năm đó, các nhà báo vẫn ghi nhận công lao của Nedved khi bầu Quả Bóng Vàng.
8. Fabio Cannavaro. Trung vệ giành World Cup và Quả Bóng Vàng 2006 nổi tiếng về việc chọn sai. Anh từng chơi cho Napoli, Parma, Inter, Juventus và Real, nhưng luôn nhằm vào lúc CLB đang khủng hoảng, xây dựng đội hình, hoặc đã qua đỉnh cao. Thành tích tốt nhất của ông tại Champions League là vào bán kết mùa 2002-2003 với Inter.
8. Fabio Cannavaro. Trung vệ giành World Cup và Quả Bóng Vàng 2006 nổi tiếng về việc chọn sai. Anh từng chơi cho Napoli, Parma, Inter, Juventus và Real, nhưng luôn nhằm vào lúc CLB đang khủng hoảng, xây dựng đội hình, hoặc đã qua đỉnh cao. Thành tích tốt nhất của ông tại Champions League là vào bán kết mùa 2002-2003 với Inter.
9. Gianluigi Buffon. Thủ môn vô địch World Cup 2006 là cầu thủ "đen đủi" nhất trong các trận chung kết Champions League, khi thua cả ba trận vào năm 2003 (thua AC Milan 2-3 trong loạt luân lưu), 2015 (Barca 1-3) và 2017 (Real 1-4). Patrice Evra lập kỷ lục thua bốn trận chung kết các năm 2004, 2009, 2011 và 2015, nhưng thắng một lần vào năm 2008 cùng Man Utd.
9. Gianluigi Buffon. Thủ môn vô địch World Cup 2006 là cầu thủ "đen đủi" nhất trong các trận chung kết Champions League, khi thua cả ba trận vào năm 2003 (thua AC Milan 2-3 trong loạt luân lưu), 2015 (Barca 1-3) và 2017 (Real 1-4). Patrice Evra lập kỷ lục thua bốn trận chung kết các năm 2004, 2009, 2011 và 2015, nhưng thắng một lần vào năm 2008 cùng Man Utd.
10. Antoine Griezmann. Cầu thủ đưa Pháp vô địch World Cup 2018 và vào chung kết Euro 2016 luôn khiến người xem thán phục xen lẫn tiếc nuối ở Champions League. Mùa 2015-2016, anh giúp Atletico loại Barca ở tứ kết và Bayern ở bán kết. Nhưng trong trận chung kết với Real, Griezmann gây thất vọng khi sút hỏng phạt đền đầu hiệp hai. Sau đó, anh thực hiện thành công luân lưu, nhưng không cứu ngăn được Real thắng 5-3.
Thất bại 1-2 trước Arsenal ở bán kết mùa này đã khép lại sự nghiệp châu Âu của Griezmann. Từ hè tới, anh sang Mỹ chơi cho Orlando City.
10. Antoine Griezmann. Cầu thủ đưa Pháp vô địch World Cup 2018 và vào chung kết Euro 2016 luôn khiến người xem thán phục xen lẫn tiếc nuối ở Champions League. Mùa 2015-2016, anh giúp Atletico loại Barca ở tứ kết và Bayern ở bán kết. Nhưng trong trận chung kết với Real, Griezmann gây thất vọng khi sút hỏng phạt đền đầu hiệp hai. Sau đó, anh thực hiện thành công luân lưu, nhưng không cứu ngăn được Real thắng 5-3.
Thất bại 1-2 trước Arsenal ở bán kết mùa này đã khép lại sự nghiệp châu Âu của Griezmann. Từ hè tới, anh sang Mỹ chơi cho Orlando City.
Danh sách các siêu sao vô duyên với Champions League còn có Patrick Vieira (ảnh), Cesc Fabregas, Lilian Thuram, Michael Owen, Michael Ballack, George Weah, Hernan Crespo, Gabriel Batistuta, Dennis Bergkamp, Francesco Totti, Ruud Van Nistelrooy và Zlatan Ibrahimovic.
Danh sách các siêu sao vô duyên với Champions League còn có Patrick Vieira (ảnh), Cesc Fabregas, Lilian Thuram, Michael Owen, Michael Ballack, George Weah, Hernan Crespo, Gabriel Batistuta, Dennis Bergkamp, Francesco Totti, Ruud Van Nistelrooy và Zlatan Ibrahimovic.
Tin Gốc: Vnexpress

